Mơ chua

Chương 2


Hạ Đằng bắt đầu đóng phim điện ảnh từ khi mười lăm tuổi, lăn lộn hai năm trong giới giải trí, đầu trâu mặt ngựa nào cũng từng gặp phải, nhưng cô chưa từng thấy người nào…. khó hình dung như vậy.

Cô chỉ cảm thấy khoảnh khắc ấy da gà nổi toàn thân và theo bản năng ngừng hô hấp.

Cậu ta tóc đen, tóc mái chọc vào mí mắt, trên đỉnh đầu còn dựng vài sợi.

Rất cao, mặt rất gầy, mắt một mí. Đường nét cơ thể lạnh mà sắc, giống như thanh đao, sắc bén hung hiểm.

Hơn nữa, trên người cậu ta chỉ mặc một cái áo khoác lao động như ông lão trồng dưa, phanh rộng, bên trong… để trần, cơ bụng cũng sắp đều, không sâu không nông, đường cong vừa xem đã rõ.

Toàn thân toát ra hơi thở vừa ngang tàn vừa lạnh nhạt.

Ánh mắt Hạ Đằng có phần không chịu chống chế thế này vẫn là lần đầu tiên.

Ngay lúc cô đang phân vân có nên giải thích tại sao đêm hôm khuya khoắt mình lại xuất hiện ở cổng nhà người ta hay không, thì nam sinh đó đến ánh mắt cũng chẳng buồn liếc cô, đi thẳng.

Cậu lướt qua một đoạn, Hạ Đằng mới kịp phản ứng cậu vốn chẳng thèm để ý đến sự tồn tại của mình, cô quay người, gọi “Này” một tiếng với bóng lưng cao gầy kia.

Người nọ chẳng ngoảnh đầu lại.

Khó khăn lắm mới gặp được một người sống, Hạ Đằng sốt ruột, cất cao giọng: “Này! Tôi đang gọi cậu đó!”

Người nọ đút tay túi quần, ngừng bước chân, cũng không buồn xoay người, chờ cô đi qua.

Hạ Đằng nhảy xuống vali, chạy chậm đến trước mặt cậu ta, ánh mắt nam sinh cúi nhìn cô, lạnh như băng, vô cùng, cực kỳ không kiên nhẫn.

Hạ Đằng không quen cậu ta, không biết giờ phút này tâm tình cậu ta cực kỳ kém, là trạng thái nhất định không thể trêu chọc. Cô chỉ cảm thấy, nếu bây giờ mình không nói được nguyên nhân gọi cậu ta dừng lại thì giây tiếp theo thôi cậu ta có thể giết chết mình.

Hạ Đằng vội vàng hỏi: “Chào cậu, có biết nhà bà Thẩm Phiền ở đâu không?”

“Không biết.”

Hạ Đằng cho rằng những hộ dân ở Tây Lương ai cũng biết nhau, lắp bắp kinh hãi: “Sao có thể? Bà ngoại tôi ở đây rất lâu rồi.”

“Liên quan gì đến tôi?”

“…”

Nghe đến câu đó, rốt cuộc Hạ Đằng cũng nhận ra người này chẳng những trông bất thiện mà còn không dễ nói chuyện.

Cô mở ghi chú trong điện thoại ra, tìm địa chỉ, tập trung vào số nhà, đưa trước mặt cậu: “Số 8, khu 2, cậu biết đi đường nào chứ.”

Cậu tùy tiện quét mắt, còn chưa nói gì, cô đã mò tìm trong cái túi tiền lẻ, lần này trực tiếp lấy ra tờ 50 tệ, quơ quơ trước mặt cậu: “Không phải hỏi không, tôi có trả tiền, đây là lộ phí.”

Không xem thường, không coi khinh, chỉ là cảm giác ưu việt, sự tự tin của người đến từ thành phố lớn.

Đương nhiên, Hạ Đằng không tự hiểu được. Cô chỉ cho rằng chiêu này có thể xoa dịu tất cả mọi người.

Nam sinh nhìn chằm chằm tờ 50 tệ kia một lúc, đột nhiên hạ mí mắt, hỏi: “Cô bao nhiêu tuổi?”

Hạ Đằng đẩy gọng kính đen to quá khổ, nhớ ra “Võ trang hạng nặng” của mình lúc này, mặt vẫn bịt kín mít, vì thế trầm giọng nói: “25.”

Giả giọng thành thục đối với cô không khó.

Dường như cậu nghe ra, nhưng không phản ứng, chẳng lộ biểu tình gì, khiến người khác không đoán được cậu nghĩ sao.

Sau đó, ngón tay cô buông lỏng, bị cậu rút tờ tiền, rồi đi về hướng khác.

Đây là đồng ý dẫn đường?

Hạ Đằng vội vàng xách vali đuổi theo.

Nam sinh chân dài, vài bước là có thể vứt cô một quãng xa.

Hạ Đằng đi một đoạn chạy một đoạn, vất vả đuổi theo, cô thở hổn hển hỏi: “Có thể đi chậm một chút không?”

Dường như nam sinh không nghe thấy, tiếp tục ỷ vào đôi chân dài bước đi, Hạ Đằng càng nhìn càng cảm thấy người này đang trút giận lên cô, khụ khụ lấy giọng nói: “Vừa rồi… có phải cậu cãi nhau với bố không?”

Cậu không trả lời, nhưng người cứng lại một chút rất rõ ràng.

Hạ Đằng cảm thấy đây là bị mình nói trúng rồi, đắn đo lấy giọng điệu thích hợp, dùng thái độ bề trên tiếp tục nói: “Ở tuổi như cậu, tôi cũng hay cãi nhau với người nhà, cậu…”

Cậu chợt dừng bước, Hạ Đằng cho rằng cậu muốn nổi giận, nhanh chóng thu lời.

Nhưng không, cậu chỉ rẽ ngoặt, đổi sang đường khác.

Hạ Đằng thở nhẹ một hơi.

Dù sao cũng vẫn là thanh niên, cậu ta bị cô lừa gạt thật sự cho rằng cô là người lớn, không dám làm gì cô.

Hạ Đằng tiếp tục phát huy khả năng diễn suất, “Đã mấy năm rồi tôi không về quê, nơi này thay đổi không ít.”

Cô bắt chuyện vài câu, người đằng trước một chữ cũng không đáp lời.

Đi sang đường này không có đèn, càng đi càng tối, đường cũng không còn bằng phẳng, tựa như càng ngày càng hẹp, Hạ Đằng vừa định hỏi thì người phía trước dừng lại, nhường lối, nói với cô: “Đi vào.”

Giọng cậu đè xuống rất thấp.

Hạ Đằng không nhìn rõ, chỉ loáng thoáng nhìn ra là cái sân, tường cao vây quanh, cô mang vẻ mơ hồ: “Đây là đâu?”

“Gần tới, đi xuyên qua đây là đến.”

“Nhưng mà…”

Cô còn chưa nói xong thì sau lưng đã có một luồng lực, cô bị cậu đẩy vào.

Đi vào, Hạ Đằng liền có cảm giác không bình thường.

Nhưng cụ thể là không bình thường ở đâu… Cô cẩn thận đi hai bước về phía trước, một tiếng vang trầm, cô đá phải thứ gì rồi.

Âm ấm, xù lông, là vật sống.

“Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu ——–“

Dù không thấy rõ cô cũng nghe ra đây là tiếng chó sủa, nhưng gần trong gang tấc, khổng lồ. Cô có thể cảm giác được bóng đen to lớn nhào tới người mình, còn không phải chỉ một con.

Hạ Đằng sợ chó.

Sợ đến nỗi vừa nhìn thấy là hít thở không thông, căng thẳng, thậm chí mất đi tư duy bình thường.

Có đáng yêu có nhỏ bé đến mấy cũng không ích gì, khi còn nhỏ cô từng bị chó cắn, đến giờ vẫn để lại sẹo.

“A a a a a a a a a a a a mẹ ơiiiiii ——“

Người và chó cùng kêu, Hạ Đằng chẳng cần vali, chạy bay ra ngoài, chạy đến trước cửa, thế mà cửa đã bị khóa, chả trách vừa nãy cậu ta nói “Đi vào”.

“Mở cửa mở cửa mở cửa!” Cô cầu cứu, cậu cứ nhàn nhã đứng cách ba mét, mây mù tản ra, ánh trăng rọi xuống, chiếu rõ hai hàm răng của cậu.

Cậu đang cười. Hai tay cậu cắm trong túi áo, hoàn toàn không có ý ra tay giúp đỡ, cười đến nỗi bả vai run lên.

Không biết có phải đại não bị kích thích hay không, Hạ Đằng cho rằng mình nhìn thấy hai cái răng nanh ác ma của cậu, lấp lóe lấp lóe.

Cô sử dụng cả chân tay, chống hai tay lên bức tường đất bên cạnh, nhấc chân nhảy lên tường. Tường này kỳ thực cũng không cao, nhưng không có gì đệm chân, cô sợ tới mức hồn vía lên mây, tay không vận ra chút sức nào, không thể đỡ người bật lên.

Hạ Đằng tuyệt vọng, tiếng “Gâu gâu gâu gâu” đằng sau khiến cô mất đi lý trí, thậm chí cô ngờ rằng hai chân và thân thể của mình đã chia lìa, đang bị chó ngậm trong miệng.

“Cứu tôi cứu tôi, tôi sắp bị ăn rồi…”

Nam sinh cười đến nỗi không dậy nổi eo lưng, giữa tiếng cầu cứu thê thảm tuyệt vọng của cô, kiêu ngạo nhả ra hai chữ: “Xứng đáng.”

Mãi đến khi chủ nhà bị tiếng động giày vò tỉnh dậy, đèn trong phòng sáng lên, lúc ấy cậu mới bớt chút tính khí, túm lấy áo cô, xốc thân thể không còn khả năng hành động của cô lên như xách con gà con…

Tầm mắt Hạ Đằng một lần nữa lấy lại ánh sáng, người đã bị kéo lên đường bê tông, cậu phi nhanh, trước khi chủ của lũ chó túm được đã kéo cô chuồn mất.

Gió hè thật lạnh, thổi bay tóc cô, đủ thứ dính vào mặt cô, hỗn độn nước mắt, nước mũi và bụi đất.

Hạ Đằng ngồi quỳ trên mặt đất, còn chưa hoàn hồn, nước mắt tuôn như vòi nước không đóng được. Mũ đã bị mất, kính cũng bay đi đâu chẳng rõ.

Trước mắt tối sầm, cậu ngồi xổm trước mặt cô.

Hạ Đằng xoay đầu.

Cậu sáp lại phía trước, dường như muốn xem cô trông thế nào, cô trốn hướng khác, cậu ta lại sáp tới, cô lại trốn.

Cậu không kiên nhẫn, chặn ngang kéo khẩu trang của cô xuống, sau khi nhìn rõ, nói: “Xấu.”

Đây là câu đầu tiên cậu ta nói sau một loạt trò đùa dai.

Hạ Đằng che mặt lại, quẹt tay những thứ dính sệt trên mặt.

Cậu vừa nói vừa móc thứ gì đó trong túi áo ra, gấp gấp trong tay.

“Cô rất ồn ào, có biết không hả?”

Câu thứ hai.

“Sau này thấy tôi, hoặc là trốn tránh đi, hoặc là một câu cũng cấm nói.”

Câu thứ ba.

“Còn dám chọc tôi, tôi nhốt cô vào.”

Hạ Đằng nhắm chặt hai mắt, run lập cập.

“Đằng sau cánh cổng đỏ là nhà bà ngoại cô.” Cậu hất cằm hướng về phía sau cô, “Vali ngày mai tôi mang tới cho cô.”

Một câu rồi lại một câu, nói xong cậu đứng dậy, ném thứ đã gập trong tay vào người cô, còn tự phối âm: “Vèo —–“

Vèo —–

Đỉnh đầu truyền đến cảm giác hơi đau, cô bị cái đó đâm vào, sau đó rơi xuống ngực cô.

Giữa hai hàng lệ ướt đẫm mơ hồ, cô nhìn thấy cái máy bay giấy.

Dùng tờ 50 tệ kia để gập.

*

Ngày hôm sau, là ánh nắng mùa hè đánh thức Hạ Đằng.

Cô mở mắt ra, trông thấy đầu tiên chính là một mảnh xanh tươi ngoài cửa sổ, phiến lá um tùm, tầng tầng lớp lớp, ánh nắng lọt qua khe hở, lười biếng liếm lên mặt cô.

Cô dây dưa một chốc, nhìn thời gian, hơn 10 giờ sáng. Chờ ánh mắt thích ứng với ánh sáng, cô ngồi dậy mở cửa sổ.

Vừa mở hé cửa, gió liền ùa vào.

Không có rèm và song cửa, cô dò nửa cái đầu ra, hít thở không khí trong lành, trời thật xanh, đám mây thật giống kẹo bông gòn từng ăn hồi nhỏ, trông thật bồng bềnh và mềm mại. Phóng tầm mắt nhìn lại, đều là phòng ốc thấp thấp trung trung, trên nóc nhà ngập tràn hơi thở sinh hoạt của huyện lị, thiết bị nóng lạnh năng lượng mặt trời, còn có quần áo giặt sạch bay nhè nhẹ trong gió.

Đường bê tông vắng vẻ đêm qua đã nhiều người qua lại, thỉnh thoảng có xe đạp và xe điện lướt qua, trong một góc còn trông thấy hai ba chú mèo hoang thảnh thơi.

Tóc mái bị thổi loạn, Hạ Đằng lùi về đóng cửa sổ lại, xoay người, đúng là căn phòng mang hương vị mùa hè.

Cô đeo dép xỏ ngón xuống lầu, không thấy ai, nhưng lại liếc mắt thấy cái vali dựng trước phòng khách.

Tất cả ký ức ngày hôm qua ùa về trong đầu, không khí thoải mái sáng sớm của Hạ Đằng bị vụt mất quá nửa, mặt cô không chút thay đổi hít sâu một hơi, trong lòng lặp đi lặp lại lẩm nhẩm một câu.

Quên cái tên thần kinh kia đi.

Bà Thẩm Phiền tiến vào đúng lúc này, trong tay còn cầm một cái chậu, chảy nước cả đường.

Bà nhìn thấy Hạ Đằng, “A Đằng dậy rồi à? Đi ăn cơm đi, để phần trên bàn cho cháu đấy.”

Hạ Đằng hỏi: “Bà làm gì đấy ạ?”

Bà Thẩm Phiền xua xua tay, không nói, vào buồng cất chậu, Hạ Đằng nghĩ tới cái gì, chạy ra ngoài thấy ngay trong sân đang phơi mấy món quần áo bẩn của cô tối qua, vừa giặt xong, còn có thể ngửi thấy mùi bột giặt.

Cô đứng ở sân gọi vào trong nhà: “Không phải cháu đã bảo hôm nay cháu tự giặt mà?”

“Có hai thứ thôi, bà tiện tay vò.” Bà đi ra, ngồi lên băng ghế nhỏ để ở cửa, trong tay cầm thêm cái quạt nan, cười tủm tỉm đánh giá cô.

“A Đằng của chúng ta lớn rồi, thật xinh đẹp, mặc cái váy này đẹp hơn cả mẹ cháu.”

Trên người Hạ Đằng mặc chiếc váy thô trắng, là đồ của Trần Phi Vãn.

Tối hôm qua cô mặt xám mày tro vào cửa, cả người toàn đất, mặt mũi lấm lem, trên dưới nhếch nhác không chịu nổi, bà hỏi cô sao lại thế này, cô chỉ nói không nhìn rõ đường bị ngã một cái, thấy mặt cô mệt mỏi, bà cũng không hỏi nhiều, tìm bộ quần áo sạch sẽ trong tủ đặt trên đầu giường rồi đi mở nước tắm cho cô.

Không dong dài, rất hiểu ý, chẳng giống bà cụ.

Nghe Trần Phi Vãn nói qua mấy lần, bà Thẩm Phiền thời trẻ đã trải qua không ít chuyện, sinh Trần Phi Vãn khi còn trẻ mà lại chỉ sinh một đứa con, ông ngoại đi sớm, là bà một tay nuôi Trần Phi Vãn khôn lớn, cuộc sống nửa là vất vả, nửa là vô vàn đắng cay, rơi vào cảnh đó thời bấy giờ, những gì bà phải gánh vác, chỉ sợ trừ bà ra, không ai có thể hiểu được.

Cho dù nghèo nàn chắp vá, bà vẫn dành dụm được học phí cho Trần Phi Vãn, đưa con cao chạy xa bay. Sau đó Trần Phi Vãn lăn lộn có tiếng, mỗi lần muốn đón bà về thành phố ở bà đều không chịu, hết lời khuyên nhủ, cũng đã ầm ĩ mấy bận, thái độ của bà vẫn chưa từng thay đổi, chỉ có hai chữ: Không đi.

Trần Phi Vãn khuyên mệt mỏi, chấp nhận, không đến ở cùng con thì tu sửa lại nhà cũ tạm vậy, mặc kệ bà có đồng ý hay không, dù sao cũng hùng hổ dẫn người về xây đại công trình.

*

Năm đó Hạ Đằng học lớp 9, nhà trường vì danh hiệu “Trường trung học đứng đầu toàn thành phố” mà tổ chức mấy hoạt động lớn, một trong số đó là đóng kịch, hiệu trưởng bấy giờ là người khá lợi hại, mời được mấy vị giám khảo là nghệ sĩ trong giới.

Hạ Đằng đóng vai nữ chính, biểu diễn dâng trào cảm xúc, cô gái xinh đẹp bị ép buộc tới phát điên, đây là vở kịch nhiều cảm xúc nhất, cũng là vở kịch khó diễn nhất, cô phải thể hiển nhiều lần hóa thân, rồi video vở kịch được người xem truyền lưu trên mạng nóng sốt một thời gian, không ít người khen cô.

Lần đó diễn xong không lâu, cô liền nhận được kịch bản phim đầu tiên trong đời.

Sau nữa, bước vào thế giới kia, tất cả trở nên lạ lẫm.

Nhẹ nhàng, xuôi theo dòng nước, giống như một giấc mộng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như candle la gi nghia cua tu candle la cay nen vat ly nen cung candle, china ware la gi nghia cua tu china ware la do su và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích khác tại findzon.com sẽ giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, đặc biệt là phần ngữ pháp và từ vựng.

loading...
DMCA.com Protection Status