Mở mắt thấy thần tài

Chương 122



Chương 122.

 

Trần Lâm ghen tị tồi Tâm trạng cô ta không vui, vừa thấy Trần Hạo lại đây, càng cám thấy chướng mắt hơn.

Bình thường vẫn có thể duy trì sự khách sáo cơ bản nhất nhưng báy giờ, Trần Lâm nổi cơn luôn.

Tóm lại là nói rất nhiều lời khó nghe trước mặt tất cả mọi người.

Mọi người phải khuyên ngăn mới làm Trần Lâm bớt tức giận.

Nói thật lòng, bây giờ Trần Hạo chí muốn làm một chuyện, đó chính là giơ tay lên tát cho Trần Lâm một cái thật mạnh.

Chưa tính đến chuyện cứ giễu cợt anh mãi.

Bảy giờ lại còn giận chó đánh mèo, thật là khinh người quá đáng! “Được rồi được rồi Trần Lâm, cậu cáu với cậu ta làm gì, cậu ta muốn ân thì để cậu ta đi ăn đi. Cậu phái chú ý, sau này cậu là giáo viên rồi đó, là người ăn cơm nhà nước!” Định Hạo cười nói.

Thấy lần này Đinh Hạo đến khuyên mình, Trần Lâm mới hết giận.

lừ, người này, vừa nhìn đã làm người ta thấy ghét. Đinh Hạo vẫn tốt hơn nhiều, mặc dù lúc trước anh Hạo rất nghèo nhưng bảy giờ thì tốt rồi, cậu thành cậu.

ấm chân chính, chắc cậu sẽ không có mới nới cũ, quên mất người bạn là tớ đúng không?” Trần Lâm nhích lại gần Đinh Hạo.

“Sao lại thế được, cho dù sau này thế nào, Trần Lâm cậu vẫn là bạn thân của.

tới” Định Hạo cười to.

Câu nói này lại làm Lý Thi Hàm cảm thấy không thoải mái.

Thật ra những người ở đây đều nhận ra không khí đêm nay rất kỳ lạ, giống như.

Trần Lâm và Lý Thi Hàm đang tranh giành qua lại vậy.

Hai người cứ vy lấy Đinh Hạo, đấu tranh gay gắt.

Đúng rồi, quê cúa Đinh Hạo sắp được khai thác, cho dù thể nào cũng sẽ chia cho anh ta vài căn nhà, thêm vài triệu nữa, sau này không cần lo đến chuyện cơm ăn áo mặc.

Thảo nào hai cô gái xinh đẹp cứ giảnh tới giảnh lui “Trần Hạo, tới đây làm đi, tớ nướng xong rồi!” Tô Tử Nguyệt thấy Trần Hạo siết chặt nầm đấm, giống như muốn nổi cơn giận dữ, nên biết ý kéo Trần Hạo sang một bên.

Cũng nhờ có Tô Tử Nguyệt khuyên nhú.

Nên Trần Hạo mới không phát cáu.

Ha ha, khinh thưởng thi khinh thường đi, chờ đến ngày minh có thế công bổ thân phận, không biết Trần Lâm cô ta, và còn Lý Thi Hàm nữa, sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?   Liệu có hối hận vì hành động của ngày hôm nay hay không? Cười gượng một cách khoái trá.

Trần Hạo không quan tâm đến bọn họ nữa, chạy sang bên kia thưởng thức phong cảnh bên hồ với Tô Tử Nguyệt Đêm nay, Định Hạo sắp xếp khách sạn trong thôn để mọi người nghí chân.

Trần Hạo thấy trời đã tối, hơn nữa có vé như Tô Tử Nguyệt rất muốn ở lại đây.

một đêm, có lẽ là nhớ lại khoảng thời gian khi ba mẹ nuôi còn sống.

Chờ sau khi nhóm Trần Lâm đã vào ớ.

Trần Hạo mới sắp xếp cho Tò Tử Nguyệt, hai người thuê hai phòng.

Tóm lại đêm nay, ngoài chuyện của Trần Lâm, Trần Hạo cảm thấy rất an nhàn.

Thật sự rất muốn ngọn núi này nhanh chóng được khai phá, thế thì sau này anh có thể lên núi ở rồi! Một đêm yên tĩnh! Hôm sau, từ sớm Trần Hạo đã lái xe chở Tô Tử Nguyệt đến dưới chân núi, cũng sợ đụng phải đám người Trần Lâm, nếu không anh lại ra tay đánh người ta.

Lúc chạy đến một nơi, Trần Hạo chợt giảm phanh ngừng xe lại Sau đó cười nói “Chốc nữa mới đến lúc cậu đi làm, tớ đi học, tớ đưa cậu đến nhà hàng Michelin ăn cơm nhé!” Trần Hạo chỉ vào nhà hàng Michelin bên đường.

“Hả? Trần Hạo, tớ nghe đồng nghiệp của tớ nói nhà hàng Michelin rất rất đắt, là chỗ của dân nhà giàu, tớ không vào đâu!” Tô Tử Nguyệt cúi đầu, bồng lắc đầu.

Trần Hạo cười nói: “Yên tâm đi, sau này ăn mỗi ngày cũng không sao!” Từ sau khi anh có tiền, cách nói chuyện của Trần Hạo cũng mạnh mẽ hơn trước.

nhiều.





Đây là lời thật lòng, mặc dù nhà hàng Michelin cực kỳ đắt nhưng ẩn mỗi ngày thì có sao đâu? Không thể chống lại sự lỏi kéo của Trần Hạo, Trần Hạo trực tiếp lên mạng đặt bản trước.

Cuối cùng, Tô Tử Nguyệt vẫn bị Trần Hạo dắt vào Michelin.

“Xin chào quý khách, xin hỏi quý khách đi bao nhiêu người?” Sau khi bước vào, một nhân viên nữ mím cười bước đến.

“Hai người, đã đặt bàn rồi!” Trần Hạo thờ ơ nói.

Nhân viên nữ khẽ nhíu mày, bởi vì nhìn thể nào cũng thấy hai người này không giống như người có thế dùng bữa ở Michelin.

Nhưng bởi vì yêu cầu công việc nên cô ta phải lễ phép gật đầu.

Đang định hỏi xem Trần Hạo đặt bàn ở đâu.

Thì đúng lúc này, có một cặp nam nữ bước đến ‘Vừa nhìn thấy Trần Hạo, cô gải kia ngạc nhiên: “Trần Hạo, sao lại là cậu? Cậu.

mà cũng dám đến Michelin à?” “Há? Vương Tiểu Đề?” Trần Hạo nhìn Vương Tiểu Đề trang điểm cực kỳ xinh đẹp, mặc một chiếc đầm.

ngân màu đen, cũng thấy hơi ngạc nhiên.

Trần Hạo nhớ rõ, lần trước ở tiệc ăn mừng của Hàn Tư Dư, bởi vì mình lỡ chạm.

phái di động cúa cô ta nên cô gái điên khủng này hắt một ly nước lên mặt mình.

Lúc đó anh cực kỳ tức giận, đang định tìm Vương Tiểu Đề báo thủ, kết quá cô gái điên khùng này chạy nhanh hơn thỏ, lúc mình ra đến thì chẳng thấy cô ta đâu Làm Trần Hạo bực mình phàn nàn suốt mấy ngày.

Không ngờ mới sáng sớm đã gặp ở Michelin.

“Hừ, câu bớt gọi Vương Tiểu Đề đi. Nghệ danh cúa tôi là thứ cậu có thể kêu há? Không ngờ, thẳng nghèo như Trần Hạo lại đến chỗ thế nào, wow wow wowl Còn có bạn gái nữa hả?” Vương Lệ Na vừa nhìn cô gái bên cạnh Trần Hạo thì khinh thường ra tiếng.

“Lệ Na, em biết hai người này à?” Bên cạnh Vương Lệ Na là một chàng trai cao lớn đẹp trai, đang lạnh lùng nhĩn.

hai người Trần Hạo.

“Tất nhiên là biết rồi, là thắng nghèo trong lớp của Hàn Tư Dư đây mà, Lý Thiếu, chẳng phải anh nói Michelin là nhà hàng cao cấp ở Kim Lãng hả? Sao hai người này lại vào đây được? Anh nhìn cách ăn mặc cúa hai người này đi?” Vương Tiểu Đề bực mình lắc lắc cánh tay cúa Lý Thiếu kia.

Vốn dĩ cô ta rất vui vi được đến Michelin, b‹ cấp.

ì có cảm giác nơi này rất đẳng Con gái mà, đều có lòng ham hư vinh.

Đặc biệt là bảy giờ, chỗ của Vương Tiểu Đề và Lý Thiếu này là kế bên cửa sổ, người đi đường cũng có thể nhìn thấy.

Ánh mắt sùng bái hâm mộ của người khác làm Vưng Tiểu Đề cảm thấy rất thoải mái.

Đúng rồi, nói đến Lý Thiếu này, phải giới thiệu sơ lược.

Lý Thiếu cũng là sinh viên của Đại học Giang Nam, là một cậu ẩm nhà giàu có.

Bởi vì lúc Vương Tiểu Đề livestream thích Vương Tiểu Đề, đêm đó đã tặng hai mươi nghìn, bảy giờ là một người anh và cũng là người tình mập mờ của Vương.

Tiểu Đệ! Dù sao cũng ăn rất ngon.

Nhưng không ngờ sau khi đi vệ sinh xong lại đụng phái thằng nghèo Trần Hạo.

Thấp kém quá đi! “Ha ha, đừng nôn nóng mà Tiểu Đề, đúng như em nói, có lẽ là hai người này.

đến đây làm việc đó, sao lại đến dùng bữa được?” Lý Thiếu vội vàng an úi.

“Hữ, em không quan tâm, dù sao em không muốn nhìn thấy người này, mới sáng sớm mà, ghê tớm quá đi! Cô đó, lát nữa cô phải nói với giám đốc cúa cô, cho dù là nhân viên phục vụ cũng phải tìm người có đẳng cấp, nếu không người giàu như chúng tôi, ai lại muốn đến đây dùng bữa hả?” Vương Tiểu Đề vừa làm nũng vừa lạnh lùng nói với cô gái đang đứng bên cạnh Trần Hạo.

“Hả? Quý khách thân mến, họ không phái là nhân viên cúa chúng tôi! Có thế là khách đến đây dùng bữa đó?” Giở phút này, nhân viên phục vụ njnh bợ hai người Vương Tiểu Đề, bởi vi từ ban đầu đã khinh thường Trần Hạo nén giọng điệu bắt đầu hơi không tôn trọng.

“Mẹ ơi, không phải nhân viên phục vụ?” Vương Tiểu Đề ngạc nhiên.

Mà Trần Hạo lại chịu đựng đủ rồi Đôi mắt lạnh lùng nhìn chăm chäm nữ phục vụ: “Cô nói đủ chưa! Bàn tôi đã đặt ở đâu? Nhanh chóng đưa tôi đi, hôm nay tôi đến đây là để nếm thử đồ ở đầy của các cô!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 89 lượt.

Powered by yeudalat.com

loading...
DMCA.com Protection Status