Mở mắt thấy thần tài

Chương 137



Chương 137.

 

*À à, cô biết rồi, khoảng thời gian trước trong giới đại gia có tin đồn cậu Trần phổ Kim Lãng bó ra tám trăm triệu mua biệt thự Vân Đính phái không?” “Trời ơi trời ơi, thì ra là ở đây, hoành tráng thật đấy!” “Đúng rồi Y Y,người của phố thương mại Kim Lăng nhà cháu có thế dẫn bọn cô đến xem biệt thự Văn Đỉnh được không?” Hai người có tha thiết mong chờ.

Lâm Y Y nhìn Trần Hạo, thấy anh không phản đối mới gật đầu.

Chẳng mấy chốc mọi người đã lên tới nơi ‘Đương nhiên biệt thự Vân Đỉnh vẫn có nhân viên bảo vệ trông coi ngay cả khi Trần Hạo không ở đó.

Mọi người vừa lên đến lưng chừng núi đã có báo vệ xuất hiện, không cho đi tiếp về phía trước! “Làm gì thế? Người lạ không được vào đáy, chỗ này không phái khu ngầm cảnh!” Hai bảo vệ tầm ba mươi tuổi, thái độ cứng rần.

ˆHừ, chúng tôi không phải người lạ. Cô gái xinh đẹp này là Lâm Y Y, con gái nhà họ Lâm phố thương mại Kim Lăng. Chúng tôi vào xem một lát không được hả? ‘Chẳng phái người ta đồn cậu Trần vẫn chưa chuyển vào ở sao?” Lâm Hồng Hà khẽ hữ một tiếng Ôi chao, thì ra là cô Y Y nhà họ Lâm. Xin lồi cô, giờ chúng tôi mới nhận ra” Phố thương mại và sơn trang suối nước nóng thuộc cùng một hệ thống.

Bọn họ là người Triệu Tứ Hưng phái tới Nên đương nhiên biết một số nhân vật quan trọng của phố thương mại Kim Lãng.

Khi nhìn thấy Lâm Y Y đứng bên cạnh Trần Hạo, hai bảo vệ lập tức tươi cười vui vẻ.

“Cô Y Y, không giấu gì mọi người, chúng tôi cũng chỉ là người gác cổng cho cậu Trần mà thôi. Khắng định không vào biệt thự được, giám đốc Triệu mà biết thì chúng tôi thảm luôn. Tuy nhiên, nếu cô không vào biệt thự mà chỉ ngầm cảnh xung quanh thôi thì vẫn ok” Hầu hết những người muốn lên núi xem đều là nhân vật máu mặt.

Ví dụ như mấy hôm trước, cậu Hoàng thường hay dẫn người tới chơi, nói rằng cậu Trần là anh kết nghĩa của mình.

Chưa tính đến chuyện anh ta có nói thật không, chỉ với cái danh cậu Hoàng thôi bọn họ cũng không dám ngăn cản! Thế nhưng không ai dám vào trong biệt thự.

Lần này Lâm Y Y tới, tốt xấu gì cũng có thể bảo vệ không dám ngăn cản nhà họ Lâm, đương nhiên hai “Ừ, được, vậy thì chúng tôi lên núi ngầm cảnh xung quanh vậy!” Thấy Trần Hạo vẫn im lặng, Lâm Y Y đành lên tiếng “Còn nữa cô Y Y, hôm nay cô dẫn theo hơi nhiều người thì phái? Nếu tất cá mọi người đều lên trên rồi bị cánh quản lý nhìn thấy thì chúng tôi vẫn mất việc đó!”   Báo vệ lại gây khó dẻ.

“Cậu báo vệ này bị làm sao thế, cử lái nhải mãi không ngừng. Cậu chê nhiều người đúng không, vậy thì chúng tôi để một người ở lại, chín người khác lên núi xem!” Lâm Hồng Cúc lạnh lùng nói.

Để ai ở lại? Tất nhiên là để Trần Hạo ở lại rồi.

Trần Hạo cũng cạn lời với bọn họ, lên xem nhà riêng của mình khó đến vậy ư? n cho cô họ của Lâm Y Y.

Vả lại, anh không có ý định giữ thể, Bị chế giễu, vốn dĩ anh định cư xử khiêm tốn hòa nhã với bọn họ.

Thế nhưng vô dụng thôi, người ta hoàn toàn không đếm xía! *Được rồi được rồi, cử quyết định vậy đi. Y Y, chúng ta đi thôi!” Đi mau lên, cho hạng người này lên cũng vô dụng, cậu ta có thể ở trong một căn nhà bình thường đã là tốt lâm rồi, xem biệt thự cái gì!” Lâm Hồng Hà cười khẩy.

Một đám người reo hò tung tăng lên núi.

Trần Hạo cười khổ lắc đầu. Đương nhiên anh sẽ không ở lại, đăng nào cũng, đến rồi thì lên xem thử Triệu Tử Hưng đã lắp đặt trang trí xong chưa? *Mẹ kiếp, cậu làm gì đó?” Ai dè anh bị bảo vệ đẩy ra Trần Hạo sứng sốt: “Ơ hay, các anh không biết tôi à?* Lúc nãy Trần Hạo thầm nghĩ làm gì có chuyện bảo vệ của sơn trang suối nước nóng không biết mình.

Nhất định là bọn họ đã được dặn dò cho dù thấy minh cũng phải giả vờ không biết.





Nhưng ai ngờ người ta không biết thật! “Biết cậu? Cậu là ai mà tỏi biết cậu? Nhóc con ở rể à? Sao lại không được yêu.

quý như vậy?” *Xem ra thẳng nhóc cậu là tên án bám, là bao cát trút giận! Ha ha ha!” Hai bảo vệ chế giễu.

“Câu… Cậu Trần!” Đúng lúc này, dưới chân núi vang lên giọng nữ trong trẻo êm tai, lộ rõ vé cung kính.

Hai bảo vệ nhìn thấy cô gái xinh đẹp này thì ngừng cười cợt ngay lập tức.

Đồng thời trên trán túa mồ hôi lạnh, cô ấy gọi anh chàng này là gì cơ? Cậu Trần? Trần Hạo quay đầu nhìn lại, vùng trán giữa hai đầu lông mày khẽ nhướng lên “Chào chị Đường Nhiên, lâu rồi không gặp!” Cô gái vừa tới là Đường Nhiên, nhà thiết kế của biệt thự Vân Đính, cũng là quản gia biệt thự này.

Bên cạnh Đường Nhiên là mấy cô bạn thân cúa cô ta, lần trước Trần Hạo đã gặp bọn họ lúc mua biệt thự. Người tên Từ Na gì đó cũng đi theo cô ta.

*Chào cậu Trần!” Ánh mắt đám Từ Na nhìn Trần Hạo đâu còn vé khinh thường, chí toàn là nét long lanh nịnh nọt.

Dù sao Trần Hạo cũng có quyền kiểm soát phố thương mại Kim Lăng, lại còn khá khiêm tốn giản dị, thật sự hiểm có! Làm cho các cô ấy cảm thấy chỉ cần mình chịu cố gắng thì nhất định có cơ hội Có cơ hội làm gi? Gá vào nhà giàu đó! “Đúng vậy, hôm qua chị của tôi còn hỏi tôi về tình hinh của cậu đó. Có điều cậu Trần cứ yên tâm, tôi không hề tiết lộ tin tức về cậu!” Đường Nhiên vội nói Trần Hạo hiểu rõ. Chắc là hôm đó, sau khi mình đi, đám Đường Sở lại đến Bếp.

Gia Viên dùng bữa. Ha ha, chắc chắn bọn họ đi tiếp nhưng không được hưởng, mấy dịch vụ ưu đãi kia Vi vậy mình đã thu hút sự chú ý của Đường Sở, chị ta điều tra mình! “Đừng nhâc tới chị của chị nữa nữa, chị ta còn quá đáng hơn chị!” Trần Hạo cười thờ ơ: “Chị cũng dẫn bọn họ đến chơi à?” Đường Nhiên đỏ mặt tía tai, chỉ biết gật đầu. Đúng vậy, đám bạn thân cứ khóc lóc xin xó hết lần này đến lần khác nên cô ta quyết định dẫn bọn họ đến đây mở mang tầm mắt.

Không ngờ lại chạm mặt cậu Trần! “Được thôi, vậy đi với tôi, nhân tiện vào biệt thự cùng tôi xem lâp đặt trang trí thế nào rồi!” Trần Hạo cười bất lực.

Đường Nhiên lập tức cẩn thận lấy một  chùm chìa khóa phụ từ trong túi xách ra, đưa cho Trần Hạo.

Trần Hạo nhận chìa khóa rồi đi lên núi trước ánh mắt ngạc nhiên cúa hai bảo vệ.

“Nhanh lên Y Y, chụp ánh giúp bọn cô nào!” *Cô muốn đứng gần cống biệt thự một chút, lát nữa đăng lên vòng bạn bè cho bọn họ xem, ha ha hat” “Chị Y Y,bọn em cũng muốn chụp, bọn em cũng muốn chụp!” Trước cổng biệt thự Vân Đỉnh, đám người Lâm Hồng Hà đang chơi đùa vui vẻ.

Phong cảnh và ngôi biệt thự sang trọng trên núi thật sự khiến người ta sảng khoái vô cùng! Ba cô chị họ, em họ cũng rất vui.

Mà lúc này, bọn họ bồng nhn thấy Trần Hạo cũng đang lên núi.

“Ôi mẹ ơi, sao Trần Hạo lại chạy lên đây?” *Mẹ ơi, không phải cậu ta lén lút chạy lên đấy chứ? Nếu bị người ta phát hiện thì mất mặt lâm!” Ba chị em khoanh tay, rầu rĩ nói.

“Trần Hạo, sao cậu lại lên đây? Có phải cậu lén lút trèo từ chỗ khác lên không? Mẹ ơi, nếu muốn mở mang tâm mắt thì cậu có thể bảo Y Y cho xem video mà.

Cậu lén lút lên đây là thế nào?” Lâm Hồng Hà chống nạnh, cau mày mảng,   thưa hai cô họ cùng các chị họ em họ, nếu tôi không lên thì làm sao mọi người có thể vào xem nội thất trong biệt thự được! Sẵn dịp để tôi tận tình tiếp khách, mời mọi người uống trà sữa!” Trần Hạo một tay xách trà sữa không ai thèm uống, một tay nhấn nút trên chìa khóa.

Một tiếng “tinh” vang lên.

Cổng lớn của biệt thự Vân Đỉnh tự động mở rat “GÌ thế?” “Đệch!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 89 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status