Mở mắt thấy thần tài

Chương 420



Chương 420: Ngọc Bích bị bắt đi.

“Cái gì cổ điển của nước Pháp? Chuyện này là như thế nào?” Lúc này, cả đám đều sửng sốt.

Dương Ngọc Bích nhìn thấy đóa hoa thứ nhất Hòa Bình cung kính đối với anh họ như thế.

Dù sao trong lòng Dương Ngọc Bích thật vui vẻ.

“Trần thiếu, hôm nay có thể kết bạn với ngài là vinh hạnh của tôi, mặc kệ đêm nay ngài tiêu phí bao

nhiêu, đều do tôi trả tiền!”

Đỗ Toa đứng lên lễ phép đưa tay ra về phía Khải Minh.

Khải Minh cũng đưa tay ra nắm tay cô.

“Vậy thì tôi cảm ơn Đỗ Toa tiểu thư trước!”

Hiển nhiên, trong mắt Đỗ Toa, nếu như mình có thể kết giao với một Thần hào đại thiếu, thì giá trị lớn

hơn rất nhiều so với hóa đơn đêm nay. Sau đó, Đỗ Toa đứng dậy rời đi. Đám người đều im lặng. Chỉ để lại Dương Thành Danh sắc mặt khó xử.

Rất rõ ràng, anh lại bị đánh mặt, mà còn là loại bị

đánh rất đau kia.

 

Con mắt Dương Thành Danh khẽ híp một cái, lạnh lẽo nhìn Khải Minh một cái, sau đó làm bộ gọi điện

thoại lập tức đi ra ngoài.

Từ nhỏ đến lớn, ai không làm việc phải làm việc theo ý Dương Thành Danh anh, mà cái người anh họ nghèo kiết xác ð nông thôn này lại dám ngồi trên đầu mình.

Để cho mình không xuống đài được trước mặt nữ thần.

Nếu như ở địa bàn Hòa Bình của mình bị người khác chơi, vậy Dương Thành Danh anh dứt khoát chết

đi cho xong.

Lập tức, Dương Thành Danh đi ra ngoài, đốt lên

một điếu thuốc.

“Anh Khải Minh, em nếm thử điếu thuốc của anh nha!”

Lúc này, một cậu con trai bất đắc dĩ nói lên một câu.

Tìm tới một số điện thoại gọi tới. “Anh Bảo, giờ anh có bận gì không?” Dương Thành Danh vừa hút thuốc vừa nói.

“Chơi thôi, hắc hắc, Diệp thiếu, sao đột nhiên lại

nhớ tới tôi thế, có chuyện gì phân phó à?”

Trong điện thoại truyền đến một giọng nói vui

cười. “Cũng không có gì, chính là tâm trạng khó chịu!”

“Ha ha, ở địa bàn Hòa Bình này, ai dám làm Dương đại thiếu khó chịu vậy? Nói đi đại thiếu, là ai? Tôi cho

ngươi xử lý người đó!”

“Không cần xử lý, làm cho cậu ta biết làm người là được!”

Dương Thành Danh nói, sau đó nói ra địa chỉ chỗ này.

“Dễ nói, ngay thẳng vừa vặn, vừa vặn tôi cũng đang cùng mấy đứa đàn em ở gần đây uống rượu, lập

tức tới ngay!”

Sau khi Dương Thành Danh gọi điện thoại xong thì cười giễu ở bên ngoài hút thuốc chờ đợi.

Những chuyện như chỉnh người thế này, hiển

nhiên đã không phải lần đầu tiên anh làm. Giờ phút này, trong phòng.

 

Tần Nhã ở bên cạnh, âm thầm trừng mắt Khải Minh, muốn chờ Khải Minh chủ động nói chuyện với mình.

Nhưng người này chỉ ngồi đó ăn trái cây, một chút

động tĩnh cũng không có.

Trong lòng Tần Nhã nghĩ gấp nhưng lại gấp không

ra, đừng đề cập bao nhiêu xấu hổ. “Cậu và Bích Diệp còn tốt chứ?” Tần Nhã bất đắc dĩ hỏi.

“Chị Huyên, mọi người có ai đi phòng vệ sinh

không? Chúng ta cùng ởi?” Mấy cô gái cùng nhau đi toilet. Dương Ngọc Bích cũng ởi cùng.

Mặc dù mọi người ở đây không biết thân phận của Khải Minh, nhưng Tần Nhã lại rõ ràng.

Nhưng Tần Nhã hiển nhiên không nhìn trúng điểm

này, mà chỉ hỏi. “Bích Diệp mất tích!”

Khải Minh nghĩ đến Tô Bích Diệp, trong lòng chính không khỏi đau xót.

Cũng không biết sau đại thọ bà nội có thể an ủi bà nội, hòa hoãn quan hệ hai nhà một chút, nhờ bà chịu

mờỡ miệng cầu người nhà họ Mạc hay không.

“Chuyện gì xảy ra?”

Tần Nhã lại giật mình.

“Sau này có cơ hội sẽ nói với cô!”

Khải Minh thản nhiên nói.

“Này này này, Tiểu Nhã, Bích Diệp là ai? Sẽ không là bạn gái của Khải Minh chứ? Không phải chứ, loại

người như Khải Minh này cũng có thể tìm được bạn

gái?” Mai Xương kinh ngạc nói.

Tần Nhã thấy Khải Minh nhắc đến chuyện thương





tâm, cho anh tâm trạng không tốt. Cho nên cũng không trả lời Mai Xương.

 

Là cô em họ Dương Huyên kia vội vã đầy cửa ra

chạy vào:

“Không tốt không tốt, có mấy thanh niên say rượt chắc chắn phải lôi kéo Ngọc Bích đi đến phòng bọn họ

uống rượu!” Dương Huyên nói to. “Hả?” Khải Minh nghe xong, vội vàng xông ra ngoài.

Giờ phút này, đang có một cô em họ chạy về phía

cửa phòng. Hiển nhiên là mới vừa rồi bị hù đến. “Ngọc Bích ở đâu?” Khải Minh lạnh giọng hỏi. “Bị bọn họ kéo đến phòng 103!” Một cô gái nói.”Hai người các người nói một câu đi? Bích Diệp là ai?” Ngay khi Mai Xương đang sốt ruột la to. Cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra. Sau đó, đã thấy Khải Minh vọt thẳng tới.

Còn những cậu con trai còn lại trong phòng thì

ngồi tại chỗ lo lắng.

Đầu tiên đâu, làm công tử ca Dương gia, bọn họ

khẳng định không sợ phiền phức. Nhưng sợ trực tiếp gây chuyện.

Những người kia đều là xã hội đen, lỡ như qua đó

bị bọn họ đánh một trận thì thế nào.

Cho nên, dứt khoát ð bên ngoài chuẩn bị gọi điện thoại. Mà Tần Nhã thì nhìn thấy Khải Minh một mình tiến

lên, cũng là một mặt lo lắng chạy theo Khải Minh. “Làm sao bây giờ? Làm sao bây gið?” Những cô gái kia nói.

Vừa rồi khi họ ra ngoài đi toilet, sau đó gặp phải mấy thanh niên uống say, chắc chắn phải lôi kéo bọn

họ đi uống rượu.

Một thanh tóm lấy tóc của Ngọc Bích, kéo về phía

phòng của họ.

“Hiện tại chỉ có Khải Minh đi, ta thấy bọn họ có bảy tám người! Hiện tại cũng không biết anh Danh đi

đâu rồi!”

Huyên Huyên cũng là bị Ngọc Bích cảm động, dù

sao Ngọc Bích là vì cứu mình.

Cho nên lo lắng nói.

“Còn có thể làm sao, hiện tại lập tức gọi điện thoại

cho gia tộc, dám chọc Dương gia chúng ta, hừi” Một cậu con trai nói.

Nói xong còn ra tay kéo theo Huyên Huyên.

Sau đó thì sao, Ngọc Bích đầy người thanh niên đó ra.

Lúc này không có xung đột gì xảy ra, nhưng đợi đến khi Ngọc Bích trở về thì mấy thanh niên đó lại đuổi lên.

“Đợi một chút, không cần gọi! Yên tâm đi, Ngọc

Bích không có chuyện gì!”

Không biết khi nào Dương Thành Danh đã đứng sau lưng đám người.

Ngăn cậu con trai muốn gọi điện thoại. “Thế nhưng anh Danh, Ngọc Bích bị bắt đi!”

Dương Diệp Lãnh cười nói: “Tóm lại mọi người yên tâm, Ngọc Bích khẳng định không có việc gì, nhưng có

người có thể có việc”

Nhìn thấy Tần Nhã vừa rồi phấn đấu quên mình

chạy về phía Khải Minh. Dương Thành Danh ghen tuông nói. Lập tức, càng một mặt trầm xuống. Mà cả đám thì hình như đã rõ ràng một chút cái gì. Lập tức tất cả đều không nói lời nào.

Mà là tất cả đều trở lại trong phòng khách của

mình. “Thả cô ấy ra!”

Đồng thời, Khải Minh một cước đá văng cửa phòng.

Mấy thanh niên uống say đang cưỡng ép kéo

Ngọc Bích uống cùng. Khải Minh tức giận nói.

Nguồn gốc của một nhà chú năm và trong nhà

mình quá sâu.

Mà Ngọc Bích đối với anh họ như mình lại vô cùng tôt.

Sao Khải Minh có thể để Ngọc Bích nhận nửa điểm tổn thương.

“Móa nó, chỉ bằng tiểu tử thúi mày hả, chu choal Không ngờ còn mang đến một mỹ nữ? Ha ha, đây là

muốn tặng song hưởng pháo cho lão tử à?” Một thanh niên cầm đầu cười to nói.

Bởi vì Tần Nhã lo lắng cho Khải Minh nên cùng

theo vào. “Anh Bảo, anh thật quá có phúc khí, anh thoải mái xong, có thể cho người của mình cũng thoải mái hay

không?” Đám người cười to nói.

“Được được được, anh em, bắt cô em kia qua đây cho anh! Tự mình đưa tới cửa, nếu anh từ chối thì quá không lý trít”

Anh Bảo vung tay lên.

“Anh Bảo đúng không, tốt nhất chớ làm loạn, nếu

không đừng trách tôi không cảnh cáo trước!” Trên mặt Khải Minh hiện lên một tia lạnh lẽo.

“Ohh? Ha ha ha, mày còn muốn hù dọa tao à? Người anh em à, nếu muốn tao thả cô em này ra cũng được, tới đây, chui qua dưới hông mấy người bọn tao

đi, tao sẽ tha cho mày, thế nào?”

Anh Bảo cười to nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 89 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như ten tieng nhat hay, share acc pubg mobile chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status