Mở mắt thấy thần tài

Chương 429



Chương 429: Nhờ cậy quan hệ

 

“Ba, là con vô dụng, thấy mẹ bị bọn họ bắt nạt, con cũng không có cách nào lên tiếng, đó là do con

không biết mình thua kém!” Tiểu Bối khóc nức nở, nói.

“Mẹ rất thích cái vòng tay kia, vốn là muốn con mang ra, hy vọng bà nội sẽ vui vẻ, sẽ thích con hơn một chút. Nhưng mà, nó lại bị Dương Diệp ném vỡi Anh ta cố ý, mọi người ở đây thấy mà!”

“Nhưng mà ba ơi, bà nội… bà nội lại nói mẹ quá khích, không phải chỉ là một khối ngọc thôi sao. Không lẽ trong mắt của bà nội, cái gì cũng không quý giá

bằng Dương Diệp sao?” Hôm nay Dương Tiểu Bối thật sự rất oan ức.

Trước kia, bọn họ chế nhạo mình, chế nhạo mẹ,

mình cũng luôn chịu đựng.

Nhưng lần này, ngay cả sự công bằng tối thiểu

mình cũng không có.

 

“Ba biết không, Quách Như kia hận ba, cũng hận cả con và mẹ! Bà ta hận không thể đuổi con và mẹ ra khỏi nhà họ Dương, được rồi, nhà họ Dương, con không bao giờ… đến nữa!”

Nói xong, Dương Tiểu Bối bèn ghé vào giường mà khóc.

Khải Minh bèn đứng sau lưng Tiểu Bối, vỗ vỗ vai cô ấy.

Đúng vậy, tuy là bình thường Tiểu Bối hiền lành lương thiện, nhưng cô ấy cũng có tự tôn của mình. Không có ai chịu được sự chế nhạo ác ý mà người khác lặp đi lặp lại, không lấy được dù là nửa sự công bằng.

Cảm giác này, trừ Tiểu bối ra, chỉ sợ không ai rõ

hơn anh.

Bà nội cũng nổi nóng, đã nói câu muốn ai đó cút

đi, còn chỉ thẳng vào Tiểu Bối và mợ năm.

Dương Tiểu Bối không thể nhịn được nữa, uất ức

mà chạy về đây.

Chưa hết, cả nhà Tiểu Bối, nếu không phải năm đó họ giúp mẹ mình, thì đâu đến mức này.

Nếu mẹ giao chuyện này cho anh, anh sẽ cho Tiểu

Bối, cho cậu năm một lời giải thích!

“Anh họ, xin lỗi anh nhiều, phải để anh lo lắng cho

em, thọ yến mẹ nó anh không tham gia hết được!”

Lại nói Tiểu Bối, sau khi khóc một lát, lau lau nước

mắt, nhìn Khải Minh, nói.

“DạI” Tiểu Bối khẽ gật đầu. Lúc này, di động của cô ấy đột ngột vang lên. Liếc nhìn, là cuộc gọi của quản gia A Sinh.

“Gia tộc mời dự họp hội nghị khẩn cấp, tất cả mọi

người phải đến!”

Sau đó A Sinh cúp điện thoại.

“Đi rửa mặt, nhanh lên đi thôi!” Khải Minh nói.

“Em không đi, em không bao giờ… muốn đến cái nhà đó nữa. Cuối cùng em cũng biết, năm đó cô ưu tú như thế, nhưng vẫn không muốn ở lại trong căn nhà vô tình đó chút nào. Thật đó, anh họ, có khi họ sẽ tra tấn

người ta điên mất!” Tiểu Bối nổi giận nói.

Tiểu Bối nghĩ một lát, lần này thì gật đầu. Sau đó nghe theo Khải Minh, đi đến nơi.

Hội nghị kéo dài mãi đến hai giờ chiều mới chấm dứt.

Lần này Khải Minh chưa đi với Tiểu Bối, ở lại ngốc

tại nhà, massage cho cậu năm, vân vân. Tiểu Bối đi theo mợ năm về.

Chỉ là, một lúc sau, chợt nghe tiếng mợ năm hùng

hùng hổ hổ.

“Quách Như, tôi chưa xong với bà đâu, muốn ăn

hiếp là ăn hiếp sao! Tôi chưa xong với bà đâu!” Quách

Thái Phượng mắng.

“Mợ năm, có chuyện gì vậy?” Khải Minh đi đến hỏi.

Quách Thái Phượng cũng không trả lời, hốc mắt

đỏ ửng mà đi thẳng vào nhà.

“Không đi sao được, em còn muốn mợ lo lắng sao? Đừng để cậu hai lại nói bậy nói bạ, ít ra em phải

đi ngay bây giờ!” Khải Minh cười, nói.

Tất nhiên tâm trạng của Tiểu Bối cũng vô cùng không tốt, nhưng cô ấy vẫn nói: “Anh họ, bây giờ nhà

họ Dương xảy ra chuyện rồi, đã thành hỗn loạn rồi!” “Xảy ra chuyện gì?” Ngay lập tức, Tiểu Bối bèn giải thích mọi chuyện.





Chẳng qua là lần này, lúc nhà họ Dương gặp nguy nan, không ngờ nhà họ Long kia vậy mà dám trắng

trợn trở mặt, đâm nhà họ Dương một dao.

Bây giờ chuyện chủ buôn bán của nhà họ Dương, cũng là hạng mục được khai thác lớn nhất lúc này, bị

nhà họ Lâm cướp mất rồi.

Tuy là tài lực của nhà họ Dương, hiện tại mà nói,

thì cũng vô cùng hùng hậu.

Nhưng ở mỗi gia tộc, sản nghiệp cửa hàng đều rất

lớn, nhu cầu tài chính cũng lớn, đặc biệt là loại kinh

doanh chủ đạo tương tự như thế này, tất nhiên chính là huyết mạch của nhà họ Dương.

Công trình lớn như thế, bây giờ đã đi mất. Tất nhiên là rất đau.

Mà Quách Như, trong lúc bị bà nội mắng dạy, còn không quên quăng nồi, ép Dương Tiểu Bối đi thảo luận

về hạng mục mới.

 

Chuyện đó khiến mẹ con hai người giận dữ vô cùng. “Ha ha, là chuyện đó sao? Vậy thì dễ thôi!”

Sau khi Khải Minh nghe xong, không kìm được mà cười nói.

“Anh họ, là lúc nào rồi, gia đình xào xáo, anh cũng đừng đùa với Tiểu Bối nữa? Haizz, em cũng giận theo mẹ em luôn. Rõ ràng là cục diện rối tung do bác cả

làm, sao lại đổ tội lên đầu chúng em chứ!”

Tiểu Bối có phần hơi ai oán, nói.

“Sao anh họ lại bắt đầu đùa với em chứ? Thật ra bà cũng không phải lo lắng cho hạng mục đó đâu, dù sao nhà họ Dương cũng không thiếu tiền đó, mà là lo nhà họ Dương không có hạng mục mới. Phần kinh doanh chính của nhà họ Dương chính là mở rộng công trình, có hạng mục, sẽ tốt hơn với việc mỡ rộng quảng cáo liên tục. Tuần hoàn tốt, không có hạng mục, sẽ càng ngày càng tệ, chuyện ngày càng xấu, bà nội là lo

lắng chuyện đó đấy!” Khải Minh nói.

“Nhưng anh nói xem, dù bây giờ em đang ở phòng kế hoạch, nhưng loại công việc hạng mục độc tài này, căn bản là em không làm, đều do Quách Như phụ trách cả. Em hiểu mà, bà ta chỉ muốn mượn cơ hội để trừ sự đối lập với gia tộc! Bà ta muốn đuổi mẹ em ra ngoài!”

“Vậy em cứ bàn mấy hạng mục lớn cho bà ta xem,

anh họ giúp em!” Khải Minh cười nói.

Sau khi nói nói mấy câu, anh bèn nói với Tiểu Bối: “Được rồi, chiều nay em đến trụ sở chính của tập đoàn Tín Phong, ở đó sẽ có người bàn chuyện tiến hành

hạng mục với em, được chưa?”

“Anh họ, anh quen người của tập đoàn Tín

Phong?”

Thật ra Tiểu Bối vẫn luôn cảm thấy anh họ của

mình rất thần bí.

“Ù, có quen đi, là một người bạn học chung của anhI” Khải Minh nói qua loa.

Dù sao bây giờ vẫn chưa phải lúc tiết lộ hoàn toàn, tuy là không có bí mật gì đánh nói với Tiểu Bối, nhưng đúng là có chút chuyện, giải thích cũng rất phiền

phức, không phải sao?

“Anh họ, anh lại đùa với em rồi!” “Không đùa đâu, thật đấy!”

Khải Minh lắc lắc đầu, sau đó lấy điện thoại ra.

“Em yên tâm, anh họ đã lừa em bao gið chưa? Sau khi đến đó, tìm một người tên Triệu Khang là được,

anh ấy phụ trách hạng mục đấy!” Khải Minh còn rất nghiêm túc nói.

Tiểu Bối cũng thấy anh họ không giống như lừa

mình, bèn gật đầu.

Thật ra, bây giờ Khải Minh đã nắm trong tay tất cả xí nghiệp của gia tộc trong nước, có gì làm khó được

anh đâu.

Ngay lập tức, Tiểu Bối cũng không trì hoãn nữa. Sau khi sắp xếp xong một phen, cô ấy đến tập đoàn Tín Phong thật, bởi vì cô tin, anh họ sẽ không đùa vui

quá trớn với mình như vậy.

Tập đoàn Tín Phong là tập đoàn siêu cấp lớn ở Hòa Bình, cũng không phải là xí nghiệp gia tộc, nhưng

lại được coi là thần tài của rất nhiều xí nghiệp gia tộc. Có thể đoán được thực lực mạnh.

“Quý cô này, hôm nay khách hàng có hơi nhiều, mời cô đến đợi ở khu khách quý!” Đợi Dương Tiểu Bối đi rồi, một nhân viên cung kính đưa cô ấy đến khu chờ

của khách quý.

Nhưng cũng vừa tiến vào, Dương Tiểu Bối ngẩng

lên, đã nhìn thấy mấy người quen ở sẵn đó. Mà đồng thời, mấy người quen này cũng đều nhìn thấy Dương Tiểu Bối.

“Chà chà chà, đây không phải Tiểu Bối sao? Sao

lai đến đây vây?”

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 109 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status