Mở mắt thấy thần tài

Chương 662



Edit: Hai yen

Group Zalo: https://zalo.me/g/ibpsuj318

 

Chương 662: Cổ gia Đại Thiếu

“Thật sự là giống chú , tôi không có nói giỡn với chú, chú không tin chú nhìn xem, bức ảnh tiểu mỹ nhân này thật giống chú!”

Cô gái nói.

Nói xong liền lấy ra một tấm ảnh đưa cho người chú.

Người chú cũng hơi xúc động.

Ông ta liếc nhìn cô gái và sau đó lấy bức ảnh từ cô ấy.

Thoạt nhìn, người chú như bị điện giật toàn thân, ảnh chụp trong tay cầm cũng không vững vàng, trực tiếp rơi xuống đất.

Mà bức ảnh này chính là Tô Tử Nguyệt ( Con gái của chú hai mất tích )

“Chú, chú sao vậy?”

Nhìn thấy người chú toàn thân chấn động kịch liệt, sắc mặt thay đổi rõ rệt, cô gái thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy, không khỏi lo lắng hỏi.

Người chú cẩn thận cầm lấy tấm ảnh trong tay, vội vàng nói: “Không sao, chú không sao, tiện thể Trần Hạo đã được băng bó rồi, giúp chú xem một chút đi, chú đi ra ngoài !”

Nói xong liền vội vàng xoay người rời đi.

” Thật là kỳ quái!”

Cô gái gãi đầu.

Dù nghịch ngợm nhưng cô luôn rất nghe lời chú.

Ngồi bên giường bây giờ.

Hai tay lôi kéo hai má, yên lặng nhìn chằm chằm Trần Hạo .

Nhìn trái và nhìn phải.

Ồ!

Đôi mắt cô gái chợt sáng lên, bởi vì vết máu trên mặt Trần Hạo lúc này đã bị người chú lau sạch.

Một khuôn mặt rất thanh tú đã lộ ra.

Nhìn kỹ thì cũng rất đẹp trai .

Cô gái đưa tay ra bóp mặt Trần Hạo : ” Người thanh niên này thật đẹp trai ! Nhưng mà nhìn càng ngày càng giống, ánh mắt của cậu có chút giống chú ? ”

Cô gái đột nhiên tò mò nói.

Trong lòng cô luôn có một bí mật và đó chính là bí mật về người chú.

Người chú lịch lãm và khó đoán, tuy có vẻ ngoài xấu xí nhưng là một người rất lịch lãm.

Cô gái này rất ngưỡng mộ ông chú.

Còn hỏi về vết thương trên mặt của người chú thì người chú trả lời là bị bỏng luôn, không có ảnh chụp trước.

Nó khiến cô gái rất tiếc, cô rất thích thú để xem ông chú trông như thế nào trước đây.

Sau khi ngắm nhìn Trần Hạo xong , cô gái nhìn ông chú ngồi ở cửa lặng lẽ hút thuốc.

Bí mật nói: ” Chú hôm nay thật là kỳ lạ!”

Lúc này, người chú đang ngồi trước cửa, nhìn tấm ảnh Tô Tử Nguyệt trong tay.

Thân thể khẽ run lên, ở dưới ánh trăng càng giống như rơi lệ.

Đôi mắt ông vô cùng lẩm cẩm.

Ông ngơ ngác nhìn hồi lâu rồi chậm rãi cất tấm ảnh đi cẩn thận.

Khi ông ngước mắt lên, nước mắt ông đã biến mất.

Thay vào đó, là một vòng cương nghị cùng ngoan lệ.

“Chuyện này, sớm muộn cũng sẽ có một cái kết thúc, không xa!”

Ông lạnh lùng nói.

Đồng thời ánh mắt mạnh mẽ liếc nhìn một ngọn núi phía xa xa .

Đêm đó.

Trên núi, thành cổ Cổ gia.

“Cái gì? Hắc Tướng thất bại sao? Chuyện này sao có thể? Một Trần Hạo như con kiến, có thể thoát khỏi tay ngươi sao, Hắc Tướng?”

Người của Cổ gia cùng với người của Cửu La Môn, thế lực hai bên tập hợp lại.

Bên trong sảnh, nó được chiếu sáng rực rỡ.

Thái Cổ Nguyệt lão phu nhân của Cổ gia lúc này mới sửng sốt.

Hắc Tướng là một đại cao thủ ở cảnh giới trung kỳ, loại sức mạnh này đã có thể bá đạo rồi.

Hắc Tướng đáng sợ như thế nào?

Trước khi liên minh với Cửu La Môn, đã có chiến tranh với Cổ gia, nhưng các cao thủ của Cổ gia đều bị đánh tới răng rơi đầy đất .

Nó đủ cho thấy sự cứng rắn của anh ấy.

Lần này anh đi bắt Trần Hạo, Cửu La Môn cử Hắc Tướng, lúc đầu coi là mười phần chắc chín, nhà tù đã được chuẩn bị xong xuôi để giam giữ Trần Hạo .

Không ngờ vẫn để anh ta bỏ chạy.

Còn Hắc Tướng thì bị thương nặng.

Hắc Tướng đang nằm trên ghế với vẻ mặt nghiêm nghị.





Người của Cửu La Môn đang băng bó vết thương cho hắn.

“Có người cứu hắn, người này rất mạnh, tôi không phải đối thủ, chậm một bước liền không thể sống sót trở về !”

Hắc Tướng nhục nhã nói .

” Ai “

Cổ Nguyệt Hà cau mày kinh ngạc hỏi.

“Tôi không nhìn rõ, lúc đó tôi phải nhanh trốn đi!” Hắc Tướng nói.

“Chẳng lẽ có thế lực bí ẩn giúp đỡ cho Trần Hạo?”

Cổ Nguyệt Hà Suy nghĩ.

Để có thể đánh trọng thương Hắc Tướng như thế này, ít nhất cũng phải là hóa khí cảnh hậu kỳ thực lực .

Cổ Nguyệt Hà suy nghĩ nát óc, cũng nghĩ không ra được đến tột cùng là thế lực nào , sẽ đứng ra giúp Trần Hạo !

“Thái nãi nãi, lại là Trần Hạo kia làm ngươi lo lắng sao?”

Và đúng lúc này, một thanh niên từ cửa bước vào chậm rãi bước vào, hắn chắp tay thật chặt .

Anh ấy trông cực kỳ đẹp trai.

Một đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị quét qua đại sảnh, trên mặt lộ ra một tia tức giận không chút uy áp.

Có một hào quang phi thường.

“Tham kiến Cổ gia đại thiếu!”

Mà người của Cửu La Môn, ở đây có khoảng mười ba người.

Họ được mặc những bộ quần áo lạ mắt, có cả nam và nữ.

Khuôn mặt của họ đều rất kỳ lạ.

Nhìn thấy thanh niên lúc này liền gật đầu.

Rốt cuộc, Cổ gia và Cửu La Môn hiện tại liên minh.

Người thanh niên này tên là Cổ Phong.

Hắn là chắt của Cổ gia Thái nãi nãi, nói không chừng hắn là cháu của Cổ Vũ Tiêu.

Anh ấy cực kỳ mạnh mẽ.

Nó cũng là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Cổ gia.

Đương nhiên, đó cũng là cháu chắt yêu quý nhất của Cổ Nguyệt Hà , về phần

cháu gái yêu quý nhất, tự nhiên là Cổ Vũ Tiêu.

Tuy nhiên so với Cổ Phong thì vẫn kém hơn một chút, dù sao Cổ Phong do Cổ Nguyệt Hà tu luyện thành kế thừa của Cổ gia.

“Tiểu Phong, con đến rồi !”

Trên mặt Cổ Nguyệt Hà lộ ra một nụ cười.

“Một tên nhãi nhép Trần Hạo, giống như chó hoang, nghĩ không ra Hắc Tướng đại sư, thế mà không thể bắt được hắn !”

Cổ Phong chế nhạo.

“Tiểu Phong, sư phụ Hắc Tướng nói là có người đang bí mật giúp đỡ hắn , người

này thực lực rất mạnh !” Cổ Nguyệt Hà nói.

“Thái nãi nãi đừng lo lắng, cho dù có cao thủ bảo vệ phía sau, cho con vài ngày, con sẽ giúp Thái nãi nãi tìm ra tung tích Trần Hạo, về phần thế lực sau lưng Trần Hạo, cái này chỉ sợ phải Thái nãi nãi tự mình xuất thủ!”

Cổ Phong cười tự tin.

Anh ta luôn như vậy, cho người khác cảm giác tự tin và độc đoán, tựa như trên đời này đối với Cổ Phong chưa từng có chuyện gì khó khăn.

Chỉ cần Cổ Phong nghĩ, bất kể đối phương là ai, hắn đều có thể làm được.

Và Cổ Nguyệt Hà cũng rất tin tưởng Cổ Phong.

“Hừ, ta cũng có ý định này. Để con ra tay, tìm ra thế lực sau lưng Trần Hạo, kịp thời báo cáo cho Thái nãi nãi. Về phần phương pháp, con tự mình quyết định đi !”

Cổ Nguyệt Hà cười thoải mái.

” Được !”

Nói xong, Cổ Phong xoay người, khóe miệng nở nụ cười.

Vừa tới cửa.

Một nữ nhân bưng trà sâm đi vào, không để ý đụng phải Cổ Phong.

“A! Phong thiếu, thực xin lỗi, thực xin lỗi!”

Người hầu nữ, trông chỉ mới mười sáu tuổi, quỳ xuống xin lỗi.

“Đồ tiểu chó không có mắt!”

bùm!

Còn Cổ Phong thì cau mày, chém thẳng một nhát vào đầu cô gái.

Máu chảy dài trên khuôn mặt trắng bệch của cô gái, cô ấy nằm trên mặt đất, hình như đã chết.

Mười ba người Cửu La Môn nhìn nhau.

Còn Cổ Nguyệt Hà thì nhìn ông cố của mình cười đắc ý: “Đừng ngạc nhiên, Phong nhi từ nhỏ đã được ta chiều chuộng rồi!”

Cô mỉm cười vẫy tay với những người hầu còn lại: “Vứt xác ra ngoài!”

“Vâng, Thái nãi nãi!”

Mọi người rùng mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 89 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như khac phuc camera may tinh xach tay khong hoat dong trong windows 10, chuot chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status