Mở nhầm cửa không gian

Chương 3: Cuộc sống nhàn nhã



Buổi sáng An Lạc Vũ liền chuẩn bị tốt sọt,bên trong là bức họa y muốn gửi tặng cho Trần Nhạc,y còn muốn cấp tiểu tử kia không cần quá lo lắng, y hiện tại sống thật tốt đương nhiên y cũng muốn hôm nay đi lên trấn để mua một ít đồ dùng sinh hoạt trong nhà cứ thế An Lạc Vũ chậm rãi bước đi đến cửa thôn.

"Anh Lạc Vũ,anh cũng muốn đi lên trấn à?Lên đây chúng ta cũng đang định đi lên trấn."An Thành chạy xe ba bánh ngừng bên cạnh Lạc Anh Vũ nói,lúc nãy hắn nhìn thấy một bóng dáng rất giống anh Lạc Vũ vì vậy liền vội vàng kêu tẩu tử đuổi đến đây,vốn dĩ hôm nay bọn họ cũng muốn lên trấn chỉ là thời gian dự định đi thay đổi thành sớm một chút.

"Là An Thành à,tôi có thể hay không dọa đến đứa nhỏ?"An Lạc Vũ nhìn về phía sau xe tẩu tử An Thành ngồi hỏi, bởi vì An Thành tẩu tử trên tay còn đang ôm hài tử nam hài hai tuổi.

"Dọa cái gì nếu không nhờ cậu giúp thôn sữa đường mạng nhỏ của nó liền không biết có thể giữ hay không nó nhất định thích cậu,nhanh lên đây đi."An tẩu tử là một chị gái tính tình sảng khoái,nàng năm ấy ở nhà liền muốn sinh con,nếu không phải An Lạc Vũ tu sữa con đường này,nàng liền không biết tính mạng của nàng cùng hài tử có thể hay không liền chấm dứt vì vậy nàng vô cùng cảm kích An Lạc Vũ vì thôn mà tu sữa đường.

"Cậu xem còn nói sẽ dọa nó,nó hiện tại chính đối với cậu thật phấn khởi."An đại tẩu cười nói,con trai nàng hiện tại thật sự chính là bắt lấy tay của An Lạc Vũ không buông.

"Tôi có thể hay không ôm nó một chút."An Lạc Vũ đối với đôi tay mền như bông của hài tử liền vô pháp chống cự,thật sự vô cùng đáng yêu thịt trắng hồng tại gương mặt đồng dạng bụ bẫm như bàn tay nhỏ bé đã được An Lạc Vũ nắm trong tay,thật sự là quá đáng yêu Lạc An Vũ nhịn không được muốn ôm một cái.

"Cái kia cũng không cần,tôi cũng sẽ không ôm."An Lạc Vũ nhìn đến An Thành đại tẩu ánh mắt có chút hoài nghi, y liền có chút xấu hổ.

"Tôi không có ý gì khác cậu đừng nghĩ nhiều,chỉ là trước đây cậu chưa từng ôm qua hài tử mà đứa nhỏ này khi ôm tính khí cũng không được tốt lắm."

"Tôi trước kia đã từng ôm qua."An Lạc Vũ biết đến ôm hài tử đích xác thật không dễ dàng,nếu thật sự không ôm tốt không những người lớn mệt mỏi mà đứa trẻ cũng khó chịu.

"Ôm cẩn thận một chút liền tốt,đứa nhỏ này thật náo."An tẩu tử cẩn thận đem hài tử đặt vào trong lòng ngực An Lạc Vũ.

"Hạo Hạo thật đáng yêu quả thật béo."An Lạc Vũ cẩn thận ôm hài tử nói.

"Hiện tại khả năng ăn của nó một ngày uống tận bốn lần sữa bò ăn ba bữa cơm bảo sao lại không mập."An đại tẩu vui vẻ nói,mặc kệ là ai khi nghe người khác khen con mình thì bất cứ người mẹ nào cũng sẽ thật cao hứng.

"thua thua,chuột chuột*."Tiểu gia hỏa trong lòng An Lạc Vũ đột nhiên kêu lên.

"Hạo Hạo ngươi vậy mà kêu ta là thúc thúc,được vậy về sau ta và ngươi thúc thúc giống nhau thương ngươi."An Lạc Vũ cao hứng đến hỏng rồi hắn sẽ không bao giờ nghĩ đến thế nhưng sẽ có hài tử gọi y là thúc thúc.

"Đúng vậy,vậy Hạo Hạo nguyện ý kêu cậu là thúc thúc,sau này cậu liền giống An Thành để nó gọi là thúc thúc đi."An đại tẩu cười nói,đối với việc thêm một người đau hài tử của nàng một chút cũng không cảm thấy bài xích.

"Cảm ơn đại tẩu." An Lạc Vũ cảm động nói.

Rất nhanh đã đến trấn trên,An Lạc Vũ lưu luyến giao hài tử lại cho An đại tẩu.

"Anh Lạc Vũ đợi chút nữa anh mua xong đồ vật liền đứng ở đây đợi,nếu tôi đến sớm liền ở đây chờ còn nếu anh đến sớm vậy liền ở đây chờ."An Thần nói,bọn họ trong thôn cũng không phải nhiều người mà bên kia thôn khác cũng không có, cho nên xe liền thống nhất một ca buổi sáng và một ca buổi tối đi đi về về* nếu là thời gian khác thì liền chỉ có thể thuê xe taxi hoặc motor đại loại.

*"早上的一班和旁晚的一班" chẳng biết dịch như nào cho dễ hiểu thôi thì ghi như kia:)

"Được rồi,tôi mua xong liền đi đến đây."An Lạc Vũ gật đầu nói,y đối với toàn gia này phi thường có hảo cảm,người đã thật sự không cho y một ánh mắt lạ thường.

An Lạc Vũ đi trấn trên liền đến nơi chuyển phát nhanh duy nhất tại trấn đem tranh sơn dầu gửi đi,rồi lại bảo Vương Nhạc gọi điện thoại cho Trần Nhạc nói cho hắn khi nào nhận hàng, đến nỗi còn nói kiếm khung gì đó cho tốt đi nơi này căn bản không có,cho nên chỉ có thể cấp Trần Nhạc chính mình tìm,còn bảo Trần Nhạc nếu có rảnh thì mang theo người yêu đến đây chơi rồi mới chịu buông điện thoại.

An Lạc Vũ mua rau xanh,hạt giống rau mùi cùng hạt giống rau thơm,lại mua thêm một ít bắp cải,mua thêm hai cân thịt heo có cả da lẫn xương,lại mua thêm một cái xương lớn để về chuẩn bị nấu canh uống. Một thùng dầu cải,muối, rượu gia vị, nước tương còn có không thể thiếu giấm,khi mua xong tất cả mọi thứ An Lạc Vũ nhìn thấy người ở hàng rong bán gà liền mua vài con gà con,y mua tám con gà con như vậy chỉ cần những con gà con trưởng thành liền không cần phải đi mua trứng gà.

Y ở trong tiệm tạp hóa mua một cái trống bỏi,cầm trong tay lay động phát ra âm thanh "thịch thịch thịch." thứ này liền vừa vặn có thể hấp dẫn tiểu hài tử.

An Lạc Vũ trở về vừa vặn nhìn thấy có người bán tiểu cẩu,người kia chỉ thả hai tiểu cẩu,một con cẩu là màu vàng đất,còn một con tiểu cẩu trên lưng màu nâu có chút đậm, chúng nó ở bên nhau,nho nhỏ một con đại đại một con mắt khi trông thấy An Lạc Vũ nhìn bọn nó,bọn nó cũng tò mò nhìn lại về phía An Lạc Vũ.

"Tiểu ca mua cẩu đi,ta này không phải nói phồng,tuy rằng mẹ tụi nó là chó nội nhưng cũng thật nghe lời trông nhà cũng thật tốt,này công cẩu chính là thôn chúng ta bên cạnh căn cứ cảnh khuyển trộm ra,phù hợp với loài,thế nào thì hai con tiểu cẩu này trưởng thành nhất định sẽ rất uy phong."Người bán cẩu khoe khoang.

"Bao nhiêu tiền?"An Lạc Vũ có điểm xác thật muốn mua, y cảm giác hai con tiểu cẩu này có thể nuôi dưỡng giữ nhà không có vấn đề,tuy rằng so với những con cẩu thuần chủng kém một chút nhưng hiện tại y cũng muốn nuôi bồi chính mình,ngẫu nhiên trông nhà cái gì,kì thật bên này họ cũng rất ít có trộm.

"Cái kia,đen một chút thì chỉ 50,còn lại thì 30" Người bán cẩu trả lời.

"Như vậy đi hai con lấy 50."

"Này sao được,mẹ ta nói muốn bán như vậy,không được không được,như vậy đi hai con 70."Nam nhân nói.

"Liền 50,nếu bán ta liền mua,nếu không thì thôi ta liền đi."An Lạc Vũ,y biết nơi này nông thôn rất ít người mua cẩu,giống nhau chính mình không muốn nuôi liền cho người khác nuôi.

"Đừng đi,bán bán cho ngươi."Nam nhân thấy An Lạc Vũ muốn đi liền nhanh chóng gọi lại hắn đã ngồi xổm ở nơi này thật lâu,thật vất vả mới có người nguyện ý mua,hơn nữa 50 cũng không tệ lắm,so với hắn dự tính liền cao hơn một chút.

"Tôi đem cái hộp nhỏ này liền cũng cho cậu mang đi."Nam nhân một bên tiếp nhận tiền một tay đem hộp trên mặt đất cầm đưa cho An Lạc Vũ rất sợ An Lạc Vũ hối hận không mua.

An Lạc Vũ một tay xách gà con,một tay cầm hộp đựng tiểu cẩu,chậm rãi hướng đến địa phương vừa rồi An Thành nói qua, y đã mua đủ đồ vật hiện tại nếu rơi xuống cái gì liền lần sau trở lại mua trước mắt y chính là thời gian không còn nhiều.

Ở An Lạc Vũ đến xa xa liền thấy An Thành cũng vừa vặn đi đến điểm hẹn.

"Anh Lạc Vũ mua xong rồi? Chúng ta bên này cũng vừa lúc mua xong liền trở về."An Thành nói.

"Anh Lạc Vũ anh như thế nào lại mua cẩu,anh muốn cẩu liền nói với em một tiếng,em liền cho anh một con là tốt rồi."An Thành nói,này hai con cẩu lúc nãy hắn cũng nhìn thấy có người bán.

"Này cẩu tôi nhìn liền thích nên mua."An Lạc Vũ nói xong trước liền đem gà con cùng hai tiểu cẩu đặt ở trên xe ba bánh,tiếp theo mới đem sọt bắt lấy để lên.

"Đại tẩu mọi người không mua cái gì sao?"An Lạc Vũ trừ bỏ thấy đồ vật của y liền không thấy An Thành có lấy đồ vật này nọ.

"Hôm nay dẫn Hạo Hạo đi tiêm phòng."An đại tẩu nói.

"aizz Hạo Hạo hiện tại thúc không thể ôm ngươi,tay ta lúc nãy cầm gà con lại sờ qua tiểu cẩu,đúng rồi thúc thúc có mua cho ngươi lễ vật,An đại tẩu cầm lấy cấp Hạo Hạo chơi."An Lạc Vũ đem túi đựng trống bỏi đưa cho An đại tẩu.

"Ngươi người này còn mua cái gì lễ vật."An đại tẩu có chút cao hứng cùng chút ngượng ngùng, An Lạc Vũ tiêu phí nhưng vẫn cao hứng nhận đến tay,hiện tại trong nhà An Lạc Vũ cái gì cũng không có,nàng cùng nàng nam nhân đưa đồ ăn gì đó lại sợ An Lạc Vũ không nhận,cho nên đều là gọi An Thành đưa đi về sau An Lạc Vũ liền không thể có lý do gì cự tuyệt nhà bọn họ đưa đến đồ vật,tuy rằng những món thức ăn đối với nông trường không đáng tiền nhưng kia cũng là một phần tâm ý không phải sao?

"Hạo Hạo đến cám ơn thúc thúc."An đại tẩu cầm trống lấy ra đưa lên lòng bàn tay hài tử,hài tử tay cầm lên Hạo Hạo liền bị âm thanh trống hấp dẫn.

Sau khi An Lạc Vũ cùng An Thành từ biệt,trở lại nhà liền đặt gà con ở trong viện,đem tiểu cẩu đặt ở phòng khách buông sọt,lúc này mới đi rửa tay

An Lạc Vũ uống một chén cháo mới cảm giác bản thân sống dậy,nơi này nước dùng nấu cháo so với nước trong thành phố nấu hương vị đều tốt hơn rất nhiều.

An Lạc Vũ đặt sọt xong, liền đem một lọ sữa bò đến hai tiểu cẩu cho bọn chúng uống,nhìn tiểu cẩu vươn lưỡi phấn nộn liếm sữa bò,lại ở một góc viện uy gạo cho gà con, tâm tình An Lạc Vũ thật tốt,quả nhiên tình yêu sao có thể coi một người là toàn bộ nhìn y hiện tại không phải sống thật tốt sao.

Phụ lục: thua thua chuột chuột phát âm giống từ thúc

输输(shushu)

鼠鼠(shushu)

叔叔(Shushu)

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when. If you're not sure where to begin, read our blog vietnam visits such as golden bridge, phu quoc island for sure you will have the best trip with above information.

loading...
DMCA.com Protection Status