Mở nhầm cửa không gian

Chương 33

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

An Lạc Vũ phẫn nộ nhìn người trước mặt,hai ngày này Lam Mao bị daddy khi dễ không dám ra ngoài,tối hôm qua Lam Mao còn ở trong mộng không ngừng nói muốn tìm Hắc Mao cáo trạng,y cảm thấy như vậy cũng tốt,chờ Hắc Mao tỉnh biết người kia đã làm những chuyện ác liệt nào,khẳng định Hắc Mao sẽ đưa người này trở về chỗ kia.

Tâm tình Clovis hai ngày này vô cùng tốt,nhìn người luôn bị hắn làm cho tạc mao rất thú vị,còn có tiểu gia hỏa cũng bị hắn làm cho không dám ra ngoài.

Clovis tâm trạng tốt đối với An Lạc Vũ đang cõng sọt muốn ra cửa hỏi:" Cậu hôm nay đi đâu vậy? Tối hôm qua mới mưa đường đều là nước." Giao thông trong tinh cầu này quả thật không xong,mưa rơi xong đường liền gồ ghê lò lõm,không cẩn thận một chút đồ sẽ bị dơ,mà hắn vô cùng chán ghét như vậy.

An Lạc Vũ tức giận trả lời:" Mưa xong trong rừng có nấm,tôi muốn đi hái một chút." Kỳ thật y chỉ là không muốn cùng người này ở cùng,đi ra ngoài hít thở không khí cũng tốt,thuận tiện hái chút nấm,đây chính là thứ thuần thiên nhiên a."

"Tôi với cậu cùng đi đi." Clovis nhìn An Lạc Vũ hướng nơi xa,nơi này trừ bỏ người này chơi vui ra,thật sự không còn thứ gì có thể hấp dẫn hắn,phòng này nhà này không có An Lạc Vũ liền không vui,cho nên Clovis không màng những cái kia có thể làm dơ quần áo hắn,bước nhanh đi theo ra ngoài.

An Lạc Vũ nghe vậy liền lập tức quay đầu khuyên nhủ:"Anh không phải sợ dơ sao? Vẫn là ở nhà chờ tôi về nấu cơm đi." Y chính là sợ người này cho nên mới ra ngoài hít thở không khí,một chút cũng không muốn đi theo người này.

"Ở nhà rất chán." Clovis quyết tâm phải đi theo.

An Lạc Vũ nhìn ôn thần lúc này cũng ở bên cạnh,bản thân không còn sức lực phản kháng,xoay người đi.

"Uy,cái này màu sắc rực rởi có độc,không cần hái." An Lạc Vũ cầm nấm trong tay nói với Clovis,tên kia chuyên môn hái nấm độc.

Clovis ném bỏ nấm trong tay An Lạc Vũ,dứt khoác đứng một bên nhìn người luôn đối với hắn tạc mao:" Trong tay cậu xấu chết."

An Lạc Vũ đứng đối diện nhìn Clovis nói:" Càng đẹp càng có độc,anh vẫn là đừng hái,tự đứng qua một bên chơi đi."

Thời điểm An Lạc Vũ hái nấm phi thường nghiêm túc,không cần quan tâm đến Clovis tốc độ cũng nhanh lên không ít,từng cái nấm được hái lên bỏ vào sọt,vận khí hôm nay thật không tệ,một mảnh không có ai hái qua,nấm rất nhiều,thậm chí y còn tìm được một bụi nấm sò cùng nấm mộc nhĩ,một bụi khoảng hai cân,buổi tối liền có thể nấu lẩu nấm thập cẩm.

An Lạc Vũ thấy sọt đựng không sai biệt,liền đứng lên,ngồi xổm xuống eo có chút mỏi mà lúc này trời cũng đã bắt đầu tối,xem ra lại muốn mưa,An Lạc Vũ quay đầu không thấy người liền la lên:"Clovis chúng ta trở về thôi." An Lạc Vũ nhìn cây cối không một bóng người,cũng không biết tên kia đã chạy đi đâu,cũng tốt nếu người kia đi về nhà hắn,y liền phải cám ơn trời đất.

An Lạc Vũ về nhà cũng không thấy Clovis,tâm y liền nháy mắt vui vẻ,chẳng lẽ thật sự đi rồi?

"Lam Mao ra đây,Clovis không ở đây,không ai khi dễ con." An Lạc Vũ nói,tiểu gia hỏa hai ngày nay mới tình nguyện nói chuyện trong đầu y,chính là không chịu ra,tên Clovis kia cũng đủ đáng ghét,thế nhưng lại thích nhéo cánh Lam Mao,để trong tay lắc lắc,đứa nhỏ bị như vậy hai lần cũng không dám ra ngoài.

"Baba thật tốt quá,daddy chính là đại phôi đản luôn khi dễ con,chờ caca tỉnh,nhất định phải nói với caca,để caca giúp ta giáo huấn daddy." Lam Mao bị ghẹn đến hỏng,nó ở trong sân bay đến bay lui,thuận tiện đem cây trúc ở quanh nhà đâm đến ngã trái ngã phải.

"Lam Mao kiềm chế một chút,con đều đem cây trúc đâm đến ngã." An Lạc Vũ cười,không có người kia ở,An Lạc Vũ tâm cũng thả lỏng.

An Lạc Vũ vừa muốn chuẩn bị nấu cơm,liền nghe được tiếng bước chân,nhấc đầu liền thấy không ít người đến viện,trong đó có cả Trịnh Toàn.

"Lạc Vũ ca những người này đến muốn tìm anh." An Thành áy náy nói,thôn trưởng quả thật xảo nguyệt như cáo già,những người này lúc đầu là tìm thôn trưởng,thôn trưởng lại đem những người này đến tìm hắn,hắn nhìn thấy nhiều người đến tìm Lạc Vũ ca như vậy,vốn không muốn dẫn đến,nhưng đối phương lại cường nghạnh ôm cháu trai hắn trên tay,hắn đành phải dẫn bọn họ đến đây,chỉ mong bọn họ thật ra là bạn của Lạc Vũ ca.

An Lạc Vũ đối với An Thành tâm lý bất an nói:"Ân, cậu về đi,bọn họ thật là bạn của tôi." Nhìn thân ảnh An Thành rời đi,An Lạc Vũ mới quay đầu nhìn về Trịnh Toàn,không biết lần này bọn họ đến đây muốn làm gì.

An Lạc Vũ trực giác thấy Trịnh Toàn kiếm y,hẳn không phải chuyện tốt,lúc này Lam Mao ngoan ngoãn ngồi trên vai,nó nhớ baba từng nói,thời điểm này nếu không có mệnh lệnh của baba thì nó không được làm người khác bị thương,bằng không baba sẽ tức giận:"Trịnh Toàn,anh tìm tôi có việc? Vào nhà đi."

"Còn chưa ăn đi? Lần này tới có chút việc,cậu thu thập môtt chút theo chúng tôi vào thành phố." Trịnh Toàn trực tiếp nói,lần trước bọn họ mua nguyên thạch đều không có linh khí,nhưng lúc ấy hắn nhìn thấy An Lạc Vũ sờ qua liền mua,bên trong ít nhất hai khối có linh khí,hắn cùng Vương Hạo mấy ngày trước đi một chuyến,kết quả cắt ra đều không có lần này hắn muốn một lần nữa đi Miến Điện,nếu không mang theo An Lạc Vũ rất có thể một khối cũng không tìm thấy.

"Trịnh Toàn,các người tìm tôi có việc gì?" An Lạc Vũ hiện tại không nguyện ý đi ra ngoài,rốt cuộc nhà của mình mới thoải mái,huống chi chuyện lần trước còn để lại bóng ma trong lòng y.

"Là như vầy,tôi muốn lần này đi Miến Điện một lần nữa,hy vọng cậu có thể đi với tôi một lần nữa,cậu cùng nguyên thạch rất có duyên,yên tâm lần này đi nhất định sẽ không có chuyện gì." Trịnh Toàn trả lời.

An Lạc Vũ lấy là trà một bên phao:" Nói thật tôi không nghĩ sẽ đi,lần trước tôi đã nghĩ bản thân chết chắc rồi."

"Không muốn đi cũng đừng đi,không ai có thể bức ép cậu." Vào lúc An Lạc Vũ đem chén trà đặt xuống trước mặt Trịnh Toàn,ngoài cửa liền truyền đến thanh âm quen thuộc.

An Lạc Vũ cùng Trịnh Toàn đồng loạt nhìn về phía sân,bởi vì trời đã tối,người đứng bên ngoài có chút không nhìn rõ khuôn mặt.

An Lạc Vũ nhìn từ bóng tối kêu lên:"Là anh, Tô Nghi." Tô Nghi như thế nào cũng đến? Theo lý bọn họ chỉ gặp nhau có một lần,đến biên cảnh liền tách ra,tâm tình An Lạc Vũ liền tốt lên:"Anh như thế nào cũng đến?"

Tô Nghi hừ lạnh:" Tới đón cậu về nhà, người Tô gia chúng ta không phải ai muốn đều có thể sắp đặt."

"Hắn có quan hệ gì với anh?" Trịnh Toàn nhíu mày,lúc trước hắn nghĩ đem An Lạc Vũ mang về nhà,làm cha mẹ nhận y làm con nuôi,nhưng hắn như thế nào cũng không nghĩ đến chuyện kia,kết quả chờ hắn hết bận chuyện ông ngoại,kia An Lạc Vũ cũng rời Vân Nam về nhà,trì hoãn một hồi liền đến hiện tại.

Trịnh Toàn biết hiện tại muốn mang người là không có khả năng,nhưng rốc cuộc An Lạc Vũ cùng tên kia có quan hệ như thế nào?

Tâm tình Trịnh Toàn không tốt lạnh giọng:" Lời này anh nói Tiểu An là người nhà cậu."

"Đương nhiên,anh muốn chứng cứ đúng không? Nhìn kỹ mặt Tiểu An rồi lại xem mặt tôi,này không phải chứng cứ?" Tôi Nghi híp mắt,nhà bọn họ cùng Trịnh gia từ sau khi mất tích dì quan hệ vẫn luôn căng thẳng,cũng may con của dì nhỏ hiện tại đã tìm được.

Trịnh Toàn nhìn khuôn mặt đã hồi phục của An Lạc Vũ,nếu như không có vết xanh tím kia An Lạc Vũ cùng Tô Nghi cơ hồ giống nhau chín phần,con của Tô gia. Không đúng,hắn nhớ rõ trước kia nghe bà nội nói qua chuyện của thúc thúc,cô em vợ Tô gia cùng thúc thúc của hắn không phải có quan hệ kia sao? Sau thúc thúc lại cưới thím,nữ nhân kia cũng mất tích,nhà bọn họ cùng Tô gia từ đó quan hệ liền không tốt,chẳng lẽ đứa nhỏ này là của thúc thúc? Vậy An Lạc Vũ có khả năng là em họ của hắn a.

Trịnh Toàn cười tủm tỉm:" Hắn có phải hay không là con của dì. Đồng dạng tính tính thời gian cũng là con của thúc thúc ta đi."

"Hắc hắc hắc,hắn là thân đệ đệ của ta,khi nhỏ đã lạc,cùng anh nữa điểm quan hệ cũng không có." Tô Nghi cong khóe môi,hiện tại Trịnh gia nghĩ đem con nhận trở về,Tô gia bọn họ tuyệt không đồng ý,baba đã nói qua lúc ấy dì đã có thai,Trịnh gia lúc ấy vậy mà cưới người khác,huống chi sau khi dì mất tích,cũng không biết những năm đó dì phải chịu khổ bao nhiêu,mà mấy năm nay An Lạc Vũ cũng chịu không ít khổ những cái đó Tô gia cũng sẽ chậm rãi tính.

"Hiện tại,anh có thể đem người của mình lăn đi." Tô Nghi một chút cũng không cho Trịnh Toàn sắc mặt,đuổi người.

"Từ từ hai người nói cái gì? Nghe giống như có quan hệ với tôi?" An Lạc Vũ không hiểu hỏi,y tuy không biết mẹ mình đến từ đâu,nhưng y có baba có được không? Hơn nữa,trước đây baba đối với y cũng thật tốt,y trước nay đều không hoài nghi mình có phải là con của baba hay không, tuy bản thân có chút không giống với baba,nhưng baba sẽ đau y,càng quan trọng y lớn lên giống mẹ,y sao có thể là con nhà người ta? An Lạc Vũ không thể tin được.

Tô Nghi cười nói với An Lạc Vũ:"Lát nữa anh giải thích với em,hiện tại trước tiên nên đuổi người này đi."

Trịnh Toàn mặc kệ nguyên nhân cảm thấy trước tiên nên mang An Lạc Vũ về nhà,bằng không sau này An Lạc Vũ bước vào Tô gia liền khó khăn:" Anh hôm nay chỉ một người,liền tính anh là bộ đội đặc chủng cũng không có khả năng,động thủ."

Tô Nghi lập tức cùng người Trịnh Toàn đánh nhau,An Lạc Vũ không nghĩ đến cứ như vậy liền đánh nhau,đương lúc nhìn thấy có người mang vũ khí ra,y lập tức sinh khí,liền vào lúc y muốn rống to thời điểm Clovis đã thấp giọng lên tiếng:" Địa phương này có thể để các ngươi làm càn? Đều cút ra ngoài cho ta." Hắn bất quá chỉ ngồi trên đỉnh núi phát ngốc một chút,rõ ràng ngày thường Tiểu An nấu cơm xong chờ hắn,những tên này thật không thể tha thứ.

Chính là một tiếng,những người đang đánh nhau đều ngừng lại,trong miệng bọn họ tràn đầy máu tươi,hiển nhiên là bị nội thương.

"Trịnh Toàn,tôi xem anh còn không mau mang người của anh đi? Em trai người kia là ai? Thực mạnh." Tô Nghi lau máu trên khóe miệng,hắn không thể ngờ được mấy ngày không gặp,em trai mình đã có một chỗ dựa mạnh như vậy,một cái đầu trọc lóe sáng,lần này,hắn không mang theo người đến,nếu như không có người này,hắn hoàn toàn không có khả năng thu thập đám người Trịnh Toàn.

phụ lục:

Nấm sò

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Nấm mộc nhĩ

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như quán thế âm bồ tát, Thích Chơn Đại Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.