Mở nhầm cửa không gian

Chương 5: Quên đi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sáng sớm hôm sau An Lạc Vũ tỉnh lại,y hoàn toàn không nhớ sự việc đã phát sinh tối qua,chỉ là cảm thấy kì quái rõ ràng hôm qua ngủ một giấc buổi trưa tỉnh lại đã là lúc buổi sáng hôm sau.

Nghĩ không ra liền không nghĩ nữa,An Lạc Vũ đấm đấm cái eo đau nhức trên người giống như ngày hôm qua đã bị người dùng xe nghiền qua nghiền. Gà mà ngày hôm qua y đã mua không biết hiện tại thế nào,còn có hai tiểu cẩu không biết đã đói bụng chưa,nghĩ như vậy An Lạc Vũ ở trên giường ngây ngốc đứng dậy vội vàng cầm một nắm gạo đến tiền viện, hai con chó con mũm mĩm nhìn thấy chủ nhân của chúng, liền lập thức chạy đến bên An Lạc Vũ vây quanh trước sau, lúc đem gạo thả vào trong viện cho gà con ăn xong, lại lấy ra một bao sữa bò đổ vào bát nước đã rửa sạch, hai tiểu cẩu đã đói lập tức chạy vây lên bát ăn.

Sau một trận rối ren An Lạc Vũ lúc này bắt đầu vo gạo nấu cháo. Lấy thịt và xương mua hôm qua ngửi thấy nó không tồi, cho xương lớn xào với nước bỏ nồi cháo. An Lạc Vũ chạm vào cái bụng trống rỗng đang đói. Sau đó, y đi lấy một miếng thịt xông khói cắt vài lát vào, lấy gừng, cắt hai miếng tỏi xắt chúng lại với nhau cho vào chảo. An Lạc Vũ đi đến sân chọn một vài cây hành nhỏ. Sau khi cháo được nấu chín,lại cho chúng vào nồi.

"Rột rột rột"cháo xương An Lạc Vũ nấu vẫn chưa xong,bụng đã đánh trống kháng nghị,y đành phải cầm một ly sữa bò uống trước lót bụng. An Lạc Vũ cảm thấy kì quái trước kia cũng chẳng xảy ra chuyện như vậy nhưng chẳng hiểu nổi vì chuyện gì mà hôm nay lại có cảm giác đặc biệt đói.

Clovis ngồi ở đại sảnh trong nhà cầm lấy ly rượu trong lòng vẫn cảm thấy hoảng,hắn sau khi tỉnh lại liền muốn bóp chết nam nhân xấu xí kia,nhưng nghĩ đến người này vô tội lại xem như là cứu hắn một mạng,tất nhiên chuyện tình dục sung sướng kia Clovis cũng không quên,cho nên Clovis hắn nhéo An Lạc Vũ cổ tay liền buông lỏng,cuối cùng cũng chỉ xóa ký ức đêm qua giữa hắn và An Lạc Vũ.

Clovis trước khi rời đi đã quét qua tin cầu này, đồng dạng theo bản năng cho Venus ghi chép lại tinh cầu tọa độ(Venus là trí năng quản gia) hắn làm sao có thể ở lại tinh cầu lạc hậu này? Vì vậy liền tin tưởng người này cùng hắn về sau sẽ không có cái gì liên quan đến nhau.

Hiểu rõ về tin cầu này,Clovis càng không hiểu nổi,như thế nào nhân loại có thể ở tinh cầu làm cho chướng khí mù mịt,thế nhưng tiểu rừng trúc kia nhìn qua có chút không tồi. Clovis nhàm chán nhìn ly rượu, đúng rồi hắn như thế nào còn uống chơi cái này, đều là lỗi của rượu, Clovis một phen dập vỡ ly rượu trong tay, không được quá nhàm chán hắn phải hướng đế vương xin lại đi tiền tuyến.

Clovis sớm đặt chân lên tiền tuyến làm nhiệm vụ phòng thủ. Mặc dù đã chiến thắng trong cuộc chiến tinh cầu, nhưng có một số tinh cầu thế lực đã bắt đầu rục rịch.

Cháo thực mau nấu xong, An Lạc Vũ trước cầm chén lấy ra một ít, không bỏ gia vị chính là để hai chó con trong nhà ăn, An Lạc Vũ cầm muối rải một chút, đem hành thái cũng rắc vào cháo xương.

An Lạc Vũ đang miệng nhỏ ăn cháo, bụng y hiện tại quá đói khát, vì vậy ngay cả khi cháo vừa ra khỏi nồi, An Lạc Vũ không thể chờ đợi thổi một ngụm để ăn vào.

Sau khi An Lạc Vũ ăn xong một bát cháo, y lại đổ ra một bát nữa. Lần này, An Lạc Vũ là cầm bát thật chậm rãi ăn, hiện tại cũng rảnh, cũng nên xem đến tiểu gia hỏa ngày hôm qua y đã mua.

Hai chú chó ăn no liền chạy quanh đuổi theo cái đuôi nhau, An Lạc Vũ một bên đang ăn cơm một bên nghĩ về bản thân, chính mình nên đặt hai cái tên cho hai tiểu gia hỏa kia con màu vàng thì kêu Vương Trạch, tên này khá tốt, Vượng Trạch Vượng Trạch ngụ ý thực tốt, nhưng là An Lạc Vũ lại nhíu mày, này giống như giống tên sản phẩm sữa bò vẫn suy nghĩ tên khác tốt hơn.

Phúc Tới giống như cũng không tồi, đưa đến phúc khí, Phúc Tới Phúc Tới này giống như cũng không tốt lắm a, như thế nào nghe đều có điểm giống cổ đại tiểu nhị a, không nghĩ lãng phí tế bào não, quyết định mang màu vàng tiểu cẩu kêu tiểu hoàng, kia trên đầu có một chọc hắc mao liền tiểu hắc, dễ nghe lại dễ nhớ An Lạc Vũ cao hứng nghĩ, y lại đi múc thêm một chén cháo.

An Lạc Vũ một bên ăn cháo, một bên nhìn hai chó con chơi đùa,hai chó con cũng có một chút hư rồi, chúng nó giống như chơi chán đuôi đối phương rồi, thì lại đi tìm gà con gặp phiền toái khác.

"Tiểu hắc tiểu hoàng lại đây, không cần sợ hãi những tiểu gia hỏa đó." An Lạc Vũ vội vàng kêu lên, nếu thực sự đưa hai kẻ nhỏ này vào cuộc chiến, thì những gà con này mua điều uổng phải không?

"Uông...uông..."Chó con nghe được An Lạc Vũ tiếng kêu, chúng nó lực chú ý lại lần nữa quay đến chủ nhân chúng nó trên người, hai tiểu cẩu bay nhanh hướng An Lạc Vũ chạy vội tới, bất quá bởi vì có cầu thang, chó con có chút nhỏ, muốn nhảy đi lên thật đúng là không phải một việc dễ dàng.

An Lạc Vũ cười phun, y cảm giác chính mình thật sự không có ra quyết định sai, có hai cái tiểu gia hỏa bồi, về sau hoàn toàn sẽ không tịch mịch, hai lông xù xù tiểu gia hỏa thật sự là quá đáng yêu.

An Lạc Vũ lại một lần nữa đi thêm cháo thời điểm hoàn toàn chấn kinh rồi đây là làm sao vậy, trong nồi cháo xương còn thừa ba khối xương lớn trong nồi An Lạc Vũ nháy mắt liền sửng sốt, y khi nào có thể ăn như vậy? Chẳng lẽ là ngày hôm qua đói quá mức sao? Nhưng y ngày thường cũng không phải không có đói quá a, trước nay y đều không có thể ăn như vậy, kia nửa nồi cháo liền như vậy bị y tiêu diệt hết.

An Lạc Vũ sờ sờ bụng có chút nhô ra, y muốn nghỉ ngơi một chút, vừa rồi còn chưa không nhận ra hiện tại rốt cuộc cũng cảm giác được bụng có điểm căng, An Lạc Vũ lại lần nữa ngồi vào trên ghế, lúc này hai chó con nhiều lần trải qua trăm cay ngàn đắng cuối cùng là bò lên tới.

Hai tiểu cẩu bò lên tiểu hoàng liền đi cắn ống quần của An Lạc Vũ, tiểu hắc cắn một cái dép lê dùng sức túm, An Lạc Vũ nhìn tiểu hắc mông đều chạm đất y hảo tâm di chuyển chân một chút, kết quả tiểu gia hỏa không kịp phản ứng cả người bật ra phía sau đầu bị va vào, đầu nhỏ đại khái là choáng váng nó hoàn toàn tìm không ra phương hướng, qua một hồi lâu tiểu hắc mới lắc lắc đầu nhỏ đi ngậm dép lê chơi.

Tiểu hoàng nhìn tiểu hắc ngậm dép lê, nó lập tức nhả ra ống quần đuổi theo tiểu hắc đi chơi dép lê.

An Lạc Vũ nghỉ ngơi một chút, sau đi thay đổi một đôi giày, y đem chăn trong phòng ngủ xếp lại, vừa rồi là bởi vì bụng rất đói bụng, lại hơn nữa hôm qua lo lắng mới mua tiểu cẩu cùng gà con, y liền chăn đều quên xếp chăn lại.

Đây là cái gì, An Lạc Vũ ở chăn phía dưới nhìn thấy một dây màu xanh, An Lạc Vũ có chút kỳ quái, nhà y không có gì đồ vật là màu sắc này, trừ bỏ ở phòng vẽ tranh có thuốc màu, bất quá này nhìn cũng không giống dây.

Thấy thế nào đều giống một cộng tóc, nhưng là trên thế giới này thật sự có người tóc màu lam sao, lại còn có dài như vậy, ít nhất cũng một mét, An Lạc Vũ cầm tay kéo kéo, thứ này cư nhiên một chút co dãn đều không có, chẳng lẽ không phải tóc, mọi người đều biết chỉ cần là tóc nhiều ít đều là có co dãn, An Lạc Vũ không biết chính là y sức lực không đủ hay là có nguyên nhân khác.

An Lạc Vũ nghĩ không rõ liền không nghĩ, y đem dây thừng kỳ quái này xuyên qua đầu giường cây trúc thắt một cái nơ con bướm, nhìn cũng không tệ lắm An Lạc Vũ cũng không quản nó, hôm nay y còn có thật nhiều là việc cần phải làm.

Cháo xương hầm

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dantaichinh.com ví dụ như đăng ký mã số thuế cá nhân, su nghiep chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.