Mỗi lần chạm bóng đều vì em

Chương 16



Editor: Mỡ

Beta: Dâu Tây 🍓

____________

Bóng đá là môn thể thao thịnh hành nhất trên thế giới, đồng thời cũng là môn thể thao được yêu thích nhất. Nó dùng sự hấp dẫn của mình để vượt qua rào cản lịch sử, không ngừng trở nên phong phú, từng bước hoàn thiện bản thân. Loại vận động này không chỉ là cuộc đua về thể lực mà còn là cuộc chiến về trí tuệ, vừa đề cao năng lực của mỗi cá nhân vừa thể hiện năng lực của cả đội.

Carlos một mình chạy qua, cậu mở rộng phạm vi chạy từ giữa sân ra toàn bộ khu vực, không có người chuyền bóng cho cậu, cậu liền tự mình tranh, không có người giúp cậu che chắn, cậu liền anh dũng xông lên, đám người đội Vàng đó, cậu không quan tâm!

Hai đội Vàng - Đỏ giằng co hơn 30 phút thi đấu, cuối cùng cục diện này bị phá vỡ khi Carlos cướp được bóng.

Bầu trời Barcelona xanh biếc không mây, mái tóc vàng của Carlos được nắng chiếu, lóe lên những ánh sáng lóa mắt. Mày kiếm nâng lên, đáy mắt chứa đựng sự khinh thường cùng lạnh lẽo, khuôn mặt tinh xảo treo một nụ cười nhưng tay lại dựng thẳng ngón giữa lên làm tất cả đội viên của đội Vàng không thể nào tán thưởng vị tiểu tướng tóc vàng này.

Carlos mặc đồ đá bóng hiên ngang đứng đó, nhìn bọn họ như muốn tuyên bố: Không có các người thì càng tốt!

Thành viên đội Vàng bị chọc tức xông lên phía trước: “Thu ngón tay mày lại!”

“Tiểu tạp chủng, đừng cho là bọn tao không dám đánh mày!”

“Biến trở về cô nhi viện đi, đừng đến La Masia nữa! U14 bọn tao không chào đón mày!”

“……”

Carlos không đáp lại bọn họ. Nghe mấy tiếng kêu la ấy, cậu đưa tay ra ngoài, lắc lắc một vòng trước mặt cầu thủ đội Vàng, sau đó xoay ngón giữa lại chỉ xuống mặt đất.

10 cầu thủ đội Vàng hoàn toàn bị chọc giận, bọn họ vung nắm đấm, nổi giận đùng đùng vây quanh Carlos.

Trọng tài không ngừng thổi còi, tiếng còn sắt bén như cắt ngang đường chân trời.

Thẻ vàng của trọng tài bị đạp xuống mặt đất, không có ai để ý tới ông cả.

Bernar Jess vọt vào sân, Tô Thanh Gia cũng cùng ông ấy chạy tới, cô rất lo lắng, sợ Carlos sẽ bị thương.

“Mẹ nó mấy đứa đang làm gì vậy! A, cả một đám khó bảo!”

Bernar Jess tức giận gầm lên “Mấy đứa đều cùng một đội, muốn đánh nhau phải không? Thật là có tiền đồ đấy, La Masia là nơi dạy đánh nhau sao?”

“Đây là trận đấu mà mọi người muốn tôi xem hay sao? Chẳng khác gì đồ bỏ đi! Không truyền bóng cho đồng đội, các người bệnh à? Cô lập cậu ấy như vậy có phải mấy đứa rất thoải mái hay không?” Bernar Jess móc thẻ đỏ từ trong túi trọng tài ra.

“Cả cậu nữa Carlos, tôi thừa nhận, một mình cậu đánh vỡ cục diện rất lợi hại, nhưng tôi rất không vừa lòng! Hiện tại, ngay lập tức, vào phòng thay đồ tự kiểm điểm đi!” Trong cơn giận dữ huấn luyện viên đã ném thẻ đỏ ném vào mặt Carlos, dùng lực rất lớn.

“Tôi tuyên bố, trận thi đấu này kết thúc, hai đội hòa. Carlos, tôi bác bỏ đơn xin của cậu, cậu không thích hợp với U14!” Bernar Jess xoay người đi về phía phòng thay quần áo “Tất cả mọi người, ngoại trừ Carlos, ra bên này tập hợp!”

Trên mặt Carlos có dấu vết màu đỏ, cậu cắn chặt hàm, đôi tay nắm thành quyền rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy khớp xương trắng, lúc trước đầu cậu ngẩng lên, giờ hơi cúi xuống, cậu nhận mệnh lệnh, cố gắng áp chế cơn tức giận trong lòng.

Tô Thanh Gia bước lên trước, cô nghe thấy hô hấp nặng nề của cậu.

Đây là lần đầu tiên cô thấy Carlos thất thố như vậy: “Carlos, anh ổn chứ?”

Carlos nghe vậy liền ngẩng đầu, Tô Thanh Gia thấy hốc mắt cậu đã đỏ, đôi mắt xanh xám như đang trải qua một cơn mưa rào, mây đen bao phủ cả bầu trời xanh thẳm.

“Carlos, anh nghe em nói, đừng nóng giận, đừng có gấp.” Tô Thanh Gia bị bộ dáng của cậu dọa cho sợ hãi, cô sợ Carlos sẽ mất khống chế. Tô Thanh Gia bắt đầu tìm kiếm đề tài để nói: “Hôm nay anh thể hiện rất tốt, Carlos, em rất vui khi nhìn thấy anh ghi bàn, thật sự anh đã làm em kinh ngạc đó. Ôi, em tin chắc không bao lâu nữa anh sẽ trở thành siêu sao. Đến lúc đó em sẽ vô cùng hãnh diện vì anh, anh ……”

Carlos nhắm mắt, vẻ mặt của cậu trở nên bình tĩnh, lông mi thoáng run rẩy mỗi khi cậu hít thở, đứng dưới ánh nắng mặt trời, vết lằn trên mặt cậu càng lúc càng đậm hơn, cậu khom lưng nhặt tấm thẻ đỏ trên mặt đất lên, nhìn Tô Thanh Gia nói: “Anh không sao, em đừng lo lắng. Em về trước đi, hôm nay anh không thể đưa em về được, bây giờ anh phải tự kiểm điểm.”

Giọng điệu của cậu rất bình đạm, hoàn toàn không khác ngày thường là bao. Cậu bình tĩnh một cách đáng sợ.

Tô Thanh Gia còn muốn nói gì đó, nhưng lần này Carlos không quay đầu lại mà đi thẳng về phía phòng thay đồ.

Mang theo lo lắng trong lòng, Tô Thanh Gia về tới nhà.

Dọc trên đường đi, trong đầu đều hiện lên hình ảnh đôi mắt xám tràn ngập băng giá của Carlos.

Khi về tới nhà, Minh Linh nói cho cô biết, chủ quản Reixach gọi điện tới báo cho cô "Mấy ngày kế tiếp đừng tới La Masia, Carlos muốn chuyên tâm tập luyện."

Tô Thanh Gia ở nhà ba ngày, lo lắng chỉ tăng chứ không giảm. Vào buổi sáng thứ tư, cô ngồi yên trên giường thật lâu rồi quyết định xin nghỉ học, đến La Masia một chuyến.

Mấy đêm nay, cô luôn mơ thấy một giấc mộng. Trong mộng Barcelona đổ một trận mưa to mà từ trước tới nay chưa từng thấy, trời đất âm ù mịt mù, trên đường phố nước dâng lên rất cao, đại lộ La Rambla toàn bùn lầy. Còn cô thì cầm ô đi trên đường trong vô thức, mặt không lộ ra biểu cảm gì.

Carlos vẫn luôn chờ cô ở trạm xe buýt trước cửa cô nhi viện, nước đã bao phủ tới tận cổ cậu, cậu mở to đôi mắt màu xám tràn đầy tuyệt vọng.

Mỗi một lần vào lúc cô sắp chạm vào cậu, thì nước mưa lại bao phủ cả người cậu. Cô chỉ có thể nhìn cậu qua màn mưa mấp máy môi nói lời vĩnh biệt: “Adios” (vĩnh biệt).

Lần nào Tô Thanh Gia cũng giật mình tỉnh lại bởi nhìn thấy những cảnh tượng này. Ở trong giấc mộng của cô, Barcelona không còn tràn ngập ánh sáng và tươi đẹp, chỉ có một trời mưa. Cả thành phố vô cùng yên tĩnh nhưng cũng khá ồn bởi tiếng mưa rơi che trời lấp đất.

Cô cần đi gặp Carlos.

Minh Linh là một người mẹ có khả năng phán đoán cảm xúc người khác. Bà nhìn ra mấy ngày nay Tô Thanh Gia vì việc của Carlos mà đứng ngồi không yên, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu sắp gầy một vòng. Bà thay Tô Thanh Gia xin nghỉ, cho phép cô có thể về trễ.

Đến La Masia, Tô Thanh Gia nỗ lực tìm kiếm bóng hình của Carlos ngoài sân bóng, cô đi ba bốn vòng quanh sân cũng không thấy mái tóc vàng kim óng ả kia đâu.

“Em tới tìm nhóc tóc vàng?”

Là tiếng của Oleguer. Mọi ngày cậu hoạt bát bao nhiêu thì hôm nay lại có chút trầm mặc: “Đã bốn ngày cậu ấy không tới tập luyện, ngày nào cũng ra ngoài từ rất sớm, nghe nói tới rất khuya mới trở về, không ai biết cậu ấy đến nơi nào.”

Oleguer đá nhẹ quả bóng: “Ngày hôm qua, anh gặp và chào cậu ấy, cậu ấy không thèm để ý anh, cả người, cả người…” Cậu suy nghĩ một chút rồi lựa chọn từ ngữ thích hợp mới nói, “Đúng rồi, giống như cái xác không hồn vậy, dường như tinh thần vẫn chưa ổn định lắm.”

“Vậy các huấn luyện viên nói sao ạ?” Nghe vậy, trong lòng Tô Thanh Gia càng thêm lo lắng.

Biểu tình của Oleguer có chút buồn rầu, dậm nhẹ chân: “Haizzz, nói thật với em, các huấn luyện viên hình như đã tìm giám đốc để thương lượng, muốn tạm dừng việc đào tạo Carlos, bọn họ……”

Cậu ngưng một chút quan sát sắc mặt Tô Thanh Gia, “Có khả năng bọn họ sẽ loại Carlos. Nguyên nhân cụ thể anh cũng không biết, nếu em có thể tìm được nhóc tóc vàng thì nhớ khuyên cậu ấy một chút, cậu ấy chỉ nghe em thôi.”

Tô Thanh Gia giật mình, nhìn Oleguer nói lời cảm tạ.

Tại sao lại như vậy? Tô Thanh Gia như bị cơn mưa to trong mộng bao phủ.

Tô Thanh Gia miễn cưỡng bình ổn lại cảm xúc, cô muốn giữ bình tĩnh, muốn tìm được nguyên nhân chính: “Oleguer, anh biết huấn luyện viên Bernar Jess ở đâu không?”

“Biết, anh có thể cùng em đến đó.”

Oleguer không nghĩ tới rằng cô sẽ hỏi huấn luyện viên ở đâu, cậu có chút sốt ruột, “Đến lúc gặp huấn luyện viên thì em không được khóc nha, cũng..., cũng đừng nói là anh dẫn em tới, anh sẽ bị chỉnh thật thảm.”

“Được, em sẽ không khóc, em muốn đến hỏi tình trạng của Carlos thôi. Em bảo đảm đó.” Tô Thanh Gia nói.

Oleguer vừa nhiệt tình lại ấu trĩ đưa Tô Thanh Gia đến cửa văn phòng Bernar Jess: “Tới rồi, chính là ở đây, em tự mình gõ cửa đi vào đi. Anh phải đi tập luyện đây.” Dứt lời lại bổ sung thêm: “Em nhớ kĩ là đừng nó anh đưa em tới đây, rõ chưa? Tiểu tâm[*]! Nếu không lần sau anh đánh bạn trai em.”

[*] Tiểu tâm: có nghĩa là tính nết nhỏ nhen

Tô Thanh Gia ném cho cậu ánh mắt như lời khẳng định: “Vâng, em sẽ nhớ kỹ.”

Oleguer nhận được ánh mắt này liền chạy đi, dọc đường vẫn luôn suy nghĩ: không biết cô bé này có ý tứ gì, tại sao cậu nghĩ mãi không hiểu nhỉ? Hừ! Giống hệt bạn trai, đều rất hay để người khác phải suy nghĩ về ánh mắt của mình.

Một lúc sau Tô Thanh Gia gõ cửa, cô sửa sang quần áo lại một chút, đẩy cửa đi vào.

“Xin chào ngài Bernar Jess, cháu là Bella. Không biết ngài còn nhớ cháu hay không?”

Bernar Jess có ấn tượng sâu sắc với cô bé đã mà thỉnh cầu ông vì Carlos, hơn nữa mấy ngày hôm trước còn gặp qua trong trận đấu đối kháng, ông gật đầu nói: “Ta vẫn nhớ rõ, cháu là bạn của Carlos. Ngồi đi. Muốn uống chút gì không? Nước, sữa bò hay nước trái cây?”

Tô Thanh Gia xua xua tay, nhìn về phía ông: "Không cần đâu ạ, cảm ơn ngài. Cháu nghĩ chắc ngài cũng biết ý đồ của cháu, vậy đành trực tiếp vào thẳng vấn đề vậy, cháu muốn biết suy nghĩ của mọi người về Carlos.”

Bernar Jess thở dài, ngữ khí có chút nuối tiếc: “Bella, Carlos quả thật rất có thiên phú, phải nói là quá tuyệt vời, nếu chú trọng bồi dưỡng và huấn luyện, sau này cậu bé rất có thể sẽ trở thành một siêu sao mới của Barca ……”

“Vậy vì sao không tiếp tục huấn luyện cậu ấy ạ?” Tô Thanh Gia cắt ngang lời ông.

“Đây là quyết định của cấp trên, là kết quả mà mọi người cùng thảo luận.”

“Chỉ dựa vào sự thảo luận của các vị là có thể quyết định tiền đồ của Carlos, quyết định cả đời cậu ấy sao?” Tô Thanh Gia chất vấn, giọng điệu bén nhọn, sự phẫn nộ không kiềm chế được mà trào ra từ lồng ngực.

Bernar Jess lấy từ trong ngăn tủ ra một văn kiện, “Lần đấu đối kháng này cháu cũng thấy rồi, cậu hoàn toàn không thể hòa nhập với những người khác. Điều này đối với một vận động viên thường xuyên hoạt động theo tập thể mà nói là vết thương trí mạng, cháu hiểu không? Đã hơn một năm qua, chúng ta vẫn luôn dành sự chú ý đặc biệt cho cậu bé. Trước khi hắn bắt đầu đến La Masia thì luôn cô độc một mình, không nói chuyện với người khác dù chỉ một câu, trừ cháu ra, cậu bé không có một người bạn nào.” Ông đem văn kiện đưa qua cho Tô Thanh Gia: “Cháu xem qua bản báo cáo này đi.”

Đây là báo cáo kiểm tra tâm lý, Tô Thanh Gia đọc lướt đến cuối cùng, để xem phần chuẩn đoán của bác sĩ chuyên môn.

Chuẩn đoán cậu bị bệnh trầm cảm, khó có thể hòa nhập với cuộc sống sinh hoạt bình thường. Đề nghị trị liệu ngay.

Chủ nhân của bản báo cáo không ai khác chính là Carlos.

Cô nhìn lại vài lần, cuối cùng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, “Cho nên, chính bởi vì cái này mà các vị từ bỏ Carlos? Chỉ bởi trận thi đấu này mà mọi người liền nhận định cậu ấy chắc chắn không thể hòa nhập, ở chung với các đội viên khác?”

“Bella, La Masia cần phải suy xét rất nhiều, chúng ta……”

“Huấn luyện viên Bernar Jess, hiện tại con rất muốn nhận được câu trả lời.”

“Xin lỗi, đúng là như vậy.” Bernar Jess nhìn cô bé quật cường này, cô rất giống con gái của ông, đều quật cường như nhau. Ông rất muốn an ủi cô rằng sự thật đôi khi tàn khốc như vậy, nên phải biết chấp nhận.

“Ngay từ đầu khi biết cậu bé có bệnh tâm lý, mọi người đều dùng thái độ lạc quan, hi vọng cuộc sống ở La Masia có thể thay đổi cậu bé, nhưng thật đáng tiếc, tất cả đều đã thất bại.”

Tô Thanh Gia báo cáo trả lại cho huấn luyện viên, “Cảm ơn ngài, tuy nhiên, con muốn biết, trừ mấy người các vị, còn ai biết chuyện Carlos bị bệnh không?

“Con là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng, ta bảo đảm đó.” Bernar Jess nói.

Vị huấn luyện viên này tuổi đã lớn, hơn nửa cuộc đời đều cống hiến cho bóng đá. Ở lò đào tạo, ông đã từng gặp qua rất nhiều thiên tài, có người thành công, có người ngã xuống, cũng có nhiều người có mộng tưởng nhưng trời đã định không thể bay lượn.

Carlos không phải người đầu tiên, cũng chẳng phải là người cuối cùng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhất chẳng hạn như dan ong giong nhu mot cu hanh tay, mot su kien vo cung quan trong trong 20 ngay nua rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.

loading...
DMCA.com Protection Status