Mỗi lần chạm bóng đều vì em

Chương 24



Editor: Vy Ngôn

Beta: Dâu Tây

Lễ Phục Sinh tới, phố lớn ngõ nhỏ đều trở nên nhộn nhịp. Họ được mặc những bộ trang phục chú hề, cầm vô số đạo cụ với đủ màu sắc trên tay. Để chào mừng ngày tái sinh của chúa Jesu và hàng nghìn sinh mệnh khác, người ta thường nhuộm trứng gà thành nhiều màu tặng cho bạn bè và người thân, gió nhẹ khẽ thổi mùi thịt dê nướng vào hàng ngàn hộ gia đình.

Louis không phải người theo đạo Kitô, nhưng điều đó không cản trở việc ông tận hưởng ngày hội hấp dẫn này.

Ông cầm ly rượu vang đỏ trên tay, hương thơm, màu sắc diễm lệ như đang nổi lên từng gợn sóng dài.

Sau lời chào hỏi đơn giản, Louis vươn tay bắt tay Tô Thanh Gia, nhẹ nhàng cầm lên đánh giá. Tô Thanh Gia còn nhỏ, vừa mới đón sinh nhật mười tuổi, tay cô rất mềm, giống như một loại rễ hành mà trong sách thường nhắc đến, dài mỏng, khi ánh đèn chiếu xuống còn có thể thấy rõ gân mạch màu xanh chảy xuôi theo dòng máu.

“Bàn tay này thật đẹp." Louis nói, “Chiều dài thì rất tuyệt, nhưng lực thì có vẻ không đủ.”

Dương cầm được coi là vua của các loại nhạc cụ, tuy rằng đánh một phím đàn không tốn nhiều lực, nhưng nếu diễn tấu một khúc thơ văn hoa mỹ, nghệ sĩ phải huy động toàn bộ sức mạnh trên cơ thể, đem toàn lực dồn về cổ tay. Mỗi một lần ấn phím đều phải khống chế chuẩn xác, mạnh nhẹ phù hợp, như vậy mới có thể chơi tốt.

"Piano Concerto No. 3" của Rachmaninov được coi là bản nhạc khó tấu nhất trên thế giới, và việc tấu nó đã trở thành một thử thách lớn đối với rất nhiều người. Nhưng vì sao người làm được đã ít lại càng thêm ít?

Thứ nhất, họ không tái hiện được ý chí sắt đá muốn thể hiện trong bản nhạc. Nếu không có kinh nghiệm, không dồi dào cảm xúc, không có sức mạnh của siêu nhân thì sẽ không thể hiểu nổi ý nghĩa ẩn ý trong đó.

Thứ hai là họ không có đủ thể lực và sức mạnh.

Đúng vậy, chính xác là họ không có đủ thể lực và sức mạnh để khống chế, làm chủ cả bản nhạc. Về phương diện này, có lẽ đàn ông mạnh hơn phụ nữ.

Cho nên, nguyên nhân những nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng thế giới thường là đàn ông là do vậy.

Tay của Tô Thanh Gia thật sự rất đẹp, chiều ngang vừa đủ, nhưng Louis nhận ra rằng, khả năng của Tô Thanh Gia sẽ bị hạn chế bởi thể lực.

Louis buông tay Tô Thanh Gia ra, tay người đàn ông ở tuổi 60 này khá nhẵn mịn, gần như không có nếp nhăn, chứ đừng nói đến chuyện da có đốm đồi mồi, lúc vừa nắm tay, cô cảm nhận được sức lực tiềm tàng ở tay ông.

“Bella, hãy đàn cho ta nghe một bài, bài mà cháu muốn chơi nhất.” Louis dẫn bọn họ tới phòng dương cầm.

Dưới ánh mắt cổ vũ của ba mẹ, cô ngồi trước cây đàn, khẽ nâng tay lên ấn thử một phím, âm thanh êm dịu và sắc bén của Steinway vang lên trong căn phòng, đem tới từng hồi rung động.

Cô mỉm cười nhìn về phía Louis, lộ ra đường cong tuyệt đẹp ở cổ.

Tiếng đàn nhẹ nhàng vang lên, một âm cất lên kéo theo một âm khác, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, sau đó nhanh chóng chuyển sang đoạn điệp khúc với tiết tấu nhỏ khác.

Những ngón tay linh hoạt lướt trên những phím đàn đen trắng, tốc độ rất nhanh, ngón tay trắng mềm mại hệt như chú bướm vỗ cánh, vật lộn với cơn bão.

Tác phẩm này tên "La Campanella", ba người ngồi xem rất kinh ngạc, không ai có thể nghĩ rằng Tô Thanh Gia sẽ lấy bản nhạc rắc rối, khó chơi nhất thế giới để thể hiện tài năng của mình.

"La Campanella" của Liszt [*] tuy không dài, nhưng lại đặt ra yêu cầu rất cao về kỹ xảo đối với những người hiểu biết về âm nhạc, được biết đến là một trong những khúc tấu khó chơi nhất thế giới, mặc dù xếp hạng không cao, nhưng cũng đủ để nói lên sự gian nan khi chơi nó.

[*] Liszt: Là một nghệ sĩ piano và nhà soạn nhạc người Hungary. Ông là người biểu diễn có danh tiếng ở khắp châu Âu vào thế kỉ 19, ông có kỹ thuật điêu luyện trên bàn phím. Ngày nay ông vẫn được xem như là một trong những nghệ sĩ Piano lớn nhất từ trước đến nay.

< Wikipedia >

( Link bản nhạc: http://youtu.be/MGp6Hs6Yro0)

Louis mới chỉ cẩn thận quan sát tay của Tô Thanh Gia, so với những cô bé cùng tuổi khác thì tay cô không lớn, nhưng ngón tay rất dài. Do độ tuổi nên bàn tay vẫn chưa đạt tới kích cỡ quãng tám [*], trong lúc trò chuyện, ông biết cô bé này mới học dương cầm 6 năm, chính thức học tập mới được 2 năm ngắn ngủn mà thôi, Louis rất lo lắng.

[*] Quãng tám: Trong âm nhạc, một quãng tám hay bát độ là một quãng âm hay khoảng cách về thời gian giữa một nốt nhạc với một nốt khác có tần số gấp nửa hoặc gấp đôi nó.

Ý ở đây là tay Tô Thanh Gia chưa thể chơi được quãng tám

Nhưng khi ngón tay Tô Thanh Gia chạy xuôi theo tiếng nhạc thì họ đã hiểu ra điều lo lắng đó chỉ là dư thừa, cô nắm bắt âm tiết khá tốt, đàn dương cầm giống như là một đứa trẻ nghe lời, theo quy luật từ tay cô mà phát ra âm thanh.

Năm phút rất nhanh trôi qua, khúc nhạc sắp chấm dứt, âm cuối vang lên có chút lưu luyến lưu lại dư âm mãnh liệt. Tô Thanh Gia rút tay lại, sau đó quay về phía ba người cúi người làm lễ chào khi bế mạc.

Tuy không mặc váy, nhưng sự ưu nhã toát ra từ người cô vẫn được khắc họa một cách rõ nét qua động tác này, áo len trắng khẽ động khiến Louis không khỏi tưởng tượng tới một vị nữ hoàng nhỏ tuổi.

Không ai nhắc cô làm như vậy, nhưng Tô Thanh Gia vẫn rất tự nhiên chào, cô biến cả gian phòng này thành sân khấu của mình, Louis và ba mẹ cô chính là khán giả.

“Ba ba ba.” Gương mặt anh tuấn của Louis toát ra ý cười, ba người đều vỗ tay, người đầu tiên vỗ chính là ông.

Tô Thanh Gia lại chào thêm lần nữa.

“Fantastic, thật tuyệt vời!” Louis nói với cô “Tài năng của cháu khiến ta phải kinh ngạc. Nếu bịt kín đôi mắt lại, ta sẽ nghĩ người ngồi tấu nhạc trước mắt là một nghệ sĩ thành thục.”

“Thưa ngài, cháu mong ngài sẽ thích nó.” Tô Thanh Gia đi tới.

Louis vỗ nhẹ trán, nhìn Tô Tĩnh Khang rồi nói với bọn họ: “Oh, không biết ta có vinh hạnh được trở thành thầy dạy dương cầm của tiểu nữ hoàng này hay không?”

Lúc đầu, Minh Linh bị choáng váng vì con gái không báo trước mà tấu khúc "La Campanella", về sau lại tỉnh lại khi nghe thấy tin tức siêu tốt này, trời ạ, quả thực bà rất muốn ngất xỉu.

Thượng đế, Amen, Phật tổ, ai tới nói cho bà tất cả đều là sự thật đi!!!

Vẫn là Tô Tĩnh Khang bình tĩnh nhất, ông nhìn con gái rồi trả lời:

“Tiên sinh, điều này còn phải xem ý của Bella, chúng tôi đều ủng hộ một cách vô điều kiện quan điểm của con gái mình.”

Ánh mắt màu xám của Louis lộ ra sự cơ trí, ông gật đầu nói:

"Vậy thì, tiểu nữ vương, cháu có đồng ý làm học trò của ta không? Ta sẽ dạy cháu những tri thức phong phú về dương cầm, hãy tin ta.”

Tô Thanh Gia mỉm cười ngọt ngào, không có chút kiêu ngạo nào, “Tất nhiên rồi ạ, tiên sinh, cháu rất vui khi nhận được sự tán thành của ngài.”

Tô Thanh Gia nhẹ nhàng đặt cổ tay vào trong áo rộng, ngón tay đau đớn khiến cô không dám cử động.

Đương nhiên Louis cũng đã nhìn ra, chiều ngang tay cô còn chưa đủ, cho nên chỉ có thể dùng tốc độ nhanh hơn mới có thể giành phần thắng, ngón tay sẽ vì vậy mà đau đớn như bị xé rách, Louis kinh ngạc không chỉ bởi kỹ xảo diễn tấu, mà nhất là khả năng chịu đựng của cô.

Một học sinh có thiên phú, lại có nghị lực, ai lại muốn để vuột mất chứ?

Louis an ủi cô vài câu, để trợ lý dẫn cô tới phòng y tế, nơi đó sẽ có chuyên viên xoa bóp chuyên nghiệp giúp cô xử lý vấn đề về ngón tay.

Tô Tĩnh Khang và Minh Linh ở bên trong nói chuyện với Louis về vấn đề thầy dạy dương cầm. Vừa ra khỏi phòng, Tô Thanh Gia liền thở phào một hơi.

Nói cô không khẩn trương thì là gạt người, có trời mới biết cô ngây người ngồi trước dương cầm một hồi lâu mà không biết nên đàn gì, Louis không phải lão hổ giấy chỉ biết dọa người, ông mà thẳng thừng chỉ ra những thiếu sót thì cô sẽ không thể thể hiện được thiên phú. Đối với người chỉ thu một học trò mà nói, chắc chắn sẽ không nhận cô làm "đệ tử".

Đạo lý này áp dụng với bất kỳ địa điểm, nghề nghiệp nào.

Cho nên những khúc tấu mà cô bắt đầu chuẩn bị đều phải bỏ đi. Lúc ngây người, trong đầu Tô Thanh Gia hiện lên hình ảnh mái tóc vàng lộng lẫy của Carlos, với những giọt mồ hôi rơi trên sân, uyển chuyển đưa bóng vào vòng cấm địa.

Khi đó cô bỗng hiểu ra, sở dĩ cô thích đứa nhỏ Carlos này, không phải vì cậu tốt, mà bởi vì, cậu có quyết tâm và niềm tin rằng “Dù phải đối mặt với hàng vạn người, tôi cũng sẽ dũng cảm bước tới”.

Tuy rằng cậu sinh sống ở tầng chót của xã hội, nhưng lại không bao giờ từ bỏ việc theo đuổi ước mơ. Hình ảnh cậu hết lần này đến lần khác cột bao cát chạy qua chạy lại chính là ấn tượng đầu của cô về cậu.

Tuy rằng cậu chỉ có một mình, nhưng không hề che dấu tham vọng đối với bóng đá, Tô Thanh Gia biết việc cậu thức dậy sớm nhất, tập luyện gian khổ nhất.

Dù gặp phải trở ngại, cũng kiên quyết không buông tay, cho dù bị trào phúng hay bị tạm dừng huấn luyện, nhưng Tô Thanh Gia biết, một ngày nào đó cậu sẽ lại trở về sân bóng, bởi vì cậu yêu thích nó.

Sở dĩ lúc ở cô nhi viện cô liền chú ý tới cậu bé này, ngoại trừ đau lòng, nhiều hơn là thấy được những điều mình còn thiếu từ trên người cậu. Cậu có ước mơ muốn theo đuổi, có quyết tâm, có sự kiên trì.

Cậu tựa như một quả cầu lửa, khiến cô không kiềm chế được mà lao tới như như thiêu thân lao đầu vào lửa.

Khi nhấc tay lên, Tô Thanh Gia nghĩ, có lẽ điều cô mong ước là được đứng trên sân khấu, tuy nhiên cô lại chưa bao giờ nghĩ tới sẽ thực hiện ước mơ như thế nào.

Cuộc sống an nhàn khiến cô có chút buông thả.

Lúc hạ tay xuống, Tô Thanh Gia quyết định thay đổi bản tấu, lần này cô không muốn cơ hội vụt qua, cô muốn giống như Calos khi cậu thể hiện trước mặt Reixach, đem hết khả năng của mình trình diễn cho Louis xem.

Cô là đứa bé có thiên phú, hơn nữa còn sống lại một đời, so với người khác cô có thêm nhiều hiểu biết và kinh nghiệm.

Chỉ là cô bé mười tuổi nhưng cô đủ khiến mọi người phải kinh ngạc.

Trước mặt nhân viên mát xa, Tô Thanh Gia thả lỏng hơn hẳn, ngón tay trở nên vô lực.

Khúc tấu này cô đã từng luyện qua ở đời trước, thật sự lúc ấy chỉ là chơi cho vui, nhưng cũng học tập chăm chỉ, ước chừng tập luyện hơn một năm, rốt cuộc mới đàn tốt, lúc rảnh, cô cũng thường xuyên luyện lại.

Cô liên tục luyện chơi các phím chủ chốt, dùng ngón tay khiến âm chuẩn hơn, độ cao cánh tay duy trì trong phạm vi vừa phải.

Thật ra cô có thể lựa chọn bài "Dream of love" của Liszt, bài này không quá khó, nhưng cảm xúc lại phải dồi dào hơn, đây chính là sở trường của cô.

Tuy nhiên, Tô Thanh Gia vẫn lựa chọn "La Campanella", dường như cô khá giống Carlos, có người nghi ngờ về tinh thần đoàn kết của anh đối với đội bóng, anh sẽ dùng một đường chuyền để củng cố vị trí cốt lõi của mình.

Hiện giờ, Tô Thanh Gia bị nghi ngờ về phương diện lực độ, cô sẽ chứng minh cho Louis thấy, cô có năng lực và tiềm lực để trở thành học sinh của ông.

Tuy tay cô không đủ dài, nhưng cô có thể di chuyển bàn tay của mình nhanh chóng trước khi xử lý khúc nhạc, làm cho thời gian đầu ngón tay di chuyển từ âm này tới âm tiếp theo được rút ngắn. Điều này là do cô đọc được từ người khác khi dạo các diễn đàn ở đời trước, cô cảm thấy vô cùng may mắn vì trước kia bản thân đã cảm thấy thú vị mà thử nghiệm qua vài lần.

Cơ hội luôn đến đối với những người có chuẩn bị trước.

Tô Thanh Gia giật giật tay phải, đã không còn đau như lúc nãy, nhân viên mát xa bôi một lớp thuốc mỡ cho cô, nóng nóng, chậm rãi thẩm thấu vào làn da.

“Tiểu thư, hiện tại không thể cử động.” Nhân viên mát xa nhẹ giọng khuyên nhủ.

Tô Thanh Gia gật gật đầu, "Dạ vâng, đã làm phiền cô rồi.”

Nhìn lắc tay trân châu trên cổ tay trái, Tô Thanh Gia thở dài, ở La Masia, Carlos không ngừng nỗ lực, không ngừng tiến bộ, cô không nên bị tụt lại phía sau.

Nhìn đôi tay của bản thân, sau này, có lẽ cô sẽ trở thành một nghệ sĩ dương cầm, cô cũng có ước mơ đang thực hiện.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Vẽ sẽ giúp não hoạt động để nhận thức, xác định màu sắc, hình dạng, vị trí không gian và có lợi cho sự phát triển trí tuệ, cho những ý tưởng rất riêng biệt và lạ. Vô số bài hướng dẫn vẽ giúp bé học vẽ được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như huong dan chep tranh anime giong 100 bai 13, cach ve dong ho bao thuc Ý nghĩa của việc học vẽ chính là giúp con thông minh hơn, sáng tạo hơn. Vì vậy hãy để con thể hiện tài năng của mình từ những nét vẽ.

loading...
DMCA.com Protection Status