Mỗi lần chạm bóng đều vì em

Chương 26



Editor: Vy Ngôn

Beta: Dâu Tây 🍓

________

Carlos đang gặp phải một vấn đề khá khó khăn, cậu cảm thấy ngay cả văn học, thơ ca Tây Ban Nha cũng đơn giản hơn thứ này.

Đó chính là tiếng Trung khó nhằn.

Chữ Hán đúng là thứ có thể khiến tinh thần con người ta trở nên suy nhược. Vẽ một nét ngang rồi lại thêm nét phẩy, lại còn có cách phát âm khác nhau, cậu đột nhiên phát hiện tiếng Tây Ban Nha thật sự rất đáng yêu.

Cậu cầm bút, nỗ lực viết viết, vẽ vẽ, đúng là siêu phức tạp mà. Carlos nhìn tên tiếng Trung của Bella mà Thẩm Kha viết cho cậu: “Tô Thanh Gia” mà cảm thấy thật khó, nhiều nét như vậy thật không thể nhớ nổi.

Cậu nhẩm lại trong đầu từng chữ một, viết xuống cũng thuận tay hơn.

Lúc trước phát âm được chút ít mà nghe còn không rõ, nhưng đến giờ cậu có thể phát âm hoàn chỉnh “suechingzha”. Thẩm Kha phát hiện người này đặc biệt cố chấp, sai thì sửa, sửa xong lại sai, cứ thế tiếp tục không hề từ bỏ. Nhưng giờ Thẩm Kha cảm thấy, cậu giống như người đang chập chững, nói một hồi rồi lại dừng lại nghĩ không biết mình nói có đúng không.

Carlos xụ mặt, trong lòng thầm mắng tiếng Trung, Thẩm Kha không hề thấy tiếng Tây Ban Nha khó học, tiếng Anh của anh khá tốt, lúc trước hai người nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh.

Đầu Carlos đã bị vò thành tổ quạ, mà cậu vẫn không chịu dừng lại, cứ tiếp tục yên lặng vò đầu, đột nhiên Thẩm Kha phát hiện tổ tiên của mình trí tuệ tràn đầy quá mà.

Từ trận đấu lần trước tới nay, tất cả mọi người đều cảm thấy Carlos là người hướng ngoại, tuy cậu bé tóc vàng luôn mang bộ mặt không cảm xúc, nhưng cậu đã dần dần không còn bài xích việc nói chuyện với mọi người, lúc các đồng đội nói chuyện phiếm thỉnh thoảng cậu cũng sẽ chêm vào vài câu. Khi vạch ra chiến lược, cậu sẽ đưa ra một vài phương án chỉ đạo, nêu rõ quan điểm của mình.

Nội tâm như cánh đồng hoang vu của cậu, đột nhiên nghênh đón từng làn gió xuân tươi mát, vẽ ra trước mắt thảm cỏ xanh tươi, đem từng góc hoạ lên màu sắc tươi đẹp.

Oleguer cũng vì sự thay đổi của cậu bé tóc vàng đáng yêu ấy mà cảm thấy vui vẻ.

Mặc dù Carlos luôn châm chọc chê kẹo que cậu đưa không ngon, nhưng anh vẫn kiên trì đưa kẹo que cầu vồng cho Carlos vào những ngày đặc biệt, đây là thứ mà cậu thích ăn nhất, ở nhà anh lúc nào cũng có hai hộp chứa đầy kẹo que, dự tính có thể ăn trong một năm lận.

Năm nay Oleguer sẽ lên năm 3 trung học, cậu sẽ phải đối mặt với hai lựa chọn: một là học tiếp để lấy bằng đại học, hai là sẽ tạm dừng học tập để tập trung vào việc huấn luyện cầu thủ chuyên nghiệp. Đây chính là nỗi bận tâm duy nhất của chàng trai đẹp trai tóc nâu lúc này, anh luôn lải nhải không biết phải làm sao.

Thành tích của Oleguer ở các lần huấn luyện không tệ, tuy rằng thỉnh thoảng có lén trốn tập, nhưng thành tích vẫn không bị sụt giảm. Mặc dù trong phương diện tốc độ, anh còn khá yếu, nhưng tố chất cơ thể lại rất mạnh. Mới 19 tuổi, anh đã có vóc người hoàn mỹ, Tô Thanh Gia nhà Carlos luôn âm thầm trêu trọc Oleguer, không cần tìm mỹ nhân ngực lớn, tự sờ chính mình là đủ rồi.

Lúc nghe xong lời này cả khuôn mặt Carlos đều đỏ, nhưng may là đang chạng vạng nên không ai nhìn thấy. Cậu còn nhân lúc Tô Thanh Gia không để ý, lén lút nhìn ngực mình.

Nếu quyết định lựa chọn trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, Oleguer nhất định phải nỗ lực huấn luyện chăm nhỉ, nếu không cả đời chưa chắc có thể tham gia được giải chuyên nghiệp, nhưng nếu từ bỏ con đường học thuật, Oleguer lại cảm thấy luyến tiếc cô gái người Mỹ gốc Tây Ban Nha tóc vàng mắt xanh kia.

“Cô gái học muội ở trường Barcelona trước kia của anh bây giờ ở đâu rồi?” Carlos hỏi, cậu vẫn đang cầm bút luyện viết chữ.

Oleguer khoanh chân ngồi dưới tán cây nói: “Em nói học muội nào?”

Carlos nhíu mày: “Là người giống người thành phố, tóc xoăn, dài khoảng tầm này. Đợt trước còn tới đây cổ vũ cho anh.” Carlos so vai miêu tả lại cho Oleguer.

Oleguer xoay xoay trái bóng, không để ý nói: “À, người đó hả, sớm chia tay rồi.” Anh cười mờ ám chạy tới thì thầm vào tai Carlos: “Cô bé mới tốt hơn nhiều, trên giường cứ phải gọi là nóng bỏng.”

Carlos dùng đầu bút đẩy đầu anh ra, tặng một ánh mắt khinh bỉ, rồi lại vùi đầu viết tiếp: “Cho nên anh luyến tiếc cô ta, muốn cùng học đại học với cô ta?”

“Điều này cũng không phải, anh nghe bên đội B kia nói, học đại học gái càng nhiều, kỹ thuật cũng tốt hơn.” Tâm tình Oleguer có chút nhộn nhạo, chọt chọt Carlos, đôi lông mày khẽ nhếch nói: “Em cũng biết đấy.”

Carlos:”….”

Thấy Carlos không đáp lại, Oleguer có chút uể oải, anh nhìn giấy của Carlos nửa ngày cũng không nhìn ra hình thù gì, buồn bực nói: “Ai, anh nói này, viết viết vẽ vẽ cái gì mà mỗi lần giải lao liền viết viết không thấy phiền à?”

Cậu xoay trang giấy rồi nghiên cứu một lướt: “ Là đặt như thế này, hay như thế này?”

Carlos tức giận rút giấy về: “ Là như thế này. Giấy còn không biết đặt đúng chỗ, còn vọng tưởng vào đại học tán gái, miễn đi.”

Oleguer bĩu môi, thổi vài sợi tóc trên trán, khoanh tay nói: “Nhóc không hiểu đâu, anh đây tán gái dựa vào kỹ thuật và năng lưc! Cứ chờ đấy, anh sẽ bộc lộ tài năng cho em thấy.”

Oleguer cầm một tờ giấy trắng lên, bắt đầu hạ bút, nhanh chóng hình dáng cô gái thỏ nhỏ dần hiện lên trang giấy, rất sinh động, đặc biệt là bộ ngực cùng bờ mông, Oleguer vẽ rất mượt mà.

Oleguer đem trang giấy đưa đến trước mặt Carlos, dùng bút gõ nhẹ lên mặt giấy mỏng, vẻ mặt đắc ý: “Thế nào! Không tồi đi, so với cậu suốt ngày vẽ như vẽ bùa thì của anh tốt hơn nhiều, anh biết đá bóng, lại còn biết vẽ tranh, các cô gái chả nhẽ lại không chạy hết theo anh được sao.”

Carlos đúng là không biết khả năng này của Oleguer, tuy có chút giật mình, nhưng trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì, cậu quan sát bức vẽ rồi nói: “Mỗi lần anh đều vẽ cô thỏ nhỏ để tặng các cô gái đấy à?”

“Nói đùa, anh đây học vẽ hơn mười năm, đương nhiên còn biết vẽ nhiều thứ khác nữa rồi.” Oleguer trừng mắt ngẩng đầu nói: “Cô nào thích gì anh liền vẽ cho cái đó, nếu các cô gái nguyện ý, anh sẽ vẽ một chút về cơ thể. Hắc hắc.”

Carlos trực tiếp làm lơ tiếng cười đáng khinh của Oleguer, đưa giấy vẽ cho anh nói: “Như vậy đi, em sẽ giúp anh trong nửa tháng, để buổi tối anh có thể ra ngoài, nhưng với một điều kiện anh sẽ dạy em vẽ tranh, ok không?”

“Ái chà, cậu bé tóc vàng muốn học vẽ tranh? Muốn vẽ cho bạn gái à.” Oleguer cười trộm, nói: “Ok, là nhóc nhờ anh đấy nhé.”

Carlos cũng không phản bác, trực tiếp gật đầu, nói: “Huấn luyện viên hỏi em hai ngày nay buổi tối anh đi đâu. Em nói buổi chiều sẽ trả lời sau.”

Oleguer nóng nảy, nhớ lại dáng vẻ của mỹ nhân tóc vàng, lại nhớ đến tính tình không tốt của ông chú già huấn luyện viên, đem bút đưa cho Carlos, nói: “OK, cứ như vậy đi. Nhớ rõ, HLV đến thì nhóc phải trả lời cho thật tốt.”

Carlos cầm cây bút, không thèm để ý biểu tình giống như tráng sĩ hy sinh của Oleguer, đem giấy bút cất vào trong túi, nói: “Được, giờ tập hợp thôi.” Đứng lên lại khom lưng nói với Oleguer: “Đúng rồi, thực ra thì HLV không có hỏi tôi.”

Oleguer: “….”

“Đồ lừa đảo, cậu quay lại cho anh." Oleguer tuy to con nhưng chạy không kịp với đệ nhất tốc độ Carlos, cả khuôn mặt đỏ bừng lên vì tức giận.

Carlos không để ý đến anh, Oleguer ồn ào không phải chỉ có ngày một ngày hai, các cầu thủ trong nhóm đều biết nhưng cũng không có ý kiến gì.

Nghỉ hè đến, nhóm cầu thủ U14 đã sớm kéo nhau về nhà, tuy vậy Carlos vẫn ở lại tập luyện với đội bóng cấp cao. Hiện tại cậu đã cao lên nhiều, lần kiểm tra sức khoẻ gần đây nhất cậu đã cao 1m67, đứng cùng các đàn anh cũng không có gì quá khác biệt, HLV bắt đầu cho cậu tiếp thu chiến thuật huấn luyện, đứng ngoài theo dõi các trận đấu cũng trở thành nội dung huấn luyện của cậu.

Yên lặng bật bóng, Carlos có chút phân tâm, cậu suy nghĩ về cô bé búp bê tóc đen Tây Dương luôn mỉm cười cổ vũ cậu, cô dường như cách cậu rất xa nhưng cũng rất gần.

Cậu ở thư viện lật xem bản đồ thế giới, trong sách nói, Trung Quốc là một đất nước ở rất xa, ngồi máy bay phải rất lâu mới tới.

Cậu chạm nhẹ vào đường biên giới, như thể thấy được cảnh sắc của quốc gia này trước mắt vậy, mặc dù Bella nói với cậu, nơi đó có những ngôi nhà ngói tráng men xanh, nhưng trong đầu cậu tất cả các màu sắc đen trắng ấy đều biến thành một mảnh xuân hoa tuyết nguyệt, đầy tươi đẹp và sáng lạn.

Carlos nhìn về phía chân trời, nơi đó có những dãy nhà chạy dài san sát, lướt qua từng toà cao ốc sắt thép, toà thánh đường Sagrada Familia vẫn đang tiếp tục xây dựng, ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà như màn lụa mỏng mềm mại vậy.

Quốc gia phương Đông xa xôi kia lại không giống như vậy. Qua lời kể của Bella, nơi đó có hồ nước dịu dàng, tựa như má lúm đồng tiền của Bella, một hình ảnh làm lay động lòng người, nơi đó có khu vườn tinh xảo, tựa như khuôn mặt xinh đẹp của Bella, nơi đó có câu chuyện xưa kéo dài, tựa như nụ cười của Bella, xinh đẹp hồn nhiên.

Tại sao ở vùng đất đó có thể sinh ra một cô bé xinh đẹp như vậy? Phải chăng đây là món quà của thiên đường mà thượng đế đã đưa đến bên cậu?

Carlos tung bóng lên cao, sau đó lợi dụng lực của cơ thể, trực tiếp sút bóng

_________

Rất chính xác, vào lưới.

Carlos chạy qua nhặt bóng, cậu nghĩ, bất kể là ai đã đưa Bella đến bên cậu, cậu đều sẽ cảm tạ, mà việc giờ cậu phải làm, chính là giữ chặt thiên sứ bên cạnh mình, không cho cô có cơ hội bay đi, cậu sẽ đối xử với cô tốt gấp bội, khiến cho cô từ từ, từ từ….

Từ từ… thích cậu.

Thích cậu.

Cũng giống như cậu thích cô vậy.

Cô là bông hoa duy nhất trong vùng đất đầy ảm đạm của cậu, cậu bằng lòng dùng tất cả sức lực để chăm sóc, bảo hộ đoá hoa ấy.

Đem tất cả ánh sáng và lòng nhiệt thành làm chất dinh dưỡng, khiến điều không thể cũng sẽ vì cô mà trở thành có thể.

Tập luyện một hồi lâu đến khi mặt trời lặn xuống núi, một ngày lặng lẽ trôi qua. Sau khi cơm nước xong xuôi, Carlos liền ra ngoài tìm Thẩm Kha để học tiếng Trung, tuy cậu không tiến bộ nhiều, khó khăn lắm mới học được mấy chữ, nhưng cậu vẫn sẽ tiếp tục nỗ lực, quan trọng nhất chính là, cậu sẽ viết tên của Bella thật đẹp.

Ban đêm, không khí thành thị bao quanh Barcelona, Carlos trốn ra ngoài ký túc xá, dựng cầu thang cho Oleguer leo vào.

“Tóc vàng, không tồi đấy, trở về anh sẽ cho nhóc một cây kẹo que.” Trên mặt Oleguer có vết thương nhỏ, có vẻ như anh không phát hiện ra, chắc còn đang mải đắm chìm trong bộ dạng ngọt ngào của cục cưng tóc vàng mắt xanh người Mỹ khiến toàn bộ tâm trí đều sung sướng.

Carlos đem cầu thang đẩy về bên phía anh ta, nói: “Kẹo que cứ tạm để đấy, nhớ rõ từ ngày mai phải bắt đầu dạy em vẽ tranh là được.”

Oleguer cất kỹ thang, sảng khoái nói: “Ok, Oleguer anh luôn là người giữ lời hứa. Tin anh đi.”

Cậu bày ra bộ dạng anh em tốt, quàng vai Carlos: “Nói cho em biết, anh tuyệt đối sẽ dạy hết cho em, không hề giữ nghề. Đảm bảo sẽ khiến bạn gái nhỏ của em mê điên đảo. Ha ha, thế nào?”

Carlos ghét bỏ phủi phủi vai, nói: “ Thôi đi, anh vẫn nên nghĩ lý do xem ngày mai giải thích thế nào với HLV đi.”

Oleguer: “…”

Đứng ngây như phỗng nửa ngày, Oleguer lao tới chỗ Carlos: “ Người anh em, cầu cao kiến!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Danh mục tổng hợp các thông tin về sản phẩm cây trồng cùng các chương trình khuyến mãi và mã giảm giá khi mua sắm online tại các trang web uy tín như Lazada, Tiki, Shopee, Adayroi, Lotte...độc quyền chỉ có trên trang cây.vn chẳng hạn như tai xiu online boc phot ten lua dao keo thue duong bao giang, cach pha bot ngu coc de dang thom ngon khong bi von cuc rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.

loading...
DMCA.com Protection Status