Mỗi lần chạm bóng đều vì em

Chương 28



Editor: Vy Ngôn

Beta: Dâu Tây 🍓

_______

"Tô Thanh Gia, anh nhớ em."

"Tô Thanh Gia, anh nhớ em."

"Tô Thanh Gia, anh nhớ em."

Đột nhiên Calos nói như vậy khiến Tô Thanh Gia cảm thấy choáng váng, ai tới nói cho cô biết, chuyện gì đang xảy ra vậy, là tiếng Trung, Carlos - cậu ấy đang nói tiếng Trung phải không?

Tô Thanh Gia mất nửa ngày để bình ổn lại tâm trạng, sau đó linh hồn bé nhỏ của cô mới trở về mặt đất, cô nhìn soái ca tóc vàng một lượt từ đầu tới chân, đánh giá một hồi mới đưa ra kết luận.

"Anh bị hack mất não à?"

Câu này cô dùng tiếng Trung để nói, Carlos nghe không hiểu, cậu chớp chớp đôi mắt xám xanh, lộ ra vẻ nghi hoặc cùng vô tội, tiếp tục nói: "Tô Thanh Gia, anh nhớ em."

Nhìn xem, Carlos trông như một chú cún con Labrador, gương mặt đỏ bừng, hai tai run rẩy. Tô Thanh Gia khẳng định Carlo không hề thay đổi.

Về vấn đề tiếng Trung, cô cược rằng cậu chỉ biết nói mỗi câu kia.

Từ trong mơ hồ cuối cùng cô cũng tìm được manh mối, Tô Thanh Gia ngẩng đầu lên, dùng tiếng Tây Ban Nha nói: "Sao anh lại ăn mặc như thế này?"

Carlos ngượng ngùng cười, miệng hơi mím lại, đôi mắt chơm chớp, lông mi nhè nhẹ run, mặt như được phủ bởi một rặng mây đỏ, vui tươi rạo rực nói: "Anh, anh không nói cho em đâu."

Tô Thanh Gia: "....".

Tuy đang nói chuyện với nhau bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của cậu, nhưng, giọng điệu này là thế nào vậy?

Nhìn cậu bé tóc vàng cười ngây ngô đứng một bên, Tô Thanh Gia thở dài nói: "Carlos, anh như vậy không phù hợp cho lắm, em không thích."

Khoé miệng Carlos bỗng cứng đờ, còn có xu thế hạ xuống, cậu nhìn chiếc váy màu hồng phấn của cô, ngừng việc đẩy hành lý, cứ ngơ ngác đứng nhìn, lông mi không ngừng rung rung, giọng nói nho nhỏ mang theo vài phần oán trách và hờn dỗi: "Nhưng, anh nghe Oleguer nói, em sẽ thích, anh ấy nói con gái đều thích những lời đó, anh, anh đều vì... em, tại sao em lại không thích?"

Tô Thanh Gia lấy hành lý từ trong tay cậu rồi tự đẩy đi.

"Nào, đi nhanh thôi, ba mẹ em đang chờ kìa." Tô Thanh Gia quay đầu mỉm cười với Carlos, dưới ánh mặt trời rực rỡ cô giống như một thiên sứ vậy.

Carlos nghe thấy thiên sứ nói với cậu: "Em lừa anh đó, hôm nay anh rất đẹp trai, em rất thích."

Tất cả bung tỏa, trong lòng cậu vui và rạo rực như hoa nở.

Rốt cuộc Carlos vẫn không nhịn được mà vò đầu cười ngây ngô, chờ Tô Thanh Gia đi xa, cậu mới kịp phản ứng, chuẩn bị chạy tới, lại nghĩ nghĩ, vẫn nên vuốt lại đầu tóc cho chỉn chu.

Không đến một phút, Carlos lập tức đuổi theo. Tô Thanh Gia nhìn cậu bé tóc vàng đang giúp cô đẩy hành lý mà thở dài, thức ăn ở La Masia nhiều dinh dưỡng quá.

Nhìn cậu bé nhỏ con ngày nào giờ đã trở thành thiếu niên anh tuấn, Tô Thanh Gia có cảm giác như một người mẹ vui mừng vì con mình ngày càng trưởng thành.

________

Hai ngày nay Tô Thanh Gia không muốn đến La Masia, thầy Louis cũng không muốn cô tập đàn ngay, lấy lý do là do cô chưa điều chỉnh được tâm trạng, nên hiện giờ điều cần thiết nhất là phải nghỉ ngơi đầy đủ.

Tô Tĩnh Khang và Minh Linh đều nghĩ rằng con gái vẫn còn buồn vì phải rời xa ông bà nên cả hai đều không dám đả động gì đến hai người bên kia bán cầu, ngày qua ngày chỉ hận không thể khiến con gái nở nụ cười.

Hiện giờ Tô Thanh Gia khá buồn, cô chán chường đến nỗi, khi Minh Linh chuẩn bị bữa nhẹ cô cũng ăn không vào, tập dương cầm thì lộn xộn, không ra đâu vào đâu, đầu óc cô như sợi bông gòn xoắn xít lại với nhau, bế tắc, làm thế nào cũng không gỡ ra được.

Từ lúc trọng sinh đến nay, Tô Thanh Gia chưa bao giờ gặp phải vấn đề nan giải đến vậy, ngay cả khi tiếp nhận khảo nghiệm của Louis, cô cũng thấy không quá khó. Nhưng vấn đề này chẳng những khó giải quyết, mà còn đầy rắc rối.

Đó là vấn đề gì?

Đương nhiên không phải lý do nhớ quê nhà như mọi người vẫn nghĩ, tốt xấu gì Tô Thanh Gia cũng mang trong mình tâm lý của người trưởng thành đã ba mươi tuổi, khoảnh khắc rời xa tuy buồn như vẫn sẽ gặp lại.

Đối với việc này suy nghĩ của Tô Thanh Gia rất thoáng.

Điều khiến cô bận lòng là tấm thiệp trên bàn.

Màu hồng, không có gì đặc biệt, rất sạch sẽ, không một nếp gấp, trên bề mặt là hàng chữ nổi, không biết được làm từ chất liệu thế nào.

Tô Thanh Gia vì nó mà suy nghĩ rất lâu, đến nỗi cô không có thời gian làm cao dưỡng da luôn.

Tấm thiệp chỉ có vỏn vẹn hai câu, được viết bằng chữ Hán, nét bút màu đen lưu loát, không chứa chút ngập ngừng nào, dường như trong đó còn bỏ thêm cảm xúc.

"Tô Thanh Gia, anh nhớ em.

Carlos"

Giống y như khi Carlos nói tiếng Trung, câu kia khiến cô phải suy nghĩ thật lâu.

Tâm trạng cô trở nên hỗn loạn kể từ lúc nhận được tấm thiệp từ tay Carlos.

Điều duy nhất có thể giải nguy cho cô lúc này là xiên que cay, nhưng ở Tây Ban Nha làm gì có thứ này.

Tô Thanh Gia yên lặng làm động tác gặm ngón tay.

Ngày đó khi quay trở lại Tây Ban Nha, Carlos nói với cô những lời này, cô đã cảm thấy không thích hợp, nhưng lúc ấy không hề nghĩ nhiều, cứ lặng lẽ bỏ qua, coi đó như một khúc nhạc đệm.

Nhưng lúc Carlos vừa đỏ mặt vừa bình tĩnh đưa tấm thiệp này, sau đó bỏ chạy nhanh như tia chớp, cô liền biết, không ổn, tình huống này có gì đó sai sai.

Đây rõ ràng là Carlos đang thổ lộ mà.

Cậu bé tóc vàng, giống như, có khả năng, có lẽ là như cô đoán....

Tình yêu mẹ con ư???

Được rồi, Tô Thanh Gia tự phủ định ý nghĩ này, nhưng.....

Thật không có khoa học!!!!!!

Cảm giác này giống như, bạn nuôi một con gấu, mỗi ngày đều cẩn thận quan tâm chăm sóc, cùng nó vui chơi, dạy nó học bổ túc, sợ nó chạy loạn. Nhưng một ngày nào đó con trai bỗng nhiên nói với bạn rằng: Mẹ, con yêu mẹ, mẹ làm bạn gái con nhé?

Tô Thanh Gia không biết phải làm thế nào vào lúc này, chẳng lẽ nói với Carlos, chuyện kia, em vẫn luôn coi anh là con trai, thực sự em không thể tiếp nhận nổi chuyện này.

Nhưng như vậy sợ rằng Carlos sẽ không chịu nổi đả thích, vất vả lắm cậu bé tóc vàng mới trở nên tốt đẹp, cô hy vọng sẽ không chuyện gì ảnh hưởng đến cậu.

Thật vất vả mới có thể đưa Carlos ra khỏi hòn đảo hoang. Giúp cậu nhìn thấy bầu trời mới, cô không muốn những viễn cảnh tươi đẹp trước mắt trở thành ảo ảnh.

Nhưng, Tô Thanh Gia cô phải đáp lại như thế nào đây? Chẳng lẽ cô cứ ngấm ngầm tiếp nhận? Hay coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra?

Rõ ràng là không thể được.

Tô Thanh Gia không biết nên làm thế nào cho phải.

Lúc này chỉ cần nhắm mắt, cô sẽ nhớ ngay tới hình ảnh Carlos với má lúm đồng tiền bên trái, ánh mắt dịu dàng ôn nhu, điều đó khiến tâm trạng cô không ngừng dao động.

Không cần nghĩ, Tô Thanh Gia cũng biết, để một người Tây Ban Nha học được tiếng Trung khó khăn thế nào, càng không nói đến chuyện phát âm rõ ràng, hơn nữa tuy nét bút của Carlos không đẹp, nhưng chữ lại vuông và gọn gàng tinh tế, cô có thể cảm nhận được cậu đã đặt cả trái tim nồng cháy của mình vào đó.

Cô dùng tay vuốt ve những đường nét màu đen, Carlos đã viết đầy nỗ lực, có thể cảm nhận được vết lằn trên đó. Dọc theo nét bút, Tô Thanh Gia miêu tả mấy con chữ ngắn ngủi kia nhiều lần, mực đen sớm đã thấm vào giấy, chà lau không mất.

Tựa như khuôn mặt mỉm cười của thiếu niên, sớm đã dung nhập vào cuộc sống của cô, không thể tách rời.

________

Gió mùa đông từ phương bắc xa xôi lặng lẽ di chuyển đến thành phố Tây Ban Nha, mùa mưa đã đến, chưa nhận được lời hồi đáp từ Tô Thanh Gia nên trong lòng Carlos cảm thấy bế tắc.

Giống như hạt mưa rơi tí tách ngoài kia, trong lòng cậu là một mảnh âm u, không được mặt trời chiếu rọi.

Cậu biết lý do vì sao Bella vẫn chưa hồi âm, cậu cũng biết bản thân làm như vậy là khá xúc động.

Cậu tự an ủi mình một lần rồi lại một lần, tự nói với bản thân, hiện giờ Bella vẫn còn nhỏ, cô chỉ là cô bé mười một tuổi, cô còn không biết cái gì gọi là thích.

Nhưng đối với cô cậu rất thích.

Suy nghĩ của Carlos giống một người thành thục, nội tâm cậu bởi vì phải trải qua quá nhiều gian truân và khổ cực nên đã sớm trưởng thành, cậu hiểu rõ mục tiêu của mình, cậu biết thế nào là theo đuổi ước mơ, cậu cũng hiểu được cái gì gọi là thích.

Ngày đó từ sân bay trở về, trong đầu cậu ngập tràn lời khen mà Bella dành cho cậu, cô nói cậu đẹp trai, nói cậu rất tuyệt, với cậu mà nói, trên đời này không gì có thể sánh với lời khen ngợi của Bella. Rõ ràng vẫn đang là tháng chín, nhưng cậu cảm thấy như có làn gió ấm áp vờn nhẹ quanh người, bao bọc lấy cậu, thổi qua những bông hoa trên thảm cỏ.

Bị Oleguer giễu cợt, HLV chế nhạo cậu đều xem nhẹ rồi bỏ ngoài tai.

Đêm đó, hình ảnh Bella quay đầu mỉm cười với cậu xuất hiện trong giấc mơ, cậu mơ thấy cô gái nhỏ mang theo nụ cười đi tới, sau đó vươn bàn tay trắng muốt, dùng ngón tay phấn nộn, chậm rãi cởi bở từng nút trên váy, một nút, hai nút, ba nút,...

Sau đó chiếc váy mỹ lệ rơi xuống bên chân cô, giống như một đoá hoa vậy.

Cô duyên dáng nhấc chân ra khỏi đống váy áo, một bước, hai bước, ba bước,...

Rồi đặt tay lên cổ áo của cậu...

Ngày hôm sau, Carlos dậy sớm như thường lệ. Cậu yên lặng ném ga trải giường bị ướt vào thùng rác, sau đó tắm bằng nước lạnh, rồi xuống lầu tập luyện. Có lẽ đây là ngày mà cậu vui nhất trong mấy tháng nay.

Hình dáng yêu kiều trong mơ, nụ cười ngọt ngào, giọng nói nhẹ nhàng thầm thì bên tai, còn có rất nhiều điều tốt đẹp mà cậu từng tưởng tượng.

Lúc tập bóng cậu đã suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng quyết định sẽ lấy hết can đảm thổ lộ với Bella.

Đúng vậy, chính là thổ lộ.

Cậu thích cô búp bê Tây Dương với mái tóc đen, thích từ rất lâu, chỉ là cậu không dám nói.

Đối với cậu mà nói thế giới trắng đen không hề thú vị, nhưng khi cô lặng lẽ bước vào trái tim cậu, những phong cảnh tốt đẹp và những cậu chuyện xưa khiến cuộc sống của cậu lần đầu có thêm màu sắc, sắc thái, tình cảm, cảm nhận được sự ấm áp kề bên.

Giống như niềm khao khát với sân cỏ, cậu khao khát cô gái này, thậm chí còn nhiều hơn thế.

Sau khi viết một mớ giấy lộn, Carlos đã dùng hết can đảm để đưa tấm thiệp màu hồng nhạt cho Bella.

Cậu còn nhớ rõ hôm đó vào một ngày cuối tuần trước kì khai giảng. Vẫn là một ngày nắng, xen lẫn chút gió lành lạnh thổi qua, mái tóc Bella đung đưa vương vấn trước ngực.

Khuôn mặt cậu đỏ bừng, trán bắt đầu đổ mồ hôi. Khi Bella nhận lấy, cậu sợ mình sẽ không nhịn được mà sờ tóc cô, bằng tốc độ vốn tự hào, cậu lập tức chạy đi.

Cậu vẫn luôn chờ đợi một ngày, hai ngày, chờ đến vài tuần sau, Bella cũng không tới La Masia, chứ đừng nói tới việc tìm cậu.

Lòng Carlos lạnh dần từng chút, từng chút.

Nhưng cậu biết, đây mới chỉ là bắt đầu, cậu sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Trên con đường theo đuổi ước mơ, điều cậu hy vọng là được cô gái nhỏ kia ở bên động viên cổ vũ.

Nếu không có cô, như vậy tất cả đều trở nên vô giá trị.

Cô gái phương Đông của cậu vẫn còn nhỏ, cậu có thể chờ, chờ đến khi cô gật đầu, chờ đến khi cô đủ lớn.

Nhưng trước đó, cậu phải để cho cô biết rằng có một người yêu cô và sẽ luôn mãi yêu cô.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Mua sắm thông minh và tiết kiệm với Mã giảm giá và tư vấn lựa chọn sản phẩm trên trang hàng hay chẳng hạn như may giat hang nao tot nhat, ghe an dam rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn lựa chọn được sản phẩm phù hợp.

loading...
DMCA.com Protection Status