Mỗi lần chạm bóng đều vì em

Chương 3



Editor: Dâu Tây 🍓

______________

Một ngày mới tốt đẹp bắt đầu bằng bữa sáng.

Minh Linh làm Pan con Tomate [*], bà cố ý bỏ thêm nhiêu phô mai và chân giò hun khói, pha một ly sữa tươi ngọt ngào, lọ hoa trên bàn được cắm thêm vài bông hồng tươi mới, sương sớm trong suốt khiến tâm trạng ngào ngạt hương thơm.

[*] Pan con Tomate:  Là món ăn sáng của người dân Tây Ban Nha. Gồm cà chua, bánh mì và một số nguyên liệu khác.

“Quý bà xinh đẹp ơi, xin thứ lỗi cho con nói thẳng, nếu hôm nay là ngày 23 tháng 4, con sẽ không nhịn được tặng cho quý bà đóa hoa hồng xinh đẹp nhất.”

Minh Linh che miệng cười khanh khách, xoay đầu vuốt chóp mũi xinh đẹp của Tô Thanh Gia một cái.

"Thật là lời khích lệ đầy thú vị, nhưng hoa hồng nên để ba con tặng, mẹ nghĩ mẹ sẽ rất thích hành động lãng mạn hiếm có của ông ấy, đồng thời sau đó tặng cho anh ấy một quyển sách ý nghĩa.”

“Được rồi, nhìn mẹ thích như vậy con đành nể mặt để cho ba con một cơ hội biểu hiện.” Tô Thanh Gia mở tay ra, nhún nhún vai.

Cô mặc một chiếc váy trắng, bên hông buộc dải lụa rộng cỡ bàn tay, vì để nó trở nên nổi bật cô còn cố tình buộc nó thành hình đóa hoa, đầu đội mũ, mái tóc dài mềm mại xõa trên vai, tóc mái cắt ngang chân mày, Minh Linh nhìn con gái xinh xắn như búp bê mà có chút lo lắng, ngồi xổm xuống khuyên cô:

“Về sau Bella nhất định sẽ là một cô gái đẹp như tiên nữ, nếu đến ngày 24 tháng 3 [*], bảo bối của mẹ nhất định sẽ nhận được rất nhiều hoa hồng từ các bé trai, mẹ thật không nỡ mà.”

[*]  Ngày 24 tháng 3: Ngày 23/4 là ngày kỷ niệm Thánh George (Tây Ban Nha), cũng là lễ tình nhân truyền thống của địa phương, theo phong tục, đàn ông sẽ tặng hoa hồng cho bạn gái hoặc vợ của mình, ngược lại bạn gái hoặc vợ sẽ tặng lại sách như đáp lễ.

“Hôm đó nhất định anh sẽ không để Thanh Gia ra khỏi nhà.” Tô Tĩnh Khang vứt cho cô  ánh mắt "em cứ yên tâm", lại rút một cành hồng từ trong bình hoa trên bàn

"Không phải lễ tình nhân nhưng em vẫn sẽ nhận được hoa hồng.”

Minh Linh nắm cành hoa, dáng vẻ e lệ ngượng ngùng làm trái tim Tô Tĩnh Khang nhộn nhạo không yên.

Nếu không phải có con gái ở đây thì ông nhất định sẽ cho bà một cái hôn sâu.

Tô Thanh Gia cầm chiếc túi lụa màu xanh da trời, bên trong có đựng chút tiền lẻ. Chiếc túi này là do bà nội cô làm, đường may khéo léo tỉ mỉ, hoa văn cũng rất xinh đẹp, Tô Thanh Gia được bà tặng khi đến Tây Ban Nha.

Lúc cô mười tuổi thì đánh mất chiếc túi này, lúc ấy cô đã đau lòng một thời gian dài, bà nội làm lại cái khác cũng không thể khiến cô vui vẻ lên được, bây giờ được cầm lại chiếc túi đó, lòng cô vô cùng vui sướng.

Chờ đoàn người lãnh sự quán sắp xếp đồ chơi, sách vở, quần áo, đoàn người từ từ đi đến cô nhi viện.

Trên xe còn bốn đứa trẻ khác, bình thường Tô Thanh Gia không thích ra khỏi nhà nên đối với mấy đứa trẻ này, cô không có ấn tượng gì cả.

Tô Thanh Gia liếc mắt một cái, hai bé gái, một cô thoạt nhìn tầm mười một mười hai tuổi, ngẩng đầu cao như một con thiên nga trắng.

Cô bé còn lại có lẽ chắc cũng tầm tuổi cô, có chút nhát gan, rụt rè, người nhỏ nhỏ gầy gầy.

Hai cậu bé thì ra sức lấy lòng cô bạn thiên nga trắng, thiên nga trắng có chút không kiên nhẫn.

Tô Thanh Gia xoa xoa huyệt thái dương, mối tình đầu khiến bất cứ ai đều không kiềm chế nổi, có đôi chút khờ dại ngây ngô.

Im lặng một lát, Tô Thanh Gia quyết định tiến lên giao lưu với cô bạn cùng lứa một chút

“Chào cậu, tớ là Tô Thanh Gia năm nay tám tuổi, tớ có thể làm bạn với cậu không?”

Rõ ràng cô bé có chút sợ hãi, nhưng nhớ tới lời ba dặn đã lúc trước, vẫn vươn tay ra bắt lấy tay đối phương “Chào... Chào cậu… Tớ là Lưu Mộng Nhã, năm nay...năm nay tám tuổi.”

Tô Thanh Gia là "bà dì quái dị", dĩ nhiên không để bụng sự ấp a ấp úng của Lưu Mộng Nhã, cô cố ý dẫn dắt cô bé nói chuyện với mình.

Cảm giác “đùa giỡn” người bạn nhỏ rất tốt, nếu như thiên nga trắng có thể đừng nhìn chằm chằm cô với ánh mắt ngạo mạn mang hàm ý “Mi sẽ hối hận” thì nhất định sẽ càng vui vẻ hơn.

Tình cảm của những người bạn nhỏ bao giờ cũng được bắt đầu nhanh chóng, Lưu Mộng Nhã đã xem Tô Thanh Gia như một người bạn tốt, lúc xuống xe còn nắm lấy tay Tô Thanh Gia.

Tô Thanh Gia: ⊙__⊙

Hôm nay bọn họ tới thăm hỏi những người bạn nhỏ ở cô nhi viện, thiên nga trắng có vẻ rất hiểu biết, dẫn cả nhóm bọn họ đi phát đồ vật cho các bạn.

Mỗi lần Tô Thanh Gia chuẩn bị phát đồ vật  cho một bạn nhỏ thì lại bị thiên nga trắng đoạt lấy đưa cho người khác, còn ném lại cho cô ánh mắt khinh thường như muốn nói “Đồ ngu ngốc”.

Liên tiếp ba bốn lần, Tô Thanh Gia cũng mất hứng thú, nhưng một người "dì" dĩ nhiên sẽ không chấp nhặt với cô gái nhỏ mắc bệnh công chúa này.

Sau khi được cha đồng ý, Tô Thanh Gia một mình đi dạo trong cô nhi viện.

Cô nhi viện này được cải tạo từ một trường học cũ, bên trong còn có một sân thể dục nhỏ, Tô Thanh Gia hơi choáng váng, đành dựa vào dưới tàng cây nhắm mắt dưỡng thần.

Ánh mặt trời tươi sáng cùng khí hậu vùng Địa Trung Hải, gió thổi ẩm ướt, cộng thêm không có thiên nga trắng thật là không còn gì tốt hơn.

Bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng sột soạt, Barcelona vào mùa này khắp nơi xinh đẹp như một bức họa.

Không giống với hàng xóm Italia thận trọng mấy ngàn năm, Tây Ban Nha hoang dã khiến thần trí người ta điên cuồng hướng về.

Tất cả mâu thuẫn ở đây đều tồn tại một cách hợp lý, di tích cổ điển to lớn sóng vài cùng công trình kiến trúc hiện đại, ánh mặt trời Địa Trung Hải chiếu sáng trên đỉnh núi tuyết Pyrenees [*], vũ điệu Flamenco nóng bỏng cùng những quán bar nhỏ trong bóng đêm khiến người khác say mê.

[*] Pyrenees: là dãy núi phía tây nam châu Âu tạo thành đường biên giời tự nhiên giữa Pháp và Tây Ban Nha.

Với tư cách là “Đóa hoa châu Âu”, Barcelona tự biến mình thành mảnh đất xinh đẹp, mang màu sắc riêng, là minh chứng cho vùng đất sử thi.

Tô Thanh Gia nhắm hai mắt hưởng thụ, nhưng cô đột nhiên phát hiện, ngoại trừ tiếng soàn soạt của lá cây thì dường như nơi này còn có tiếng thở dốc nặng nề.

Bản tính con người đều rất hiếu kỳ, dù cho lòng hiếu kỳ có thể giết chết chính mình.

Tô Thanh Gia đi theo tiếng động,vòng qua từng lùm cây nhỏ.

Ánh mặt trời sau trưa chiếu xuống có chút rát da, Tô Thanh Gia cẩn thận đi dưới chỗ có bóng râm.

Nơi này là sân thể dục nhỏ, chỉ lớn bằng 1/4 sân cô vừa nhìn thấy, trên đường chạy có một cậu bé tóc vàng đang hì hục chạy bộ.

Dường như cậu ấy đã chạy rất lâu, mặc dù cách thật xa nhưng Tô Thanh Gia cũng có thể thấy được quần áo của cậu ướt đẫm.

Tiếp tục chạy thêm gần mười phút nữa cậu bé mới ngừng lại, ngồi khoanh chân dưới bóng cây, cầm bình nước lên uống. Khoảng năm phút sau cậu bé lại đứng lên.

Bấy giờ Tô Thanh Gia mới phát hiện cuối đường chạy có chiếc lưới được kết thành từ những nhánh cây đơn sơ, cậu bé chạy tới đặt cái lon rồi chạy về đá bóng vào nó.

Chạy tới chạy lui hơn hai mươi lần, cậu bé cũng đá trúng cái lon, tuy rằng khoảng cách không phải rất xa.

Hiển nhiên cậu bé tóc vàng không hài lòng với thành tích này, ảo não đá vài cái trên mặt đất. Sau khi ngẩng đầu lên cậu ta liền nhìn thấy Tô Thanh Gia.

Tô Thanh Gia nhìn trộm “tiểu thịt tươi” lâu như vậy, bị người ta phát hiện cũng có chút ngượng ngùng, bèn chủ động đứng dậy.

Đi tới gần đó cô mới phát hiện ra mồ hồi trên người cậu bé ướt đẫm như vừa mới tắm rửa xong, tóc vàng bết mồ hôi lộn xộn cuộn vào nhau, bộ quần áo Barca trên người cậu thoạt nhìn giống như được chính phủ tặng miễn phí.

Nhưng điều khiến Tô Thanh Gia giật mình là trên đùi cậu bé đang trói hai cái túi được đan khá thô sơ, được dùng tương tự bao cát, bình nước màu lam trên tay cậu đã cũ nhưng vẫn có thể sử dụng tốt.

Trong ngực cậu đang ôm một quả bóng có lẽ cũng được sử dụng từ lâu rồi, chiếc lon vừa bị đá trúng đang xoay lông lốc trên mặt đất.

Nhưng, cậu bé này rất xinh đẹp, đôi mắt màu xanh thẳm điểm chút xám tro, rất kỳ lạ nhưng cũng thực mê hoặc. Sóng mũi cao thẳng của người phương Tây, lông mi dày rậm, mày kiếm cương nghị. Cậu bé chính là con lai.

Ngôn ngữ chính của Barcelona là tiếng Tây Ban Nha, ngoài ra còn có thêm tiếng Catalan, đời trước Tô Thanh Gia đã sống ở đây nhiều năm nên dĩ nhiên cô có thể sử dụng lưu loát.

Có điều sống lại lần nữa, ở trong mắt ba mẹ cô chỉ có thể đối thoại tiếng Tây Ban Nha đơn giản.

Tô Thanh Gia:: 囧

Làm một người hâm mộ thầm lặng, cũng đã từng viết mấy bài báo về bóng đá, cũng tự mình thăm hỏi một số câu lạc bộ nên đối với huấn luyện bóng đá, Tô Thanh Gia cũng biết một vài điều.

Cậu bé này muốn dùng cách buộc bao cát để rèn luyện thể chất và sức bền, người bình thường nên như vậy nhưng trong huấn luyện bóng đá, làm như vậy sẽ không có hiệu quả gì lớn.

Không mời mà tới, lại còn nhìn người ta lâu như vậy, đẹp trai như vậy, Tô Thanh Gia muốn giúp cậu bé này một tay.

Ở quốc gia này, trái bóng là món đồ chơi mà đứa trẻ nào cũng có thể chơi, những anh chàng đẹp trai đến từ hai câu lạc bộ lớn [*] đã khiến thế giới say đắm đến điên đảo.

[*] Ở đây chỉ 2 CLB Real Madrid và Barcelona.

“Chào anh.” Tô Thanh Gia dùng tiếng Tây Ban Nha để chào hỏi cậu.

“Em thấy anh đá bóng rất tuyệt.” Cậu bé không để ý đến Tô Thanh Gia, chỉ cúi đầu ôm chặt quả bóng, Tô Thanh Gia chỉ có thể nhìn thấy tóc vàng của cậu càng thêm sáng chói dưới ánh mặt trời.

Cô thầm khen một câu trong lòng, màu sắc ấy thực sự rất thuần khiết.

“Anh thích đá bóng lắm à? Em xem anh tập được một lúc lâu rồi. Anh đang rèn luyện thể năng sao?”

“……...”

“Em tên là Bella, anh tên gì?”

“…......”

“Năm nay em tám tuổi, còn anh thì sao?”

“……...”

“Em cũng thích bóng đá, chúng ta có thể cùng đá bóng không?”

“……..”

Tô Thanh Gia vắt hết óc tìm đề tài để nói, nhưng cậu bé này lại quá lạnh lùng, nhất quyết không nói lời nào.

Suy nghĩ một chút, Tô Thanh Gia lại tiếp tục độc thoại.

“Anh biết không? Phương pháp luyện tập buộc bao cát trên chân không có tác dụng lớn đối với cầu thủ đá bóng đâu.” Cố tình kéo dài âm cuối, giọng nói mềm mại, Tô Thanh Gia cẩn thận quan sát phản ứng cậu bé.

Quả nhiên, lần này cậu bé không yên lặng đứng đó như tượng gỗ nữa mà lỗ tai bên phải của cậu giật giật, góc độ này của Tô Thanh Gia vừa vặn nhìn thấy rất rõ ràng.

Đáng yêu quá đi ^*(--)*^

Sau khi tìm được chủ đề phù hợp, Tô Thanh Gia tiếp tục nói “Sức bền không chỉ là đơn giản ‘sức chịu đựng’, đúng là chạy đều theo nhịp có thể nâng cao khả năng chạy bộ,nhưng lại không cách nào nâng cao thể năng trong lúc thi đấu. Huống chi, anh cột bao cát như thế chỉ có thể khiến anh không cao thêm mà thôi.”

Lần này, cuối cùng cậu bé cũng ngẩng đầu lên, Tô Thanh Gia lại thấy đôi mắt cậu lần nữa.

Thật đẹp, giống như một đại dương sâu thẳm, mang theo chút u buồn ẩn núp dưới hàng lông mi dài mà cong vút.

"Một giọt nước mắt của em là một ngôi sao trên bầu trời."

Tô Thanh Gia đột nhiên nghĩ tới những lời này.

Chìm đắm một hồi, trước khi cậu bé gục đầu xuống Tô Thanh Gia vội bổ sung thêm

“Anh phải biết rằng bóng đá là một môn thể thao, bao gồm trong đó rất nhiều động tác chạy nước rút và nín thở cường độ cao, xen kẽ là những động tác cường độ thấp để bổ sung lượng khí oxi vừa mất, nhằm chuẩn bị sẵn sàng cho đợt vận động với cường độ cao tiếp theo.”

Tô Thanh Gia nói một hồi dài, suy nghĩ lại một chút cảm thấy có lẽ cậu bé nghe sẽ không hiểu lắm nên bèn cân nhắc nên giải thích như thế nào cho cậu hiểu.

Đột nhiên một giọng nói khàn khàn khô khốc vang lên.

_______________________

Tác giả có lời muốn nói:

Nam chính lên sàn, là đại soái ca, đại soái ca, đại soái ca, mặc dù bây giờ cậu ấy vẫn còn nhỏ tuổi.

Tô Thanh Gia: Đóa hoa hồng này là do mẹ tự mình hái từ vườn hoa nha, thật khiến tinh thần người ta nhộn nhạo mà.

Minh Linh:...

Tô Tĩnh Khang: Ba đẹp trai là đủ rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như cuoi thoi cam nghi bay, rua mat voi album anh ngoc trinh bikini 2 rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status