Mỗi lần chạm bóng đều vì em

Chương 4



Editor: Dâu Tây 🍓

_____________

"Anh tên Carlos, mười tuổi."

Có lẽ vì vận động quá lâu nên giọng cậu bé hơi khàn khàn.

Tô Thanh Gia kích động không thôi. Mẹ nó chứ, cuối cùng cũng chịu nói chuyện rồi. Tuy rằng giọng hơi khàn nhưng rất êm tai, Tô Thanh Gia vô cùng hưng phấn, nhưng nhận ra con gái nên thùy mị, rụt rè một chút, cô hít một hơi thật sâu rồi lên tiếng: “Anh tin lời em nói ạ?”

Carlos cúi đầu, chuyển quả bóng qua lại trên người mình: “Ừ, có một huấn luyện viên dạy bóng đá từng nói như vậy, nhưng anh nghe không hiểu.”

Cậu cúi đầu xuống thấp, Tô Thanh Gia lại lần nữa chỉ có thể nhìn thấy gáy cậu.

"Kỹ thuật chơi bóng của anh tốt lắm, rất có năng khiếu, sao huấn luyện viên không gửi anh đến mấy trường học để dạy?” Mấy trường dạy đá bóng hay chọn học sinh có tài năng thiên bẩm, Carlos là người cực kỳ phù hợp.

"Đó là lần đầu tiên anh thực sự chạm chân vào bóng, trước kia, anh chỉ dùng nilong quấn lại làm bóng thôi.” Giọng nói của Carlos khá nhỏ nhưng Tô Thanh Gia vẫn nghe rõ.

Bóng tự chế và bóng theo tiêu chuẩn có sự khác biệt rất lớn, khác về cường độ, độ lớn và cả sự thông dụng.

Giống như việc bạn viết bằng bút máy, đến lúc thi tốt nghiệp lại phải làm bằng bút lông vậy.

Tuy rằng cả 2 đều là bút.

Trường học dạy bóng đá sẽ kiểm tra cơ thể bạn có đạt tiêu chuẩn hay không, có ý thức hợp tác cùng đồng đội hay không, có kỹ thuật chơi bóng không, có cảm xúc với bóng hay không.

Ba cái chỉ tiêu đầu hết sức cứng nhắc, chỉ tiêu thứ tư có chút sâu xa. Đây là một kiểu cảm giác nói không nên lời, nhưng nó lại là tiêu chuẩn để trở thành một siêu sao. Giống như mỹ nữ cần phải có ngực.

Tô Thanh Gia nhìn cậu bé này, thoạt nhìn hơi gầy, cũng không cường tráng gì, nhưng cậu còn nhỏ, chỉ cần có chế độ ăn uống phù hợp là có thể cải thiện. Mặc dù bây giờ, cậu không hề cao ráo như một đứa trẻ Tây Ban Nha mười tuổi bình thường, nhưng bắp chân rất dài, sau này trưởng thành sẽ rất cao.

Bởi vì không phải cậu bé mắc chứng Dwarfism [*] nào cũng có thể gặp Tournini [*], không phải Câu lạc bộ nào  cũng đồng ý bỏ ra số tiền 900 đô la Mỹ mỗi tháng để trị bệnh cho một cậu bé hoàn toàn không rõ tương lai, càng không phải ai chạy trên sân cỏ cũng có thể trở thành Messi [*].

[*] Hội chứng Dwarfism: Là hội hội chứng khiến cơ thể không phát triển hoặc phát triển ít.

[*] Tournini: Là người chuyên tìm kiếm tài năng trẻ cho Barcelona. Ông đã phát hiện ra tài năng của Messi.

[*] Messi: Lionel Messi, là cầu thủ bóng đá người Argentina hiện đang chơi ở vị trí tiền đạo cho câu lạc bộ Barcelona và đội tuyển bóng đá quốc gia Argentina.

Ý thức hợp tác đồng đội ư? Trông Carlos có vẻ lầm lì, không thích gần gũi người khác.

Mà giảng cho một đứa con nít nghe về cảm xúc bóng quả là phức tạp.

Còn kỹ thuật chơi bóng - thậm chí trước kia cậu còn chưa từng chạm vào quả bóng.

Tô Thanh Gia đột nhiên cảm thấy đau lòng, cậu sinh ra ở một đất nước với nền bóng đá phát triển, nhưng những giọt mồ hôi, nước mắt chảy trên thảm cỏ và tiếng hò hét lại không thuộc về cậu.

Liếc thấy chiếc lon bên kia đã ngừng lăn, Tô Thanh Gia quay sang nhìn cậu: “Em có thể giải thích, anh muốn nghe không?”

Carlos ngẩng đầu nhìn cô thật lâu, trong ánh mắt có kích động, có vui sướng lẫn cảm tạ. Cậu nói:

“Cảm ơn em.”

"Anh uống chút nước đi, nãy giờ anh ra nhiều mồ hôi lắm rồi.” Tô Thanh Gia đau lòng thay cho cậu bé chịu khó này.

"Nói một cách đơn giản, trong trận bóng sẽ có những động tác như nhảy lên, sút bóng vào khung thành, xoạc bóng, cắt bóng đúng không?” Thấy cậu gật đầu, Tô Thanh Gia nói tiếp.

"Đây là những động tác cường độ cao, khi thực hiện yêu cầu phải điều chỉnh hơi thở cho tốt.” Cô tìm một cành cây, vẽ lên nền đất: “Thứ em vẽ là ATP, là tên viết tắt của Adenosine Triphosphate, anh không hiểu cũng không sao, chúng nó có nghĩa là năng lượng. Được sinh ra cùng lúc với nó là axit lactic.” Tô Thanh Gia viết mấy chữ ATP và Axit lactic trên mắt đất và hỏi tiếp:

"Sau khi vận động xong có phải anh sẽ cảm thấy cơ bắp đau nhức không?”

Carlos gật đầu.

"Đó là do tác dụng của Axit lactic, nó khiến anh cảm thấy mệt mỏi.” Tô Thanh Gia bổ sung thêm.

"Khi hoạt động với cường độ cao, cơ thể của anh phải tiêu hao ATP, sau đó tận dụng glucose cung cấp cho cơ bắp để tiếp tục hoạt động. Anh tiến hành vận động với cường độ thấp, ví dụ như đi bộ, chạy chậm, đứng thẳng, cơ thể anh sẽ bắt đầu tiến hành hồi phục, như vậy thì ATP mới được bổ sung, đồng thời Axit lactic bị phân giải.”

"Axit lactic sẽ gây ra phản ứng Oxi hóa khử.” Cô nhìn cậu một cách nghiêm túc: “Đây là lý do vì sao khi anh vận động mạnh hoặc dừng lại đột ngột thì hô hấp lại tăng nhanh, bởi vì anh phải hít vào nhiều oxi để cung cấp cho các hoạt động hô hấp củ mình. Em nói vậy, anh nghe có hiểu không?”

Carlos mấp máy môi, gật đầu nói: "Vậy là sau khi vận động mạnh cần phải nghỉ ngơi để cơ thể được hồi phục, đúng không?”

"Bingo. Anh thông minh lắm." Tô Thanh Gia nhìn khắp bốn phía một lát. “Chúng ta qua bên kia ngồi nghỉ một tí được không anh?”

Carlos không trả lời, nhưng cậu đã chống tay đứng dậy.

Tô Thanh Gia tìm chỗ mát mẻ, cũng khá sạch sẽ. Hai người ngồi xuống tiếp tục nói:

"Cho nên khoảng thời gian nghỉ ngơi sau khi một cầu thủ vận động với cường độ cao quyết định tốc độ bổ sung ATP trong cơ thể, tốc độ thay thế Axit lactic. Hoạt động hít thở mà mà em vừa mới nói chính là một quá trình hồi phục. Tốc độ hồi phục càng nhanh, tần suất chạy hết tốc độ càng nhanh."

"Vì vậy, nếu tiến hành trận đấu với trạng thái tốt nhất mà không cảm thấy mệt mỏi, thời gian sẽ kéo dài hơn, vậy nên trong môn thể thao đá bóng, thể năng chúng ta thường nói không đơn giản là sức chạy bền trong thời gian dài, mà còn là năng lực hồi phục nhanh chóng của anh.”

"Đá bóng không phải chạy đua marathon, anh không cần phải chạy liên tục trong một khoảng thời gian dài. Anh tập luyện như thế, ngược lại sẽ bắt cơ thể hoàn động trong trạng thái thiếu oxi, hoạt động này không tốt đâu. Nếu cơ thể anh không thể hồi phục lại, vậy thì anh khó mà kiên trì trong một trận đấu lắm, sẽ dễ cảm thấy mệt mỏi.”

"Cho nên, anh phải biết là mình rèn luyện như vậy cũng không tăng thể năng được, bởi vì kiểu rèn luyện đó không giúp anh hồi phục năng lượng trong cơ thể.”

"Em nói vậy, anh nghe có hiểu không?” Tô Thanh Gia nói một hơi dài, đây đều là bí mật về đá bóng mà các nhà khoa học sau này phát hiện, được nhiều Câu lạc bộ tán thành, từ đó có thể kích thích năng lực tiềm ẩn của các cầu thủ.

"Cảm ơn. Tuy không hiểu lắm nhưng cũng khá rõ rồi.” Khóe miệng Carlos giật giật vài cái, vẻ mặt hơi kỳ lạ, cậu thử tiếp mấy lần nhưng không thành công.

Ngẩn ra một lúc, Tô Thanh Gia mới nhận ra cậu bé này muốn cười với cô.

Tô Thanh Gia mỉm cười vươn tay ra, Carlos lùi về sau một bước.

"Anh đừng cử động, em dạy cho anh."

Tô Thanh Gia không để ý hành động đó, cô lại gần cậu bé Tây Ban Nha xinh đẹp, dùng ngón trỏ gì nhẹ lên môi cậu: “Giống em nè, nhếch môi lên phía trên, lộ răng ra nào.”

Thử vài lần, cuối cùng cô cũng thấy nụ cười ngượng ngùng của cậu bé, nụ cười ấy tựa như ánh mặt trời Địa Trung Hải, bên má trái của cậu còn có một lúm đồng tiền nho nhỏ.

Làn da mịn thật đấy.

Tô Thanh Gia nhịn không được mà tiến lên ôm cậu.

Hai người cao ngang nhau, cậu bé trong lòng cô cứng đờ một hồi lâu, lâu đến khi buông ra, cô mới cảm thấy cậu dần thả lỏng.

Lúc này Carlos ôm lại cô.

"Tô Thanh Gia"

"Tô Thanh Gia" Là tiếng của Lưu Mộng Nhã.

Không ngờ cô ở trong này đã lâu như vậy, cô bày ra vẻ mặt tiếc nuối nói với cậu:

“Xin lỗi nha Carlos, bạn em tới tìm, em phải đi đây, hẹn gặp anh lần sau nha.”

Carlos buông tay, cậu có vẻ hụt hẫng.

"Mộng Nhã, mình tới đây." Tô Thanh Gia kêu lên, mày khẽ nhíu lại khi thấy soái ca nhỏ có vẻ không vui: “Carlos, anh có muốn xem những món quà được đưa tới vào hôm nay không, nhất định sẽ có thứ anh thích cho xem.”

Carlos nhặt bóng dưới đất lên, đi ra đường ngoài, dựng cái lon đúng vị trí rồi bắt đầu luyện bóng.

"Tô Thanh Gia, sao cậu lại ra đây một mình vậy? Mình muốn tìm cậu chơi cùng mà chẳng thấy cậu đâu.” Lưu Mộng Nhã khẽ oán trách.

Trong thế giới của mấy đứa nhỏ, bạn bè phải có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu. Về điểm này thì thế giới người lớn lại quá phức tạp.

Nhìn Carlos đi xa, Tô Thanh Gia mới thu ánh mắt lại, xin lỗi “cô bạn nhỏ” mới quen biết này: “Thật ngại quá, nhưng mình cũng không biết vì sao lại lạc tới đây nữa. Chúng mình chơi búp bê Barbie mới mua của cậu đi.”

"Được thôi, mình nói cho cậu biết, Barbie của mình cực kỳ xinh đẹp, đó là quà do ba mang về từ Anh quốc đó.” Cô bé tám tuổi không biết có chiêu đánh lạc hướng này.

Thứ ngôn ngữ xa lạ truyền đến một cách mơ hồ khiến Carlos hiểu rõ: Bọn họ không phải là người cùng một thế giới.

Cô có mái tóc đen xinh đẹp giống như búp bê mà cậu từng nhìn thấy trên đại lộ Brent. Khi ấy cậu muốn mua một cô búp bê để nói chuyện với mình, nhưng cậu không có tiền.

Cô mặc chiếc váy màu trắng rất đẹp, thắt lưng cùng màu với màu sân cỏ cậu luôn hướng đến.

Làn da trắng như tuyết, giống như bánh kem mà cậu từng ăn trong một dịp sinh nhật bạn. Cả hai đều thơm và ngọt ngào như machiato.

Ánh mắt cô sáng ngời như những người phụ nữ đến nhận nuôi trẻ mồ côi.

Tóc của cô như tơ lụa màu đen, rất mềm mại, còn tóc cậu thì rối bù.

Cô đội mũ đẹp, cầm túi nhỏ xinh xinh, còn cậu chỉ có một chai nước đã cũ và một quả bóng sắp hỏng.

Lúc cô nói chuyện với cậu, giọng cô hệt như chim sẻ ban mai mà chỉ dạy cho cậu vậy.

Kiến thức của cô rất phong phú, những gì cô nói là những thứ lần đầu cậu nghe được.

Khi cô ôm lấy cậu, người cậu đầy mồ hôi và bụi bặm, cậu sợ làm bẩn váy cô.

Lúc cô rời đi, cậu không dám nói hẹn gặp lại.

Sơ Rosa nói với cậu, con người phải biết hi vọng và chờ đợi.

Cậu cảm thấy điểm này, sơ Rosa hiền lành nói không đúng chút nào.

Khác với những cậu bé cường tráng được ăn thịt bò, uống sữa lớn lên, cậu ăn khoai tây và cà rốt để lớn, cũng chỉ được uống những món canh không có vị rồi tập đá bóng.

Thế nhưng cho tới bây giờ, cậu chưa từng nói với ai rằng ngay cả đi tuyển chọn tham gia đá bóng, cậu cũng phải lén khỏi trường học để tham gia.

Chỉ là đến lúc nhận lấy bóng, cậu đã biết mình sẽ không được chọn.

Đất nước này có không ít cậu bé có tài năng thiên phú, còn cậu ngay cả việc sút vào khung thành cũng không làm được.

Áo chơi bóng trên người cậu và cả quả bóng trên tay là thứ được phát miễn phí năm Barcelona đạt được giải quán quân. Sau khi nhận được áo cậu ôm bóng chạy một mạch đến sân huấn luyện Barcelona, kêu lớn tiếng: “Một ngày nào đó, tôi nhất định  sẽ tập luyện đá bóng ở đây” Sau đó, cậu bị một đám nhóc khác chạy tới giành đồ, đánh tới mức đi đường không nổi.

Bọn nó đánh xong rồi bỏ đi vui vẻ, bóng lưng lẩn khuất vào trong đám người ăn mừng chiến thắng.

Carlos ngừng suy nghĩ đã đi quá xa, tiếp tục đá bóng.

Quả bóng này đã được dùng hai năm, đã mấy lần được người có lòng tốt giúp cậu sửa lại.

Cậu định đến nhà hàng của bác bụng béo ở đầu đường rửa chén để kiếm ít tiền, thực sự những việc mà cậu làm được không nhiều lắm.

_____________

Tác giả có chuyện muốn nói:

Các thiên thần bé nhỏ à! Nếu các nàng đã kiên nhẫn đọc tới những dòng này, xin hãy tiếp tục đọc nhé, tui nhất định sẽ mang tới cho các bạn một cậu bé ngọt ngào nhất có thể, giống như mật ong tươi mới nhất, cả câu chuyện sẽ viết về nhiệt huyết và ước mơ, về một cậu bé nỗ lực phấn đấu, cháy hết mình trên sân cỏ và theo đuổi tình yêu của đời mình.

Kiến thức về bóng đá của tui không phong phú cho lắm, có những chỗ khác với thực tế, hãy nhắm mắt bỏ qua nhé.

Hi vọng câu chuyện ấm áp này sẽ mang đến cho bạn niềm vui và hạnh phúc. Hãy tự tin tiến bước về phía trước mọi may mắn sẽ đến.

_____________

Lời editor: Nhân tiện cũng muốn nói trước đây là một câu chuyện siêu ngọt ngào và dễ thương. Những ai F.A tránh xa hố ra kẻo bị mật đường đè chết =)) À còn rất thích hợp cho những bạn nào yêu thích môn thể thao vua và luôn mơ ước có được tình yêu nơi sân cỏ. Chúng mình sẽ cố gắng edit ra những chương truyện mượt nhất gửi tới bạn đọc. Hãy đồng hành cùng chúng mình trên hành trình này nha.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau do dung trong gia dinh, cach doi ten fanpage facebook chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status