Mộng dục

Chương 30: Trao đổi và điều kiện (1)


"Tôi sẽ là của anh."

Trịnh Liệt ngẩng đầu, nhìn vào thân thể trắng noãn, trên da thịt vẫn còn in dấu tím đỏ của đợt ân ái trên xe hôm trước còn mờ nhạt thấy được, trong mắt hắn lại phát ra tia khao khát.

Hắn khẽ nhếch miệng nhìn Lâm Vĩnh Túc, đặt chiếc bút trong tay xuống bàn, sau đó chậm rãi đứng lên đi đến bên cạnh Lâm Vĩnh Túc.

Hành động này của Trịnh Liệt báo hiệu cho điều gì, Lâm Vĩnh Túc biết rất rõ. Thân thể cô cũng vì vậy mà khẽ run lên. Run không phải vì sợ, mà là cô không nghĩ tới một ngày mình lại phải dùng thân thể để trao đổi một cái gì đó.

Trịnh Liệt đứng trước mặt Lâm Vĩnh Túc, nhìn thân thể đang khẽ run lên của cô, hắn thở dài một tiếng, đưa ngón tay lên vuốt ve khuôn má của cô, ngón tay lướt qua môi, xuống cổ, rồi nhẹ nhàng lướt qua những dấu ấn đang mơ hồ hiện ra trước mắt hắn. Dừng lại ở bên vùng eo nhỏ nhắn, Trịnh Liệt đưa ra sau lưng, dừng lực một chút, cả người gần như là trần truồng của Lâm Vĩnh Túc bị ép sát vào trên người hắn.

Trịnh Liệt khẽ nhếch miệng một cái: "Cô gái, em cho rằng tôi sẽ cần sao?"

Lâm Vĩnh Túc có chút kinh ngạc mở mắt nhìn Trịnh Liệt. Hắn vừa nói gì?

Trong ánh mắt tràn đầy ngờ vực không thể tin đó, Trịnh Liệt lặp lại lần nữa: "Tôi không cần." Sau đó vỗ nhè nhẹ vào đôi mông tròn trịa của cô hai cái, buông tay ra khỏi người cô, muốn xoay người quay về ghế làm việc.

Nhưng hắn còn chưa kịp xoay người, một bàn tay nhỏ nhắn đã nắm chặt lấy áo hắn.

Giữ chặt lấy hắn không cho bước thêm bước nào.

Trịnh Liệt trên mặt không bày ra chút cảm xúc nào, vẫn đứng yên như muốn để xem cô sẽ làm gì, bạc môi mỏng mím lại, đưa mắt nhìn xuống người đang quỳ gối xuống trước mặt mình.

Lâm Vĩnh Túc mang theo vẻ mặt cam chịu ngước nhìn hắn, thân thể còn hai mảnh vải ép sát vào đôi chân đang được chiếc quần âu ôm lấy của hắn.

Khuôn má cô chạm vừa đúng vào hạ bộ của hắn, cảm thấy chỗ đó có phần đã cương lên thì cơ thể cô có chút cứng nhắc, nhưng lập tức ôm hắn càng chặy hơn, khuôn mặt cọ cọ vào hạ bộ cách lớp vải quần của hắn khiến cho vật kia càng trở nên cứng rắn hơn.

Ôm uất ức, Lâm Vĩnh Túc cong cánh môi như cười như không, cũng dường như là đang tự giễu chính mình: "Nhưng là tôi muốn cái này của anh."

Nói xong, bàn tay non nớt của Lâm Vĩnh Túc không ngại ngùng đưa đến nơi giao điểm giữa hai chân hắn, sau đó kéo khoá. Nhưng vừa kéo xuống được một nửa liền bị một bàn tay to lớn ngăn lại. Lâm Vĩnh Túc không nghĩ đến của hắn đã cứng rắn như vậy rồi mà bản thân vẫn bị hắn ngăn cản nên có chút hơi ngạc nhiên, rồi lại nhanh chóng dùng lực muốn tiếp tục kéo xuống, lại bị bàn tay của hắn giữ chặt không nhúc nhích được. Bàn tay hắn dùng lực mạnh đến nỗi tay cô muốn gãy ra, đau đến muốn khóc. Từ trên đỉnh đầu truyền xuống một giọng nói âm lãnh, và cũng dường như còn chứa cả sự tức giận: "Cô làm loạn đủ chưa?"

Trịnh Liệt hất tay cô ra, quay người đi về phía ghế làm việc: "Mau mặc đồ vào..."

Câu nói còn chưa dứt, Lâm Vĩnh Túc đã ôm lấy người hắn, đôi tay trần vòng qua vùng eo thon rắn chắc, đôi ngực mềm mại no đủ tựa vào lưng Trịnh Liệt.

Kích thích này quá lớn đối với hắn rồi.

Đôi tay của Lâm Vĩnh Túc rất không ngoan ngoãn sờ soạng lung tung trên người của Trịnh Liệt, hắn không để cho Lâm Vĩnh Túc tự tung tự tác nữa mà lập tức cầm lấy tay cô, đè cô đặt nửa người trên lên bàn làm việc: "Được, nếu cô đã muốn thì tôi không còn cách nào."

Nói xong, Trịnh Liệt liền đưa tay xuống, soẹt một tiếng, khóa quần hoàn toàn bị kéo xuống, hắn lôi ra cự vật đã sớm ngẩng cao đâu, đưa cự vật tới nơi miệng huyệt của Lâm Vĩnh Túc mà cọ xát: "Đã ướt vậy rồi? Em thật không thể chữa."

Hắn cúi xuống đưa miệng ghé sát tai Lâm Vĩnh Túc, thở ra một làn hơi nóng rực, sau đó gặm cắn tới gò má, tới miệng, đưa lưỡi mình vào miệng Lâm Vĩnh Túc, quấn quýt, điên cuồng mà nồng nhiệt hôn môi, dây dưa với chiếc lưỡi nhỏ nhắn ở trong miệng cô. Thẳng đến khi Lâm Vĩnh Túc tựa hồ như mất hết khí lực, không khí trong não dường như sắp cạn kiệt thì đôi môi cô mới được thả ra, chớp lấy cơ hội này, Lâm Vĩnh Túc hít thở như thể đây là lần cuối được thở một loại.

Tay Trịnh Liệt đưa ra phía sau lưng Lâm Vĩnh Túc, gảy nhẹ một chút, khuy cài phía sau liền bung ra, chiếc áo ngực cũng theo đó mà tung ra, bộ ngực vì mất đi mảnh giáp cuối cùng mà nảy lên một cái, rồi rung rinh trước mặt hắn như mời gọi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.1 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như qua bao, phap hanh cua phat rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.