Một mối tương tư

Quyển 2 - Chương 3: Cần gì phải cố chấp


Tư Thu viên không lớn, mà tâm tư của mấy người bọn họ cũng chẳng đặt nặng vào việc ngắm cảnh, huống hồ hoa quế trong vườn đã rụng cả rồi, giờ chỉ còn lá, Nhiễm Hương các cũng chỉ có tên là Nhiễm Hương mà thôi.

Thanh Thu đang nghĩ bây giờ thân phận của nàng rốt cuộc là gì? Theo lý thì nàng là nhân vật chính, nói rằng tổ chức sinh thần cho nàng, nhưng Tuyết Chỉ chỉ cầm tay Huống Linh Ngọc đi phía trước, nói chuyện về nhạc lý, nói về những kiến thức mà nàng ta có được khi chu du bên ngoài. Trong mắt Tuyết Chỉ, thân phận của Huống Linh Ngọc còn tôn quý hơn nàng, nàng chẳng qua chỉ là nhờ phúc của Linh Ngọc tiểu thư, nên mới có cơ hội đến đây mà thôi.

Tô Diệu thở dài, “Nếu không phải vì muội thì ta đã không tới, không khí này đưa Họa My ra ngoài chơi cũng rất tuyệt”.

“Khổng phu tử hôm nay không đi cùng tỷ sao?”

Tô Diệu đỏ mặt, “Người ta đâu phải ngày nào cũng rảnh, đúng rồi Thanh Thu, hôm nay nhìn muội trang điểm rất xinh, chắc hẳn thế tử không nỡ để muội đi đâu”.

“Tô Diệu tỷ tỷ, tỷ cũng biết đấy, người ta con gái mười tám, càng lớn càng xinh đẹp, muội thì khác, muội càng thay đổi càng xấu, giờ thì vừa xấu vừa già”, Thanh Thu sờ mặt mình nói với giọng cảm khái vô cùng, nếu có thể, nàng thật sự muốn trở lại hồi còn nhỏ, lúc ấy ai cũng khen nàng xinh đẹp.

“Lạ nhỉ, thế tử sao lại thích một nữ tử vừa già vừa xấu như muội, xem ra ta phải thông báo với tất cả tiểu thư trong thành Việt Đô này, sau này khi ra ngoài phải trang điểm cho trông càng già càng xấu mới được.”

Hai người cười nói vui vẻ vô cùng, Tuyết Chỉ đi phía trước không kìm được “xì” một tiếng, tiếp tục nói với Huống Linh Ngọc, “Giỏi hay không là do mình, tiểu thư Linh Ngọc thông tuệ như thế, cầm nghệ nhất định sẽ giỏi thôi”.

Huống Linh Ngọc ngượng ngùng đáp: “Muội chỉ muốn được bằng một phần mười của tỷ là đủ rồi”.

Mấy người họ đều hiểu về đàn, ngồi cùng nhau chắc chắn không tẻ nhạt, đến tận khi ăn cơm cũng còn bàn luận về sự tranh chấp giữa các trường phái hiện nay. Phần nhiều là Tuyết Chỉ nói, Linh Ngọc biết rất ít về những chuyện này, chăm chú lắng nghe thỉnh thoảng có đặt câu hỏi, Thanh Thu và Tô Diệu chỉ ngồi bên cạnh quan sát cách bài trí của Nhiễm Hương các.

Cho đến khi Tuyết Chỉ cho người mang lên một tờ bài thuốc bí truyền, nói là mấy năm trước ngẫu nhiên có được cách điều chế Ngọc Cơ Thanh ở đô thành gần biên ải. Thứ này có tác dụng gìn giữ tuổi xuân, là một loại linh dược khó kiếm, là thánh phẩm mà tất cả các cô gái trong nhân gian này đều mong có được, hôm nay ta tặng lại cho Thanh Thu làm quà sinh thần.

Thanh Thu cầm tờ giấy đã ngả vàng đó không biết nên nói gì cho phải, thầm nghĩ, quả nhiên bữa tiệc này chẳng tốt đẹp gì. Tuyết Chỉ muốn chế nhạo dung nhan của nàng đã xuống cấp, đến lúc phải bảo dưỡng cho tốt rồi. Lẽ nào nàng ta ít tuổi hơn nàng nhiều lắm ư?

Thanh Thu trong lòng không phục, muốn nói thứ này muội cứ giữ thì tốt hơn, nhưng thấy làn da Tuyết Chỉ mịn màng như ngọc, nếu đem hai người ra so với nhau, thì đúng là mình phải đa tạ người ta mới phải.

Tuyết Chỉ thấy sắc mặt nàng không được ổn lắm, mỉm cười, “Thanh Thu tỷ tỷ nhan sắc ngời ngời, đương nhiên không cần dùng đến cái này, có điều hai năm nay tỷ thường xuyên phải vào bếp, da tay cũng kém đi. Người chơi đàn, thứ quý nhất chẳng phải là đôi tay mình ư, vì vậy muội tặng tỷ Ngọc Cơ Thanh, là món quà thiết thực nhất rồi nhỉ?”.

Thanh Thu nghe những lời dịu dàng quan tâm của nàng ta, gật đầu đáp: “Thế thì ta phải cảm ơn muội thật, bắt muội mở tiệc chúc mừng sinh thần, lại còn hao tâm tổn trí tìm cho ta món quà tốt thế này, Tuyết Chỉ muội muội, mấy năm không gặp, quả nhiên muội đã trưởng thành lên nhiều”.

“Mấy năm không gặp, muội vẫn luôn nhớ đến những ngày cùng học đàn với tỷ, Thanh Thu tỷ tỷ, tỷ còn nhớ không?”

Những ngày tháng ấy là quãng thời gian bình yên nhất trong cuộc đời Thanh Thu, nàng có cha mẹ, bằng hữu. Ngày ngày được bầu bạn với tiếng đàn mà nàng yêu thích nhất, còn cả Bình ca ca thương yêu nàng từ nhỏ, cuộc sống đầy đủ, có thể nói là không sầu không lo, sao có thể quên được.

Đương nhiên ngày ấy nàng và Tuyết Chỉ thật sự thân thiết, không giống bây giờ một tiếng gọi tỷ tỷ của nàng ta khiến Thanh Thu khó chịu cả nửa ngày.

Đệ tử của Ngũ Liễu tiên sinh rất đông, tôn trọng tiền bối, những môn đệ mới vào thường do những học trò lâu năm kèm cặp. Năm đó khi Tuyết Chỉ mới đến học đàn, tuổi còn nhỏ mà đã xinh đẹp khác thường, vô số người muốn kèm cặp nàng ta nhưng nàng ta lại chỉ thích Thanh Thu, ngày nào cũng theo sau Thanh Thu.

Trong nhà, Thanh Thu không có huynh đệ tỷ muội, đột nhiên có thêm một cái đuôi cứ quấn lấy mình, mở miệng ra là gọi “Thanh Thu tỷ tỷ”. Trong lòng nàng vui thích vô cùng, nên cũng yêu quý Tuyết Chỉ, nhất thời xa lánh vị hôn phu nhỏ tuổi của mình, khiến Cao Hoằng Bình khó chịu tiểu quỷ không biết từ đâu mà xuất hiện kia vô cùng.

Thanh Thu đi đâu, Tuyết Chỉ bèn theo đấy, Cao Hoằng Bình cũng theo sát bên cạnh Thu Thu của mình. Cứ thế ba người thành một nhóm rất lâu, lâu đến mức Thanh Thu còn cho rằng, cuộc sống vui vẻ này sẽ không bao giờ kết thúc.

Chuyện nàng không muốn nhắc đến nhất, là những chuyện liên quan tới Tuyết Chỉ, nên lập tức trầm giọng đáp: “Trước kia là bao lâu? Con người càng cao tuổi càng quên nhiều, chuyện mấy ngày trước chưa chắc đã nhớ được, chứ nói gì đến mấy năm”.

“Chỉ cần cầm nghệ không quên là được, nhớ khi đó chúng ta thường cùng tấu đàn, tỷ và muội phối hợp rất ăn ý. Chi bằng hôm nay chúng ta hợp tấu lần nữa, bản Thu Phong Từ, tỷ thấy thế nào?”. Tuyết Chỉ nói xong không đợi Thanh Thu trả lời, đã lệnh cho người mang đàn tới, quay sang nói với Huống Linh Ngọc: “Chắc Linh Ngọc tiểu thư không biết, cầm nghệ của Thanh Thu tỷ tỷ cao hơn ta nhiều, khúc Thu Phong Từ tỷ ấy đàn luôn được sư phụ ta khen không ai bì kịp”.

Thanh Thu vẫn ngồi ngay ngắn bất động, nhìn nụ cười xinh đẹp của Tuyết Chỉ, chỉ cảm thấy rất xa lạ, đây có còn là Tuyết Chỉ ngày xưa không?

Cổ cầm từ trước tới nay chỉ hợp tấu với tiêu và tỳ bà, nhưng tuổi trẻ tính tình bồng bột, mang đàn cổ ra hợp tấu cùng nhau. Hai người hợp tấu mà chỉ như một người chơi, sự ăn ý của họ khiến tiếng đàn mượt mà như nước chảy mây trôi, du dương vang xa khỏi bức tường cao của học viện.

Tuyết Chỉ ngồi sau bệ đỡ đàn chầm chậm gảy vài dây để thử âm, nhưng mắt lại nhìn Thanh Thu, có ý khiêu khích.

Thu Phong Từ sao? Đã lâu rồi Thanh Thu không chơi khúc này, đôi tay của nàng giờ chỉ linh hoạt khi nấu ăn, nhưng thấy bộ dạng của Tuyết Chỉ bất giác phẫn nộ.

Nàng thầm nghĩ, ta đâu có ý tranh giành nam tử của cô, nhưng cô cứ quấn lấy ta không chịu tha, cây ngay không sợ chết đứng, ta sợ cô chắc? Chủ mẫu tương lai của Thiên phủ Bắc Vu thì sao, đại gia cầm nghệ vang danh khắp thiên hạ thì sao, thì có thể bắt nạt ức hiếp người khác thế này chắc?

Khúc Thu Phong Từ này vô cùng thương cảm, Thanh Thu đã lâu không đàn, phải chơi đến hai đoạn mới bắt đầu quen tay. Nàng sớm biết hôm nay chẳng tốt đẹp gì, nhưng cũng phải chơi cho hết khúc đàn này mới rút lui sớm được, thế là nàng tập trung toàn tâm toàn ý vào tiếng đàn.

Ngũ Liễu tiên sinh từng nói, khi nàng chơi khúc này, không ai bì kịp, Tuyết Chỉ đã dừng lại từ khi nào nàng cũng không biết. Khúc đàn chơi xong, âm vang của nó vẫn còn du dương trong không trung. Tiếng đàn động lòng như thế, Huống Linh Ngọc vô cùng khâm phục, muốn mời Thanh Thu chơi lại nhưng Tô Diệu đã khẽ giật gấu áo nàng ta, hai người rời khỏi Nhiễm Hương các.

Không biết từ lúc nào, đến tỳ nữ đứng đợi hầu trong tiểu các cũng đã lui ra, Tuyết Chỉ khẽ vỗ vào bệ đỡ đàn không nói gì, ánh mắt nhìn Thanh Thu có oán, có hận, còn phảng phất cả sự hưng phấn.

Thu Phong Từ âm điệu bi thương, tâm trạng Thanh Thu lại uể oải, nên nàng không để ý tới ánh mắt Tuyết Chỉ, càng chẳng có tâm trạng mà tiếp tục đùa cợt với nàng ta, không kìm được lên tiếng trước: “Giờ chỉ còn lại hai ta, cô muốn nói gì thì mau nói ra đi”.

“Thanh Thu tỷ tỷ...”

Tiếng tỷ tỷ này hôm nay nàng ta đã gọi không biết bao nhiêu lần, Thanh Thu cũng không muốn nghe thêm nữa. Nàng chưa bao giờ nghĩ mình và Tuyết Chỉ có khả năng trở lại thân thiết như xưa, đối với việc năm lần bảy lượt nhất định phải nói chuyện với nàng của Tuyết Chỉ khiến nàng vô cùng khó chịu.

Thanh Thu không khách khí đáp: “Mong Tuyết Chỉ đại gia nhớ một điều, đừng bao giờ gọi ta là tỷ tỷ nữa, nếu không ta sẽ không kìm được mà bỏ đi đấy”.

Tuyết Chỉ cười buồn, “Thôi được, Thanh Thu, cô muốn thế nào mới buông tha cho ta?”.

“Nực cười, giờ cô đã nổi danh thiên hạ, tiếng tăm lẫy lừng, sắp được gả vào Thiên phủ hưởng vinh hoa phú quý, ta đã làm gì khiến cô cho rằng ta ngáng đường cô?”

“Tiếng tăm? Nếu ta nổi danh thế, sao lại phải vào ở Tư Thu viên này? Còn nhớ không, chính viên tử này được xây dựng để chờ ngày cô và chàng thành thân, ta sống ở đây không ngày nào thấy yên ổn. Đến ngay cả cái tên của viên tử này cũng khiến ta khó chịu, ngày đêm giày vò ta”, giọng nàng ta như đang run rẩy.

Muốn giữ nàng lại, chỉ là vì muốn nói những chuyện chẳng liên quan này ư? Thanh Thu có chút băn khoăn, thầm nghĩ, cô sống có tốt hay không, chẳng liên quan gì tới ta cả, sống không yên ổn thì đổi nơi khác, trong thành Việt Đô có phải thiếu viên tử đâu, lẽ nào cô không có tiền?

Thực ra cách tốt nhất bây giờ là việc đàm phán hòa bình mau mau kết thúc, Ninh Tư Bình sớm đón Tuyết Chỉ về Bắc Vu, mọi người không còn phải tranh chấp gì nữa, tốt biết bao.

Nhưng việc hệ trọng này không đến lượt Thanh Thu quyết định, nàng thản nhiên đáp: “Thì ra cô vì cái này mà lo lắng, nhưng ta cũng chẳng có cách nào. Dù sao viên tử này ta cũng chưa ở ngày nào, giờ viên tử đã đổi chủ, tên nó là gì, ai ở trong này, đều không liên quan tới ta. Phải nhớ, bây giờ cô mới là nữ chủ nhân của nó”.

Ai ngờ Tuyết Chỉ nghe xong những lời này, đột nhiên mặt biến sắc: “Cô đang cười nhạo ta sao?”.

Tuyết Chỉ nghĩ tới cảnh mấy hôm nay ngay cả đến mặt Ninh Tư Bình nàng ta cũng ít gặp, căn bản chẳng phải nữ chủ nhân gì cả, bất giác nổi giận. Sau đó lại khẽ nhếch mép cười, vẻ mặt như chợt hiểu: “Chẳng qua cô oán hận ta cướp mất Bình ca ca phải không?”.

Tuyết Chỉ luôn suy đoán xem Ninh Tư Bình đã gặp Thanh Thu chưa, giờ nàng ta đã hiểu, chắc chắn hai người họ gặp nhau rồi. Thanh Thu nhất định biết được Ninh Tư Bình là ai, nếu không việc viên tử này có tên là Tư Thu cũng chẳng có gì khác thường. Thanh Thu về lý sẽ không hiểu tại sao nàng ta lại buồn bực vì cái tên, nhưng nhìn bộ dạng điềm tĩnh của Thanh Thu, rõ ràng đã biết nguyên do.

“Oán hận?” Câu nói này từ đâu mà có? Thanh Thu suy nghĩ, nàng chỉ oán hận ông trời đã bắt nàng phải sống cô độc quá sớm, không được ngày ngày sống bên người thân, oán hận không được phát tài gì đó, nàng đã bao giờ oán hận nữ tử này chưa?

Cái gì mà Bình ca ca, hồi nhỏ thì gọi thân mật thế, nhưng giờ nghe thật sởn da gà? “Ta hận cô? Thôi tha cho ta đi, ta đâu có sức mà đi hận người khác, cho dù có những chuyện không vui, cũng là chuyện đã qua rồi, giờ nhắc lại vô nghĩa.”

Tuyết Chỉ lại cho rằng mình đã nói trúng tâm tư của nàng, thấy nàng không né tránh, tự lẩm nhẩm nói tiếp: “Đương nhiên cô hận ta vô cùng, không, cô ngưỡng mộ ta thì đúng hơn, vì vậy, cô không chịu được khi thấy ta sống tốt...”.

“Đủ rồi! Nếu cô còn nói năng kỳ quặc như thế, ta nghĩ mình không muốn nghe tiếp nữa.” Thanh Thu chỉ cảm thấy thật phục Tuyết Chỉ, phục sự tự cho mình là đúng của nàng ta, rốt cuộc là ai không cho ai được sống yên ổn đây?

“Không, cô để ta nói, cô không muốn biết những chuyện xảy ra sau khi ta rời Việt Đô ư?”

Người khác đều chỉ biết rằng Tuyết Chỉ học thành tài khi chưa tới tuổi cập kê, sau đó chu du khắp các nước, chỉ vì một khúc nhạc mà thành danh trong thiên hạ. Nhưng không hề biết rằng, năm đó nàng ta rời khỏi Việt Đô, là bỏ nhà đi theo người trong lòng.

Chiến sự ở biên cương vô cùng căng thẳng, người trong thiên hạ ai ai cũng buồn phiền. Tuyết Chỉ lo cho Cao Hoằng Bình ở nơi biên ải xa xôi, chẳng thiết ăn uống. Cuối cùng khiến chú thím lo lắng, nhớ ra hai năm nữa là đứa cháu gái của mình đã đến tuổi cập kê mà còn chưa đính hôn, bèn ra sức tìm chồng cho nàng ta.

Cũng may đứa cháu gái của họ xinh đẹp mỹ miều, gả cho một người tốt không phải chuyện khó khăn gì. Nhưng đối với Tuyết Chỉ mà nói đấy là việc tồi tệ nhất, trái tim nàng ta đã đi theo người nào đó ra ngoài biên ải, nên chẳng vừa mắt ai cả. Đang đỏ mắt mong người đó sớm trở về, thì tin xấu đã truyền tới, y lại chết trận ngoài biên ải.

Thời gian đó Thanh Thu liên tiếp bị đả kích bởi những tin buồn khiến cả thể xác lẫn tinh thần nàng đờ đẫn. Vừa làm tang cha xong, Thanh Thu còn chưa biết sau này sống ra sao, việc Tuyết Chỉ lén rời khỏi nhà thúc thúc, nàng hoàn toàn không biết. Chỉ đoán chừng Tuyết Chỉ đi đâu, sau này vì sao lại cùng Ninh Tư Bình đã chết quay về, đấy là chuyện của họ, cũng có lẽ hai người bọn họ đã hẹn nhau trước, chỉ mình nàng không biết mà thôi.

Hai lần gặp Ninh Tư Bình, Thanh Thu đều không hỏi rốt cuộc chuyện ngày ấy là thế nào, nàng đã vạch rõ ranh giới giữa mình và y. Nàng coi người khi xưa thật sự đã chết ngoài biên ải, tốt biết bao, nàng tỏ ra rằng mình không muốn nghe, đến hỏi cũng chẳng thèm.

Cô không muốn biết những chuyện xảy ra sau khi ta rời thành Việt Đô ư?

Thanh Thu bình tĩnh lắc đầu, nhưng cho dù nàng nói rằng không muốn, Tuyết Chỉ cũng phải nói tiếp: “Thời gian đầu khi rời khỏi Việt Đô, ta sợ thúc thúc đuổi theo, nên trốn ở Biện thành một thời gian, làm việc vặt cho một phường thêu thùa. Đến mùa xuân năm thứ hai thì lên đường, ngồi xe suốt cả tháng trời mới tới núi Vọng Xuyên, đây là ranh giới giữa hai nước. Đa phần là núi non hoang dã, rất ít người, nghe nói những tướng sĩ chết trận đều được chôn ở đây. Ta không biết phải đi đâu để tìm mộ của Bình ca ca, đành loanh quanh gần núi Vọng Xuyên. Ta luôn nghĩ, chàng mặc dù đã chết, nhưng linh hồn chắc chắn vẫn còn ở đây, ít ra ta còn được ở bên chàng”.

Ánh nắng mặt trời ấm áp đầu đông chiếu vào Nhiễm Hương các, nghe giọng nói trầm thấp của Tuyết Chỉ, Thanh Thu lại cảm thấy ớn lạnh. Thì ra, ngày ấy Tuyết Chỉ cũng không hề biết rằng Bình ca ca chưa chết.

Nàng càng lúc càng khâm phục Tuyết Chỉ, yêu một người, lại có thể yêu tới mức ấy, biết rõ y đã chết trận nơi sa trường, vẫn không quản ngại ngàn dặm xa xôi, chỉ vì muốn được ở cùng y. Khi ấy Tuyết Chỉ vẫn còn nhỏ lại xinh đẹp, nàng ta không sợ ư?

Tuyết Chỉ đột nhiên dừng lại không kể nữa, quay đầu nhìn Thanh Thu một cái: “Lần này ta quay về, nhìn thấy cô nghèo túng đi làm trù nương cho nhà người ta, trong lòng rất thoải mái. Thì ra, không phải chỉ có mình ta chịu khổ, mà cô sống cũng chẳng dễ dàng gì. Núi Vọng Xuyên khắp nơi hoang vắng, số tiền ta mang theo vốn không đủ, không biết đã lưu lạc ở đấy bao lâu. Có những lúc không chịu nổi khổ sở, thậm chí đã nghĩ, thế cũng tốt, cuối cùng Bình ca ca cũng chịu tới đón ta đi theo chàng rồi”.

“Sau này thì sao?”

“Ta chẳng có sở trường gì, chỉ biết chơi đàn, còn có thể làm gì chứ? Đành dựa vào gánh hát Vân Thường đi khắp nơi ca múa cho đám vương công quý tộc cho qua ngày, làm cầm sư mưu sinh, sau này, mới dần dần có chút danh tiếng.”

Nói đến đây, lòng Tuyết Chỉ xót xa, cuộc sống như thế chẳng dễ dàng gì khiến mỗi lần nhìn thấy Tô Diệu, nàng ta liền liên tưởng tới cuộc sống của mình khi xưa. Thấp kém và nhẫn nhịn, thậm chí muốn thở cũng không dám, sự khổ sở của nàng ta chẳng ai biết.

Thanh Thu im lặng, nàng cũng đang nghĩ đến Tô Diệu, ba người họ là đồng môn, nhưng số phận mỗi người lại khác nhau, ai cũng có nỗi khổ chẳng thể nói thành lời.

Sắc mặt Tuyết Chỉ bỗng sáng lên, mỉm cười nói tiếp: “Sau đó nữa thì ta đến Trần Đô Bắc Vu và gặp lại, gặp lại chàng...”.

Chàng ở đây chính là chỉ Ninh Tư Bình sao? Thấy nàng ta bắt đầu nói tới vấn đề mấu chốt, Thanh Thu nín thở, nhưng Tuyết Chỉ lại không tiếp tục đề tài này nữa, mà đột nhiên hỏi nàng: “Có phải cô cho rằng ta quá ngốc? Lại làm những việc như thế?”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như 10 thoi quen ve sinh ma ban nen day con tu som, tu vi tuoi mao sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.