Một nữ hai ba nam

Chương 113

Thời tiết ở Đế đô ấm áp hơn nhiều, duy chỉ có một điều chịu khôngnổi, là trời mà có mưa tuyết thì lạnh đến thấu xương, vô cùng khắc nghiệt. Hoàng Phủ Trạch Đoan thấy nàng chịu khổ sở, kêu các thợ thủ công tới Dao Quang điện xây thêm địa nhiệt, bếp lò xây ở bên ngoài, dùng than nắm nhóm lửa, trong nhà ấm như mùa xuân, thập phần sạch sẽ và ấm áp.

Tháng mười hai đã đến, Diệp Tuệ rốt cuộc mang thai, là hài tử Tần Vũ Hàng.

Thời gian mang thai thân mình thực không thoải mái, thường xuyên choáng váng đầu, buồn nôn, thực khó nuốt xuống, lại không quá muốn cử động, rất nhiều thời gian tranh thủ lúc các nam nhân bận rộn chuyện của họ, một mình nàng nằm trên thảm lông trải trên địa nhiệt nhắm mắt dưỡng thần.

một ngày kia, Hắc Lang lười biếng ghé vào bên cạnh nàng trên thảm lông, thời gian gần đây, gia hỏa này không biết là phạm vào cái tà bệnh gì, tinh thần trở nên dị thường sa sút, thường vô thanh vô tức ở trong cung nàng tìm một chỗ mà nằm, mỗi lần nằm là thật lâu.

Diệp Tuệ đem hành động quái dị của nó gọi là thời kỳ ngủ đông, có lẽ qua cái mùa đông này liền sẽ ổn.

“Thanh thanh tử câm, du du ngã tâm. Túng ta không hướng, tử ninhkhông tự âm?”

Diệp Tuệ cầm một quyển sách làm thai giáo cho hài tử trong bụng, lẩm bẩm đọc trong chốc lát, ngu ngốc vô vị. Xuyên tới đã nhiều năm, thư cũng đọc không ít, đối với Kinh Thi thâm ảo vẫn còn không hiểu lắm.

Khó trách người một nhà Hoàng Tử Kỳ cười nhạo nàng không có văn hóa, cái gì thâm ảo nàng học như thế nào đều không hiểu.

nói đến Hoàng Tử Kỳ kia thật đúng là buồn, lúc sau lại được hồi báo, hoàng gia sinh hoạt thực quá khốn khổ, ngay cả gạo ăn đều rất khó có được. Diệp Tuệ không phải người đuổi tận giết tuyệt, phân phó người bên cạnh không cần nhàn rỗi rồi đi trêu chọc trứng đau.

“Tích ta hướng rồi, dương liễu lả lướt. Nay ta tới tư, vũ tuyết tầm tã……” Diệp Tuệ lại đọc trong chốc lát, đem vứt bỏ sách, xoa xoa bụng, bên trong hẳn vẫn là cái phôi thai đang nẩy mầm, nghe hiểu được thai giáo mới là lạ, cau mày thở dài: “Thơ ca này cổ quái, đọc lên nhi tử ta nhất định không thích nghe, không bằng cho nhạc sư cung đình lại đây đàn hát.”

Vỗ vỗ đại hắc lang, cười nói: “Ngươi như thế nào vẫn còn ngủ, hết mộtbuổi sáng, ta thật sợ cảm giác ngươi ngày nào đó ngủ một giấc khôngtỉnh, như vậy ta sẽ mất đi ngươi bằng hữu động vật này.”

Hắc Lang mở mí mắt ra, vươn đầu lưỡi trên mu bàn tay nàng liếm liếm, lại quay đầu nhắm mắt.

“Ngươi tên gia hỏa này dám làm lơ ta?” Diệp Tuệ cảm thấy nhàm chán, cầm lấy cuốn sách đập vài cái trên đầu hắn, cảm thấy cảm xúc rất khó hiểu, giống hằng đình như vậy cưỡi ở trên lưng nó, nắm lôngtrên cổ nó chơi.

Hắc Lang thật ra tính tình rất tốt, cũng không tức giận, ngẫu nhiên còn quay đầu lại, tròng mắt xanh biếc lóe lên tia dịu ngoan, chỉ là Diệp Tuệ chưa từng để ý hiểu qua.

Hằng đình học xong, lúc đi vào Dao Quang điện, thực tức giận kêu: “Mẫu phi người làm gì vậy, lại khi dễ Hắc Lang.” Chạy tới, đẩy mẫu thân từ trên lưng Hắc Lang ra, ôm đầu Hắc Lang an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, mẫu phi tuy rằng bướng bỉnh, nhưng người thực tốt.”

Diệp Tuệ lập tức lên lớp cho nhi tử: “Ta thấy nó quá tịch mịch, muốn đập đập cho nó vui vẻ, không cảm kích thì thôi.”

Hằng đình trừng lớn đôi mắt nói: “Mẫu phi lại đánh người, con phải cáo trạng với phụ vương.”

Diệp Tuệ bĩu môi: “Cáo đi, cáo đi, ngươi xem phụ vương ngươi thiên vị ai?”

Hằng Đình như là biết mình nhất định sẽ thua, bĩu môi nói: “Con mang theo Hắc Lang đi về điện của con, không cho nó ở với người.”

Thời điểm mẫu tử hai người cãi nhau, bên ngoài ẩn ẩn truyền đến tiếng chuông, một tiếng lại một tiếng vang lên, dư âm vang vọng,không ngừng quanh quẩn.

Đại chung Hoàng cung mọi thời điểm đều không gõ, trừ phi có sự kiện trọng đại, ví như bức vua thoái vị, ví như hoàng đế Thái Hậu băng hà.

Diệp Tuệ cảm giác đầu tiên chính là, lão hoàng đế cuối cùng cũng buông bỏ được làn hơi thở.

Quả nhiên, Mặc Kỳ từ bên ngoài đi vào tới: “Tiểu thư, thánh thượng quy thiên.”

thật sự đã chết, nói thật lão hoàng đế triền miên trên giường bệnh cũng nhiều năm rồi.

Cho dù ông không mệt, người khác nhìn đều mệt, theo lý nên sớm nhường ngôi cho Thái tử, ông lại càng muốn giữ Trương Long quan kiađi đến quan tài. Người như vậy so với chết không có khác bao nhiêu, cái chết đối với ông mà nói là giải thoát, cũng là ban ân, so với nửa chết nửa sống nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Thái Tử điện hạ sai tiểu nhân chuyển cáo với nương nương an tâm dưỡng thai là được, cái gì khác đều không cần lo, hết thảy có ngài ấy xử lý, nhưng mà lúc cần thiết cũng nên đến trước linh quỳ lạy. Tang phục đã chuẩn bị xong, tiểu nhân cho người lấy lại đây.”

Đồng đại phú một tháng trước được thăng nhiệm đại nội tổng quản, Diệp Tuệ liền cho Mặc Kỳ chủ quản Đông Cung hết thảy tạp vụ, trêndanh nghĩa là Đông Cung tổng quản, cho phép hắn âm thầm bồi dưỡng thế lực cho mình, lung lạc lão nhân trong cung, do đó khiến cho Diệp Tuệ chân chính trở thành hoàng cung đệ nhất chủ tử.

Hoàng Phủ Trạch Đoan từng cùng Diệp Tuệ nói, trước để cho Mặc Kỳ làm một thời gian, quen thuộc hoàn cảnh, quá mấy năm chờ Đồng Đại Phú về hưu, Mặc Kỳ tiếp nhận chức vụ đại nội tổng quản.

Mặc Kỳ vô luận làm cái gì đều thực nghiêm túc, đạo lý rõ ràng, thực làm bọn thái giám chịu phục.

Hoàng đế đã chết, có rất nhiều chuyện phải làm, các lão công đều săn sóc nàng, ngoại trừ đi ngang qua lễ đường trước linh bái tế, đại đa số thời điểm đều là nằm ở trong cung điện mình dưỡng thai. Tần Vũ Hàng trong khoảng thời gian này đang bận rộn kinh doanh ở gia đình, khai trương cửa hàng tơ lụa ở thành nam thêm một lần nữa, sau khi việc kinh doanh vào quỹ đạo thì giao cho phụ thân cùng đại ca quản lý, chuyên tâm quay trở về bồi lão bà.

Đối với đứa nhỏ này, Tần gia kỳ vọng lớn vô cùng, Tần Lão Nương thỉnh thoảng hầm đồ bổ tiến cung thăm hỏi con dâu.

Ngày thứ hai sau khi Hoàng đế qua đời, Hoàng Phủ Trạch Đoan liền bước lên ngai vàng, trở thành bệ hạ tân nhiệm của dĩnh Đường Quốc.

Diệp Tuệ lấy thân phận Hoàng Hậu chính thức vào ở Trường Nhạc Cung, Hoàng Phủ Trạch Đoan vào ở Thái Hòa Cung, nhưng đại đa số thời điểm đều ở Trường Nhạc Cung bồi thê tử.

Tháng tám năm sau, Diệp Tuệ sinh hạ một nam anh nặng bảy cân, diện mạo giống Tần Vũ Hàng như đúc, Tần gia lão cha mừng rỡ phát điên, suy nghĩ ba ngày ba đêm, mới nghĩ ra một cái tên là Cối.

Tần Cối, Diệp Tuệ chợt cảm thấy một búng máu suýt nữa phun ra đi, đòi chết đòi sống cũng không cho con thứ hai tên này.

Tần Vũ Hàng buồn bực hỏi vì sao, nương tử ít nhất cũng phải nói ra cái lý do chứ, tên Cối thật tốt, cây cối mộc có hương khí, còn có thể dùng làm đồ trang sức.

Tần lão cha cùng Tần Lão Nương cũng truy hỏi, không muốn cũng nên cho mọi người lý do tin phục.

Diệp Tuệ bị ép buộc không còn cách nào khác, giận không ăn cơm,không uống nước, kháng nghị tới tuyệt thực, lúc này mới sợ hãi, đáp ứng đổi tên, đem Cối đổi thành Huy.

Tần Huy, so với Tần Cối hay hơn nhiều, nàng rốt cuộc thỏa hiệp.

Diệp Tuệ biết hưởng thụ cuộc sống, đa số thời điểm giao hài tử cho bà vú, tự mình mang theo một đám thủ hạ đi các nơi một chút, đi thôn dã, đi sơn dã, một lần mùa thu đi thuyền dọc theo tấn hà chạy ra tới biển, rong chơi trên biển rộng gió thổi lồng lộng, toàn bộ thể xác và tinh thần đều thoải mái.

Lão Thập cùng Lão Thập Nhất vẫn giống như trước không rời khôngbỏ, nàng đi đâu, bọn họ đều đi theo. Cho nên hưởng thụ cuộc sống rất nhiều. 

Nàng cũng trợ giúp Hoàng Phủ Trạch Đoan xử lý và phân tích triều chính, thỉnh thoảng đề nghị một ít kiến nghị thời đại này không có nhưng lại đối với trị quốc hữu hiệu, mấy năm sau này, cường thế của dĩnh Đường Quốc quốc gia tăng gấp mấy lần.

Trong mấy năm này, Diệp Tuệ lại sinh hạ Hoàng Phủ Huyễn, Lý Khanh, người trước là nhi tử Lão Thập, người sau là nhi tử Lý Vĩ Thần, cuộc sống càng lúc càng như ý.

Hằng Đình, Tần huy, Hoàng Phủ Huyễn, Lý khanh. Thời đại này nữ nhân mỗi lần có thai nếu không phải song thai, chính là đa thai. Diệp Tuệ một lần cũng không được, trước sau chỉ là thai đơn cả đời, có đôi khi suy nghĩ, ông trời mở ra cho người xuyên việt một cánh cửa, đồng thời sẽ đóng lại một cánh cửa khác, nhân sinh không thể thập toàn thập mỹ đi!

Cũng may cuộc sống còn tùy tâm tư, Diệp Tuệ trên cơ bản thực vừa lòng.

“Hoàng Hậu, nàng thật là quá nhàn, còn thế nào, cung nhân nói nàng ngồi soi gương hết một buổi sáng?”

Hoàng Phủ Trạch Đoan trở về từ đại điện thảo luận chính sự, thấy thê tử mặc một thân váy lụa dài mỏng nhẹ màu trắng tuyết đối diện gương soi nhìn không ngừng, không khỏi buồn bực, nhìn nhìn bóng người trong gương, thê tử hai mươi ba tuổi không những không già, ngược lại càng thêm kiều mị động lòng người, khuôn mặt thuần tịnh cho người ta cảm giác như một loại gió nhẹ phả vào mặt, hơi thở thoải mái thanh tân.

Ôm lấy eo nhỏ, ngồi vào một bên trên giường, hai tay vỗ ở trên vòng eo nàng, cảm giác rất là mềm mại, so với trước kia thịt nhiều hơn chút, chạm đến đặc biệt có xúc cảm, nhịn không được vói tay vào vuốt ve da thịt mềm mịn của nàng.

“Phu quân, chàng xem ta có phải béo lên hay không, nên giảm béođi?” Mẫu thân sinh bốn hài tử, nếu nói không mập chính nàng cũngkhông tin, sáng nay soi gương, nhìn như thế nào đều cảm thấy khôngthích hợp. Cho người mang tới một cái cân lớn, hai thái giám nâng, dùng phương pháp nguyên thủy nhất cân qua một lần, thế nhưng so với trước kia nặng hơn bảy tám cân, làm cho nàng buồn bực, nổi lên tâm tư giảm béo.

“Giảm cái gì béo, nơi nào béo, sao ta không cảm giác được?” Hoàng Phủ Trạch Đoan trách mắng, hắn nói chuyện cùng thê tử chưa bao giờ dùng trẫm, giữa hai người có một ít cảm tình chất phác của phu thê bình thường: “không có việc gì thì suy nghĩ như thế nào sinh cho tamột nữ nhi, đừng mỗi ngày nghĩ mấy cái chuyện tào lao không thể hiểu được.”

Diệp Tuệ có bốn nhi tử, chỉ là không có nữ nhi, nàng cũng muốn sinh, nhưng sợ sinh ra vẫn là đứa con trai.

“Hoàng Thượng, cho dù chàng là đế vương gia, sinh nhi tử hay nữ nhi đều từ trời cao quyết định, không phải chàng muốn sinh cái gì trời cao cũng cho chàng cái đó.” Diệp Tuệ nói làm hắn nhụt chí, không phải bị đả kích, mà là xã hội này gien quyết định sinh nữ nhi quá khó khăn. Hoàng Phủ Trạch Đoan không kiên nhẫn nói: “Kêu ta phu quân.” Suốt ngày Hoàng Thượng, từ sáng sớm thượng triều đã bị người kêu như vậy, đều bị kêu đến phiền.

“Được rồi phu quân, không phải ta nói chàng.” Diệp Tuệ mĩm cười, nhớ tới cách giải thích của xã hội kiếp trước, nói: “Sinh nam hay sinh nữkhông phải từ nữ nhân quyết định, là nam nhân các chàng quyết định, chàng cứ hình dung là bụng của nữ nhân này là dùng để đựng đồ vật, nam nhân các chàng đem hạt giống bỏ vào bên trong, bỏ cái gì liền sinh cái đó, kết quả là như thế nào sao lại oán trách nữ nhân?”

Hoàng Phủ Trạch Đoan nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Như vậy cũng giống như có chút đạo lý, chúng ta quyết tâm đi, lần này ta nhất định nỗ lực sinh công chúa.”

“Ta tạm thời còn chưa muốn sinh hài tử.” Nàng mới hai mươi ba tuổi, mẫu thân bốn hài tử, nhân sinh niên hoa tươi đẹp đều dùng để sinh hài tử, tựa hồ rất có lỗi với chính mình. Hoàng Phủ Trạch Đoan lạikhông muốn từ bỏ, lột quần áo nàng, dục hành phi lễ.

Diệp Tuệ từ bên cạnh tìm viên tránh thai nhét vào trong miệng củahắn.

“Nhanh nhanh ăn nó.”

Hoàng Phủ Trạch Đoan đành phải nuốt viên tránh thai xuống, ngay cả ngón tay ngọc của nàng cũng hút duẫn, lầu bầu nói: “Nữ nhân nàymột chút đều không đáng yêu.”

Diệp Tuệ biết như thế nào có thể làm hắn sung sướng, từ trên đùi hắntuột xuống dưới, đưa tay tiến vào trong quần, vuốt long căn cực đại kia, chỉ chốc lát sau liền có phản ứng, liền ghé vào trên đùi hắn, vòng lấy eo hắn, dùng miệng hôn.

Hoàng Phủ Trạch Đoan bắt lấy nàng, bế lên, cho nàng cưỡi trên hai chân mình, nhìn hai bộ phận kề một chỗ, mới hướng lên trên đỉnh đầu, tiến vào hoa huyệt nàng, bên trong đặc biệt bóp chặt, hai tay đặt ởtrên ngực nàng xoa nắn. Thấp giọng ở bên tai nói: “Hoàng Hậu của tađã là mẫu thân của bốn hài tử, không ngờ vẫn còn chật hẹp như trước.”

“Đừng nói lung tung, tập trung làm chút đi.” Khối thân mình này, trải qua nhiều năm cùng các nam nhân hoan ái, trở nên dị thường mẫn cảm, khiêu khích dù rất nhỏ đều có thể kích khởi tình ý, nàng cởi long bào trên người hắn ra từng lớp, cơ bắp cường tráng trên ngực là loại hình nàng xem không biết đủ, đầu lưỡi liếm da thịt săn chắc, gặp được nốt chu sa đỏ sậm, hàm răng cắn lên trên, nhẹ nhàng gặm cắn.

“Ừm, Hoàng Hậu dùng sức cắn thêm.” Hoàng Phủ Trạch Đoan tới thời điểm mấu chốt, hai tay bắt lấy mông thê tử, dùng sức va chạm.

“Ta sợ cắn hư…… ưm……” Diệp Tuệ nhịn không được vuốt ve bụngnhỏ mình, tựa hồ muốn cảm thụ đồ vật bên trong có đem chính mình đỉnh hư hay không, nhưng là lúc này thân mình chợt phát run, hét lên, chân đang để xuống dưới đột nhiên nâng lên, hai chân dùng sức, hung hăng vòng cái mông cường tráng của nam nhân.

Hoàng Phủ Trạch Đoan đang muốn trả lời thê tử nàng cứ cắn hư ta đi! Ngay sau đó bị nàng trong nháy mắt kích thích ngập đầu cũng đến cao trào, sảng chết phát ra tiếng rên giống như gầm rú.

Tiếp nước ấm Mặc Kỳ đưa tới, hắn lau cho nàng một lần, cảm thấy dường như không đủ, ghé vào giữa hai chân nàng hôn hồi lâu, hôn đến mức Diệp Tuệ thở hồng hộc, lại bị hắn ấn ở dưới thân muốn thêmmột lần.

Mặc Kỳ đứng bên chờ bưng nước đi, nhìn một màng này đột nhiênkhông nỡ rời đi. Thấy chủ tử không ngừng rên rỉ dưới thân bệ hạ, toàn thân hồng hồng, thập phần quyến rũ mê người. thật muốn tiến lại sờ vuốt một phen. Nhưng hắn không dám quấy rầy hoàng thượng, nên lặng lẽ không tiếng động bưng chậu nước rời đi.

Nằm ở trên giường lớn, nàng chân đều mềm nhũn.

“Ta đã nói không cần hài tử, như thế nào còn làm một vòng a, thậtmuốn mệnh.”

“không sinh hài tử thì không làm, vậy muốn nơi này của nam nhân làm cái gì?” Hoàng Phủ Trạch Đoan bắt lấy tay nhỏ nàng cầm long căn mình phía dưới, nhẹ trách mắng: “Nơi này là vì nữ nhân các nàng lớn lên, nàng nhẫn tâm để nó luôn ủ rũ cụp đuôi?”

Diệp Tuệ nắm chỗ đó, lại có tư thế ngẩng đầu, vì nữ nhân mới to dài ra, nghe tới thực buồn cười, vị Thiên Ưng Môn Đại sư huynh này sắc mặt luôn luôn âm trầm, từ khi nào bắt đầu học được nói giỡn, học được lấy lòng nữ nhân?

Là từ khi hắn làm phụ thân đi, dần dần đổi tính, trở nên không giống như trước.

“Hôm nay Nam Chiếu Quốc, Phù Tang, Cao Lệ ba nước phái sứ giả tới đưa vài tên mỹ nam trong nước, nói muốn hiến cho Hoàng Hậu hầu hạ chi dùng bên người.” Hoàng Phủ Trạch Đoan cau mày, chậm rải nói: “Tuệ nhi, nàng nếu là không thích, ta liền đuổi bọn họ đi cho rồi.”

“rõ ràng là chàng không thích mới đúng.” Diệp Tuệ điểm mũi hắn, châm chọc nói.

Cho dù xã hội này nữ nhân thiếu, nữ nhân có thể có bao nhiêu lão công, nhưng nam nhân vẫn còn ghen.

“Ta không phải lo lắng nàng quá mức vất vả sao?” Hoàng Phủ Trạch Đoan mạnh miệng, chính là tâm sự từ trong mắt tiết lộ ra, thấy thê tử còn đang nhạo báng, vuốt tóc nói: “Được rồi ta thừa nhận, ta thiệt tìnhkhông thích bên cạnh nàng nam nhân quá nhiều.”

“Kỳ thật ta cũng không thích.” Diệp Tuệ chậm rải nói, thần thái chân thành nhìn hắn: “Ta đến cuối đời cũng không muốn nam nhân khác, các chàng mấy người làm bạn ta liền thỏa mãn. Mỹ nam quá nhiều sẽtranh giành tình cảm, sẽ sai lầm, ta muốn mỗi ngày thanh thản, khôngmuốn cả ngày phục vụ thêm một đống nam nhân thực vất vả, khôngdùng liền đưa cho tông thân đi, bảo hoa trưởng công chúa khôngngừng ưa thích xử nam mới mẻ xinh đẹp, đều đưa qua cho nàng ta là được.”

Bảo hoa trưởng công chúa từ năm ấy bị đuổi ra hoàng cung, liềnkhông có can đảm tới. Hoàng Phủ Trạch Đoan thấy ả thành thật, sau khi đăng cơ cũng không rút thân phận công chúa của ả. Còn phế Thái tử từ trước đã sớm đi đời nhà ma, các bá tánh đối với cái chết của hắncó nhiều lý thuyết gây xôn xao, có nơi nói thắt cổ ở nhà, có người nóingồi thuyền bị chấn kinh hù chết. Nhưng một phế Thái tử tử vongkhông trong phạm vi những người này quan tâm, chết thì chết, chính mình tốt là được.

Diệp Tuệ cảm thấy phế Thái tử chết cùng chính nhị lão công mình nhiều phần không có quan hệ, nhưng không quan tâm nghĩ nhiều.

Hoàng Phủ Trạch Đoan lại nhíu mày: “Hoàng Hậu không muốn lại nạp nam nhân không thể được, ít nhất phải nạp một người nữa đi! Bữa trước Tam sư đệ đã quỳ gối ở điện Thái Hòa cầu xin vào Trường Nhạc Cung hầu hạ, tất cả mọi người đều là huynh đệ từ nhỏ lớn lên, khôngđồng ý cũng không tốt lắm.”

Tam sư đệ, Sở Du!

Diệp Tuệ đã thật lâu không gặp hắn, năm ấy trong lúc vô ý phát hiệntâm sự của hắn, rốt cuộc không đi qua tửu lầu Ares nữa, lúc sau ở trênphố gặp qua vài lần, chính là thuận tiện thì chào hỏi mà thôi.

Diệp Tuệ hôm nay không ngủ trưa, có chút mệt nhọc, ngáp dài mộthơi nói: “Tứ sư muội của chàng không phải thích hắn sao? Chàng chỉ hôn cho bọn hắn là được.”

Hoàng Phủ Trạch Đoan nhìn thê tử ngủ, trong lòng thực sự có điểmkhông thể không ngại, nàng cho rằng hắn là vua vĩ đại nhất trong thế giới này, không có chuyện gì trị không được. Nhưng trên thực tế còn có một người có thể ngăn chận hắn, chính là sư phụ hắn thiên kỳ đạo nhân. Lão gia hỏa nhất định sẽ lo chuyện bao đồng, nếu hắn đem Tam sư đệ đá ra bên ngoài, người khác còn chưa có kêu oan, lão gia hỏa đãdậm chân trước.

Thiên kỳ đạo nhân với việc thống trị Thiên Ưng Môn thực không để bụng, làm quan càng không có hứng thú, ưu điểm duy nhất chính là bênh vực người mình, đối với đệ tử phá lệ yêu thương.

Ngày hôm sau, Diệp Tuệ thu thập xong chuẩn bị ra cung thăm Tần gia nhị lão.

“Mẫu hậu.” Hằng đình đã tám tuổi vào ở Trường Nhạc Cung, lập tức ôm lấy Diệp Tuệ, nước mắt lưng tròng khóc thút thít: “Hắc Lang sắp chết, người cứu cứu nó đi!”

Động vật họ khuyển thọ mệnh đều không dài, sói cùng chó không sai biệt lắm, ước chừng 12~16 năm thọ mệnh, sói được người chăm sóc có thể sống đến 20 năm.

Diệp Tuệ không biết số tuổi thực tế của Hắc Lang, nhưng một hàm răng của nó cũng còn lại chưa đến mấy cái, phỏng chừng rất già rồi!

Trong tự nhiên sinh mệnh đều có tử vong, không có bất luận động thực vật nào có thể tránh được.

Diệp Tuệ đi vào Đông Cung, Hằng Đình hiện tại là Thái tử, Dao Quang điện đã thuộc về hắn sở hữu, đứa nhỏ này từ nhỏ cùng Hắc Lang hợp tính tình, thậm chí đem Hắc Lang trở thành thủ túc, trở thành giống như thân nhân.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Có khi nào bạn thắc mắc tại sao phụ nữ Nhật Bản lại luôn có 1 thân thể khỏe đẹp và rạng ngời sức sống như vậy? Để có được một làn da căng mịn, cơ thể dẻo dai, đó không phải là điều đơn giản. Các bí quyết chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp được chia sẻ từ trang đẹp là lạ chẳng hạn như kem tam trang 6 trong 1 white doctors co tot khong mua o dau, meo dan gian tri rong kinh Bạn thấy đó,mọi người đều hiểu là cần chăm sóc thân thể nếu muốn luôn khỏe mạnh nhưng chăm sóc thế nào thì không phải ai cũng biết.

loading...
DMCA.com Protection Status