Một nữ hai ba nam

Chương 43

Diệp Tuệ trong mơ hồ cảm thấy ngứa bên tai, lẩm bẩm một câu: “Cònkhông đi quân doanh?” Lật người qua, đưa sống lưng cho nam nhân phía sau.

“Để ta làm lại một lần đi được không?” Hoàng Phủ Trạch Đoan đưa tay đem nàng lật ngửa ra, tối hôm qua làm nàng lâu như vậy, mà khôngthể đến được chỗ tốt.

“Nhẫn nhẫn buổi tối lại làm, ta có trốn đâu!” Diệp Tuệ mơ hồ nói mộtcâu, từ khi xuyên tới liền có thói quen ngủ nướng.

Nhưng là Hoàng Phủ Trạch Đoan thế nào nhịn được, từ khi nàng mang thai đến bây giờ, ăn có chút thịt này căn bản không đủ đỡ thèm, hắnhai tay ôm nàng, trong mắt lóe lên khát vọng: “Nàng cứ ngủ đi, ta tự mình tới, không có gì đáng phải lo.”

Đây là ẩn ý gì? Diệp Tuệ cũng lười suy nghĩ, ngại hắn làm phiền, kéo chăn phủ qua đầu, nhưng là không bao lâu, dưới thân thấy lạnh lẽo, cảm thấy hai chân bị nâng rất cao, dưới mông lót một cái gối đầu.

Diệp Tuệ ngủ không quen dùng gối ngọc cứng ngắc của cổ đại, theo ý mình khâu vá gối đầu nhồi bông mềm mại.

Hoàng Phủ Trạch Đoan không biết học ai, đem gối đầu lót ở dưới mông nàng? Diệp Tuệ có chút mơ hồ, sắc trời còn chưa sáng, trong màn lụa còn tối tăm, nàng vén cái chăn phủ ở trên đầu, thấy mông mình tự nhiên được nâng cao hơn so với đầu, hai chân mở rộng ra, đầu gối gắt gao đè ở trên hai vai mình.

“Chàng đang làm gì?” Diệp Tuệ lóe lên ánh mắt khó hiểu, đem nàng bày ra tư thế này, hắn rãnh lắm sao.

“Tướng công, chàng làm cái gì ở trên bàn?”

“Ta tự lột vỏ mấy cái trứng luộc trong nước trà.” Hoàng Phủ Trạch Đoan trong mắt lóe lên một tia quỷ dị.

“Tướng công thì ra là đói bụng, trứng luộc trong nước trà quá lạnh ăn đau dạ dày, để ta gọi người đưa đồ ăn tiến vào.”

Trứng luộc trong nước trà này là tối hôm qua dư lại, Mặc Kỳ thấy nàngkhông ăn được, cố ý bưng tới thêm cho nàng bữa ăn ngon, Nàng đangmuốn đứng dậy, hắn lại đè nàng: “Đừng nhúc nhích, ta đã chuẩn bị xong rồi.” hắn xoay người, chỉnh gối đầu dưới mông nàng ngay ngắn, như vậy tuyết đồn nâng đến càng cao, nàng có thể thấy rõ ràng chỗ tư mật, có lẽ chính mình đang ở hạ tư nguyên nhân, bên trong có một sợi chất lỏng trong suốt chảy ra.

“Như vậy xem được rõ ràng hơn.” Hoàng Phủ Trạch Đoan đem màn kéo ra để ánh sáng rọi vào, đặt một mâm trứng luộc trong nước trà đãlột xong để ở bên cạnh mông nàng. Nàng đang muốn hỏi chàng muốn làm gì, hắn cầm một quả để giữa hai chân nàng, ngón tay hơi hơi nhấnmột cái, trứng luộc trong nước trà biến mất.

“Đừng…… Đừng như vậy……” Nàng có chút hốt hoảng, vội vàng giãy giụa. hắn đè lại nàng không cho động, ôn nhu nói: “Nương tử, vi phu đói bụng, nàng giúp ta hâm nóng trứng luộc trong nước trà đượckhông?”

“Nhưng mà……” Chuyện này cũng quá biến thái, quá kỳ quái.

hắn chui đầu vào giữa hai chân nàng hôn hôn một lát, thấy ướt nhẹp,hắn lại liên tiếp nhét năm quả trứng luộc trong nước trà vào trong.

Diệp Tuệ thấy bụng nhỏ phồng lên một khối, giống mang thai ba tháng, cắn răng nói: “Quá nhiều, quá căng…”

hắn lại không để ý tới, lại hướng bên trong nhét thêm ba quả.

“Tướng công, thật là khó chịu, mau lấy đi ra ngoài, cái bụng căng muốn nứt rồi, đau……” Diệp Tuệ loạng choạng hai chân, cầu xin hắn.

Hoàng Phủ Trạch Đoan nhìn cánh hoa kia ướt đầm trong suốt giống như bị xối nước, chỉ cảm thấy nhiệt huyết dâng tràn, chui đầu vào giữa hai chân nàng hôn môi, đầu lưỡi linh hoạt liếm mút, lâu lâu chơi xấu cắn một cái.

“A a a…… Có thể…… Tới rồi……” Diệp Tuệ đột nhiên kêu lên, hai tay nắm chặt khăn trải giường, thân mình căng thẳng, ái dịch tràn cả ra, làm ướt gối đầu dưới mông.

Hoàng Phủ Trạch Đoan cũng không ngẩng đầu, để tay phải trên bụng nàng dùng sức nhấn một cái……

“A!” Diệp Tuệ hét lên một tiếng, từ trong bụng nhỏ trứng luộc trong nước trà một quả tiếp một quả chui tọt ra ngoài, lập tức cảm thấy nhẹnhàng đi rất nhiều, giống như trải qua một hồi đại chiến, không ngừng thở gấp. Loại phương pháp này chơi phi thường kích thích, toàn thân nàng mồ hôi thơm thấm ướt đầm đìa, sợi tóc mai dính trên gò má, nhìn hắn bằng đôi mắt sáng ngời mị thái bất tận.

Hoàng Phủ Trạch Đoan bỏ một cái trứng luộc trong nước trà cuối cùng vào trong miệng, đầu lưỡi liếm liếm môi, liếm sạch sẽ lòng đỏ trứng dính bên môi, một tay nâng mông đẹp nàng lên, một tay lấy gối đầu ra, đầy mặt cười trộm: “Lúc này ta ăn no ghê, cơm sáng tiết kiệm được rồi.”

“Nhưng là chàng còn chưa có tới đâu?” Nàng đưa tay vỗ cây thật dài ở giữa háng hắn, nghĩ đến hắn lúc trước yêu cầu, trong lòng có chút hơi xin lỗi.

“Nếu nương tử chịu vì ta giải quyết, vi phu cũng không ngại, niệm tình ta vừa rồi ra sức như vậy, nàng có phải cũng nên làm chút cái gì haykhông?”

Diệp Tuệ đôi mắt sáng chớp chớp, xoay người quỳ bò xuống dưới, cái mông cao cao nhếch lên, thấy phía sau không động tĩnh, đưa hai tay đặt ở hai cánh mông, dùng sức ép ra hai bên… Phía sau truyền đến tiếng thở dốc dồn dập, sau đó vật thể thực cứng tiến vào trong cơ thể nàng, nàng bản năng thả tay cho hoa huyệt kẹp chặt lấy. 

Hoa huyệt nàng nhờ đã trải qua một lần cao trào cùng trứng luộc trong nước trà trở nên mịn màn xúc cảm làm cho nam căn của Hoàng Phủ Trạch Đoan nhờ đó vọt vào trong dễ dàng sâu tới đế. Hoàng Phủ Trạch Đoan không khỏi gầm nhẹ lên khoan khoái. Sau khi vọt vào trong, hắn cũng không tự mình động mà để hai bàn tay to lên hông nàng hướng dẫn nàng cử động. Qua một hồi nàng đã quen với tiết tấuthì tự mình cử động bắt đầu uốn éo mông. Cơ thể nàng trời sinh mềm mại như không xương, cộng với kiếp trước là vận động viên ba lê dưới nước nên lại càng dẻo dai linh động. Mỗi cử động của nàng là một nấc thang đưa Hoàng Phủ Trạch Đoan ngây ngất mà lên chín tầng mây. Đầu tròn nam căn vì có cử động của nàng mà êm ái sục sạo trong từng ngóc ngách của hoa huyệt. Tầng tầng lớp lớp mỹ dịu khiến hắnkhông thể quỳ yên phía sau. hắn bắt đầu động nhẹ thân phối hợp với nàng, thỉnh thoảng đẩy hông về phía trước, lúc thì nhẹ nhàng xoay xoay theo nàng. Cả hai phối hợp ăn ý nhịp nhàng như vũ đạo, lại khiến hoa huyệt và nam căn ma sát không còn khe hở từng tất từng tất, mang lại sướng khoái đến cực hạn. Hoàng Phủ Trạch Đoan dần dần cảm thấy đầu óc trống rỗng, đất trời như không tồn tại, thời gian cũngkhông tồn tại, hắn chỉ mong vĩnh viễn kết hợp cùng nàng ở tư thế này. Toàn bộ các giác quan của hắn đều chỉ để ở nơi hai bộ phận kết hợp. Cảm giác sung sướng lan tỏa khắp người, tạo thành dòng điện lưu cuồn cuộn chảy, đốt nóng từng giác quan của hắn. Sau cùng quá phấn khích mà bất ngờ tuông trào ra. hắn gầm lên rất to, dập mạnh nam căn vào hoa huyệt chạm vào nơi sâu nhất của nàng, đầu tròn phun ra chất lỏng nồng ấm. Mà Diệp Tuệ cũng không bất ngờ vì phóng xuất của hắn, nhếch cao hơn kiều mông nghênh đón, đồng thời dùng cơ ở hạ thân xiết chặt nam căn, hoa huyệt co bóp mạnh dẫn đến cao trào cùng hắn. Nàng cũng rên rất to gồng cứng người tiến vào cực hạn sướng khoái. Nam căn và hoa huyệt đều thỏa mãn mà qua cơn khoái cảm, từ từ thư giãn ra. Diệp Tuệ nằm bẹp xuống giường. Hoàng Phủ Trạch Đoan cũng không vội rút nam căn ra, ngâm nó trong hoa huyệt nàng, rồi từ từ hạ người xuống. hắn hơi chống tay, vùi đầu vào cổ nàng, thổi khí vào tai Diệp Tuệ: “Nương tử, vừa rồi nàng cử động thậtmuốn mệnh ta, có biết không? Nhưng mà ta lại thật thích…” Diệp Tuệ chỉ ưm ưm trong miệng không trả lời, bị Hoàng Phủ Trạch Đoan quay mặt nàng qua, gặm cắn môi nàng. Được một hồi hắn mới thỏa mãn mà đứng lên.

………………

Hoàng bộ phủ trong hoa viên có một trảng cúc lớn, tháng chín nở đến mười phần tươi đẹp, làm tăng thêm cảnh sắc tươi đẹp của mùa thu.

Diệp Tuệ khom lưng hái mấy đóa, tính trở về cắm trong bình đặt ở đầu giường thưởng thức, nhớ tới chuyện hoang đường buổi sáng, đôi mắt trở nên sáng lấp lánh, khóe môi đều biểu lộ thích ý bất tận. nói nam nhân kia thật đúng là biết chơi, đáng tiếc Tần đại ca không có ở đây, nàng đột nhiên tràn ngập cảm xúc thương nhớ đối với hắn.

“Sư tổ mẫu!”

Diệp Tuệ nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy Phát Tài hậm hực đi vào hoa viên, một thân y phục màu hồng hôm qua trong tửu lầu bị thay thế bằng đạo bào màu lam trắng của Thiên Ưng Môn, một mặt son phấn cũng được rửa sạch sẽ, không trang điểm trông Phát Tài cũng có vài phần nam nhân khí. Nhưng hôm qua bộ dáng tiểu thụ càng làm người đau đáu, ha ha, nói đồ tôn nhà nàng có tiềm chất làm tiểu thụkhông sai! Diệp Tuệ tà ác nghĩ.

“Làm sao vậy Phát Tài, bị hạ nhân nào không có mắt khi dễ hả, nói ra, Sư tổ mẫu làm chủ cho ngươi.” Diệp Tuệ thân thể này so với Phát Tài còn nhỏ hơn ba bốn tuổi, nhưng nàng vẫn đối đãi với hắn như một tiểu hài tử.

“Sư tổ mẫu, có phải người đem sự việc của ta ngày hôm qua ở tửu lầunói cho người khác hay không, sao ta nhìn ánh mắt mọi người đềukhông thích hợp, người ngàn vạn không thể nói ra đi, bằng không tathật không còn mặt mũi nào đi gặp người khác. Mã Thúy Hoa nếu là biết ta từng vào nhà thổ, việc hôn nhân nhất định thất bại.”

“Tiểu tử tìm đường chết, ngươi cho là Sư tổ mẫu không có việc gì loạn khua môi múa mép như ngươi sao? Sao không nói ngươi có tật giật mình, nhìn cái gì cũng không bình thường, không biết lớn nhỏ, liền Sư tổ mẫu cũng dám hoài nghi, xem ta không nói cho sư phụ ngươi đánh ngươi mấy gậy.” Diệp Tuệ phỉ nhổ, hôm qua ở tửu lầu chỉ có nàng cùng Mặc Kỳ, thêm hai gã thị vệ, trong bốn người ai cũng đều khôngphải người lắm miệng.

“Sư tổ mẫu, tôn nhi sai rồi còn không được sao?” Phát Tài vội vàng xin lỗi, nói cho sư phụ, hắn còn gì tốt nữa: “Nếu như bị người ta biết, thanh danh ta liền xấu đi, chuyện này không phải đáng sợ sao, Sư tổ mẫu ngàn vạn đừng để trong lòng.”

“Sư tổ mẫu ngươi khoan dung độ lượng lượng, sẽ không chấp nhặt tiểu hài tử ngươi, yên tâm đi!” Diệp Tuệ thấy Mặc Kỳ nghênh mặt lại đây, đem cúc tháng chín mới hái đưa cho hắn cầm, lại nghiêng đầu trào phúng nói với Phát Tài: “Tiểu tử ngươi tại sao vào nhà thổ, nam nhân lớn rồi, còn đã học qua mấy tay công phu, tự nhiên lại bị bọn buôn người cấp bán, mặt mũi thế này đều ném đến nhà bà ngoại rồi.”

“Là người đều có khi thất thủ.” Phát Tài có chút xấu hổ: “Mười ngày trước tôn nhi ở sư môn, nhận được bồ câu đưa thư của Tần sư thúc tổ, muốn ta đưa chút thổ đặc sản sư môn tươi ngon cho Sư tổ mẫu, ta liền mang theo một ít xuống núi, đi ngang qua một quán rượu, lúc ăn bánh bao không ngờ mắc mưu, ăn bánh bao thịt có thuốc mê, khôngcần nhiều nhưng sẽ mê mang. Sau khi tỉnh lại phát hiện bị bán vô Xuân Hi Uyển, tưởng Phát Tài ta chưa từng đi đến nhà thổ sao, năm trước Sư tổ mẫu đã mang tôn nhi dạo qua rồi, nên không có sợ hãi nhiều, nghĩ chờ dược lực tan sẽ đào tẩu, đả thủ (**tay đấm, kiểu như security, nhưng không hiểu sao tác giả không dùng từ ‘hộ vệ’ hay ‘vệ sĩ’, chắc có dụng ý gì nên mình giữ nguyên văn**) Xuân Hi Uyển có lợi hại thì tôn nhi cũng không bỏ ở trong mắt. Đáng tiếc ngàn tính vạn tính, không tính đến yêu mị lại đi dạo nhà thổ, ả thấy tướng mạo tôn nhi ngang ngửa Phan An, vượt qua Tống Ngọc, chính là thế gian đệ nhất mỹ nam liền nhịn không được, đem tôn nhi đoạt đi, cũng may tôn nhi trí tuệ phi phàm nên không có bị chiếm đi tiện nghi, nếu khôngphải ngày hôm qua ở tửu lầu gặp được Sư tổ mẫu, ta liền hoàn toàn xong đời.”

“đi đưa cho ta thổ đặc sản, nói như vậy là do ta hại ngươi?” Diệp Tuệ trong lòng lướt qua ấm áp, thì ra Tần đại ca đi khỏi lâu như vậy, nhưng vẫn nhớ thương nàng.

“Tôn nhi không dám nói bậy nửa lời, nhưng mà hai lần vô nhà thổ, xácthật có quan hệ cùng Sư tổ mẫu.”

Bà mẹ nó, sao không nhận ra tiểu tử này là chuyên gia đá xoáy.

“Được rồi được rồi, chờ cưới Mã Thúy Hoa vô cửa ta đi cổ động cho ngươi là được, lại đưa chút quà giữ thể diện, cho ngươi một lần có mặt mũi.”

Phát Tài đại hỉ: “Tạ Sư tổ mẫu.”

Diệp Tuệ ra hoa viên, liếc mắt một cái nhìn về phía sau, Lão Thập cùng Lão Thập Nhất không xa không gần đi theo, hai người thị vệ này từ khi theo nàng ngày đó liền tận chức tận trách. Trở về Ngưng Hương Uyển, sai Mặc Kỳ đem cúc tháng chín cắm vào cái chai, lại quay đầu phân phó gã sai vặt đứng hầu ngoài cửa truyền lời cho bà vú, ôm Hằng Đình đến đây.

Hằng Đình mới vừa ngủ dậy, đang bị đói, Diệp Tuệ cởi vạt áo mình, cho hắn bú sữa, nhưng hài tử chỉ ăn được lửng dạ, sữa không đủ. Bà vú cười nói: “Đứa nhỏ này không ăn no là không được, vẫn là để nô tỳ cho hắn ăn đi!”

Diệp Tuệ ôm hài tử đưa qua, chờ ăn no, lại ôm trở về, hơi hơi đứng lên, cách xa bà vú một chút, ôm dỗ dành chơi. Nhàn rỗi khó chịu, nóichuyện phiếm: “A Viên, ngươi là người ở đâu, ta nhìn ngươi khônggiống Dĩnh đường chúng ta?”

Bà vú giật mình: “Mẫu thân nô tỳ là người Bình Châu, thời trẻ theo người nhà chuyển nhà đến Sơ Lặc quốc, mẫu thân được gả cho bốn huynh đệ quý tộc người Tây Vực, sau đó sinh nô tỳ, nhưng mấy năm trước Sơ Lặc quốc chính biến, cha mẹ mang theo nô tỳ cả nhà đào vong, không ngờ trên đường gặp kiếp nạn, bị cướp đoạt hết tài vật, qua đến trăm cay ngàn đắng mới trở về được Bình Châu, sinh hoạt cũng trở nên vạn phần gian nan. Nô tỳ muốn cho nhà mẹ đẻ thu được lễ vật tốt một chút, nên gả cho phu quân hiện tại, cùng các huynh đệ của hắn, bọn họ đối đãi ta thực tốt, sinh hoạt có khổ chút, nhưng tâm tình còn được vui sướng.”

“Quý tộc Tây Vực, xem ngươi khí chất liền biết xuất thân không tồi.” Diệp Tuệ đối với Tây Vực Sơ Lặc quốc rất hiếu kì, kiếp trước trong Huyền Trang Đại Đường Tây Vực nhớ có thấy qua tên quốc gia này, chi tiết thì không nhớ rõ lắm, hiện giờ thời không cũng thay đổi, lịch sử vận mệnh thế giới cũng thay đổi, cùng cái quốc gia nguyên bản kiakhông còn quá giống nhau, hỏi: “Sơ Lặc quốc là thế nào?”

Bà vú lâm vào hồi ức: “Tình hình trong nước Sơ lặc cùng Đột Quyết giống nhau, mẫu thân khi chết đi, các sườn phu của mẫu thân đều thuộc về sở hữu của trưởng nữ. Bởi vì các quốc gia ở Tây Vực, nữ nhân càng thưa thớt, mỗi người đàn bà đều phải đảm nhiệm đại kế sinh sản, trong cuộc đời phải sinh rất nhiều hài tử, dân số của quốc gia nếu là giảm bớt, thực dễ dàng bị quốc gia khác tiêu diệt. Nhưng mà thê tử ở trong nhà lại được hưởng địa vị rất cao, bên ngoài là nam nhân thiên hạ, về đến nhà tuyệt đối phục tùng nữ nhân.”

“Như vậy thật tốt, nữ nhân Dĩnh Đường Quốc bất luận thời điểm nào cũng đều phải phục tùng nam nhân, trong nhà ngoài ngõ đều giống nhau,” Diệp Tuệ hâm mộ nói, tại sao không có đến Tây Vực xem đi, người ta thật tốt, nhưng là mãi mãi phải sinh hài tử thực là xui xẻo.

Bà vú lại nói: “Các nước Tây Vực y học lạc hậu, chưa từng có viên tránh thai, hài tử không giống Trung Nguyên như vậy đều có phụ thân thuộc về chính mình, Tây Vực cùng Đột Quyết giống nhau, mọi người từ khi sinh ra chỉ biết có mẫu thân, không cần biết có phụ thân. Hài tử trong đại gia đình, kêu chính phu là đại lão cha, các sườn phu kêu nhị lão cha, tam lão cha, tứ lão cha…… Hết thảy đều khỏe thì tốt, nhưng là cũng không phải nhà nào cũng tốt như nhau, có nhà thê tử đã chết, liền cưới cả con dâu, thành ra phụ tử cộng thê, thậm chí gia tôn (**ông cháu**) cộng thê, bây giờ vẫn có vụ này.”

Diệp Tuệ kinh ngạc trợn to đôi mắt: “Vậy không phải là loạn luân sao?”

Bà vú gật đầu: “Vẫn luôn như thế.”

Diệp Tuệ nhớ tới trước kia xem dã sử cổ đại, lúc Tùy Dương Đế cưỡng gian thân muội muội của mình, cảm thấy trong người giận sôi. Sau biết được Âu Châu cũng có người làm, không khỏi không nhịn được mà bật cười.

Hy Lạp có truyền thống tỷ đệ ruột thông hôn, người vĩ đại nhất là Cleopatra, trượng phu chính là đệ đệ ruột của nàng, vài Pharaoh còn cưới nữ nhi của mình làm Hoàng Hậu, ở La Mã, cữu cữu có thể đón dâu cháu ngoại gái, thúc thúc có thể đón dâu chất nữ, cùng cha khác mẹ huynh muội có thể kết hôn.

Đến nỗi truyền thuyết Hy Lạp có giảng sự tích một vương tử giết chính phụ thân mình, cưới chính mẫu thân mình, hơn nữa cùng chính mẫu thân mình sinh thêm bốn hài tử văn minh, có thể công bố Âu Châu văn hóa loạn luân ăn sâu bén rễ…… Đến nỗi Nhật Bản từ cổ đại đến hiệnđại liền đem loạn luân chơi đến tự do vô cùng, thiên địa kinh hoàng, quỷ thần khiếp sợ.

Thế giới to lớn, việc lạ gì cũng có.

Buổi tối, Hoàng Phủ Trạch Đoan sai người mang tin trở về nói, phải ở lại quân doanh mấy ngày, để an bài cho tốt chiến lược cự địch, tính toán cùng Đột Quyết sắp đến đánh một trận lớn.

Diệp Tuệ nằm ở trên giường, nhìn Mặc Kỳ thổi đèn rời đi, nói: “Lão gia nếu không ở nhà, ngươi không bằng ngủ ở nơi này, ta ngủ một mình thực không thú vị.”

Mặc Kỳ cao hứng cười, lộ ra một hàm răng trắng đều, cởi áo ngoài lên giường, nằm ở cạnh bên ngoài.

Diệp Tuệ đụng đụng bên người hắn, kéo cánh tay hắn qua đặt ở dưới cổ, vẫn luôn để bàn tay trắng muốt trên người hắn sờ soạng: “Ta mới phát hiện, ngực ngươi so với trước săn chắc hơn, có cơ ngực, giốngmột nam tử hán.”

“Tiểu thư thích là tốt rồi.” hắn một bàn tay dừng ở trên eo nàng, trong lòng run run thẳng nhảy, từ khi biết nàng thích nam tử cường tráng,hắn liền lén tự mình rèn luyện.

“Ôi, tại sao còn mang theo đai trinh tiết, nói với ngươi bao nhiêu lần, mở đi, nhưng là không nghe.” Diệp Tuệ tiếc nuối dời tay đi.

Mặc Kỳ tâm nhất thời xẹt qua mất mát sâu đậm.

“Ngày mai cởi bỏ đai trinh tiết đi, lại tắm rửa một phen, viên tránh thai…… Viên tránh thai trước mắt không cần ăn.” Nàng khởi đầu cho con bú, không có kinh nguyệt, không sinh được hài tử.

Mặc Kỳ nghe nàng càng nói thanh âm càng nhỏ, nhìn qua, nhìn lại đãngủ, hắn lại trắng đêm khó ngủ.

Ngày thứ hai, Mặc Kỳ ở trong phòng mình chuẩn bị một thùng nước ấm lớn, nhảy vào trong, toàn thân tắm gội sạch sẽ, đối với bộ phận nam tính tẩy đến đặc biệt nghiêm túc, nghĩ đến thân mình chủ nhân mềm mại, giờ phút này, thế nhưng lại cứng lên.

hắn từ lúc mười hai tuổi đã bị mang đai trinh tiết cố định, đây là bình sinh lần đầu tiên cởi ra, trong lúc nhất thời không biết phải làm sao. Mãi đến lúc bỗng cảm thấy cứng lên là đối với chủ nhân bất trung, liền dùng trà lạnh trên bàn tưới lên cự vật, không lâu sau, đồ chơi kia cũng rũ xuống, hắn nhẹ nhàng thở ra.

Tới buổi tối, Mặc Kỳ cho rằng ngày lành của mình đã tới, nhưng lại bị Hoàng Phủ Trạch Đoan lật lọng, từ trong quân doanh chạy về, yêu cầu quyền lợi làm trượng phu của mình.

Cho nên Mặc Kỳ còn phải chờ tiếp, nhưng tin tưởng ngày đó không xa.

Ba ngày hẹn đã đến, Diệp Tuệ nên y hẹn rồi, sáng sớm, chờ lão côngđi quân doanh, nàng mang theo Mặc Kỳ cùng hai tên thị vệ ra khỏi thành.

Tác giả có lời muốn nói: nói phụ tử cộng thê, hiện tại Tây Tạng còn có

Huynh đệ cộng thê nhân gia càng nhiều, Tây Tạng, Tứ Xuyên, Vân Nam, Hải Nam, đến nỗi Ấn Độ cùng Pakistan liền quá tầm thường.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như mua laptop online giá rẻ nhất hiện nay, thủ thuật hay/thủ thuật may tinh/thủ thuật win 8 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.