Một nữ hai ba nam

Chương 70

Con sói cũng quái, con ngươi lóng lánh hai đốm sáng u ám, đang rít gào với nàng dần dần hóa thành khẩn thiết cầu cứu, phảng phất như muốn cầu nàng ra tay cởi đi dây thép trên cổ.

Diệp Tuệ nghe không hiểu ngôn ngữ động vật, nhưng có thể cảm nhận được trên người con sói cảm xúc bi thương nồng đậm, chỉ biết bất đắc dĩ nói: “Lang tiên sinh, ngươi không phải muốn ta cứu ngươi thoát hiểm chứ?”

Hắc Lang tròng mắt màu lục đậm chiếu ra tia sáng ướt át, khôngngừng nức nở, loại tiếng khóc con người, đột nhiên chân trước khuỵu xuống quỳ trước mặt nàng, làm cho dây thép kéo chặt phần cổ, lại có máu chảy ra.

Nó tự quỳ xuống trước nàng sao? Diệp Tuệ sửng sốt sửng sốt, đây làmột con sói thông hiểu nhân tính ư?

Trong thế giới động vật, sói có chỉ số thông minh xem như rất cao, ở trong thiên nhiên cùng nhau đấu tranh sinh tồn, tập tính đó so với con người thậm chí còn cường hãn hơn, nhưng vẫn là không chạy thoát được thủ đoạn đi săn đê tiện của con người.

“Ha ha, con sói đáng thương.” Diệp Tuệ phát ra thở dài tự đáy lòng: “Ta không thể cởi đi dây thép trên người của ngươi, ít nhất hiện tạikhông thể, nhưng mà ta đáp ứng một khi ta an toàn thoát thân, nhất định sẽ cứu ngươi.”

Hắc Lang trong mắt lộ ra thất vọng, vẫn còn nức nở, nghe như lo lắng.

“Nhưng mà, ta có thể nới lỏng dây thép, như vậy sẽ không làm cho ngươi quá thống khổ.” Diệp Tuệ thêm can đảm bước hai bước tới trước, con sói dịu ngoan nằm ở mặt đất, nàng lại bước phía trước thêm hai bước, khoảng cách còn một thước, nàng bước chân lại nhỏ, ba bốn bước rồi cũng tới bên cạnh.

Hắc Lang tựa hồ hiểu được nữ tử loài người này sẽ không mang đến thương tổn, cực kỳ dịu ngoan.

Diệp Tuệ đem chủy thủ cắm trong giày da ra, nhịn xuống trong lòng bang bang loạn nhảy, loại cảm giác này so với lúc trước, khi bị bắt vào Đột Quyết đại doanh tốt hơn không bao nhiêu, hít một hơi, trấn địnhmột lát, ngồi xổm xuống, đầu tiên là nhẹ nhàng vuốt ve đầu sói, tỏ vẻ thân thiện, động tác tự nhiên nhẹ nhàng chậm chạp lấy dây thép hãm sâu cổ nó ra, nhưng không dám cởi xuống.

Cho dù Hắc Lang biểu hiện rất hiền lành và vô hại, nàng cũng muốn bảo vệ chính mình, thấy cổ nó một vòng huyết nhục mơ hồ nhìn ghê người, cầm váy dài lụa trắng lên, xé một vòng xuống, vòng quanh cổ nó băng bó. Ở trong tình huống thương tổn mà không có dược, làm như vậy ít nhất có thể cầm được máu.

Diệp Tuệ vừa băng bó, vừa thở dài: “Ta cũng không biết vì sao xuẩn ngốc đến nhất định phải cứu ngươi, nhưng ở nơi rừng rú âm u, mộtmình ta lẻ loi, có ngươi sinh vật còn sống như vậy bồi, ta cũng sẽkhông quá sợ hãi.”

Hắc Lang sau khi được băng bó xong, tinh thần tốt lên rất nhiều, tròng mắt xanh sẫm thoáng hiện ánh sáng, đầu rũ xuống, vươn đầu lưỡi liếmtrên giày da nàng nhẹ nhàng.

Diệp Tuệ hiểu đây là động vật tỏ vẻ ý tứ thân cận, liền mặc kệ nó liếm, đánh giá những cái rễ đại thụ chung quanh nó, nắm lấy một dây rễ, bò lên trên, bẫy rập cao hơn người, chỉ cần mượn ngoại lực đi lên khôngkhó.

Nàng tay chân cùng sử dụng, chỉ cần nửa giây liền leo lên tới bên ngoài bẫy rập.

Dẫm lên cỏ xanh ướt sũng sương khuya, nhưng thấy trăng sáng nhô lên cao, soi sáng một mảnh đại địa mênh mông kéo dài đến tận chân trời, nơi xa ngẫu nhiên truyền đến một hai tiếng động vật hoang dã kêu vang, sau đó là mọi âm thanh đều câm lặng.

Diệp Tuệ lại hướng bẫy rập nhìn xuống, Hắc Lang đang ngửa đầu nhìn lên, tròng mắt tràn ngập bi thương, mang theo cầu xin vô hạn. Nàng hiểu được ý tứ nó, trong lòng trở nên mềm mại, nhắm lại mi mắt, tha thứ cho nàng ích kỷ, ở vào nơi tràn ngập nguy hiểm như vậy, làm người tốt cũng làm không được.

Mắt quan sát ra xa, dưới ánh trăng thưa thớt có vài nơi dân cư, nói với Hắc Lang: “Ngươi lại kiên trì mấy canh giờ, chờ ta gặp được giúp đỡ,sẽ dẫn bọn hắn cứu ngươi lên.”

Hắc Lang cũng coi như người cùng nàng bị nạn!

Diệp Tuệ chịu đựng vừa đói vừa khát tra tấn, dưới đêm trăng yên tĩnhđi tiếp, hơn mười phút qua đi, một tiếng gió vù vù từ phía sau truyền đến……

Nàng bản năng xoay người, đột nhiên vừa mừng vừa sợ, lại thấy mộtnam tử mặc bạch y thật dài theo gió phiêu động, ngũ quan lập thể tuấn mỹ như đao khắc, dáng người đĩnh bạt cường tráng, đi đến trước người nàng, nói không nên lời phiêu dật xuất trần, ánh trăng chiếu vàotrên người hắn, tựa như thiên thần.

“Thập Nhất.” Diệp Tuệ thốt lên giống như gặp được thân nhân, nhớ tớimột ngày chịu khổ sở, chảy ra nước mắt vui sướng, hướng về phía hắncười, vừa bi thương, vừa mừng rỡ, liền không chút nghĩ ngợi lao vào lòng ngực rộng mở của người nọ ôm ấp, nàng cảm thụ hắn ôm lấy mình, một đôi môi khô khốc đang áp vào môi mình, cẩn thận ngấu nghiến hôn.

Nàng khi nào cùng hắn thân cận đến độ vừa thấy mặt liền hôn môi, được rồi, muốn hôn liền hôn đi! Nàng lại nói không ra bất cứ lời nào, bị đôi cánh tay kia hữu lực ôm lấy, cả người đều như khắc sâu vào trong lòng ngực hắn, nàng cảm thụ hơi thở ôn lãng của hắn cùng yêuthương mãnh liệt nồng nàn.

Hôn một thời gian thật lâu, Diệp Tuệ cảm thấy đầu lưỡi bị hắn cắn đến có chút đau, dời ra chút để thở dốc.

“Nương tử, ta mang nàng về nhà.” Lão Thập Nhất thực tiếc nuối khôngmuốn ngừng hôn nàng, bởi vì quá mức kích động, hắn vậy mà bỏ xưng hô nương nương, hai chữ nương tử trực tiếp thốt ra miệng.

Diệp Tuệ nhìn khuôn mặt tuấn dật này, lại thấy đôi mắt ôn nhuận lộ ra ánh nhìn như si như mê, dưới ánh trăng có thể rõ ràng nhìn thấy khóe mắt bị che kín bởi tơ máu và mấy đường nhăn ở giữa mày, nàng dùng tay vuốt ve ở trên trán hắn, thấp giọng hỏi: “trên đường đi chàng nhất định lo lắng, Thập Nhất.”

Lão Thập Nhất khóe miệng gia tăng độ cong: “Nàng không sao là được.” Nhìn đến nàng có thể bình an, chỉ cảm thấy một đường tìm kiếm cùng nôn nóng đều có bù đắp.

Diệp Tuệ chỉ chỉ một vài thôn xóm ở ngoài xa, nói: “Ta đói gần chết, hai cái chân cũng sắp gãy rồi, chúng ta tới tìm hộ dân trong thôn kia trước đi, tắm rửa sạch sẽ, ăn chút đồ ăn no bụng, sáng mai lại lên đường!”

Lão Thập Nhất bế ngang nàng lên: “Ta ôm nàng đi đi!”

Diệp Tuệ bị hắn ôm ngang vào trong ngực như vậy, bốn mắt nhìn nhau, cảm giác được đôi mắt hắn nhiều ít ẩn chứa tình ý sâu khônglường được, giờ khắc này nàng bỗng nhiên cảm thấy đối với hắn thiệt thòi, đầu gối trên ngực hắn, thấp giọng nói: “Thả ta xuống dưới, ngươi cũng mệt mỏi rồi, ta có thể tự mình đi.”

hắn lộ ra nụ cười nhạt nhẽo đến cơ hồ nhìn không thấy được: “Nương nương không cần lo lắng, ta…… Thuộc hạ không có việc gì.”

Lão Thập Nhất ôm nàng đi thêm vài bước, nàng bỗng nhiên ai nha kêu ra tới: “Ngươi thả ta xuống dưới, còn có một việc, ta đáp ứng rồi……”hắn lại không bỏ nàng xuống dưới, hỏi: “Nương nương có chuyện gì cứ việc nói.”

Diệp Tuệ đem chuyện rơi vào bẫy rập, gặp được một con Hắc Lang kể, cuối cùng nói: “Ngươi không biết, hoạn nạn thấy chân tình……” Ách, thấy một con sói có chân tình, nói sai. Nàng muốn cắn đứt đầu lưỡi mình, vội vàng lắc đầu: “Ta là nói ở vào hoàn cảnh này, khó được có bạn để giải buồn lắm, ít nhất sẽ không cảm thấy tuyệt vọng.”

Lão Thập Nhất cười khẽ lên, ánh trăng chiếu trên khuôn mặt trong sáng thư lãng giống đá cẩm thạch, càng thêm tuấn mỹ: “Ta mang nàng đi cứu nó.”

hắn quay người lại bước đi băng băng trên đường, cho dù ôm mộtngười, tốc độ vẫn nhanh đến không thể tưởng tượng, được nàng chỉ dẫn, vài phút liền trở lại bên cạnh bẫy rập.

Thả nàng đứng xuống, hắn ấn mũi chân một chút xuống đất, phi thân nhảy vào bẫy rập, gở đi dây thép trên cổ sói, tay trái ôm phần hông nó, tay phải túm lấy rể cây đại thụ, nhẹ nhàng phi thân nhảy lên mặt đất.

Để sói trên đất, cũng không thèm nhìn tới, hắn bế Diệp Tuệ lên chạy đến thôn xóm hương đông.

Diệp Tuệ vịn đầu vai hắn, nhìn ra xa phía sau, ánh trăng chiếu soi xuống, Hắc Lang hai chân quỳ xuống, nằm trên mặt đất, một đôi con ngươi màu lục đậm hết sức lộng lẫy.

“Thập Nhất ca, con Hắc Lang kia thật kỳ lạ, nó lại đang quỳ xuống,thật đó, so với rất nhiều người không thông tình lý, kỳ thật dã thú đơn thuần hơn nhiều. Chỉ là không rõ tại sao nó đơn độc, không phải nóisói là động vật quần cư sao?”

“Nương nương làm sao biết sói là động vật quần cư?” Lão Thập Nhất chân bước không ngừng, trong mắt lộ ra thần sắc kinh ngạc, hắn ngoại trừ quan tâm chuyện của mình, không có hứng thú chuyện gì khác, nào có kiên nhẫn đi quan tâm sói là cái động vật gì.

“Tựa như loài người chúng ta, đơn độc một mình không thể đối phó với các loại nguy hiểm trong thiên nhiên, loại động vật quần cư cũng là như thế. A, ta nghĩ ra rồi.” Diệp Tuệ thanh âm bỗng nhiên cao lên: “Ngươi xem Hắc Lang kia hàm răng có phải sắp gãy hết hay không, hơn nữa hình thể khổng lồ, khí chất uy lẫm. Ta nghĩ nó nhất định là thủ lĩnh bầy sói, Lang Vương, ta nhớ rõ bầy sói có một quy luật, chính là sau khi tân Lang Vương thay thế vị trí thủ lĩnh của Lang Vương trước, Lang Vương trước phải rời khỏi bầy sói, mãi đến chết cũngkhông thể trở về. Tựa như chúng ta trong nhân gian một núi khôngdung hai hổ, bầy sói cũng là như thế. Hắc Lang nhất định là cái mất điquyền lực Lang Vương, bị các đồng bạn đuổi ra tộc đàn. Đáng thương, thiên nhiên ‘khôn sống mống chết’ sao mà lại tàn khốc như vậy?”

Lão Thập Nhất ngẩn ngơ: “Nương nương, những việc này người đều là nghe ai nói đến?”

Diệp Tuệ ha hả cười nói: “Ta xem ở trong sách, Thập Nhất, kỳ thật ta cảm thấy tính tình của ngươi cùng sói không sai biệt lắm, các ngươi cũng một kiểu đơn thuần giống như vậy, không có nhiều tâm địa gian giảo, lời nói không hoa mỹ, nhưng lại kiên định ổn trọng.” Nàng lạikhông biết hai tên thị vệ bên người từ nhỏ đã được chọn trở thành sườn quân của Hoàng Hậu mà dạy dỗ, bài học đầu tiên chính là trung thực, ngoại trừ học tập võ công cùng thi thư cơ bản, sách lược trị quốc khác, tranh đấu triều đình đều không cần dính dáng.

Diệp Tuệ lải nhải nói trong chốc lát, ngáp một hơi dài, ôm ở trong ngựchắn ngủ.

Lão Thập Nhất nhìn bóng hình xinh đẹp trong lòng ngực, chậm bước chân lại, thong thả tiến lên phía trước.

Lại đi thêm một lúc, vào trong thôn, nhìn kỹ, chỉ có mấy chục nhà, tìmmột căn nhà khang trang, tiến đến gõ cửa.

Người nhà quê đều mặt trời lặn là đi ngủ, lúc này trời sắp tới canh ba, gia đình kia sớm đã đi vào giấc ngủ, nghe được động tĩnh, thắp đèn, ra tới cổng ngoài.

Lão Thập Nhất kể rõ tình huống, từ trong lòng lấy ra một thỏi bạc dâng tặng.

Chủ nhà cả đời này chỉ thấy qua tiền đồng, bạc vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, cầm ở trong tay vừa miết vừa xoa thật lâu mới tin tưởng là bạc, vội vàng nhiệt tình khiêm tốn mời vào. Cho người nhà để ra mộtgian phòng sạch sẽ cho hai người nghỉ ngơi, tự mình nhóm lửa nấu nước, làm hai chén mì lớn nóng hổi đưa vào tới.

Diệp Tuệ đã sớm tỉnh, ăn xong cơm, tùy ý Lão Thập Nhất cỡi bỏ cả người quần áo dính đầy nước bùn, dùng nước ấm lau chùi da thịt toàn thân, phong mềm trước ngực không biết bị hắn lau bao nhiêu lần, lại dời xuống một chút nữa, dừng lại ở giữa hai chân nàng, qua lại chà xát.

Diệp Tuệ cả người bủn rủn, đã một ngày này không ngừng chạy trốn vất vả vô cùng, dưới sự trêu chọc của hắn cũng vẫn có xuất hiện tê dại. Trong lòng tự nhủ, nếu hắn muốn làm liền làm đi!

Lão Thập Nhất tay phải thả khăn lông xuống, dùng ngón tay dừng lại ở giữa hai chân nàng, chậm rãi vuốt ve, lại mò vào trong tìm kiếm: “Nương nương, thuộc hạ…… Ta biết làm như thế nào để nàng có thể thoải mái, trước khi tới Bình Châu lão nhân trong cung có giảng qua cho ta.” Cái gọi là ‘lấy sắc thờ người’, tất cả những điều hắn học đều là làm sao cho thê tử vui vẻ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat một số bài hay như tu da hoan, viec tot khong phai de lam rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.