Một thai 6 tiểu bảo bảo Tổng tài daddy bị tra tấn

Chương 135: Một thai 6 tiểu bảo bảo Tổng tài daddy bị tra tấn Chương 135



Chương 135: Tôi nhặt được

 

Nhưng mới đi được vài bước thì đã dừng lại.

Tư Viễn Hãng đang ở đây, anh ta đến gặp Tân

Diễm My, tự mình đến đó, có lẽ sẽ không ốn! ©ô nghĩ rằng mình không nên đến đó thì hơn,

Đào Anh Thy vừa mới từ bỏ ý định đi tìm Tần Diễm My, thì điện thoại trên người cô rung lên, cô

lấy ra xem là Tần Diễm My. Cô nghe máy: “Chị Diễm My”

“Chị đang ở trong phòng thay đồ, em đến đây đi”

“Vâng” Đào Anh Thy nghĩ, nếu như Tân Diễm My đã

có đến như vậy, có nghĩa là Tân Viễn Hằng không

có ở đó. Anh ta đi rồi sao?

Cô tìm được phòng thay đồ riêng của Tân Diễm My rồi gõ cửa, vừa nhìn thấy người ở bên trong, cơ thể lập tức cứng đờ như bị kẹt giữa cánh cửa, đi vào cũng được mà tút lui cũng

chẳng xong.

Tư Viễn Hãng đang ngồi dựa vào trên sô pha, gác chân lên, giương mắt lên nhìn người đang

loay hoay tiến không được lùi không xong kia,

thản nhiên hỏi: “Cô bị cửa kẹp rồi sao?”

“.# Đào Anh Thy âm thầm nghiến răng, anh ta bị lừa đá rồi sao! Cô bước vào trong, nhưng không thấy Tân Diễm My, nói: “Chị Diễm My đâu rồi?”

“Cô ấy vừa nghe điện thoại, có chút chuyện phải đi rồi. Ở đây chờ đi”

Nếu đã không có ở đây, thì cô cũng không nên ở đây với Tư Viễn Hãng nữa: “Vậy thì tôi sẽ quay lại sau…” Nói xong, cô xoay người rời đi

Cổ tay đột nhiên bị xiết chặt, bị Tư Viễn Hằng dùng tay giữ lại, bàn tay nhỏ mảnh mai không kịp

tránh bị tay của anh ta nằm chặt.

Đào Anh Thy đang định nối giận, hất tay ra, đế

lộ ra chiếc vòng tay tỉnh xảo. “Vòng tay tốt đấy”

“Liên quan gì đến anh?” Đào Anh Thy giấy dụa muốn rút tay về, ai ngờ Tư Viễn Hảng lại tháo vòng tay của cô ra, rất nhanh khiến cô không phản ứng kịp. “Tư Viễn Hãng, anh làm gì vậy? Trả lại cho tôi!”

Tư Viễn Hãng giơ tay lên, Đào Anh Thy không thể với tới nên định nhảy lên để giật lấy, nhưng vẫn không giật được.

“Tư Viễn Hãng, anh có trả lại cho tôi không?” ‘Đào Anh Thy tức giận đến mức mặt cô đỏ bừng lên “Quý giá như vậy sao?”

‘Đào Anh Thy cần môi, đương nhiên là quý giá rồi! Nếu chiếc vòng không còn nữa, Tư Hải Minh sẽ hỏi, đến lúc đó cô biết nói như thế nào đây?

Nói rằng nó đã bị Tư Viễn Hằng lấy mất ư?

Trả lời như vậy sẽ chỉ đưa cô đến gần địa

ngục hơn mà thôi “Trả lời tôi một chuyện” “Chuyện gì?” “Ai đã tặng nó cho cô?” Đào Anh Thy sốt ruột nói: “Tôi tự mua.”

“Mặc dù tôi không có ý coi thường khả năng

tài chính của cô, nhưng tôi xin nói thẳng, cô



không thể mua nổi chiếc vòng này đâu” “..’ Tôi nhặt được”

“Một chiếc vòng tay trị giá không thua gì một căn hộ như thế này, cô nói mình đi ăn cắp nó, tôi

còn thấy đáng tin hơn”

Nội tâm Đào Anh Thy chấn động, da đầu tê dại, đắt như vậy sao? Tư Hải Minh, không tìm được chỗ để tiêu tiền à? Chỉ là một thứ làm để

theo dõi thôi có cần xa xỉ như vậy không?

Nếu cô sớm biết rằng nó đắt như vậy, thì đã đem nó đi bán rồi, sau đó tìm một chiếc giống như vậy đeo là được rồi. Cô thật sự quá thông minh mà!

Bình tính lại, không đúng, đây không phải là

lúc để nghĩ về chuyện này…

“Anh quan tâm chuyện tôi nhặt hay trộm nó

làm gì? Trả lại cho tôi!” Đào Anh Thy lại giật lấy, Tư

Viễn Hẳng ỷ rằng mình có dáng người cao lớn nên

không đưa cho cô.

Đào Anh Thy tức giận đến mức dùng sức đẩy mạnh vào ngực Tư Viễn Hãng: “Anh là thăng khốn nạn!”

Đăng sau Tư Viễn Hằng là chiếc ghế sô pha, hai chân của anh ta bị chặn lại, cơ thế ngã về phía sau.

Khi ngã ra sau anh ta không quên kéo theo cả Đào Anh Thy.

“AI” Đào Anh Thy bổ nhào về phía trước, ngã nhào lên người của Tư Viễn Hãng, áp sát khuôn mặt và đôi môi của anh ta, chỉ còn cách một

centimet thì vội vàng phanh lại.

Đào Anh Thy sợ đến mức thở không nổi, đầu

óc trống rỗng. Tư Viễn Hãng cũng không nhúc nhích, ánh

mắt anh sâu thẩm nhìn khuôn mặt cô, lúc đó

không khí giữa họ trở lên nóng bỏng và mờ ám.

Đào Anh Thy nhanh chóng bình tĩnh lại, luống

cuống muốn đứng dậy.

Tư Viễn Hãng dùng cánh tay dài ôm lấy cố cô

như một cái móc, không cho cô đứng dậy.

Khoảng cách nguy hiểm này khiến Đào Anh Thy đỏ bừng mặt vì lo lắng: “Tư Viễn Hằng, anh để tôi đứng dậy đi! Để Tần Diễm My nhìn thấy được. thì làm sao để giải thích được! Anh muốn gây

chuyện thì đừng có lôi tôi vào!”

Tư Viễn Hãng nhìn cô chăm chú, nói một câu không liên quan: “Cô thực rất kiên nhãn với trẻ

con đấy nhỉ”

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1109 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về ke toan thanh toan uy nhiem chi, nhung bien phap chu yeu day manh chan nuoi gia cam o nuoc ta chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status