Một thai 6 tiểu bảo bảo Tổng tài daddy bị tra tấn

Chương 200: Một thai 6 tiểu bảo bảo Tổng tài daddy bị tra tấn Chương 200



Chương 200: Có thể hỏi tôi

 

Môi mỏng của Tư Hải Minh chạm vào cổ cô, như thú dữ liếm láp vết thương, đầu lưỡi mềm mại

khiến Đào Anh Thy run rẩy.

Dường như bất cứ lúc nào Tư Hải Minh cũng có

thể nhe răng nanh, hung hăng cần lên Cực kỳ nguy hiểm

“Đừng nhúc nhích” Giọng nói của Tư Hải Minh không nặng không nhẹ, lại mang theo mệnh lệnh khó cãi.

Cả người Đào Anh Thy căng thẳng, cho dù thế

nào cũng không ngăn được run rẩy.

Cô ngước cổ, đường cong đẹp đế dâng lên,

nhảm mắt lại, khế thở dốc, một bên tay năm chặt

cánh tay của Tư Hải Minh, tiếp nhận sự trấn an của anh. Qua hai ba phút, động tác mới dùng lại

Đào Anh Thy cúi đầu, run lên, cảm giác nóng hổi trên cổ,

Gương mặt góc cạnh của Tư Hải Minh gần trong gang tấc, gần như dán vào mặt cô, hô hấp. năng nề phả lên da thịt non mềm, cảm giác cả

người đều nóng lên.

Cô lại tới bệnh viện, người tiếp đón vẫn là Hạ Khiết Mai.

Người hầu gái đứng ở thang máy bấm nút, cửa mở ra,

Tư Hải Minh đi vào, cửa thang máy cũng chầm chậm khép lại.

Xuống tới tầng dưới, Tư Hải Minh bước ra khỏi thang máy,

đi tới sảnh lớn, quản gia đi qua: “Cậu..” Chỉ “Hải Minh” còn chưa kịp nói ra,

ánh mắt dùng lại trên mặt Tư Hải Minh hai giây rồi mới hoàn hồn:

“Cậu Hải Minh, cơm trưa chuẩn bị xong rồi”

“Không ăn” Nói xong Tư Hải Minh liền rời khỏi sảnh lớn.

Quản gia đứng ở cửa, kính cấn đưa mắt nhìn Tư Hải Minh rời đi,

sau đó vẻ mặt mờ mịt, vừa rồi mình nhìn nhầm à?

Không, nhất định là mắt ông ta mờ rồi! Nếu không sao chuyện đó có thể xảy ra?

Cơ mà, cậu Hải Minh rời giường rồi, vậy còn một vị nữa đâu?

“A”

Hạ Khiết Mai tắt đèn pin, nói: “Ngoại trừ vết bầm trên cổ, không có vết thương ở cổ họng. Hai ngày sau vết đau sẽ biến mất, không cần dùng thuốc”

Đào Anh Thy ngồi dậy nói: “Cám ơn.” “Không có gì”

Đào Anh Thy hỏi: “Nếu tôi có vấn đề gì, có thể

lại tìm cô không?”



Hạ Khiết Mai không ngờ cô sẽ hỏi điều này, nhìn Tư Hải Minh có chút do dự, dù sao thì thân

phận của Đào Anh Thy cũng có chút nhạy cảm

“Hỏi tôi là được” Tư Hải Minh ngang ngược nói.

Đào Anh Thy mím môi không nói gì

Hỏi anh? Anh là bác sĩ à? Tại sao phải thông qua anh chứ? Cơ thể tôi mà không thoải mái cũng

phải cho anh biết? Chưa từng thấy người nào bá đạo như vậy! Không biết còn tưởng anh là viện trưởng chứ! Đào Anh Thy xoay người bỏ đi

Hạ Khiết Mai sửng sốt, dám có thái độ này. trước mặt Tư Hải Minh? Cô ấy lại nhìn biểu cảm của

Tư Hải Minh, thế mà không có chút tức giận nào. Đúng là ly kỳ.

Đào Anh Thy ngồi xe của Tư Hải Minh đến

ngoài cửa chung cư. Cô không nói gì, cô muốn xuống xe.

Cổ tay liền bị tóm lấy, kéo lại, bàn tay lớn nắm

chặt lấy cô, như xích sắt không gì phá nối.

Đào Anh Thy đè nén sự bối rối trong lòng, nhìn

về phía anh: “Sao vậy?”

Đôi mắt sắc bén âm trầm của Tư Hải Minh nhìn

về phía cổ cô: ‘Không có gì” Nói xong thì buông cô ra.

Đào Anh Thy cụp mặt, nhảy xuống xe đi vào khu chung cư rất khó hiểu đối với hành vi của Tư Hải Minh. Vừa rồi anh ấy muốn làm gì?

Còn tưởng rằng anh định đòi hỏi cái gì, không ngờ lại buông cô ra.

Được rồi, dù sao cũng không đoán được suy

nghĩ của cái người cảm xúc thất thường này.

Cho dù không quay đầu lại, Đào Anh Thy cũng

biết Rolls-Royce vẫn còn ẩn núp trong bóng đêm.

Tư Hải Minh ngồi dựa vào ghế, ánh mắt sắc bén

âm trầm nhìn về dáng người đã đi xa, cho đến khi

không thấy nữa mới thu lại ánh mắt.

Đào Anh Thy trở về nhà, đi vào phòng trước, sáu đứa nhỏ không ở đây

Cô nhẹ nhàng mở cửa phòng đi Hà, dì Hà đang ngủ cùng sáu đứa.

Cô lặng lẽ đóng cửa lại, sau đó trở về phòng mình.

Không lên giường mà cầm quần áo đi tắm.

Đứng trước gương, Đào Anh Thy thấy được dấu tay in lên cổ. Nhìn rất dọa người.

Nói là không sao, nhưng Tư Hải Minh vẫn đưa cô tới bệnh viện, mấy việc nhỏ thế này, còn cả lần trước cô bị đánh sưng mặt, anh đều cẩn thận xử lý như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1109 lượt.

Powered by niemphat.vn

loading...
DMCA.com Protection Status