Một thai 6 tiểu bảo bảo Tổng tài daddy bị tra tấn

Chương 217: Hôm nay ngủ ở đây đi



Chương 217: Hôm nay ngủ ở đây đi

 

Cô mở dãy số ra thì phát hiện là của mình.

Người này lười viết họ tên à? Người không biết

còn tưởng là cục cưng gì đó của anh ta đó!

Tiếng nước chảy trong phòng tắm ngừng lại Đào Anh Thy giật nảy mình, vội vàng trở lại màn

hình chính, ném điện thoại về chỗ cũ Cô đứng dậy lập tức! Chạy không kịp nữa rồi!

Cửa phòng tắm mở ra, Tư Hải Minh đi ra, bên eo quấn một tấm khăn tắm, những thứ khác lộ hết ra ngoài. Cơ ngực cơ bụng gợi cảm mà đầy dã tính khiến thể xác và tính thần người ta chịu chấn động, khiến Đào Anh Thy trong phòng ngủ nhìn mà đôi

mắt đen sững sờ.

Đào Anh Thy đã lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên cảm thấy mình cao quý như vậy,

mặt bị đánh sưng còn phải đến bệnh viện chữa trị, chưa kể người bôi thuốc cho cô

còn là viện trưởng bệnh viện Hạ Khiến Mai.

Đây là lần thứ hai cô thấy Hạ Khiến Mai.

Biết cô ấy là bác sĩ tư nhân của Tư Hải Minh, lại càng thêm lúng túng,

cả người không được tự nhiên.

Còn chưa nói xong, Đào Anh Thy đã bị đẩy ngã

xuống giường khiến cô đầu váng mắt hoa.

Bóng đen bên trên bao phủ lên, dày đặc chặt

chẽ che cô đi, đập vào đôi mắt hoảng sợ của cô.

“Ngủ không được? Không thì làm việc gì đó đi?

Hả?” Tư Hải Minh híp đôi mắt đen, hỏi đây nguy hiểm.

Mắt Đào Anh Thy run rẩy, cái miệng nhỏ nhắn căng thẳng tới mức há to mới phát ra tiếng: “Không phải. Tôi là… là muốn hỏi anh bây giờ bụng tôi không còn đau nữa, có phải ngày mai có thể đi về ồi không?”

“Vội đi như thế sao?” Tư Hải Minh nắm chặt

căm cô, lòng bàn tay hơi vuốt ve da thịt cô. Cảm

giác thô ráp rõ rệt và cả nhiệt độ vừa tắm xong nóng hầm hập khiến Đào Anh Thy căng thẳng: “Tôi phát hiện ra bây giờ tính cảnh giác của tôi càng ngày càng thấp. Cô vào phòng ngủ mà tôi cũng

không phát hiện ra”

Loại chuyện nhỏ nhặt này còn phiền tới người khác…

Tư Hải Minh ngồi bên cạnh, anh bắt chéo chân, dáng ngồi tùy ý

vẫn không làm mất đi khí chất của anh,

dáng vẻ nghiêm túc nhìn Đào Anh Thy đang được bôi thuốc trên mặt.



“Bác sĩ, xin hỏi lúc nào thì mặt tôi hết sưng?”

Đào Anh Thy hỏi: “Chủ yếu là mai tôi còn phải đi làm.. ”

“Không sao, chỉ cần bôi thuốc, qua một đêm là có thể tiêu sưng.

Từ Hải Minh cúi người, nhấc cäm cô lên, giọng

trầm thấp như khàn khàn: “Miệng cô thật lợi hại…”

“Anh… Ưml” Đào Anh Thy còn chưa nói ra thì cái miệng nhỏ nhắn đã bị Tư Minh Hàn bá đạo cắn nuốt.

Đầu Đào Anh Thy bắt đầu trở nên mơ màng, vươn tay định đẩy anh, sau đó hai tay cô cũng bị Tư Hải Minh đặt trên đầu, toàn thân không thế động

đậy mặc anh ta cần ta cứ lấy

Nụ hôn dài khiến Đào Anh Thy thiếu oxy rất

nhanh. Lúc cô sắp tắt thở thì anh mới buông cô ra.

“Hmm…Hmmm..” Đào Anh Thy thở phì phò

từng hơi, vẻ mặt đỏ bừng, đôi mắt hiện ra hơi nước:

“Anh…

Lòng bàn tay Từ Hải Minh vuốt ve đôi môi cô, giọng khàn đục: “Sưng lên rồi. Đúng là đáng thương…”

Đào Anh Thy ngoài thở dốc ra thì không thế nói gì nữa, trong lòng tức giận: Tôi như thế là do anh làm!

“Hôm nay ngủ ở đây đi” Dứt lời, Tư Hải Minh rời khỏi người cô.

Đầu Đào Anh Thy vừa hơi tỉnh táo, chợt nghe thấy câu cô không thể tin được: “Cái gì? Vì sao? Tôi không muốn!”

Từ Hải Minh quay mặt lại, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị khiến da đầu người ta tê dại: ‘Không phải tôi đang trưng cầu ý kiến của cô mà đây là mệnh lệnh.”

Đào Anh Thy mím môi thật chặt, giận mà không

dám nói gì. Anh có thể bá đạo hơn nữa không!

Cô thấy Tư Hải Minh cầm điện thoại lên thì không khỏi căng cứng thần kinh.

Cũng may anh chỉ đặt điện thoại lên tủ đầu giường. Cô cũng không đế lại dấu vết khiến anh phát hiện.

Tư Hải Minh nằm xuống, tựa vào gối, đôi đông

tử đen không giận mà uy nhìn Đào Anh Thy.

Đào Anh Thy chần chừ, chỉ có thể bất chấp khó

khăn mà nằm xuống, cách Tư Hải Minh một khoảng.

Cơ thể cô căng thẳng tới mức máu sắp chảy ngược rồi

Không phải nói tính cảnh giác với cô giảm xuống à?

Vi sao lại bảo cô ngủ cùng với anh?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1111 lượt.

Powered by danhgiathuoc.vn

loading...
DMCA.com Protection Status