Một thai hai bảo: Giám đốc hàng tỉ yêu vợ tận xương

Chương 1250: Đứa Trẻ Đến Từ Thành Phố


Hơn nữa, lúc người đàn ông này mang cậu trở về, trên người cậu toàn là máu, khiến rất nhiều người trong thôn chú ý, có vài người thương xót cậu nên đưa tới mấy bộ quần áo.

"Cậu trai nhỏ à, sao cậu lại chạy vào trong khu rừng kia? Nơi đó rất nguy hiểm, có rất nhiều thú hoang. Nhà cậu ở đâu thế? Sao lại chạy tới đây?"

Người nam nhân nói liên tục, đặt ra một đống câu hỏi.

Anh ta thấy cậu còn nhỏ tuổi, cũng không giống con nhà nông, trên người mặc toàn đồ đắt tiền, làn da trắng nõn, rõ ràng là đứa bé lớn lên trong thành phố.

Con gái anh ta cực kỳ khao khát được như thế này, cô bé thích nhất là cái đẹp, chỉ là từ nhỏ đã lớn lên ở nông thôn, làn da phơi nắng quanh năm suốt tháng trở nên vừa thô ráp vừa đen đúa, nhìn thấy khuôn mặt xinh xắn trắng nõn của Hữu Hữu thì vô cùng hâm mộ.

Trong lúc cậu hôn mê, cô bé con cứ nằm bên giường nhìn cậu mãi không chán, một hồi thì nắm tay cậu nhìn nhìn, một hồi thì lại gảy lông mi cậu, cứ như thể chơi mãi không biết chán vậy.

Cô bé con cực kỳ thích thú với cuộc sống thành phố, trên TV chiếu phim thần tượng, cô bé xem xong thì có ước mơ là lớn lên sẽ thi vào một trường đại học trong thành phố, sẽ đến thành phố để sinh sống.

Lần đầu tiên nhìn thấy Vân Thiên Hữu, trong lòng cô bé đã cực kỳ thích thú, mặc dù chưa đến tuổi để nhắc đến mối tình đầu, nhưng nhìn thấy Hữu Hữu cô bé con cũng đã biết thẹn thùng.

Hữu Hữu cảm thấy gia đình người nông dân này rất nhiệt tình, đối xử với cậu rất chu đáo, giản dị nhưng đôn hậu, không giống như có ý xấu gì, hơn nữa còn giúp cậu rửa sạch mấy vết thương trên người, bởi vậy cậu cũng nảy sinh thiện cảm đối với người đàn ông kia.

Chỉ là lúc anh ta hỏi đến thân thế của cậu, cậu không nói rõ, chỉ nói mình sống ở trong thành phố.

Người đàn ông muốn hỏi số điện thoại của cha mẹ cậu để gọi cho họ đến đón cậu về nhà.

Hữu Hữu đọc số của Lý Hàn Lâm.

Người đàn ông để cho cô bé con ở nhà với cậu, chính mình đi đến đầu thôn gọi điện thoại.

Thôn này ở vị trí hẻo lánh, thông tin liên lạc cũng hết sức lạc hậu, không phải nhà ai cũng có loại thiết bị hiện đại và xa xỉ như điện thoại di động, ai muốn gọi điện thoại cũng đều phải chạy đến quán bán đồ vặt ở đầu thôn, ở đó có điện thoại công cộng, chỉ cần nhét một đồng là có thể gọi điện thoại vài phút.

Người dân trong thôn An Dương cần gọi điện thoại thì đều chạy tới quầy bán đồ vặt, cực kỳ thuận tiện.

Khoảng cách từ thôn An Dương đến thôn phụ cận rất xa, rất may là cuộc sống trong thôn cũng khá đầy đủ nên rất ít người rời khỏi thôn.

Cô bé con gọi là Linh Linh, tên đầy đủ là Triệu Linh Hoa, năm nay sáu tuổi, đang học ở trường tiểu học tư thục trong thôn.

Những chuyện này đều là Linh Linh nói cho cậu biết.

Thấy Hữu Hữu đã tỉnh lại, Linh Linh liền lập tức bật chế độ máy hát, thao thao bất tuyệt, líu ríu không ngừng.

Hữu Hữu không có sức lực mà đáp lại, chỉ lẳng lặng tựa vào giường, chờ người đàn ông kia liên lạc được với Lý Hàn Lâm, sau đó sẽ chờ Lý Hàn Lâm đến đón cậu trở về.

Hữu Hữu lạnh nhạt cũng không làm giảm sự nhiệt tình của cô bé con, cô bé tự mình nói tự mình nghe hết sức vui vẻ.

Chuyện này cũng không có gì đáng trách.

Từ nhỏ Linh Linh vẫn luôn ở trong thôn, khó có cơ hội gặp được một đứa trẻ đến từ thành phố, đương nhiên là trong lòng hết sức tò mò.

"Anh à, ở thành phố trăng có lớn không, có tròn không?"

"Thật ra em rất hâm mộ người thành phố! Em nhìn thấy trên TV rồi, người thành phố đều ăn mặc rất đẹp! Quần áo trên người em rất xấu, là do mẹ em tự tay may, ôi chao..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như thích thanh từ, benh va cach chua rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.