Một thai hai bảo: Giám đốc hàng tỉ yêu vợ tận xương

Chương 2196: Không Có Hứng Thú!


Tống Vân Tích vừa nghe liền cảm thấy khó hiểu: "Không có hứng thú?!"

"Hình như tôi không có nghĩa vụ phải giúp cậu."

Cố Cảnh Liên có vẻ rất không có kiên nhẫn, buông xuống một câu, trực tiếp đứng dậy, đi ra cửa.

Tống Vân Tích lập tức đứng lên nói: "Anh Cố, tôi không có ý này! Nếu, anh đồng ý xả cơn giận này giúp tôi, tôi tuyệt đối sẽ không khiến anh thất vọng! Thù lao sẽ không thiếu phần của anh! Chỉ cần anh có thể cho tôi xả một trận, tôi tuyệt đối sẽ cảm tạ hậu hĩnh!"

Cố Cảnh Liên bỗng nhiên cười, đi đến trước mặt anh ta, ha tay đút túi quần, hơi cúi người xuống, cùng anh ta đối mặt, hơi thở tà nịnh như lan: "Cậu dựa vào cái gì mà cho rằng, tôi sẽ vì một người đến tên cũng không nhớ để trêu vào một đối thủ có thực lực ngang tôi?"

Tống Vân Tích kinh ngạc mở to hai mắt nhìn anh ta.

Trong mắt Cố Cảnh Liên bỗng xẹt qua một tia rét lạnh, ngón tay thon dài bắt lấy cái cằm của anh ta nâng lên, liếc mắt đánh giá anh ta một chút.

Tống Vân Tích quật cường không chịu cúi đầu, dáng vẻ như vậy lại có phần ngây thơ.

Cố Cảnh Liên bỗng nhiên hất mặt anh ta sang bên, khuôn mặt đẹp trai tà tứ hiện lên chút âm u lạnh lẽo, nói: "Người đàn ông có phân lượng như Mộ Nhã Triết, hoặc đừng tìm anh ta đối nghịch, hoặc chuẩn bị tốt tinh thần ngọc nát đá tàn, không lưu lại đường sống, nhổ cỏ tận gốc."

Dừng một chút, anh ta chậm rãi hỏi lại: "Cậu định trả giá như thế nào?"

"Anh muốn bao nhiêu."

"Tôi muốn bao nhiêu?"

Cố Cảnh Liên như nghe được chuyện buồn cười nhất thiên hạ, lạnh lùng nói: "Có vẻ cậu không hiểu quy củ lắm!"

"Có ý gì?"

Cố Cảnh Liên vỗ vỗ khuôn mặt anh ta, hành động đầy ngả ngớn, ngạo mạn.

Tống Vân Tích vì hành động ngả ngớn đáng xấu hổ này mà ẩn nhẫn cắn chặt răng, lại nghe anh ta nói: "Giá trị con người Mộ Nhã Triết lên tới hàng tỉ, mạng của anh ta, cậu mua nổi sao?"

Nói xong, anh ta liền bỏ tay ra, cười lạnh lùng, xoay người, châm một điếu thuốc.

Cố Cảnh Liên thả ra một vòng khói, nửa híp mắt, bâng quơ nói: "Anh bạn nhỏ, chuyện phức tạp này không đơn giản như cậu nghĩ đâu, đừng tưởng ông già nhà cậu làm Thị trưởng thì cậu liền có tư cách chạy tới đây để tự làm mất thể diện! Cút trở về đi!"

Nói xong, nhân viên phục vụ liền tiến lên khoác áo khoác tây trang màu đen lên người anh ta, mặc cho hai ống tay áo buông thõng không cần xỏ, liền tiêu sái xoay người đi về phía cửa.

Tống Vân Tích không thể nhịn được nữa đứng dậy, gào thét về phía bóng lưng kiêu ngạo của anh ta:"Đứng lại!"

Cho dù hai chữ anh ta gào thét đầy vang dội, nhưng Cố Cảnh Liên lại như khinh thường coi như không nghe thấy, nghênh ngang rời đi.

Cũng không biết dây thần kinh anh ta bị chập chỗ nào, hay là một chai rượu đỏ đã cho anh ta can đảm mà anh ta lại dám phát tiết mọi khuất nhục cùng bất mãn ở chỗ này: "Tôi thấy là anh không dám làm đi? Mệt cho danh xưng Hoàng thái tử nhà họ Cố của anh, không nghĩ tới, lá gan cũng chỉ có thế! Nói trắng ra chính là không dám đối đầu với Mộ Nhã Triết thôi! Đường đường là Cố Cảnh Liên cũng chỉ có thế mà thôi!"

Phát tiết một hồi.

Sau khi Tống Vân Tích tức giận xong liền một cước đá chiếc bàn thấp bên chân, chiếc ly chân dài trên bàn liền bị văng xuống đất, “choang” một tiếng, vỡ nát!

Nhân viên phục vụ ném cho anh ta cái nhìn đầy hung ác.

Nhưng tống Vân tích nốc rượu vào cũng chẳng thèm bận tâm đây là địa bàn của ai, hét lớn: "Nhìn cái gì mà nhìn? Một lũ hèn nhát! A!"

Hét xong, anh ta lại ngồi lại vị trí, mở chai rượu ra tu một hơi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như ly thuyet phat trien ben vung nganh san xuat, cac yeu to anh huong den su bien dong cua ty gia hoi doai chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.