Một thai hai bảo: Giám đốc hàng tỉ yêu vợ tận xương

Chương 2822: Em Nhớ Anh


Mạnh Tinh Tuyết lại tiếp tục giặt quần áo, chỉ là không biết rốt cuộc cô ấy suy nghĩ miên man cái gì, mãi đến khi Sở Hà đi ngủ, 12 giờ, cô ấy mới cầm quần áo giặt xong, chậm rãi đi phơi.

Cô ấy trở lại phòng bệnh, vươn tay ra, do dự thật lâu, rốt cuộc cũng ấn số của Mộ Yến Thừa.

Tiếng chuông vang lên vài tiếng, ngay sau đó bị người ta tắt máy.

Đầu bên kia truyền đến tiếng ‘Tút tút tút’, Mạnh Tinh Tuyết lạnh lùng nhếch môi, lại ấn tiếp, Mộ Yến Thừa quyết tâm không nhận điện thoại của cô ấy, ngay cả cơ hội cho tiếng chuông vang lên cũng không cho cô ấy, trực tiếp tắt máy.

Mạnh Tinh Tuyết lại bám riết không tha không ngừng gọi.

Mộ Yến Thừa không ngại phiền toái cắt đứt.

Mạnh Tinh Tuyết lại cố chấp, mãi đến cuộc gọi thứ 99, Mộ Yến Thừa không thể chịu đựng được, nhận điện thoại, sau đó quát lên, “Mạnh Tinh Tuyết, em điên rồi sao?”

Nghe ngữ khí của anh ta, hình như uống một chút rượu, thế cho nên đang rơi vào trạng thái hơi say, nói chuyện giống như đứa bé ngây thơ tức giận.

Bối cảnh có chút ồn ào.

Nghĩ cũng không cần nghĩ.

Anh ta nhất định lại đi quán bar uống rượu rồi.

Không biết vì sao, vừa nghe thấy giọng của anh ta, sắc mặt vốn trầm tĩnh của Mạnh Tinh Tuyết, rốt cuộc cũng dao động, hốc mắt cô ấy đỏ một vòng, đôi môi khô khốc rốt cuộc cũng bật ra tên của anh ta, “Yến Thừa…”

“…”

“Em rất nhớ anh…”

Vừa dứt lời, nước mắt đột nhiên tràn ra.

Mộ Nhã Triết lấy tay lau nước mắt, hận chính mình không tốt, cảm thấy bộ dạng yếu ớt này thực buồn cười.

Sao lại không tốt như vậy?

Rõ ràng sớm đã nghĩ tới, đợi anh ta một khi nhận điện thoại, nhất định phải đem ấm ức và phiền muộn nhiều ngày qua phát tiết ra ngoài.

Nhưng mà lời nói đến yết hầu, một khi nghe được giọng nói của anh ta, không hiểu sao lại mềm nhũn.

Có lẽ là vì yêu mà khắc cốt ghi tâm, mới có thể ở trong vòng xoáy tình cảm, bại trận liên tiếp, lần nữa tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.

Có lẽ, những người chưa có người yêu sẽ không hiểu, sợ hãi mất đi một người có bao nhiêu tuyệt vọng.

Bởi vì quá yêu, thế cho nên ở trong ranh giới tình cảm, có thể hèn mọn cúi thấp đầu chui vào bụi rậm.

Mộ Yến Thừa xuất thân kiêu ngạo, bởi vậy anh ta có kiêu ngạo của cô ấy.

Nhưng mà cô ấy yêu anh ta, yêu đến mức tự tôn cũng không cần.

“Em rất nhớ anh, anh ở đâu, em đi tìm anh.”

Mộ Yến Thừa nghe vậy thì sửng sốt, giọng nói của anh ta đột nhiên mơ hồ vài phần, “Em đừng đến tìm anh… Chúng ta đã kết thúc!”

Kết thúc sao?

Mạnh Tinh Tuyết mở to hai mắt, vừa muốn nói gì đó, lại nghe Mộ Yến Thừa cười lạnh một tiếng, rồi nói, “Tinh Tuyết, là anh không có năng lực, không có biện pháp giống như anh hai không ai bì nổi, mang đến cuộc sống hạnh phúc cho người phụ nữ của mình! Đối với em, anh tự cảm thấy không thẹn với lương tâm, nhưng mà… Những lời em nói ngày đó, đến nay hồi tưởng lại, giống như xương cá mắc tại cổ họng… Anh không nghĩ ra, anh không rõ… Vì cái gì… Ở trong mắt em, anh là như vậy…”

Giọng nói của Mộ Yến Thừa khàn khàn, anh ta đột nhiên cắn chặt răng, tắt điện thoại.

Không phải như thế…

Không phải như thế…

Mạnh Tinh Tuyết đứng dậy, cầm chặt túi xách, cô vừa đi ra ngoài cửa vừa ấn số của anh ta, nhưng mà gọi điện thoại mấy lần, anh ta đều tắt máy như cũ.

Anh ta không nhận điện thoại của cô nữa rồi!

Chẳng lẽ, anh ta thật sự muốn kết thúc đoạn tình cảm này sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như giang kinh, tu that don gian giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.