Một thai hai bảo: Giám đốc hàng tỉ yêu vợ tận xương

Chương 3230: Hôn Lễ Thế Kỷ (15)


Lục Cận Dự và Khương Thân trợn mắt há miệng nhìn kỹ Mộ Nhã Triết ngồi dưới đất, nói, “Người đâu giữ chân cho tôi.”

Tần Chu lập tức đi qua, giữ lấy chân anh.

Hai tay Mộ Nhã Triết để ra sau gáy, bắt đầu ngồi dậy.

Lục Cận Dự nhìn mà chảy mồ hôi lạnh, bên trong cánh cửa, Cung Kiệt thúc giục, “Phù rể cũng phải làm.”

Khương Thân khóc lóc cầu xin, “Cậu em vợ! Tha mạng!”

Cung Kiệt lạnh lùng nói, “Ai là cậu em vợ của anh!”

Khương Thân vỗ trán, ai nha, hình như không thể kêu linh tinh như vậy.

Anh ta nhào đến cửa, khóc lóc, “Mặc kệ là ai canh cửa! Đừng chơi đùa như vậy! Làm xong một trăm cái chống đẩy chân tôi đã mềm nhũn rồi! Làm tiếp một trăm cái nằm ngửa ngồi dậy nữa, tôi nhảy từ trên tầng xuống đó!”

“Nhảy đi, dù sao cũng là tầng hai.”

Lục Cận Dự dán vào cửa thương lượng, “Người anh em, cậu suy nghĩ lại mà xem, đợi một ngày nào đó cậu cưới vợ, nếu vợ cậu bị em vợ canh giữ ở cửa bắt làm một trăm cái chống đẩy, cậu cũng nuốt không trôi!”

Cung Kiệt ghét bỏ nói, “Đối với tôi mà nói, một trăm cái chống đẩy không nói làm gì, là do các người yếu như gà thôi.”

Yếu như gà sao?

Lục Cận Dự và Khương Thân vừa nghe, không mua sổ sách nữa.

“Anh ta vậy mà nói chúng ta yếu như gà?”

“Không được! Chứng minh cho bọn họ xem! Một trăm cái nằm ngửa ngồi dậy, chỉ là một case nhỏ!”

Nói xong, Lục Cận Dự ngồi dưới đất, mặc cho Khương Thân giữ chân, thở hổn hển ngồi dậy.

Đợi cho tất cả mọi người làm xong, Mộ Nhã Triết đứng ở cửa, Cung Kiệt vẫn không có ý định mở cửa.

Tiếu Tuyết từ trong khuê phòng chạy ra, đi đến bên cạnh Cung Kiệt, thấy thương cho chú rể không được mở cửa, dở khóc dở cười, “Tiểu Kiệt, anh còn không mở cửa ra đi? Đừng để cô dâu đợi quá lâu.”

Cung Kiệt, “Nói dùm cho chị gái tôi, cô dâu, phải rụt rè một chút.”

Tiếu Tuyết, “…”

Cuối cùng, vẫn là Mộc Tịch chạy đến cầu xin, Cung Kiệt mới miễn cưỡng mở cửa, để Mộ Nhã Triết đi vào.

Mộ Nhã Triết vừa đi vào cửa, khí thế bừng bừng, Hoa Cẩm bị khí thế trên người anh dọa sợ, lập tức giơ hai tay lên đầu hàng, “Anh rể, chuyện này tuyệt đối không phải là chủ ý của em!”

Cung Kiệt ngẩng đầu ưỡn ngực, còn ghét bỏ nói, “Hôm nay cứ như vậy bỏ qua cho anh rồi.”

Mộ Nhã Triết, “…”

Lục Cận Dự thấy mặt Mộ Nhã Triết chảy mồ hôi, nhanh chóng tiến lên lau cho anh.

“Mệt muốn chết rồi, anh rể.” Cung Kiệt cũng cười cười, ánh mắt đánh giá anh vẫn rất xấu xa.

Mộ Nhã Triết nhìn chăm chú anh một lúc lâu, sắc mặt căng chặt một lát, đột nhiên lại lộ ra mỉm cười tao nhã, “Cậu đợi đấy, cậu cũng sẽ có ngày hôm nay.”

Cung Kiệt cũng mỉm cười khiêu khích, “Mỏi mắt chờ mong.”

Mộ Nhã Triết đi đến cửa phòng, gõ cửa, giọng nói lập tức dịu dàng, “Vợ à, anh đến rồi.”

Trong phòng, Mộc Tịch nghe được tiếng bước chân đến gần, còn khẩn trương hơn cả Vân Thi Thi, mãi đến khi giọng nói dịu dàng của Mộ Nhã Triết vang lên, cô ấy mở cửa theo bản năng.

Tiếu Tuyết nhanh chóng ngăn cô ấy lại.

“Cô làm gì thế?”

“A…”

Mộc Tịch phản ứng kịp, lập tức rút tay lại.

Tiếu Tuyết trừng cô, “Bây giờ còn chưa thể mở cửa! Sao có thể nhìn thấy cô dâu đơn giản như vậy?”

“A Tuyết.”

Ngoài cửa, Mộ Nhã Triết dịu dàng gọi tên cô ấy, “Nghe lời, mở cửa.”

Trong lúc này Tiếu Tuyết bị giọng nói từ tính của anh làm mê hoặc thần hồn điên đảo, cũng vươn tay ra mở cửa theo bản năng.

Quân Mặc lanh tay lẹ mắt ngăn lại, nhíu mày nói, “Tiếu Tuyết, cô cũng mắc phải tật háo sắc sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như luc gian nan moi biet ai la ban khi hoan nan moi biet ban la ai, cach lam thang toc xoan tu nhien tai nha những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.