Một thai hai bảo: Giám đốc hàng tỉ yêu vợ tận xương

Chương 422: Mẹ, Hữu Hữu yêu mẹ!


“Được rồi, mẹ, con không cần món đồ chơi kia nữa.” Hữu Hữu nhìn cô nhễ nhại mồ hôi, cực kì đau lòng.

Không cần đồ chơi nữa!

Mẹ vì cậu liều mạng như vậy, Hữu Hữu không thể nhìn nổi nữa, bước tới vươn hai tay nhỏ bóp vai và cánh tay ê ẩm cho cô, muốn dựa vào đó mà giúp cô bớt đau nhức.

“Hữu Hữu thích, mẹ nhất định phải thắng được cho con.”

Vân Thi Thi sắt đá nói, ánh mắt kiên định, vì vậy uống ực thêm hớp nước, cầm vé khách quý đổi lấy cơ hội lần nữa.

Hữu Hữu đứng ở một bên, trên mặt hồng hồng, mím môi thật chặt, tuy đau xót nhưng như có một đường ấm áp chạy thẳng vào tim.

Tính cách của Vân Thi Thi, từ trước đến nay vốn không chịu thua, trong mắt của cô chỉ có làm được và không làm được, không có khả năng và không khả năng.

Ví dụ trên mặt học tập, cô không phải người có trí thông minh cao, nhưng cô có thể chịu khổ, chăm chỉ, có ý chí nghị lực người thường không có.

Hơn nữa trong tính cách có sự ngoan cố.

Nhân viên công tác đứng cạnh trợn mắt há mồm, bọn họ thấy rất nhiều du khách đến chơi trò này để thắng phần thưởng, nhưng ít thấy người cố chấp như này, chơi một trò chơi khô khan lặp đi lặp lại, có sự kiên định phi thường.

Bọn họ kinh ngạc vì những phần thưởng này không phải cực kì quý giá, ngoại trừ một số ít món trong thành phố không còn bán nữa.

So với tấm vé mấy nghìn đồng mà nói, giá trị của mấy món đồ chơi không đáng là bao.

Tốn mấy nghìn mua vé khách quý, kết quả lại đâm đầu vào sản phẩn giá rẻ và trò chơi nhàm chán.

Thật khiến người ta khó hiểu!

Nhưng Vân Thi Thi không để ý người khác nghĩ như nào, chỉ biết Hữu Hữu thích món đồ chơi kia, là thứ cậu muốn, vậy là đủ rồi!

Vòng tiếp theo không qua, tiếp tục chơi tiếp vòng nữa.

Mãi đến vòng thứ ba, Vân Thi Thi mới miễn cưỡng đạt năm trăm điểm, được thoại nguyện cầm phần thưởng đặt vào tay Hữu Hữu.

“Bảo bối, con xem, mẹ thắng rồi nè.” Vân Thi Thi ngồi xổm xuống trước mặt cậu, dịu dàng nhéo mũi cậu.

Trong lòng Hữu Hữu cảm động không gì sánh bằng, cậu nhẹ nhàng vuốt ve con gấu, nhìn Vân Thi Thi tuy đổ mồ hôi nhễ nhại nhưng lại cười vô cùng rạng rỡ, nhất thời, mũi hơi ê ẩm!

“Mẹ, Hữu Hữu yêu mẹ!”

Để khen thưởng, Hữu Hữu bước tới dâng lên một nụ hôn, coi như một cái khao ngọt ngào nhất!

Vân Thi Thi cười, Thiên Thiên đứng bên cạnh đỏ cả mắt, nhỏ giọng ngập ngừng nói: “Anh trai, em có thể sờ sờ con gấu của anh không?”

“Được.”

Hữu Hữu khá hào phóng, cô nhóc Thiên Thiên này, ngoại trừ cực kì dính người thì không có chỗ gì đáng ghét, bởi vậy, cậu đưa con gấu cho cô bé chơi.

Dễ thấy Thiên Thiên yêu thích không muốn buông tay, gấu con rất dễ thương, trẻ con ở tuổi này đối với đồ vật đáng yêu căn bản không có sức chống cự, chơi một hồi cũng la hét đòi muốn.

Vì thế Khương Lê cũng tham gia trò chơi, kết quả 100 điểm cũng không đủ.

Điều này khiến cô ấy lúng túng!

Vì vậy Khương Lê đi tới bên cạnh Thiên Thiên, để cô bé ngắm nghía xong rồi đưa trả lại Hữu Hữu.

Dỗ dành đủ mọi cách nhưng Thiên Thiên vẫn ôm không muốn buông, hai mắt cô bé đẫm lệ, cái miệng nhỏ nhắn méo xẹo, vẻ mặt vừa đau lòng vừa tủi thân, như thể giây tiếp theo nước mắt sẽ òa ra!

Thấy cô bé không có ý buông tay, Khương Lê khó tránh khỏi thấy xấu hổ, đây là đồ của người ta, mình đâu thể cứ giữ khư khư thế được?

Nhưng trẻ em nhỏ như vậy, đâu hiểu được những điều này, không đợi Khương Lê lên tiếng lần nữa, nước mắt đã tí tách rơi xuống, làm ướt đẫm khuôn mặt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như linh hon, bi quyet thanh cong giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.