Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 1 - Chương 2: Bà nội tàn nhẫn sinh lòng độc ác


Việc nhà đã xong, Chu Tử Chu Bích xách theo cái sọt đến ruộng lúa mạch nhổ cỏ hái rau dại. Mùa đông trong ruộng lúa mạch, mặc kệ là rau cải đất hay là rau tể thái (1), nhìn đều rất non, hái về nhà có thể phối hợp làm thức ăn; còn có thể băm nhuyễn cho gà ăn tiết kiệm không ít ngô.

Hai tỷ muội vừa hái rau vừa nói chuyện phiếm, phỏng chừng đến giữa trưa, Chu Tử nhìn trời, màu trắng ngày đông tỏa ra ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, đọng lại trên bầu trời, thật sự nên về nhà rồi.

Chu đại tẩu ở nhà đã làm xong cơm trưa, cháo ngô hầm rau cải, bỏ thêm mấy viên muối thô.

Cơm canh thực qua loa, nhưng Chu Tử Chu Bích mỗi người bưng một bát, ngồi dưới cửa sổ phơi nắng ấm mà uống, còn uống thật ngon. Nhà của hai nàng không có ruộng đất, liền xới một mảnh đất nhỏ ở đối diện cửa nhà trồng rau, thường đều dựa vào phụ thân làm thợ mộc kiếm chút tiền mà duy trì cuộc sống, hiện nay trong nhà chỉ còn lại một chút lúa mạch, vẫn luyến tiếc không dám ăn, chuẩn bị cho lúc mẹ ở cữ sau khi sinh đệ đệ còn có mà dùng.

Cơm nước xong, hai tỷ muội lại phân công hợp tác rửa nồi chăm lợn cho gà ăn.

Lúc chăm lợn, Chu Tử nhìn lợn ăn thật ngon lành, trong lòng thực vui vẻ. Mấy con lợn này chính là hy vọng của cả nhà, trước khi qua năm mới, bán đàn lợn sẽ có được chút bạc rồi!

Chu Bích ở bên kia cho gà ăn nói với tỷ tỷ ở bên này: "Tỷ, vừa đến mùa đông sao gà lại không đẻ trứng nữa?"

"Vẫn đẻ, chỉ là ít đi nhiều lắm," Chu Tử nhìn đàn gà chen chúc giành ngô nói, "Lấy rau dại đã hái băm cho gà ăn, cho ăn ngô như thế thật rất lãng phí!"

Chu Bích dạ một tiếng, đi băm rau dại.

Chu Tử nhanh chóng nói với theo một tiếng: "Để rau cải và rau tể thái lại, thứ khác thì băm hết đi!"

Chu Bích lại trong trẻo đáp một tiếng.

Hai tỷ muội chuẩn bị mang cái sọt đi, Chu đại tẩu vội vàng giao phó: "Về sớm một chút, đến chỗ cha các con nhặt chút vụn bào (mạt cưa)!"

Chu Tử vội vàng dạ một tiếng.

Ở Độc huyện này, thợ mộc đến nhà người ta làm việc, luôn đặt ra quy củ là vụn bào cùng gỗ vụn đều thuộc về thợ mộc, nhặt về nhà là có thể dùng nhóm lửa.

Lúc chạng vạng, Chu Tử cùng Chu Bích hợp lực lôi xe hai bánh, Chu Tử kéo xe, Chu Bích thì giữ xe đẩy xe, cùng đến nhà Chương lão Tam ở thôn nam.

Nhà Chương lão Tam tuyệt đối không giống đại bộ phận những nhà khác trong thôn, một tứ hợp viện (2) lớn chỉnh tề, tất cả đều là mái ngói xanh đen, ngay cả lối đi dạo trong viện cũng trải đá xanh.

Chu Tử ở cửa lớn hô một tiếng, một gã sai vặt mười bốn mười lăm tuổi đi ra, dẫn hai tỷ muội kéo xe vào cửa.

Cả nhà Chương lão Tam đang ăn cơm, trong viện im ắng.

Đang ăn cơm ở nhà kề (3), Chu Đại Lang đi ra, đón hai nữ nhi đến lấy vụn bào.

Lúc Chu Tử xách theo giỏ đựng vụn bào đi qua cửa lớn của nhà chính, một mùi thơm của thịt trộn hồi hương chui vào mũi của nàng, Chu Tử dùng sức hít một hơi: thực thơm nha!

Trước khi Chu Tử xuyên qua vẫn là người theo chủ nghĩa ăn chay, ngửi được mùi thịt liền chán ghét, không nghĩ tới hiện tại thật sự không thể được ăn thịt, ngược lại cứ ngửi thấy liền thích, bụng cũng bắt đầu kêu thầm thì.

Ngồi trong nhà chính là con trai Chương Kỳ và con gái Chương Mai của Chương lão Tam. Chương Kỳ ngẩng đầu, nhìn hai con gái Chu Tử Chu Bích của thợ mộc Chu Đại Lang, hai búi tóc được chải sơ trên đầu không hề rối loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mắt to đen bóng, đều có dáng dấp mỹ nhân, nhưng đáng tiếc lớn như vậy mà ngay cả váy cũng không mặc, đều là quần áo bông cũ đã bị giặt đến trắng bệch. Hắn nghĩ nghĩ, cảm thấy hai tỷ muội này thật quá đáng thương, cầm hai cái bánh bao, gắp mấy miếng thịt xắt sợi nhét vào.

Chương Kỳ vừa ra khỏi cửa nhà chính, liền nhìn thấy Chu Tử mang theo một sọt vụn bào đi tới, hắn cũng không nói nhiều, trực tiếp đưa hai cái bánh bao cho Chu Tử.

Chu Tử ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong ánh mắt xinh đẹp của Chương Kỳ tràn đầy ân cần.

Chu Tử cười cười, tiếp nhận bánh bao, giòn giã nói: "Cám ơn ngài!"

Chương Kỳ bao nhiêu tuổi? Chắc là chưa quá mười lăm tuổi, Chu Tử cũng không nghĩ nhiều, cho liền ăn!

Chu lão đại thấy được, vội vàng nói lớn tiếng: "Tử nhi, cảm ơn đại thiếu gia đi!"

"Đã cảm ơn rồi, cha!" Chu Tử cười tủm tỉm đi qua, đưa hai cái bánh bao kẹp thịt cho Chu Bích.

Lúc về nhà, trời đã tối rồi, các nhà các hộ bắt đầu kêu con cháu của mình về, trong không khí tràn ngập mùi vị cháo loảng, bánh nướng áp chảo, củ cải xào. Chu Đại Lang kéo xe hai bánh, Chu Tử cùng Chu Bích nằm trên vụn bào, hai tỷ muội ngươi một ngụm ta một ngụm ăn từng miếng bánh bao. Mỗi khi cắn một ngụm hai tỷ muội đều phải nhai nửa ngày mới chịu nuốt xuống.

"Tỷ, thịt thực thơm nha!" Chu Bích cắn một ngụm, vội vàng đẩy qua cho tỷ tỷ.

Chu Tử cắn một ngụm, cố ý chỉ cắn bánh bao, không ăn đến thịt.

Về đến nhà, Chu Tử lấy ra cái bánh bao kẹp thịt đã giữ lại đưa cho mẹ, Chu Đại Lang cũng lấy ra cái bánh bao từ trong tay áo, chẳng qua là kẹp dưa muối. Một nhà bốn người không khỏi đều nở nụ cười.

Buổi tối, Chu đại tẩu ở lại nhà tiếp tục đóng đế hài, Chu Đại Lang mang Chu Tử cùng Chu Bích đến nhà nội.

Từ nhà Chu Tử đến nhà nội là một con đường nhỏ, phía bắc đường nhỏ là một hồ nước rất lớn, phía nam là một cánh rừng cây Dương lớn. Chu Đại Lang mỗi tay dắt một nữ nhi, vừa đi vừa nói chuyện. Mặt đất bị đông cứng, dẫm lên nghe "soạt soạt". Chu Tử cùng Chu Bích cố ý dùng sức dậm chân đi trên đường, nghe tiếng vang liền cười ha ha.

Nhà nội Chu Tử tuy rằng là nhà ngói lớn ba gian, nhưng vẫn là tường gạch mộc, cửa lớn cũng do Chu Đại Lang dùng gỗ đầu thừa đuôi thẹo ghép thành. Chu Tử còn chưa kịp gõ cửa, chó trong nhà liền kêu lên. Trong nhà truyền đến tiếng của bà nội Chu Tử: "Ai?"

"Con!" Chu Tử lớn tiếng nói.

"Tới liền!" Tiếng bà nội nói.

Người ra mở cửa cũng là chú Chu Tam Lang của Chu Tử.

Chu Tử đi vào cửa nhà chính liền thấy dưới đất đặt một cái thúng cạn, trong thúng cạn là ngô, nàng cảm thấy mình đã hiểu. Bà nội Chu Tử luôn có ý tưởng nghĩ cách bòn rút lợi ích từ Chu Tử cùng Chu Bích, Chu Tử Chu Bích vừa đến nhà bà, không khẩy bông thì chính là tách ngô, nếu không thì chính là nấu rượu rửa rau quét sân. Tóm lại sẽ không để Chu Tử Chu Bích nhàn rỗi đứng trong nhà mình.

Nhà chính đốt một ngọn đèn. Ông lão Chu thực quá tiết kiệm, đèn dầu rất nhỏ, chỉ có một chút ánh sáng, bên trong vẫn tối đen như trước.

Ông lão Chu cùng Chu Đại Lang chia nhau ngồi hai bên cái bàn cao cao, trước mắt hai cha con đều đặt một chén trà lớn.

Chu Tử cùng Chu Bích ngồi trên ghế gỗ nhỏ bên cái nia lớn tách ngô. Tách ngô chính là tách hết hạt ngô xuống, chỉ còn lại lõi ngô. Chu Tử vừa tách ngô vừa nói với bà nội: "Nội, nhà bà củi lửa nhiều, củi trong nhà con không đủ đốt, chút nữa tách ngô xong, mấy cái lõi này cho con đem về nhà nấu rượu đi!"

Tuy rằng Chu Tử cười nói, nhưng lại dùng giọng điệu khẳng định.

Chu lão thái nghĩ nhà mình đúng thật không cần, củi cây bông chất đống cao cả thước trước phòng, lại nói nhìn dáng vẻ của Chu Tử, nếu không thuận theo lời nàng không chừng nàng thực sẽ kéo Chu Bích ném việc bỏ về, cho nên tuy rằng Chu lão thái không vui gì lắm, nhưng vẫn đồng ý.

Chu Tử và Chu Bích nhìn nhau cười, Chu Bích vội vàng đứng dậy lấy một cái sọt lớn để qua bên cạnh, tách ngô sạch sẽ xong liền ném lõi ngô vào sọt.

Chu lão thái ở bên cạnh đóng đế giày, Chu Tứ Mỹ nũng nịu quấn lấy bên cạnh bà. Việc dùng tay tách ngô này, Chu lão thái luyến tiếc nữ nhi phải chịu khổ.

"Đại Lang, nói cho con một tin tức tốt!"

Nghe thấy bà nội nói chuyện, lỗ tai Chu Tử lập tức dựng thẳng lên.

"Muội muội con nói là đã thuyết phục được Đào gia ở thành tây cách bờ sông mười hai dặm!"

"Đào gia?" Đại Lang vừa nghe vội hỏi, "Có phải Đào gia sẽ xây nhà mới hay không?"

"Cũng không phải! Nhà hắn không chỉ có nơi xay bột, còn có bốn mươi mẫu đất! Ta thật không dễ dàng mới nhờ người thuyết phục được!"

Chu Đại Lang hơi trầm ngâm, cảm thấy chuyện này sẽ không dễ dàng như vậy, liền nói: "Của hồi môn đưa qua chỉ sợ sẽ nhiều hơn một chút?"

"Đúng vậy!" Chu lão thái cười tươi tắn, "Ta đã đồng ý sẽ đưa mười mẫu đất, lại đưa thêm trọn bộ tư trang!"

Chu Đại Lang trầm mặc, hắn cảm thấy mẫu thân có ý đồ không tốt.

Quả nhiên, Chu lão thái cười đến thật hiền hòa: "Ta và cha con đã thương lượng, con ra hai mươi lượng bạc, lão Nhị ra ba mươi lượng, chúng ta gom góp lại là đủ thôi!" Bà sợ con trai lớn nhất không vui, vội vàng bỏ thêm một câu: "Lão Nhị đã đồng ý rồi!"

Chu Đại Lang trầm mặc thật lâu.

Chu Tử vội hỏi: "Nội, nhà con ra ở riêng tới nay đã hai năm, nợ cũ kéo theo nợ mới, cha mẹ con nhịn ăn nhịn mặc liều mạng làm việc kiếm tiền mới trả dứt được nợ, còn chưa kịp thở lấy hơi, sao có thể đào đâu ra hai mươi lượng bạc?!"

Chu lão thái đứng dậy đi tới, vung tay tát "Bốp" lên mặt Chu Tử. Lạnh lùng nói: "Người lớn nói chuyện, mày mà cũng được phép xen mồm sao?" Lại quay đầu nói với con trai lớn: "Hai con nhóc này thật quá bướng bỉnh, còn không bằng bán cho nhà người ta dạy bảo!"

Mặt Chu Tử tê rần, vốn muốn đẩy Chu lão thái một cái, nhưng hai tay vừa vươn ra, đã bị phụ thân trừng mắt nhìn qua.

Nàng cúi đầu không nói gì.

Chu Tử Chu Bích bị phụ thân đuổi ra khỏi nhà bà nội.

Chu Tử nắm tay muội muội: "Bà nội muốn hai mươi lượng bạc, cha vì hiếu thuận nhất định sẽ đáp ứng, đáng tiếc là tiền trong nhà chúng ta không hơn được một xâu, cũng là tiền mẹ chuẩn bị để đưa cho bà mụ Trương Ngọc Mai!"

Miệng nàng lý nói như vậy, tay thì kéo muội muội đi về nhà.

Chu đại tẩu nghe Chu Tử thuật lại xong, trầm ngâm một lát nói: "Trong nhà chúng ta, đừng nói hai mươi lượng bạc, chỉ hai lượng cũng không kiếm ra nổi!"

Nói tới đây, trong đầu Chu Tử chợt lóe, nhớ tới lời bà nội nói, chợt thốt ra: "Mẹ, nhà ta có gì đáng giá không?"

Chu đại tẩu một mảnh mờ mịt: "Không có, chỉ có ngôi nhà cỏ ba gian, sao lại có gì đáng giá?"

Tim Chu Tử đập nhanh, nhìn nhìn muội muội, lại nhìn nhìn mẫu thân, trong lòng lộp bộp một tiếng, ánh mắt mang theo chút kinh hoảng nhìn mẫu thân.

Chu đại tẩu nhìn thấy vẻ mặt của nữ nhi, cũng bắt đầu hoảng hốt: "Không thể nào? Sao bà nội con lại có thể nhẫn tâm như vậy, dù gì cũng là cháu gái ruột thịt? Sẽ không đâu!"

Nói xong chính nàng cũng cảm thấy không thể tin nổi, nhưng cũng chỉ có thể tự mình an ủi chính mình, an ủi Chu Tử Chu Bích.

Chu Tử ngẫm lại cách bà nội Chu lão thái làm người, bà lão này thật là bất công đến cực điểm, hận không thể gả cô út Chu Tứ Mỹ cho hoàng đế luôn ấy chứ, tất nhiên hy sinh luôn luôn không thể là ai khác ngoài cháu gái ruột, mà phụ thân của mình lại là con trai nổi danh hiếu thảo, cái gì cũng nghe bà nội.

Nàng vội vàng nói với mẫu thân: "Mẹ, mẹ giữ bọn con lại, đừng để bà nội bán hai tỷ muội bọn con cho kỹ viện!"

Chu đại tẩu rùng mình, không kịp trách cứ nữ nhi nói ra từ "Kỹ viện" không sạch sẽ, đã vội nói: "Không đâu! Sao bà nội lại có thể như vậy! Nếu bà ấy có ý nghĩ đó, mẹ liền, mẹ liền liều mạng với bà ấy!"

Ba mẹ con đều lo sợ bất an đứng ngồi không yên, mà Chu Đại Lang vẫn chưa chịu về nhà.

Dưới ánh đèn, Chu đại tẩu nhìn Chu Tử Chu Bích, trong lòng co rút đau đớn, khổ không nói nổi: luôn luôn tự hào mình đã sinh hai cô con gái ngoan hiền như vậy, không nghĩ tới lại bị mẹ chồng nhẫn tâm ác độc để mắt tới!

Chu Tử bình tĩnh suy nghĩ, vội vàng nới với mẫu thân: "Mẹ, nếu sự việc không thể vãn hồi, mẹ nhất định phải kiên trì, thà rằng bán ít đi một chút bạc cũng chỉ bán bọn con làm nha hoàn, không nên bán hai tỷ muội bọn con vào kỹ viện!"

Chu đại tẩu tâm hoảng ý loạn, ôm lấy hai nữ nhi liên tục đồng ý.

Chu Bích không biết "Kỹ viện" là gì, nhưng cũng mông mông lung lung biết đó không phải là nơi tốt, nước mắt sớm chảy đầy mặt.

Chu Tử ôm muội muội, rúc vào trong lòng mẫu thân, nước mắt cũng không tự chủ được mà chảy ra.

(1) rau tể thái: vị thuốc có tính hàn, dùng để hạ nhiệt….

(2) tứ hợp viện: loại mô hình nhà ở có 4 dãy quay thành hình vuông hoặc chữ nhật, giữa có sân chung. Trong tứ hợp viện chia thành: nhà chính, nhà kề (3), …

(4) hồi hương: một hương liệu trong ngũ vị hương


(2), (3)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhat chẳng hạn như đố vui, tranh to mau con tho rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.