Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 2 - Chương 15: Nhận ân huệ, vô cùng cảm kích


Khi phát tiền tiêu vặt tháng này, Chu Tử chủ động xin Tĩnh Di đi lĩnh tiền cho mọi người trong Diên Hi cư. Hàng tháng khi phát tiền tiêu vặt, Chu Tử luôn rất sốt sắng. Lĩnh tiền về, Chu Tử thật cao hứng.

Kể từ sau khi Chu Tử bị Trương ma ma tuyên bố đưa vào nội viện hầu hạ Vương gia, tiền hàng tháng được phát đều được tính bằng tiền cho nha hoàn thông phòng, hơn nửa năm nay mỗi tháng Chu Tử đều lĩnh năm lượng bạc, trừ Đào ma ma, ở Diên Hi cư, tiền tiêu vặt hàng tháng của nàng là cao nhất.

Ngày lĩnh tiền hàng tháng đều là lúc Chu Tử vui vẻ nhất.

Trở lại phòng kề trong Diên Hi cư của mình, Chu Tử đóng cửa phòng, lấy bạc tích cóp được ra, đặt lên giường, ngắm nghía tỉ mỉ một hồi, càng nhìn trong lòng càng vui vẻ.

Tiền phát hàng tháng ở phủ Cao Thượng thư đều là một lượng bạc nén, rất tinh xảo rất bóng loáng; tiền phát ở phủ Nam An vương lại là năm lượng bạc thỏi, nhìn rất chói mắt.

Ngắm bạc, Chu Tử nhớ tới kiếp trước không biết đã từng nghe ở đâu đó một câu, đại khái là "Ta muốn thật nhiều thật nhiều tình yêu. Nếu không có tình yêu, thì muốn có thật nhiều thật nhiều tiền, nếu cả hai đều không có, khỏe mạnh là tốt rồi.", hiện tại Chu Tử không có tình yêu, nhưng có bạc, có sức khỏe, thế này cũng không tệ!

Kiếp trước đối với Chu Tử mà nói, giống như đã thành một giấc mộng, những thứ nàng nhớ được không nhiều, trừ một vài chuyện có ấn tượng quá sâu.

Sau một hồi vui vẻ, Chu Tử bắt đầu suy nghĩ, nàng phải chuẩn bị để nhờ người đem chỗ bạc này gửi về nhà, nhưng lại không có biện pháp thích hợp, cũng không có người thích hợp.

Quy củ của phủ Nam An vương quá nghiêm, trừ khi chủ tử đồng ý, nha đầu bán mình như các nàng chắc chắn sẽ không được ra ngoài. Nếu nam bộc rảnh việc thì có thể ra ngoài, nhưng không ai dám đến trêu chọc thông phòng của Vương gia, cho nên trong vương phủ Chu Tử chỉ biết mỗi một người.

Ngặt nổi người này lại là Nam An vương gia, có cho Chu Tử mười lá gan nàng cũng không dám nói với Triệu Trinh: "Vương gia, ta có chút bạc, ngươi giúp ta đi xa vạn dặm gửi về nhà đi", trừ khi nàng không muốn sống.

Chu Tử chưa bao giờ dám quên Phấn Nhụy phải thành thân với tá điền trong thôn trang và Xích Phượng, Triệu Toàn bị đánh chết tươi, chưa bao giờ dám quên quy củ của Triệu Trinh.

Nam An vương gia luôn luôn cho rằng, chủ là chủ, nô là nô, quy củ chính là quy củ. Người người đều tuân theo quy củ, tuân theo bổn phận, thiên hạ sẽ thái bình.

Nghĩ đến đây, Chu Tử có chút ảm đạm: cổ đại là chỗ tốt để sống sao? Cuộc sống tự do tự tại là điều ai cũng có thể có được sao?

Chẳng qua nàng chỉ là một nha đầu thành thật bình bình thường thường mà thôi!

Không nghĩ được cách gửi bạc về nhà, không khỏi làm người ta không thoải mái, nhưng nghĩ đến trong tay mình đã tích góp đủ năm mươi lượng bạc, khóe miệng Chu Tử cũng không kìm được mà nhoẻn cười.

Tin Vương gia phải về kinh là Chu Tử biết được từ chỗ mẹ nuôi Đào ma ma.

Khi Chu Tử rảnh rỗi, thường đến chỗ Đào ma ma chơi.

Nàng đi vào, liền thấy Đào ma ma đang ngồi trên giường may quần áo.

Chu Tử ngồi xuống bên cạnh bà.

Đào ma ma vừa thấy nàng đến cũng rất vui vẻ, lấy ra một cuộn sợi bông nói: "Chu Tử, đến giúp ta xe sợi!"

Chu Tử cười đáp ứng, nàng dịch sang một chút, ngồi đối diện Đào ma ma, vươn hai tay, dùng hai tay quay con quay sợi bông.

Hai tay nàng quay quay, Đào ma ma bắt đầu xe sợi.

Chu Tử vừa làm vừa hỏi: "Mẹ nuôi, hiện tại mới vừa vào thu người đã may áo bông?"

Đào ma ma nhanh nhẹn se sợi, nói: "Là làm áo bông mới cho Quý Ca, không phải nó phải theo Vương gia đi Kim kinh sao!" Triệu Quý là con trai Đào ma ma, luôn hầu hạ thư phòng bên ngoài của Vương gia, chuyên phụ trách việc đưa nhận thư từ của vương phủ.

"Vương gia muốn đi Kim kinh? Sao con không biết vậy?"

"Trong phủ đại khái đều chưa biết đâu, là lần trước Quý Ca trở về nói, còn nói phải đến mùa xuân sang năm mới trở về! Mùa đông ở Kim kinh rất lạnh, ta làm cho nó hai bộ áo bông mới."

Chu Tử cúi đầu, hai tay máy móc lay động, không nói gì.

"Con cũng phải chuẩn bị vài cái áo bông đi, không biết chừng vương gia sẽ mang con theo." Đào ma ma nhìn bộ quần áo đã giặt đến phai màu trên người Chu Tử, "Quần áo trên người con đều hơi cũ rồi, nên may vài bộ mới!"

Chu Tử cười cười, không nói gì.

Nàng vừa gom đủ năm mươi lượng bạc chuẩn bị gửi về nhà, vài đồng bạc còn sót lại căn bản không đủ may một bộ quần áo, hơn nữa, mấy đồng bạc kia còn phải giữ lại phòng thân!

Vì muốn gửi hết bạc về nhà nên nàng ít khi tiêu xài sắm sửa quần áo.

Lúc ở phủ Cao Thượng thư, quần áo trong trong ngoài ngoài đều được phát cho bốn mùa, mặc dù đều là màu tím nhạt nàng không quá thích, nhưng chất vải không tệ, kiểu dáng lỗi thời nàng phải sửa lại một chút, nhưng vẫn có thể mặc, dù đã cũ vì đã giặt nhiều.

Sau khi đến vương phủ, lại phát cho nàng kiểu quần áo chung của nha hoàn tam đẳng, cũng là quần áo cho cả bốn mùa; sau đó làm thông phòng, lại bắt đầu phát cho nàng quần áo của nha hoàn nhất đẳng, tuy rằng chỉ phát ba bộ mùa xuân, mùa hè cùng mùa thu, nhưng chất lượng vải tốt hơn nhiều, kiểu dáng cũng mới.

Chu Tử đang trầm tư, chợt nảy ra một ý, trong lòng có một suy nghĩ, nàng vội hỏi Đào ma ma: "Mẹ nuôi, có thể nhờ Quý Ca giúp con một việc không?"

Đào ma ma xe xong cuộn bông, đặt qua một bên: "Việc gấp sao?"

"Mấy năm nay con đều giữ lại tiền lương hàng tháng, muốn nhờ Quý Ca giúp con gửi về cho cha mẹ!" Chu Tử càng nói càng hưng phấn, "Nhà con ở Độc huyện phía bắc cách Kim kinh đại khái khoảng hơn tám trăm dặm, cưỡi ngựa vài ngày là tới! Quý ca theo Vương gia đến Kim kinh, đến lúc đó cử một người đi là được!"

Chu Tử hưng phấn mà nhìn Đào ma ma, bởi vì thật vất vả mới có một tia hy vọng, giọng cũng có chút run run: "Con trả, con trả năm lượng bạc tiền đi lại!"

Đào ma ma giật mình, thấy Chu Tử kích động như vậy, đưa tay vỗ nhẹ lên người nàng: "Nha đầu con đó, con có bao nhiêu bạc chứ, dám hô hào trả năm lượng bạc tiền đi lại!"

Chu Tử lộ vẻ kiêu ngạo cười: "Con có tổng cộng năm mươi lượng bạc, trừ đi năm lượng tiền công, vẫn còn bốn mươi lăm lượng gửi về nhà!"

Ở thời đại này, bốn lượng bạc cũng có thể mua một tiểu nha hoàn, Chu Tử nhờ xinh đẹp mới bị bà nội bán hai mươi lượng bạc, bốn mươi lăm lượng bạc đối với gia đình Chu Tử, có thể nói là một khoản tiền lớn.

Đào ma ma tính toán, cảm thấy với tiền tiêu vặt hàng tháng mà Chu Tử có thể để dành được như thế cũng không phải dễ dàng; nhưng cộng thêm Chu Tử có thân phận thông phòng của Vương gia, mấy năm mà gom được năm mươi lượng bạc cũng không tính là nhiều!

Tính toán xong, Đào ma ma hỏi thẳng: "Trong nhà con cần tiền gấp sao?"

Chu Tử dùng sức gật gật đầu: "Có, rất gấp!"

Trong khoảng thời gian này Chu Tử tính đi tính lại, cô út Chu Tứ Mỹ cũng tầm tuổi nàng, chỉ nhỏ hơn nàng một chút, đã tròn mười lăm tuổi, đã đến lúc xuất giá, nếu không đưa bạc qua, chỉ sợ muội muội Chu Bích cũng sẽ bị bà nội độc ác bán đi mất!

Đào ma ma không hay nói chuyện, nhưng trong lòng vẫn có chủ ý, bà nghĩ một chút, nói cho Chu Tử một biện pháp: "Muốn gửi bạc cần gì phải chờ tới Kim kinh mới gửi, hơn nữa trong nhà con đang cần gấp đúng không? Nếu con đã đồng ý trả năm lượng tiền đi lại, bây giờ có thể bảo Quý Ca tìm người đáng tin trực tiếp gửi tiền đến Độc huyện!"

Chu Tử nghe thấy vui mừng, vội hỏi nói: "Làm sao để tìm được Quý Ca?"

"Ta gửi tin bảo nó tối mai đến ngoài cửa viện đợi con!"

Chu Tử mừng rỡ gật đầu.

Nàng không nghĩ chuyện mình phiền não suốt một khoảng thời gian dài cứ như vậy mà nhanh chóng được giải quyết, cực kỳ vui vẻ, lay tay Đào ma ma: "Con cũng viết một bức thư gửi về!" Nghĩ một chút lại nói: "Con cũng làm cho cha mẹ con mấy đôi giày gửi về luôn!"

Đào ma ma nhìn bộ dạng nàng vui mừng nói năng lộn xộn, cũng thấy thương tiếc, nghĩ nghĩ nói: "Trong nhà ta có hai xấp lụa trắng cùng một tấm vải gấm màu đỏ thẫm, màu sắc quá tươi sáng, ta không thể mặc, vẫn để không. Ngày mai lúc con gặp Quý Ca, ta sẽ bảo nó đưa cho con. Sắp đến Trung thu, thời tiết cũng sắp lạnh, lụa trắng con may chiếc áo đôi, lại may áo khoác mỏng, còn lại chắc đủ may một bộ trung y; gấm đỏ may váy mà mặc!"

Chu Tử vừa nghe liền giật mình.

Đào ma ma yêu thương vén mấy sợi tóc xõa xuống mặt nàng ra sau tai, sau đó mới nói: "Hai kiện vải đó màu sắc quá tươi sáng, ta nay đã già không thể mặc được, cho con là đúng! Còn con, về sau chải tóc làm di nương, sẽ không được mặc màu đỏ thẫm, tranh thủ lúc này còn mặc được, may chiếc váy đỏ bốn mảnh, góc váy thêu cánh bướm vờn hoa, nhất định rất đẹp!"

Chu Tử nhìn bà, ánh mắt có chút chua xót. Từ sau khi rời xa cha mẹ, chưa từng có người chủ động quan tâm đến nàng, chủ động lo lắng thay nàng, nàng vẫn cho rằng quan hệ giữa người với người đều chỉ thế thôi, dựa vào lợi ích mà qua loa lấy lệ, ai cũng đều mang mặt nạ. Mỗi khi đêm xuống, nghĩ đến mình một thân một mình vùng vẫy sống trong thế giới lạnh như băng này, nàng thường sẽ âm thầm rơi lệ.

Không ngờ Đào ma ma lại tốt với nàng như vậy.

Nàng dụi dụi mắt, vùi đầu vào trong lòng Đào ma ma.

Đào ma ma vuốt mái tóc đen dày của Chu Tử, trong lòng cũng phát sầu.

Mấy ngày nữa là sinh nhật tròn mười sáu tuổi của Chu Tử, nàng vẫn còn chải tóc kiểu búi hai bên như nha đầu. Vương gia cũng không dặn phải chọn thời gian tiến hành lễ chải tóc cho nàng.

Nhìn bộ quần áo bạc màu trên người Chu Tử, Đào ma ma thở dài trong lòng: đường đường là thông phòng của Nam An vương gia mà lại mặc quần áo cũ như vậy, đến nơi khác sẽ bị chê cười. Bà đã ở lâu trong kinh thành, những phu nhân tiểu thư nhà quan to quý nhân thì không cần phải nói, ngay cả nha đầu thông phòng cũng trong nhà một bộ mà ra ngoài gặp người là một bộ quần áo khác, càng thêm châu ngọc đầy đầu.

Vương gia vừa mua một con ngựa Mây Đen Che Tuyết tiêu hết hơn một vạn lượng bạc, thế nhưng lại không tiêu một đồng cho người trong phòng mình.

Vương gia ít tuổi, lại có tiếng cao ngạo khí phách, lại là người nghiêm khắc, không ai dám ăn nói lung tung trước mặt hắn. Tuy rằng biết vậy là không ổn, nhưng mình cũng chỉ dám vụng trộm lo lắng.

Xem ra, Chu Tử căn bản cũng chưa được Vương gia để vào mắt.

Aizzz, Chu Tử cũng quá thật thà rồi.

Chu Tử lòng đầy tâm sự quay trở về.

Nàng cũng có nỗi khổ riêng.

Nàng ở trong phòng Vương gia, trong phòng Vương gia vơ đại một cây bút cũng đáng tiền, nhưng bất kể là thứ gì cũng được ghi lại vào danh sách, có ma ma chuyên biệt, mỗi tháng kiểm kê một lần, thiếu cái gì là ầm ĩ lên ngay. Nàng chỉ sợ ném cái gì đi thì phải lấy mạng mình mà lấp vào, nào dám sờ đông sờ tây. (LPH: chị đúng là đơn thuần, anh vương gia lại chẳng biết gì về dỗ dành phụ nữ, thật sốt ruột. Chị à, chị dùng chiến thuật thổi gió bên gối đi ^^ *cười gian*)

Chu Tử đang ở tuổi đẹp như hoa, sao lại không thích chưng diện? Thấy người ta mặc quần áo đẹp, mang vàng bạc, đeo đá quý nàng đều hâm mộ, nhưng mà, sao nàng có thể chỉ sống cho bản thân mình? Nàng còn có người nhà, cha mẹ thân yêu, em gái dễ thương, còn có đứa em không biết là trai hay gái nữa.

Hơn nữa, nàng có thể mở miệng hỏi Vương gia xin bạc xin quần áo xin trang sức sao?

Chẳng lẽ sau khi cùng Vương gia ngủ một giấc, sẽ mở miệng nói "Vương gia, thưởng cho nô tỳ chút bạc đi" sao?

Nàng cũng có tự tôn!

Tuy nói "Gả chồng gả chồng, có ăn có mặc", nhưng Vương gia là chủ tử của nàng, không phải nam nhân của nàng.

Nghĩ đến đây, Chu Tử lắc đầu, không suy nghĩ lung tung nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như internet hoac wifi bi ngat ket noi sau khi may o che do ngu trong windows 10, tat updates win 10 chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.