Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 3 - Chương 56: Nghi ngờ có mang, gặp lại người quen cũ


Trong phòng khách ở ngoại viện của Diên Hi cư, phu nhân Điền thị của Tôn Tri phủ Nhuận Dương cùng phu nhân Diêu thị của Kim tổng binh Nhuận Dương đang ngồi, quản gia lo việc trong phủ Nam An vương - Đại Nhạn cô cô cùng ngồi với họ. Tôn phu nhân và Kim phu nhân theo thứ tự là phu nhân của văn thần và võ tướng đứng đầu thành Nhuận Dương, Nam An vương lập nhà xây phủ bảy năm, vương phủ chẳng những không có chánh phi, ngay cả trắc phi cũng không có, cho nên quý phụ trong thành Nhuận Dương này, với thân phận cao quý, khí độ bất phàm như hai người bọn họ, trong thành có ai không tới nịnh nọt?

Thế mà đêm qua trượng phu say khướt về phủ, không giống thường ngày chạy thẳng tới phòng tiểu thiếp, mà cố nén cảm giác say liên tục dặn dò: "Ngày mai nhớ phải cầu kiến Chu phu nhân của vương phủ!"

Hai vị phu nhân đợi rất lâu, vừa nghi ngờ có phải mình đến sớm hay không, vừa căm hận trong lòng: phu nhân gì chứ, cũng chỉ là một Quý Thiếp xuất thân từ tiện tỳ mà thôi! Dám cưỡi lên đầu những phu nhân chân chính như họ mà làm mưa làm gió, không phải chỉ là ngủ với nam nhân quyền cao chức trọng kia thôi sao? Có gì hay mà hả hê! Nhà giàu mới nổi!

Hai vị phu nhân vừa bình tĩnh uống trà thơm của phủ Nam An vương, trong lòng vừa trắng trợn mắng thứ đồ bỏ Chu phu nhân tự cao tự đại không biết xấu hổ giữ các nàng ở Tiểu hoa sảnh! Phi! Heo phu nhân mới đúng ấy!

Gần giờ Tỵ, hai người sắp không nhịn được, chỉ nghe tiếng chuông khi bức rèm che bị nhấc lên phát ra tiếng, liền có người nói: "Chu phu nhân đến ——"

Tôn phu nhân và Kim phu nhân vội vàng đứng dậy hành lễ.

Điền Quế Cầm và Diêu Thụy Hà nhìn vị Chu phu nhân này một cái, phát hiện nàng ước chừng mười bảy mười tám tuổi, ăn mặc đơn giản, tướng mạo xinh đẹp, khóe miệng ẩn chứa nụ cười ngây ngô, nhìn dáng vẻ cũng không khó tiếp cận.

Hai người bọn họ tâm ý tương thông nhìn lẫn nhau, cả hai đều cảm thấy vị Chu phu nhân này thật sự là thứ xinh đẹp lại không có linh hồn, điển hình của ngực lớn nhưng không có đầu óc, sợ là chỉ biết cười khúc khích.

Sau khi chủ khách ngồi xuống, hai bên cũng bày ra một bộ dạng cao nhã ——người trên thẳng tắp, cằm hơi vểnh, không chút hoang mang nói mấy câu không mặn không nhạt.

Qua một canh giờ, Tôn phu nhân và Kim phu nhân phát hiện vị Chu phu nhân này tuy nhỏ tuổi, nhưng nói chuyện trôi chảy trót lọt —— hoặc là nói, nàng ta chỉ nghe, thỉnh thoảng "Ừ" "Vậy sao" "Thật à", như khuyến khích hai vị tiếp tục nói tới.

Phu nhân Tri Phủ và phu nhân Tổng binh thật sự không có lời gì để nói với vị ái thiếp này của vương gia.

Nói đến trượng phu, địa vị của trượng phu thật sự kém quá xa; tám chuyện nhà, mình là chánh thê, Chu phu nhân là tiểu thiếp, không gì có thể so; nói đến nhà mẹ đẻ, mình luôn lấy xuất thân danh môn mà kiêu ngạo, lại nghe nói đối phương có xuất thân nhà nghèo, càng thêm không ‘cùng đường không thể cùng bàn chuyện’; nói đến con trẻ, mình có một đám con trưởng con thứ, còn bụng đối phương vẫn chưa có chút động tĩnh nào. . . . . .

Tôn phu nhân cao ngạo và Kim phu nhân thông minh thật sự không có lời gì để nói, dù sao nhiệm vụ trượng phu nhắn nhủ đã hoàn thành rồi, thắng lợi liền rút lui là tốt nhất!

Họ đứng dậy cáo từ.

Chu Tử mỉm cười đứng dậy tiễn họ.

Tôn phu nhân và Kim phu nhân nhìn vị ái thiếp này của Vương Gia lại có thể tự mình đưa tiễn, lúc này bất mãn tràn đầy trong lòng mới hóa giải một chút.

Họ nghĩ vị Chu phu nhân này xuất thân nghèo hèn, hẳn nên kính trọng các nàng - những chánh thất phu nhân xuất thân từ quý nữ danh môn, hơn nữa phải đưa các nàng đến cửa lớn của vương phủ mới có thể thể hiện thành ý.

Ai ngờ, Chu phu nhân ở giữa nóm nha đầu, đi dăm ba bước, đưa các nàng đến cửa ngoại viện của Diên Hi cư, liền dặn dò một đại nha hoàn: "Ngân Linh, giúp ta tiễn hai vị phu nhân!"

"Dạ!" Một nha đầu đen bước lên trước, thoải mái chào một cái: "Tôn phu nhân, Kim phu nhân, xin mời!"

Sau khi đi một đoạn đường, thừa dịp đến khúc quanh, Kim phu nhân nhìn về phía cửa Diên Hi cư liếc một cái, phát hiện Chu phu nhân còn si ngốc đứng ở đó, đưa mắt nhìn họ rời đi!

Nhìn bóng dáng Tôn phu nhân và Kim phu nhân biến mất ở bóng cây sau khóm hoa, lúc này Chu Tử mới thư giãn, duỗi lưng một cái.

Đang chuẩn bị quay về, nàng cảm thấy mình lại đói bụng, muốn ăn mấy món chua cay.

Kiên trì đi trở về nội viện Diên Hi cư, Chu Tử bảo Hồ ma ma và Đại Nhạn cô cô đi nghỉ ngơi, chỉ giữ lại bốn người nhóm Thanh Ba.

"Thanh Ba, đến phòng bếp nhỏ, bảo bọn họ chuẩn bị một chén Bún gạo chua cay đưa tới đây!"

Ăn xong một chén Bún gạo to, Chu Tử ôm bụng liền ngủ gật, nàng dặn dò người không cần ở lại nội viện Diên Hi cư, sau đó tự mình lên giường bắt đầu kê cao gối mà ngủ.

Lúc chạng vạng, Chu Tử tỉnh lại.

Sau khi ngây ngô nửa ngày trên giường, nàng liền nhớ lại chuyện định làm lúc ban ngày.

Chu Tử cho người mời Đại Nhạn cô cô tới, nói đến chuyện muốn đổi một đầu bếp giỏi hơn.

Dĩ nhiên Đại Nhạn cô cô đồng ý.

Chu Tử vẫn chưa thỏa mãn bổ sung: "Phải biết làm món ăn cay, còn có thể làm ra các món điểm tâm ngọt, ừ, còn phải biết làm bánh bao, còn có. . . . . ."

Đại Nhạn cô cô tỉnh táo nghe, gật đầu liên tiếp. Nội tâm cũng kinh ngạc không dứt: sao Chu Tử cô nương mới lên làm phu nhân liền hoàn toàn thay đổi thành kẻ tham ăn? Chu Tử cô nương thường ngày ngoan ngoãn hiểu chuyện không mong không muốn đi đâu mất rồi?

Đại Nhạn cô cô mạnh mẽ vang dội, hiệu suất làm việc rất cao, ba ngày sau, một đám đầu bếp mới đã lập tức được mời tới, làm ra một loạt món điểm tâm đẹp mắt ăn ngon linh tinh gì đó.

Chu Tử cũng không biết mình bị làm sao, chỉ cảm thấy thèm, luôn đói, luôn muốn ăn. Hơn nửa tháng sau, nàng nhìn bụng mình u lên, lại nhìn váy đuôi cá eo hẹp Ngân Linh chuẩn bị giúp nàng một chút, khóc không ra nước mắt.

Dù sao Hồ ma ma cũng là người từng trải đã từng sanh đứa bé, cũng cảm thấy gần đây Chu Tử có chút khác lạ, vội tìm đại phu Hứa Văn Cử trong phủ đến chẩn mạch cho Chu phu nhân.

Hứa đại phu nghiêm túc thăm dò sắc mặt, tỉ mỉ chẩn mạch, cuối cùng nói: "Chúc mừng Chu phu nhân!"

Chu Tử lập tức ngu ngơ —— việc có bầu này nói đến là đến, cũng quá nhanh đi!

Mọi người đều mang vẻ mặt khác nhau, không biết nên tỏ vẻ vui mừng, hay không tỏ vẻ vui mừng mới tốt. Cuối cùng, thống nhất là đều mang bộ dạng cao thâm khó lường.

Buổi tối, Chu Tử bảo tứ Thanh canh chừng cửa nội viện Diên Hi cư, không cần tiến vào trong viện, cũng không để mặc cho người khác vào, sau đó, lôi kéo Ngân Linh hỏi ý kiến.

Ngân Linh cũng đã sớm muốn dặn dò nàng các việc cần chú ý.

"Nô tỳ đã phái người báo tin mừng cho Vương Gia rồi!" Nàng suy nghĩ một chút, lại nghiêm túc dặn dò Chu Tử, "Đại Nhạn cô cô là người của Quý Phi nương nương trong cung, không nên vô cùng tin tưởng, sợ là sợ nương nương trong cung không muốn để người sinh hạ con cháu của Vương Gia; Hồ ma ma là vú nuôi của Vương Gia, đã bắt đầu chăm sóc Vương Gia từ lúc ở Hoàng Tự, mặc dù không nói một lời, nhưng lại trung thành với Vương Gia nhất, chúng ta cứ yên tâm; tứ Thanh đều là tâm phúc của Vương Gia, cũng không có gì không yên lòng; nô tỳ thì càng không cần nhiều lời, người biết mà!"

Hai người thương lượng, kết quả chính là phòng bếp trong phủ cũng miễn đi, phòng bếp nhỏ trong Diên Hi cư nhất định phải là người của mình.

Sau khi Ngân Linh rời đi, Chu Tử nằm ở trên giường dự tính ngày sinh, nhưng cho dù nhớ lại thế nào, nàng đều không nhớ nổi rốt cuộc là mang thai lúc nào, hơn nữa bởi vì lần trước ngã bệnh, ngày có nguyệt tín cũng hoàn toàn rối loạn, cho nên, dự tính ngày sinh thật không thể nào tính được!

Chu Tử cảm thấy, điều duy nhất mình có thể khẳng định, đứa bé nhất định là của Triệu Trinh!

Ngày một tháng chín, Chu Tử nhận được một thiếp mời, là Kim tổng binh phu nhân Diêu thị có việc, phái người đưa tới. Chu Tử xem hồi lâu mới đoán được một chút xíu.

Thiếp mời viết như thế này ——

Kính gửi Chu phu nhân:

Nay trời tối lạnh, ánh trăng như tắm, bởi vì tiếc cảnh đẹp khó có, khó mà ngủ được, đã qua canh ba, vẫn còn quanh quẫn trong hoa viên, thấy được hoa cúc Trọng Dương nở rộ. Thụy Hà đã bày hai ba bàn nơi khe suối, có thể uống rượu ngâm thơ. Nếu hạ cố đến hàn xá (nhà, nói khiêm tốn), Thụy Hà sẽ quét hoa mà đợi. Kính cẩn gửi thư.

Chu Tử nhìn qua xem lại, đoán được đại khái, nhưng cảm thấy Kim phu nhân không quá để ý đến mình, sợ mình tự đa tình. Vì vậy nhờ Ngân Linh giúp, Ngân Linh vừa nhìn đến, cũng u mê.

Vì vậy hai người cùng đi tìm người được công nhận là có học vấn trong phủ Nam An vương - Đại Nhạn cô cô.

Đại Nhạn cô cô nhìn lướt qua nói: "Kim phu nhân nói hoa Cúc trong nhà sắp nở rộ, muốn ngắm hoa cúc, mở hội hoa Cúc, muốn mời các vị quý phụ của thành Nhuận Dương, cũng muốn mời phu nhân đến tham gia."

Mấy ngày nay Chu Tử đang nhàm chán, liền nói: "Ta mang mấy người các ngươi cùng đi dạo một chút vậy!"

Tiết Cửu Trùng dương (9/9) tháng chín, Chu Tử theo thời gian ước định mang Hồ ma ma, Ngân Linh cùng Tứ Thanh đến phủ Kim tổng binh.

Mặc dù phủ Tổng binh không thể so sánh với phủ Nam An vương, nhưng cũng là hoa cỏ sum sê phòng ốc gọn gàng, rất có khí chất phú quý.

Lúc các quý phụ nhún người hành lễ với Chu Tử, Chu Tử nhàn nhạt đáp lại.

Nàng không có lời gì để nói với các quý phụ này, đến gần cùng Diêu Thụy Hà đi thăm vườn hoa Kim phủ.

Lúc đoàn người cả khách và chủ đi tới đợi dưới cây lăng tiêu, thì chạm mặt một mỹ nhân áo trắng mang theo tiểu phụ áo xanh rẽ hoa đi tới.

Chu Tử vừa thấy vị mỹ nhân này đã cảm thấy hết sức quen mặt, rất nhanh liền nhớ ra đó là ai.

Mỹ nhân áo trắng đi về phía Chu Tử duyên dáng lượn lờ vén áo thi lễ: "Tích Trân bái kiến Chu phu nhân!"

Thì ra là ấu nữ Vương Tích Trân của Vương Thừa tướng trước đây!

Chu Tử nhìn thấy nàng, trong lòng liền bắt đầu chua chua, trên mặt không lộ chút gì, chỉ quét mắt về phía Diêu Thụy Hà.

Diêu Thụy Hà vội đuổi hết nha hoàn, sau đó giải thích: "Bẩm báo phu nhân, Tích Trân tiểu thư vốn do Vương Gia sắp xếp đến ở trong phủ của chúng ta!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như vong tay da thach anh, may xay rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn lựa chọn được sản phẩm phù hợp.