Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 4 - Chương 107: Giỏi dùng kế, một mũi tên trúng ba con nhạn


Trong đại chánh điện ở hoàng cung Kim kinh, Chu Thái hậu đang cùng quần thần bàn luận về việc đi hay ở của các phi tần.

Chu Thái hậu hạ ý chỉ yêu cầu đưa tất cả các phi tần không con đến Cảnh lăng thủ tiết cho tiên hoàng, mà trong các đại thần không ít người có muội muội hoặc nữ nhi thuộc nhóm này, khiến bọn họ chống đối mãnh liệt.

Chu Thái hậu làm như vậy, cũng không phải là vô căn cứ, vương triều từng có tiền lệ, những năm đầu Cảnh Thâm đế, do Hoàng đế còn nhỏ yếu, Thái hậu phụ chính, vì thanh tẩy cung đình, các phi tần của tiên đế đều bị đưa vào hoàng lăng thủ tiết cho tiên đế.

Vừa bắt đầu khí thế của Chu Thái hậu rất cao, kiên trì có lý lẽ có căn cứ, sau đó, sau khi được Cao thừa tướng cầm đầu nhóm đại thần đồng ý điều kiện của nàng, rốt cuộc Chu Thái hậu cũng dịu lại, công bố, nếu nhà mẹ đẻ của các phi tần này có năng lực lập am trong phủ, để các phi tần có thể để tóc tu hành, nàng liền cho phép những người này trở về nhà mẹ, hơn nữa những phi tần chưa từng được sủng hạnh cũng chiếu theo đó mà làm.

Yêu cầu của Chu Thái hậu là, trước khi tiểu hoàng đế mười sáu tuổi có thể tự mình chấp chính, hắn có thể sống trong hoàng cung Kim kinh, cũng có thể ngự giá đến phủ Nam An vương, tự mình nhận sự dạy dỗ của giám quốc đại nhân.

Trong lòng Cao lão Thừa Tướng cùng các đại thần hiểu rất rõ ràng, đây là Chu Thái hậu muốn Hoàng đế và Nam An vương càng thêm gần gũi, cũng cố ngôi vị của tiểu hoàng đế.

Nếu là như vậy, địa vị chính phi của Nam An vương tất nhiên sẽ rơi vào tay vị Chu trắc phi cũng chính là tỷ tỷ của Chu Thái hậu kia; hơn nữa tiểu hoàng đế gần gũi với Nam An vương, sợ rằng ngôi vua của hắn sẽ càng thêm vững chắc, mà đối với Nam An vương, chỉ sợ cũng là chuyện tốt —— Hoàng đế lớn lên bên người hắn, tất nhiên lòng sẽ luôn nghiêng về phía hắn; hay đối với tiểu Thế tử của Nam An vương, cũng là chuyện tốt, chẳng những là đường đệ còn là biểu đệ ruột thịt, tương lai Tiểu Hoàng thượng và hắn cũng sẽ sớm chiều ở cùng nhau.

Mặc dù Chu Thái hậu còn trẻ tuổi, vẫn chưa tới hai mươi, nhưng ý định đúng là cực kỳ chu đáo, kế sách của nàng đúng là một mũi tên mà trúng cả ba con nhạn, đã suy tính vì tỷ tỷ Chu trắc phi ruột thịt của mình, lại suy tính vì con trai tiểu hoàng đế của mình, quan trọng nhất là, để cho tiểu hoàng đế ở lại phủ Nam An vương, về mặt tình cảm cũng kéo gần khoảng cách giữa tiểu hoàng đế và Nam An vương.

Rốt cuộc là ai đã nghĩ ra chủ ý này giúp nàng?

Cao lão Thừa Tướng suy nghĩ từ nhiều khía cạnh, trên thực tế mặc dù cảm thấy không ổn, nhưng Nam An vương là cháu ngoại của lão, hơn nữa người già thường quan tâm đến con cháu, lão có cháu gái vẫn còn chịu khổ trong cung, đương nhiên ném chuột sẽ sợ vỡ bình, đồng ý toàn bộ yêu cầu vô lý của Chu Thái hậu.

Từ đại chánh điện bước ra ngoài, Chu Thái hậu đi phía trước, tiểu hoàng đế được thủ lĩnh nữ quan - Ngọc Hương ôm theo sát bên cạnh, phía sau chính là đại thái giám Tiền Liễu Đức, một đoàn cung nữ thái giám đi ở phía sau cùng.

Trước mặt xuất hiện một biển hoa, tất cả đều là hoa hồng từ Tây Vực tiến cống, là giống hoa quý, hoa hồng nở tươi đẹp, hồng hào đáng yêu, Chu Thái hậu ngừng lại, đứng nhìn biển hoa trước mắt trong chốc lát, không nhịn được ngắt một đóa cầm trong tay.

Kim tiều thịnh hành việc cài hoa, mặc kệ là nam hay nữ, là nghèo hay giàu, đều lưu hành tục vào mùa hoa nở liền cài một đóa, Chu Bích cũng không ngoại lệ, rất muốn cầm đóa hoa xinh đẹp trong tay cắm vào búi tóc.

Ngọc Hương còn chưa lên tiếng, Đại Thái giám "Tiền Liễu Đức" đã bước lên trước, cất giọng không thể ngửi nổi nói: "Bẩm Thái hậu, giờ còn đang là quốc tang. . . . . ."

Chu Thái hậu thở dài, lông mày cau nhẹ không thể nhận ra, trong nháy mắt khuôn mặt xinh đẹp biến thành bộ mặt khổ qua nhìn mà buồn cười, rất nhanh liền khôi phục lại bình thường, ngắt lấy đóa hồng tiếp tục đi về phía trước.

"Tiền Liễu Đức" nhìn bóng lưng của nàng, lúc này mới ý thức được, vị Chu Thái hậu này, mặc dù là Thái hậu cao quý nhất nước, thật ra cũng chỉ là một vị thiếu nữ xinh đẹp mười bảy đang tuổi dậy thì.

Trong thành Nhuận Dương ở Nam Cương, Chu Tử ngồi kiệu mềm, đang đi theo Triệu Trinh mặc thường phục xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ.

Thỉnh thoảng nàng nhấc màn kiệu nhìn Triệu Trinh trước mặt, lại phát hiện con đường phía trước càng ngày càng quen thuộc, thì ra là đã đến ngõ nhỏ Yến tử ở phường Phúc Thọ.

Đến trước cửa tiểu viện nơi ẩn núp của Chu Tử khi rời nhà trốn đi lần trước, Triệu Trinh xuống ngựa trước, ném dây cương cho gã sai vặt Lâm Tiêu Sấu, tự mình đỡ Chu Tử xuống kiệu.

Bọn nha hoàn sai vặt tự theo một cửa hông khác vào mở của tiểu viện.

Vừa vào cửa, Chu Tử liền phát hiện tiểu viện của mình đã thay đổi dáng vẻ.

Đối diện cửa viện là một bức tường bình phong khắc hoa xây làm cổng, phía trên bò đầy dây Lăng tiêu đang nở hoa. Từ cổng tường bình phong đi dọc theo hành lang có tay vịn bên hông, phát hiện ở dãy tường xây làm bình phong ở cổng sau trồng một khóm trúc lớn xanh biếc, cây đào trong sân vẫn còn, hôm nay lá xanh đầy cành, nhưng cái đình nhỏ thì lại không nhìn thấy bóng dáng, thay vào đó là một ngôi nhà trúc nhỏ dựng từ cây trúc xanh, cửa sổ bốn phía của ngôi nhà trúc đều mở, có thể thấy bàn ghế bằng trúc xanh bên trong, phía trên bày bộ dụng cụ uống trà cũng là bằng trúc xanh.

Triệu Trinh dắt tay Chu Tử, đi từ từ dọc theo hành lang có tay vịn về phía trước, đi thẳng đến trước cửa chánh phòng.

Ngôi nhà ngói xanh ba gian một viện chính hai nhà kề ban đầu nay đã đổi thành ngôi nhà gỗ trước mặt, trên cửa gỗ khắc hoa dán lụa mỏng xanh nhạt, như màn lụa mỏng trong mộng, mông lung mà mê ly.

Triệu Trinh đỡ Chu Tử bước qua bậc cửa, vào phòng khách.

Trong phòng khách cũng hoàn toàn thay đổi, ba gian phòng dùng bình phong gỗ đỏ tử đàn ngăn cách, phòng khách tinh xảo, đồ đạc trong phòng khách cũng khéo léo tinh xảo, đều làm từ gỗ đỏ tử đàn.

Chu Tử bước vào phòng ngủ trước, phát hiện bên trong đổi thành bộ giường gỗ hoa lê mình yêu thích nhất, trước màn cửa sổ bằng lụa mỏng xanh lá, bày một bàn trang điểm khắc hoa tinh xảo, phía trên bày một cái gương nho nhỏ.

Triệu Trinh dắt Chu Tử đi tới trước giường, dùng ngọc câu móc màn lụa mỏng màu trắng lên, ôm lấy Chu Tử, đặt nàng lên chăn nệm mềm mại.

Chu Tử ngồi ở trên giường tò mò nhìn loạn xung quanh, lúc này mới phát hiện ra trên giường là nệm bằng gấm màu trắng bốn góc thêu trúc xanh, trên mặt chăn mỏng trải giường cũng là màu trắng thêu trúc xanh, đến cả hai cái gối mềm cũng là màu trắng thêu trúc xanh.

Triệu Trinh ngồi xuống bên cạnh Chu Tử, nâng hai chân Chu Tử lên, nhẹ nhàng đỡ Chu Tử ngã xuống giường, sau đó cầm hai chân Chu Tử, cởi giầy Chu Tử, mình cũng nằm xuống theo, sau đó giơ một tay lên, kéo màn lụa trắng xuống.

Chu Tử cảm thấy như giật mình trong mộng.

Đây có lẽ là tình cảnh vợ chồng đẹp nhất trong lòng nàng, xuân ý dào dạt như vậy, đặc biệt khéo léo đến thế.

Nàng nghiêng người, dựa lưng vào Triệu Trinh, trong lòng cảm động không thôi.

Triệu Trinh thấy nàng vẫn không nói gì, biết trong lòng nàng cảm động, cảm thấy cực kỳ thỏa mãn, ôm lấy Chu Tử, kéo chăn mỏng đắp lên Chu Tử và mình, sau đó nói: "Ngủ một chút đi, ngủ dậy sẽ cho nàng ăn thật ngon!"

"Dạ." Chu Tử nhẹ nhàng đáp một tiếng.

Trước khi đến Triệu Trinh đã dặn dò trước, cho nên trong phòng đã để băng, mát lạnh, không chịu ảnh hưởng của thời tiết nóng bức bên ngoài. Mông Chu Tử dán lên bụng Triệu Trinh, thân thể cố hết sức co lại lui về phía sau, ép sát vào người Triệu Trinh. Nàng thích cứ như vậy rúc vào ngủ trong ngực Triệu Trinh, tựa như làm vậy là có thể bù lại mấy tháng trời cô đơn quạnh quẻ gối đầu ngủ một mình.

Tay Triệu Trinh nhẹ nhàng vuốt ve trước ngực nàng, thân thể nàng được vỗ về chơi đùa rất thoải mái, trong lòng nghĩ tới nghĩ lui, từ từ liền ngủ mất.

Chu Tử ngủ thẳng đến gần tối mới tỉnh lại, nàng vừa tỉnh liền cảm thấy cứng rắn của Triệu Trinh từ phía sau đang chỉa vào mình, tiện tay đưa ra nắm lấy, không hề ngoài ý muốn nghe được tiếp hít sâu của Triệu Trinh. Chu Tử cười một tiếng, nghịch ngợm nắm lấy phía sau cọ sát vài cái. Triệu Trinh vốn muốn cho nàng nghỉ ngơi thật tốt, thấy nàng nghịch ngợm như vậy, cũng không nhịn nữa, giơ tay lên cởi quần lót của nàng, nhắm ngay vị trí mà cọ xát.

Sau khi hai người ân ái, tinh thần Triệu Trinh sảng khoái phát hiện Chu Tử đã mềm nhũn nằm trên giường, hắn ôm lấy Chu Tử, đến phòng tắm bố trí phía sau phòng ngủ.

Trước khi sửa sang ngôi nhà này, Triệu Trinh sai người mua luôn cả căn nhà phía đông, phía bắc cùng phía tây với giá cao, sau khi gom thành một liền tiến hành xây dựng lại, bây giờ nhà này nhìn tuy nhỏ, thật ra thì xét theo diện tích mà nói, đã lớn hơn trước gấp ba lần rồi.

Tắm rửa xong bước ra ngoài, hai người nắm tay đi tới căn nhà nhỏ trong viện Lục Trúc.

Bên trong đã dọn trà bánh tinh xảo lên.

Triệu Trinh không thích ăn những thứ này, hắn ngồi đó, nhìn Chu Tử ăn thật ngon lành, cảm thấy cũng là một loại hưởng thụ.

Sau khi Chu Tử ăn mấy miếng điểm tâm, Triệu Trinh bưng chén sứ trắng hoa văn hình lá cỏ màu xanh trước mặt Chu Tử lên, nếm thử một miếng trà lá trúc bên trong, cảm thấy độ ấm vừa phải, lúc này mới đưa chén trà đến khóe miệng Chu Tử.

Chu Tử liền nâng tay hắn uống vài ngụm, sau đó lại tiếp tục ăn điểm tâm.

Nàng rất thích ăn mấy món điểm tâm ngọt, nhất là bánh nhân đậu, bánh nhân hạt dẻ, bánh nhân hạt sen và bánh nhân mức táo, thích không nhịn được.

Triệu Tử cũng giống hệt nàng, đặc biệt thích ăn những món điểm tâm ngọt.

Triệu Trinh ở bên cạnh nhìn một lát, lấy từ trên người Chu Tử xuống một mảnh khăn lụa vuông, dùng sức lau lau mảnh vụn điểm tâm dính trên khóe miệng Chu Tử, quở nhẹ: "Nàng bao nhiêu tuổi rồi, giống hệt Triệu Tử hà!"

Ánh mắt Chu Tử sáng lên, liền vội uống một hớp nước trà trong tay Triệu Trinh, lúc này mới hỏi: "Chàng đã nghĩ tên cho đứa bé trong bụng thiếp chưa?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như dan y chung minh duc tinh gian di cua bac ho, van lop 7 bieu cam ve cay phuong sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.