Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 4 - Chương 75: Tẩy nước tiểu, Chu Tử xui xẻo


Triệu Trinh đen mặt trở về Diên Hi cư, bên này Chu Tử vừa đuổi theo vừa dặn dò Triệu Hùng nhanh chóng chuẩn bị nước nóng.

Triệu Trinh vào phòng ngủ, vẫn hầm hừ ngồi xuống bên giường.

Bám theo một đoạn, Chu Tử vội đến trước người hắn, lấy khăn muốn giúp hắn lau sạch nước tiểu còn đọng trên mặt. Triệu Trinh ngửa người, sau đó cướp lấy khăn ném qua một bên, đưa tay ôm lấy mặt Chu Tử, dán sát mặt mình lên mặt Chu Tử, cọ tới cọ lui, cho đến khi xác định Chu Tử và mình cùng chia sẻ nước tiểu của Triệu Tử mới thôi.

Mặc dù quanh năm suốt tháng Triệu Trinh nhìn xa trông rộng, đến nỗi có dáng vẻ của ông cụ non, nhưng đúng là chỉ mới hai mươi tuổi. Vì trong khoảng thời gian dưỡng bệnh được Chu Tử tẩm bổ, mặt của hắn đã trở nên vừa trắng vừa mềm, giờ phút này sít sao cọ xát vào mặt Chu Tử, Chu Tử liền có một loại cảm giác khác thường, mặt nàng thoáng tê dại, rất nhanh giống như điện giật truyền khắp toàn thân, nàng vội cố gắng đẩy Triệu Trinh ra: "Đừng đùa nữa, tắm trước đã!"

Triệu Trinh cọ xát một lát, cọ đến vừa lòng thỏa ý, mới nhỏ giọng nói: "Buổi sáng ta đã tắm nước lạnh rồi."

Dứt lời, Triệu Trinh tranh thủ thời gian vén tà áo lên, tụt quần xuống, sau đó ngồi lên mép giường, tách hai chân Chu Tử ra, ôm lấy Chu Tử, để nàng dạng chân ngồi trên người mình.

Đùi hắn quá cứng, ngồi phía trên Chu Tử cảm thấy rất khó chịu, xoay qua uốn lại, muốn ngồi thoải mái hơn một chút.

Triệu Trinh bị nàng cọ xát rên rỉ một tiếng, hít sâu một hơi.

Hắn nâng mắt phượng nhìn chằm chằm Chu Tử, một tay nắm lấy thắt lưng Chu Tử, một tay xé đi váy cùng quần lót của Chu Tử.

"Roẹt" một tiếng, Triệu Trinh xé rách quần lót giữa hai chân Chu Tử làm thành một lỗ thủng to, trước tiên hắn vươn tay vào thử thử, cảm thấy lỗ thủng này có kích cỡ phù hợp, hai tay liền nâng Chu Tử lên thật cao, sau đó nhắm ngay vị trí dùng sức nhấn xuống.

Chu Tử bị hắn xoa nắn một lúc, tuy có chút ẩm ướt, nhưng cũng chỉ mới một chút, bị hắn nhấn một cái đi vào, liền cảm thấy đau không thể nhịn, bắt đầu giãy giụa. Vừa giãy giụa nàng vừa nói: "Thái phi nương nương vừa mới chuyển tới. . . . . . nô tỳ. . . . . . nô tỳ phải theo bên bà. . . . . . còn có Triệu Tử. . . . . ."

Nàng không đề cập tới Triệu Tử thì thôi, nhắc tới Triệu Tử, Triệu Trinh liền cảm thấy mặt và tóc đều khai khai, nhất thời nổi trận lôi đình, bắt đầu không thèm để ý. Là võ tướng, chuyện phòng the của Triệu Trinh và Chu Tử luôn luôn rất phóng túng, dường như mỗi lần đều phải giày vò một phen. Lần này bởi vì bị thương, cho dù có Chu Tử bên người, hắn cũng không thể không cẩn thận dịu dàng như nước mà sinh hoạt vợ chồng, đã hơn nửa năm không sảng khoái, đã nín nhịn cả trận dục hỏa, sao có thể dễ dàng buông tha nàng?

Thấy nàng giãy giụa, Triệu Trinh nhìn nàng chằm chằm, nhe răng cười, ôm lấy Chu Tử ném lên giường. Chu Tử nhìn thấy bộ dáng không giống như cười của hắn, lập tức sợ hãi, vội vàng bò trốn vào giường.

Triệu Trinh giơ tay nắm lấy mắt cá chân nàng, kéo nàng trở lại.

Hắn nhặt đai lưng của mình từ trên nền đất, dùng răng khẽ cắn, sau đó xé ra, đai lưng chia ra làm hai, hắn cầm lấy mắt cá chân Chu Tử, tách hai mắt cá chân Chu Tử ra, trói chặt lên khung giường. Tiếp đó lại dùng áo choàng lụa đen cột chắc hai tay ở trước ngực Chu Tử, đẩy lên đỉnh đầu.

Trong lúc này, Chu Tử vẫn im lặng giãy giụa, nhưng thân thể Triệu Trinh vừa khôi phục, hơi sức lớn đến kinh người, cho dù nàng giãy giụa thế nào cũng không thoát được, chỉ đành thở hồng hộc nhìn chằm chằm Triệu Trinh, hy vọng xa vời là sử dụng ánh mắt bức lui hắn.

Lúc này cửa giường vẫn không đóng, Chu Tử cảm thấy nơi quần lót bị xé lành lạnh, có chút sợ hãi, đang muốn mở miệng cầu xin tha thứ, lại bị mắt phượng của Triệu Trinh nhíu lại, dọa nuốt trở về.

Triệu Trinh cầm hai chân nàng, đẩy mình về trước, dùng sức đâm vào.

Nơi đó của Chu Tử vốn hơi ướt át, trải qua một loạt động tác của hắn, sớm đã sợ đến khô đi, bị Triệu Trinh ‘mạnh mẽ xông pha’ đâm vào, lập tức đau đến co rụt lại, nhưng thân thể bị Triệu Trinh nắm trong tay, cuối cùng chìm trong một loại đau đớn như kim đâm lan tràn mà chịu đựng Triệu Trinh nâng người đánh chiếm.

Sau khi Triệu Trinh tiến vào, thật ra một phần vẫn còn giữ ở bên ngoài, hắn không dám mạnh mẽ đi vào, liền nắm lấy quả đào lớn của Chu Tử, chậm rãi lui ra ngoài, khi toàn bộ sắp lui ra hết thì lại chầm chậm tiến vào, sau mấy lần vào ra như thế, liền cảm thấy nơi đó của Chu Tử đã trơn ướt mềm mại.

Hắn tận lực đi vào, dừng một chút, nhìn phản ứng của Chu Tử. Mắt to của Chu Tử ướt sũng nhìn hắn, bên trong mang theo cầu khẩn, tim Triệu Trinh khẽ động, nhẹ nhàng co rút, chợt cảm thấy phía dưới Chu Tử co lại như sắp siết chặt lấy mình, da đầu hắn run lên, thử đẩy người thăm dò nơi đó một chút, cả người Chu Tử run run, hai chân bị cột liều mạng khép vào, khuôn mặt trắng nõn biến thành phấn hồng, đôi môi đỏ tươi cũng khẽ run nhè nhẹ: "Triệu Trinh, đừng, đừng đụng, đừng đụng vào nơi đó. . . . . ."

Triệu Trinh hít sâu một hơi, chặt chẽ bắt lấy đùi Chu Tử, nhắm ngay nơi đó dùng sức mạnh mẽ ra vào va chạm.

Chu Tử cảm thấy một cảm giác kỳ quái chiếm lấy nàng, mới bắt đầu nàng còn liều mạng nhẫn nại, sau cũng không nhịn được nữa, theo va chạm của Triệu Trinh mà rên rỉ.

Giọng của nàng mềm mại như vậy, phía dưới trơn ướt như thế, thân thể động lòng người đến vậy, trong niềm vui sướng cực hạn Triệu Trinh bắt đầu mất khống chế, va chạm với Chu Tử mạnh mẽ đến mức khó tin, nhiều lần hoàn toàn xâm nhập, Chu Tử cảm thấy vừa căng thẳng vừa kỳ lạ vừa đau đớn, cuối cùng khóc nấc lên: "Triệu Trinh. . . . . . Cầu xin. . . . . . Cầu xin chàng. . . . . ."

Triệu Trinh tách hai chân nàng ra, cúi người xuống, xé cái yếm màu hồng Triệu Tử thích nhất mà Chu Tử đặc biệt lựa chọn, lộ ra quả đào lớn run run rẩy rẩy, dùng miệng cắn lên. Hắn ra vào nhanh hơn, rốt cuộc trong tiếng khóc không thể khống chế của Chu Tử, rút ra, bắn toàn bộ lên bụng Chu Tử.

Triệu Trinh không để ý đến Chu Tử nữa, tự nằm xuống bên giường.

Một lát sau, hắn mới thong thả một cách quá đáng, đứng dậy cởi trói tay chân cho Chu Tử.

Nút trói trên đùi trên cánh tay vừa được cởi, Chu Tử lập tức thả lỏng, xụi lơ trên giường, không nhúc nhích. Lúc này, nơi đó của nàng vẫn còn chấn động run rẩy, nhưng mắt cá chân, cổ tay lại mơ hồ đau đớn. Chu Tử biết mình bị Triệu Trinh làm cho thân dưới, trên người ướt nhẹp dinh dính, nhưng cũng chẳng thèm quan tâm, chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi.

Triệu Trinh nghỉ ngơi một lát, ôm Chu Tử đi tới phòng tắm.

Khi hắn ôm Chu Tử vẫn mềm yếu như cũ vào trong ngực tắm uyên ương, trong lòng Triệu Trinh một mặt than thở mình thật sự quá mạnh mẽ, làm Chu Tử thành bộ dáng này; một mặt thấy trên cổ tay mắt cá chân Chu Tử có dấu vết tím bầm, cũng có chút chột dạ —— bộ dáng này sao có thể đi gặp mẫu phi!

Tâm tư Triệu Trinh thực phức tạp, nhưng thân thể lại thực trực tiếp thực đơn giản, dù sao cũng đang ở độ tuổi hai mươi căng tràn nhiệt huyết, đang ở giai đoạn đỉnh cao, tắm tắm một chút, Triệu Trinh lại bắt đầu nóng lòng muốn thử, phía dưới lại nhô lên thật cao. Chu Tử đang nằm trong ngực, Triệu Trinh cũng không muốn bạc đãi bản thân mình! Hắn xoay Chu Tử tạo thành tư thế đưa lưng về phía mình, đôi tay nắm lấy hai đùi Chu Tử, nhắm ngay vị trí, một lần nữa đi vào.

Bởi vì đã phát tiết một lần, lần này Triệu Trinh đặc biệt kéo dài, thong thả ung dung làm việc này theo đúng trình tự, làm đến thật thú vị, làm đến thật kiêu ngạo —— hắn làm đến khi Chu Tử phải hôn mê!

Ôm Chu Tử trở lại phòng ngủ, Triệu Trinh lau chùi sạch sẽ Chu Tử đã ngất đi, lúc này mới kéo chăn đắp cho Chu Tử, sau đó hắn cũng tự mình chui vào —— trên giường đã đổi ga giường, trãi chăn nệm gọn gàng sạch sẽ, góc phòng cũng sớm được thêm băng, toàn bộ phòng ngủ mát lạnh, bộ giường gỗ hoa lê khắc hình hoa hải đường Chu Tử chọn mua chậm rãi tỏa ra hương thơm nồng nàn say đắm.

Triệu Trinh cảm thấy thỏa lòng, cảm thấy mình đã chiến thắng Triệu Tử, Chu Tử vẫn là của mình, rất nhanh liền ngủ mất.

Phủ Nam An vương ở Kim kinh rất lớn, nhưng Triệu Trinh và Thái phi đều không định sẽ ở lâu dài, cho nên chỉ thu dọn sống ở hậu viện, những nơi khác đều bỏ trống, cũng không thèm dọn dẹp, dù sao hai mẹ con đều không phải là người hiếu khách, cũng không có khách khứa nào đến ở; Chu Tử thì rất hiếu khách, đáng tiếc lại không có ai thân thích.

Trước khi đến Bắc Cương, Triệu Trinh lệnh cho Triệu Hùng đốc thúc người làm trồng cây trong các viện, hơn nữa mỗi viện là một loại cây, viện này là vân sam, viện kia là ngô đồng, nơi đó là cây sồi xanh, kế tiếp là cây quế. . . . . . Lúc Triệu Hùng mua cây đã tiêu rất nhiều tiền, đều mua những cây đã lớn, có dạng đại thụ. Qua hơn nửa năm, phủ Nam An vương biến thành một khu vườn râm mát, bóng cây trùng điệp.

Cao Thái phi ôm Triệu Tử chờ Triệu Trinh và Chu Tử đến ăn cơm trưa, nhưng trái đợi không đến, phải đợi không đến, sau khi vội vã dùng qua bữa trưa, liền ôm Triệu Tử đi dọc hết Diên Hi cư tìm cặp cha mẹ vô trách nhiệm bặt vô âm tín một đi không trở lại kia!

Đoàn người chậm rãi càn quét hết ngoại viện Diên Hi cư, Cao Thái phi nghĩ nghĩ, vẫy tay xua nữ quan và cung nữ sau lưng lui ra, ôm Triệu Tử, chỉ mang theo Hoàng Oanh và Nhũ Yến bước vào trong, lại bị Triệu Hùng lúng túng ngăn ở cửa nội viện.

Nhìn Thái phi nương nương ôm tiểu thế tử, Triệu Hùng vừa ấp a ấp úng giải thích, vừa đỏ mặt thay cho Vương gia đang kê cao gối mà ngủ trong phòng, hận không thể thay bạn vương gia nào đó tìm một cái động để hắn chui vào tránh xấu hổ —— đang lúc quốc tang lại giữa ban ngày ban mặt giở trò ân ái, thật là quá xấu mặt!

Cao Thái phi ôm tiểu Triệu Tử cười híp mắt nghe Triệu Hùng vớ vẩn một tràng, cuối cùng hiểu rõ, nhíu mày, ôm Triệu Tử đi dạo trong vườn cây cạnh viện.

Thái phi nương nương vừa đi, Triệu Hùng vội lau lau mồ hôi lạnh: trước khi Vương Gia vào Diên Hi cư đã dặn là không cho ai quấy rầy, nhưng Thái phi nương nương cũng là người không dễ đối phó!

Trong lòng Triệu Hùng cực kỳ lo lắng thay Chu phu nhân —— không đúng, bây giờ là Chu trắc phi. Loại chuyện này, bình thường người mẹ sẽ không cảm thấy con trai mình có lỗi, chỉ cảm thấy con trai mình bị quyến rũ thôi!

Đến sau giữa trưa Chu Tử mới tỉnh lại, Triệu Trinh đã đi ra ngoài, giờ phút này phòng ngủ trống rỗng, chỉ có một mình nàng. Cả người Chu Tử đau nhức, nơi cánh tay, mắt cá chân đã sưng phồng lên.

Nàng biết hiện tại bộ dáng mình nhất định rất thê thảm, cho nên cũng không gọi người, im lặng không lên tiếng nằm ở trên giường, khổ sở suy nghĩ cách đối phó.

Mới vừa trở về phủ, lại chỉ lo quấn lấy ở cùng Vương Gia, không quan tâm đến Triệu Tử nhỏ bé, hơn nữa đang trong lúc quốc tang—— Thái phi nương nương nhất định sẽ tức giận!

Chu Tử càng nghĩ càng sợ, mặc dù nàng biết Thái phi nương nương coi trọng Triệu Tử, sẽ hơi rộng rãi với nàng một chút, nhưng rộng rãi cũng phải có giới hạn, nay mình đã vượt qua giới hạn rồi, hơn nữa còn vượt qua một khoảng lớn! Trong lòng nàng bắt đầu thầm oán Triệu Trinh.

Theo tính toán của Chu Tử, về sau Thái phi nương nương sẽ ở lại vương phủ, mình nhất định phải quy củ thành thành thật thật hầu hạ Thái phi, cụp đuôi làm người, chăm sóc con trai Triệu Tử đến nơi đến chốn, thậm chí Triệu Trinh cũng phải xem là thứ yếu. Dù sao, con trai do chính mình sinh ra, mà tương lai trượng phu phải cưới vương phi, rất có thể sẽ thay lòng đổi dạ. (LPH: anh mà biết chị nghĩ thế, chị sẽ 3 ngày không bước được xuống giường)

Nhưng mà, chuyện hôm nay, đã làm xáo trộn toàn bộ kế hoạch của nàng!

Suy nghĩ thật lâu, Chu Tử yên lặng đứng dậy, sau khi rửa mặt, lén lút tự mình bôi thuốc, rồi mới gọi Ngân Linh vào, để nàng ta giúp chải đầu búi một búi tóc đơn giản cho bản thân, chút trâm cài để tô điểm thêm cũng không dùng, sau đó thay cái quần có lót một lớp dày ở đầu gối, soi soi trước gương, tự thấy mặt mộc tự nhiên không son không phấn rất trắng trong thuần khiết, lúc này mới ôm một bụng đầy tâm sự ra cửa, đi thẳng đến chánh viện.

Đến chánh viện, Chu Tử đi vào, đầu tiên là năn nỉ Hoàng Oanh đi thông báo, sau đó nàng đàng hoàng đứng ở hành lang hạ đẳng.

Triệu Tử và tổ mẫu cùng đi dạo mấy khu vườn, một già một trẻ đều mệt đến ngất ngư, Triệu Tử đang ngủ thiếp đi trên giường lớn của Thái phi nương nương. Cao Thái phi đang nằm nghiêng một bên ngắm tôn tử ngủ, chợt nghe Hoàng Oanh đến báo, nói Chu trắc phi tới.

Bà trầm ngâm một chút, không nói gì.

Trước kia lúc ở trong cung, bà nghĩ trong phủ con trai chỉ có một cơ thiếp, ít người cũng tốt, không nghĩ tới con trai mình lại háo sắc như thế, chẳng lẽ bởi vì nữ nhân bên cạnh quá ít?

Thái phi nương nương suy tư, không biết trước kia có phải cách làm của bà có chút thái quá hay không, cho nên Trinh nhi mới có thể mê luyến Chu Tử như thế?

Dù gì cũng đang là lúc quốc tang, thật là quá không hợp lễ!

Bà thản nhiên nói: "Bảo nàng ta đến quỳ ở chánh đường, ta ngủ một giấc cùng Bánh Bao nhỏ đã!"

Hoàng Oanh nhận lệnh, hành lễ đi ra ngoài.

Chu Tử không nói gì quỳ ở chánh đường.

Nàng thật cảm thấy mình đã sai.

Ngày đầu tiên Thái phi chuyển đến, nàng hẳn là nên theo hầu hạ, thế mà lại. . . . . . Mặc dù nguyên nhân là do Triệu Trinh, nhưng nếu nàng nhất định phản kháng, có thể Triệu Trinh sẽ nghe.

Đến giờ, tất cả đều là sai, không bằng thành thật nhận sai, về sau cẩn thận hơn một chút là được. Dù sao, mọi người đều sống trong quần thể xã hội, không thể sống sót nếu thoát ly khỏi xã hội.

Trước kia Cao Thái phi rất ít khi có hoạt động thể lực, hôm nay ôm Bánh Bao nhỏ đi dạo quá nhiều nơi, mệt đến ngất ngư, ngủ trưa liền ngủ một mạch hơn một canh giờ, sau lại bị Bánh Bao nhỏ đánh thức.

Sau khi đứng dậy rửa mặt liền ôm Bánh Bao nhỏ Triệu Tử ra ngoài, Cao Thái phi ngồi xuống cái ghế dựa bằng gỗ lim ở chánh đường, lúc này mới hỏi: "Đã biết sai chưa?"

Chu Tử dập đầu, nói: "Nô tỳ biết sai rồi!"

"Nô tỳ?" Cao Thái phi nhíu mày, "Nay con cũng đã là trắc phi, hẳn là phải dựa theo thể thống của trắc phi, không cần việc gì cũng phải nghe theo Vương Gia, nó bảo con làm cái gì thì con làm cái đó, nó bảo con giết người thì con cũng đi sao. . . . . ."

Đối với Chu Tử, Cao Thái phi có chút tiếc nuối đã rèn sắt không thành thép, thao thao bất tuyệt nói không ngừng.

Mặc dù đầu gối có lót miếng đệm dày, nhưng quỳ hơn một canh giờ, đầu gối Chu Tử đã quỳ đến tê rần, nàng không dám nhúc nhích, đành phải gắng gượng.

Khi nghe được cái từ "Trắc phi" này, nàng thực kinh ngạc, cũng không dám ngẩng đầu, càng không dám cắt ngang lời dạy bảo như Trường Giang Hoàng Hà chảy mãi không ngừng của Thái phi nương nương, đành phải tiếp tục nhẫn nại.

Nói một lúc lâu, đã nói đến "Phụ đức" "Phụ giới", Cao Thái phi phát hiện Triệu Tử vẫn ru rú trong ngực bà giương mắt phượng nhỏ nhìn chằm chằm mẫu thân bé, lúc này mới thấy thân thể Chu Tử lung lay sắp đổ.

Bà sờ sờ thân thể mềm mại nhỏ bé của Triệu Tử, cảm thấy ôm con trai mà mắng mẫu thân thì thật không thích hợp, liền nói lời kết thúc: "Đang lúc quốc tang, con và Trinh nhi chia phòng đi, con chuyển đến ở trong viện của ta, ở phòng phía đông bên cạnh! Giờ lập tức đến phòng phía đông, chép 《 nữ giới 》một trăm lần!"

Chu Tử dập đầu một cái, cảm tạ Thái phi đã tha cho, sau đó cố hết sức duy trì thăng bằng đứng lên.

Chu Tử không ăn cơm trưa, vì trừng phạt nàng, Thái phi nương nương cũng không cho người đưa cơm tối đến, lệnh cho nàng hết sức tập trung chép《 nữ giới 》ở phòng phía đông.

Chu Tử lặng lẽ đưa ngân phiếu cho Hoàng Oanh, năn nỉ Hoàng Oanh nghĩ biện pháp cầu xin Thái phi cho nàng chăm sóc Triệu Tử.

Hoàng Oanh nhìn nhìn mệnh giá của ngân phiếu một chút, rất là hài lòng, liền mỉm cười nói: "Chu trắc phi chờ một chút, nô tỳ thử một lần xem sao!"

Bởi vì hôm nay lượng vận động của Cao Thái phi đột nhiên tăng cao, thân thể tiêu tốn nhiều sức lực, mệt nhọc tới cực điểm, vừa đến giờ hợi, liền buồn ngủ nằm nghiêng trên giường, nhưng bởi vì buổi chiều đã ngủ đủ, lúc này tiểu Triệu Tử lại thật vui sướng, thân thể lật tới lật lui trên giường —— bé mới vừa học được cách lật người, đang cảm thấy vô cùng hứng thú!

Hoàng Oanh nhân cơ hội nói: "Nương nương, không bằng đưa tiểu thế tử đến chỗ mẫu thân. . . . . ."

Cao Thái phi uể oải phất phất tay, không lên tiếng.

Hoàng Oanh liền cười híp mắt ôm lấy Triệu Tử, dỗ dành: "Tiểu thế tử ngoan, đi gặp mẫu thân người nào!"

Rồi giống như một cơn gió ôm Triệu Tử đi.

Vừa nhìn thấy Bánh Bao nhỏ, đang nhón chân chờ mong, Chu Tử lập tức chạy ra đón, ôm lấy Bánh Bao nhỏ Triệu Tử, thuận tay lại nhét ngân phiếu cho Hoàng Oanh.

Hoàng Oanh lộ ý cười, khóe mắt cũng cong lên: "Chu trắc phi, người cứ chăm sóc tiểu thế tử, nô tỳ ra bên ngoài trông chừng!"

Chu Tử luôn miệng nói cảm ơn, chờ Hoàng Oanh bước ra ngoài rồi mới ôm Triệu Tử ngồi lên giường, đầu tiên là ngửi hương sữa ngọt ngào trên người Triệu Tử, sau khi ngửi tới ngửi lui, “chụt chụt chụt” hôn không ngừng lên khuôn mặt nhỏ, cái đầu nhỏ cái miệng nhỏ, tay mập chân mập của Triệu Tử, hôn xong, nàng vẫn chưa thỏa mãn, lại khẽ cắn lên cái mông tròn của Triệu Tử.

Lúc Triệu Trinh tiến vào, Chu Tử đang há mồm cắn mông Triệu Tử.

Tác giả có lời muốn nói: canh thứ hai dâng lên, bởi vì cảm thấy cực kỳ trong trẻo, cho nên không cắt giảm mà đưa lên!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như nhac thien tinh tam an nhien tu tai nghe de tam an lac ngu rat ngon, nhac phat giao ngay ram nhac phat giao chon loc em tai de nghe de ngu album thien tam chi bao những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.