Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 4 - Chương 78: Hòa giải xong, gió giông nổi dậy


Lúc này đang là giữa hè, trong viện của chánh phòng cây lá sum sê, rất là tươi tốt. Trên bầu trời đêm như một tấm màn màu lam đậm treo một vầng trăng tròn trong vắt, vẩy ánh sáng trong trẻo khắp phủ Nam An vương, lại khiến hoa cỏ nơi đây có vẻ lay động, râm tối; chỉ riêng hành lang của phòng phía đông, bởi vì không có cỏ cây che phủ, vắng vẻ trống trải, bóng dáng thon dài của Triệu Trinh trong bộ quần áo mùa hạ màu trắng mỏng manh càng lộ rõ, giống như cây ngọc dưới ánh trăng. Trong sự yên tĩnh hoàn toàn, Chu Tử dừng bước, đứng xa xa nhìn hắn, nhìn gương mặt trắng nõn như vẽ dưới ánh trăng, nhìn vẻ mặt lạnh lùng vô lo của hắn, nhìn đôi mắt phượng xinh đẹp của hắn nhìn về phía nàng.

Trái tim Chu Tử giống như bị một bàn tay to nhẹ nhàng nắn bóp, thình thịch từng hồi —— đây chính là nam nhân ta yêu, là nam nhân yêu ta, nam nhân xinh đẹp này là của ta. . . . . .

Lòng của nàng mềm mại hẳn đi, chậm rãi bước lên trước, ngẩng mặt nhìn về phía Triệu Trinh: "Chàng đã về rồi!"

"Ừ." Triệu Trinh cũng nhìn nàng.

Tay của hắn nhẹ nhàng nhấc lên, nha hoàn theo sau Chu Tử không nói một lời cầm hộp đựng thức ăn trên tay đưa vào phòng kề phía đông, sau đó nhanh chóng rời đi.

Chu Tử đứng dưới bậc thang, ngẩng mặt, dưới ánh trăng, đôi mắt to của nàng lóng lánh như chứa đựng toàn bộ ánh sao vun vãi trên bầu trời. Triệu Trinh không kìm được tiến lên một bước, ôm cổ Chu Tử, bế nàng từ dưới bậc thang lên, chặt chẽ ôm vào lòng.

Hắn tìm được môi Chu Tử, mạnh mẽ mà hôn, không ngừng không nghỉ.

Cuối cùng, Chu Tử đẩy hắn ra, tiếp tục nhìn hắn.

Mắt phượng của Triệu Trinh âm trầm, nhìn chằm chằm đôi môi bị hôn sưng đỏ của Chu Tử, trầm giọng: "Nhìn cái gì đó?"

Khóe miệng Chu Tử nhếch lên: "Chàng nhìn rất đẹp!"

Triệu Trinh trừng mắt lườm nàng một cái, xoay mặt ngắm ánh trăng.

Ánh mắt Chu Tử chuyển theo tầm mắt của hắn, cuối cùng phát hiện, hình như Triệu Trinh đỏ mặt.

Trên khuôn mặt trắng nõn như ngọc dưới ánh trăng của hắn, hình như lặng lẽ bao phủ một tầng đỏ ửng.

Nàng cười híp mắt, càng nhìn hăng say.

"Gì vậy! Có gì đẹp mà nhìn!" Triệu Trinh bị nhìn chằm chằm thẹn quá hóa giận, dùng sức lôi kéo Chu Tử, "Trở về thôi!"

"Dạ!" Chu Tử cười hì hì đồng ý.

Hai người coi như chính thức giảng hòa, nguyên nhân đương nhiên là do Chu Tử ham mê sắc đẹp, bị sắc đẹp của Triệu Trinh mê hoặc!

Vào phòng kề phía đông, Triệu Trinh uống một chén chè hạt sen bách hợp, trong lòng lại nghĩ: Chu Tử nhượng bộ lão tử trước, chuyện như thế thật đáng mừng; chỉ là nguyên nhân nhượng bộ lại không phải vì quyền uy đứng đầu gia đình của lão tử, mà bởi vì nàng cảm thấy lão tử rất đẹp, đây là cái lý do lừa đảo gì thế?

Triệu Trinh cảm thấy mâu thuẫn, thực mâu thuẫn.

Hắn liếc Chu Tử một cái, phát hiện Chu Tử một tay chống cằm, đang ngồi đối diện cười hì hì nhìn hắn!

Phát hiện này khiến hắn an lòng: nhìn xem, nàng yêu ta nhiều thế đó, nhìn mãi mà vẫn chưa đủ! Mặc kệ vì lý do gì, chỉ cần Chu Tử yêu ta, thích ta, thương ta, vậy là đủ rồi.

Triệu Trinh bình tĩnh lại liếc Chu Tử một cái, trong lòng âm thầm ra quyết định.

Ăn xong bữa khuya, Triệu Trinh lại nói: "Ta muốn tắm rửa!"

"Được, thiếp đi chuẩn bị cho chàng!" Chu Tử vẫn rất nhẫn nại như cũ.

Triệu Trinh tắm xong mặc áo choàng tắm màu trắng bước ra, mái tóc đen nhánh trãi dài sau lưng, Chu Tử vội cầm khăn lụa lớn tiến lên lau tóc giúp hắn.

Triệu Trinh vừa cảm thụ cảm giác tê tê như bị điện giật từ đỉnh đầu đến ngọn tóc phía sau lưng, vừa lặng lẽ dời lưng về phía sau một chút, sau khi chạm đến trước ngực Chu Tử liền ngừng lại, cảm nhận cảm giác run rẩy.

Chu Tử vừa lau tóc giúp hắn, vừa nói: "Đêm qua thiếp có làm đau chàng không?"

Đêm qua bởi vì nàng quá mức tức giận, nên đã dùng tất cả hơi sức, hung hăng nhéo thật mạnh lên người Triệu Trinh.

Lông mi dài của Triệu Trinh rũ xuống, che đi phong tình trong mắt, cất giọng trầm thấp: "Vén lên xem một chút chẳng phải nàng sẽ biết sao."

Chu Tử rất biết nghe lời, buông mái tóc dài căn bản đã được lau khô của Triệu Trinh ra, vén áo choàng tắm của hắn lên, nhìn chằm chằm bên hông, nhìn qua xem lại, hết kiểm tra lại kiểm tra.

Nàng còn nhớ rõ khi mới gặp Triệu Trinh, bởi vì tập võ lâu dài, vóc người cao gầy, chân dài vai rộng eo thon, rất là tinh tráng, màu da trên người cũng là màu nâu nhạt, đâu giống như bây giờ, dưỡng bệnh lại dưỡng ra da thịt toàn thân trắng nõn!

Chu Tử không tìm được vết bầm, thật nghi ngờ: "Đêm qua thiếp tức giận xuống tay rất mạnh, tại sao lại không có dấu vết?"

Triệu Trinh không thèm để ý nói: "Ta là nam nhân mà!"

Chu Tử cũng không lập tức buông áo choàng tắm ra, nàng nhìn chằm chằm vết sẹo lớn nhỏ khắp người Triệu Trinh, nhìn rồi nhìn, sờ lại sờ, cuối cùng cởi luôn áo choàng tắm của Triệu Trinh ra, xem vết sẹo ở dưới sườn.

Sau khi nhìn đến, ánh mắt của nàng chua xót, đỉnh đầu đặt lên người Triệu Trinh, im lặng thật lâu.

Triệu Trinh cũng hơi lộ vẻ xúc động, vỗ vỗ đầu nàng, dịu dàng an ủi: "Không phải bây giờ ta đã nguyên vẹn mà trở về sao!"

Chu Tử ngẩng đầu lên, trong đôi mắt phủ một tầng hơi nước mà bản thân nàng cũng không nhận biết được: "Đi, chàng ngồi lên giường, thiếp tỉa móng tay cho chàng!"

Triệu Trinh nhìn đôi mắt to ướt rượt như nai con của nàng, trong lòng không khỏi rung động, nhưng lời nói ra lại rất bình thản, đơn giản: "Được."

Lần này Triệu Trinh dịu dàng như nước, khiến Chu Tử đạt hết cao triều này tới cao triều khác.

Cuối cùng, hai người nằm trên giường, Triệu Trinh cũng có chút thở hổn hển, ôm sát Chu Tử vẫn còn đang run rẩy vào trong ngực, sau một lúc lâu mới yên tĩnh lại.

Hắn nhất thời không muốn ngủ, tay phải từ phía dưới vòng qua cổ Chu, để nàng gối lên mình, tay vuốt ve cổ tay Chu Tử bị hắn siết thành dấu, trong lòng cảm thấy thật xấu hổ —— chẳng qua hắn nghe người ta nói đến sự đa dạng trong chuyện phòng the, liền không nhịn được thí nghiệm trên người Chu Tử, làm hại Chu Tử bị thương.

"Chu Tử." Hắn nhẹ giọng gọi.

"Ừm." Chu Tử vô cùng mệt mỏi sắp ngủ thiếp đi.

"Sau này ta sẽ không như vậy nữa."

"Ừm." Chu Tử đã mơ hồ ngủ thiếp đi.

"Ta yêu nàng."

". . . . . ." Chu Tử đã hoàn toàn ngủ say.

Triệu Trinh: ". . . . . ."

Vào buổi sáng, Chu Tử nói đến chuyện của tứ cữu phu nhân, Triệu Trinh cũng biết hai nữ nhi kia của tứ cữu mẫu (mợ tư ^^), một thì đặc biệt xấu xí, một thì như đứa con nít, đoán chừng cũng không gây ra được sóng to gió lớn gì, vì vậy thuận miệng đồng ý, định bước ra ngoài. Vừa rời khỏi cửa phòng, dường như nhớ tới điều gì, hắn xoay người lại nói: "Nàng đừng vội nói tin tức cho bọn họ, để qua mấy ngày đã!"

Đối với lão hồ ly Triệu Trinh gần hai mươi tuổi này, Chu Tử vẫn luôn rất sùng bái, liền nói ngay: "Được, tất cả đều nghe theo lời chàng!"

Ngược lại hôm nay Triệu Trinh không rời phủ, mà liên tục gặp khách trong thư phòng, bữa trưa vẫn do Chu Tử dặn dò phòng bếp nhỏ làm xong rồi phái Triệu Hùng đưa qua.

Lúc xế chiều, trong cung có người đến gặp Chu Tử.

Lúc Chu Tử nhận được thông báo, liền hoài nghi là do Chu Bích phái tới. Nàng vừa vào kinh, liền kín đáo phái người đưa đi không ít quà tặng —— bởi vì Triệu Trinh không tin nhân phẩm của vị anh trai Hoàng đế của mình, không cho phép nàng tự mình đến đó.

Mà bởi vì Chu Bích sắp chuyển vào trong cung, trong phủ quản rất nghiêm, cũng không có biện pháp ra ngoài, vì vậy liền phái nha hoàn thân tín là Ngọc Hương đến gặp Chu Tử, cũng tặng rất nhiều quần áo trẻ em mà nàng ta tự làm cho tiểu Triệu Tử.

Lần này vẫn vậy, là Ngọc Hương cùng một tiểu thái giám.

Tiểu thái giám ở lại bên ngoài, mấy nha hoàn của Chu Tử cũng đứng bên ngoài.

Quần áo trên người Ngọc Hương đã hoàn toàn thay thành kiểu dáng mới, sau khi hành lễ thăm hỏi hàn huyên xong, liền nói rõ mục đích mà mình đến: "Tiệp dư nương nương lệnh cho nô tỳ tới thăm trắc phi, cũng đưa tới vài món y phục ngài ấy tự tay làm cho ngài!”

Nói xong, nàng đưa gói đồ nhỏ trong tay qua.

Chu Tử không vội mở gói đồ kia ra, trước tiên là hỏi Ngọc Hương: "Bây giờ muội muội thế nào? Có bị người khác khi dễ hay không?"

Ngoài mặt, Ngọc Hương là quản gia của vương phủ, trên thực tế lại nằm trong đội ám vệ do Triệu Hùng đứng đầu, sau đó được điều đi, trong lòng đã sớm biết —— ở chỗ Nam An vương gia, chỉ báo tin dữ không báo tin vui; ở chỗ Nam An trắc phi, chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu.

Nàng rất đúng mực cười nói: "Trắc phi không cần phải lo lắng, Tiệp dư nương nương của chúng ta vẫn ở cùng Doãn Tiệp dư nương nương như trước. Hai vị nương nương cùng vào Thiên viện của Thanh Vân Điện, Thanh Vân Điện còn chưa có chủ, tất nhiên sẽ không ai dám làm khó hai vị Tiệp dư nương nương!"

Lúc này Chu Tử mới yên tâm, thưởng cho Ngọc Hương trước, sau đó mới mở gói quần áo Chu Bích sai người mang tới ra.

Trong gói quần áo chứa vài món quần áo đen đỏ, Chu Tử phấn chấn giũ ra, phát hiện là áo trong, yếm, quần lót, quần ngủ, giày ngủ lộ liễu —— nàng không khỏi rất 囧: sao mọi thứ Chu Bích đưa tới đều là nội y gợi cảm vậy!

Ngọc Hương lại cực kỳ vui vẻ nói: "Đây là phong cách hiện đang được ưa chuộng nhất lưu hành trong cung, được hoàng thượng thích nhất, Tiệp dư nương nương đặc biệt làm riêng cho ngài!"

Chu Tử yên lặng khép gói quần áo lại.

Qua mấy ngày, đợi đến khi chịu không nổi nữa, Cao Tứ phu nhân lại đánh tới, lần này còn mang theo hai đóa hoa tỷ muội một lớn một nhỏ, lấy cớ là mang hai vị tiểu thư Cao Phân cùng Cao Liễn đến thỉnh an Cao Thái phi, Chu trắc phi.

Chu Tử nhìn thấy mặt mũi của Tam tiểu thư Cao Phân như trong dự liệu, cũng không ngạc nhiên; nhưng khi nhìn đến Lục tiểu thư Cao Liễn, trong lòng không khỏi kinh ngạc—— tuy chỉ mới mười hai tuổi, thế nhưng tiểu Cao Liễn đã là một mỹ nhân nhất đẳng!

Làn da Cao Liễn trắng trẻo trong suốt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng một bàn tay là đôi mắt to hai mí chiếm tỷ lệ rất lớn, tròng mắt sâu đen lanh lợi, đôi môi cánh hoa nhỏ nhắn như mật ngọt, cất giọng không làm nũng cũng giống như đang làm nũng, mang theo chút ngây thơ, dù thân thể chưa trưởng thành, nhưng có thể tưởng tượng được sau khi trưởng thành sẽ có phong thái tuyệt đại!

Quần áo Cao Liễn cũng rất khác biệt, tất cả đều làm bằng lụa trắng, chỉ dùng số lượng trân châu lớn đếm không xuể tô điểm, làm nổi bật lên vẻ đẹp tuyệt trần giống như tiên nữ của nàng.

Chu Tử cảm thấy trong các mỹ nhân nàng đã từng gặp, sợ là ngay cả Tứ Mỹ của Tô Châu năm đó cũng không thể so sánh với tiểu Cao Liễn!

Nhưng mà Cao Liễn này không khỏi có chút hoạt bát quá đáng.

Triệu Trinh xử lí xong công việc của mình, đến tìm Chu Tử, nghe nói có khách nữ, liền dừng bước ở cửa chánh viện, đang muốn xoay người rời đi, lại bị Cao Liễn chơi đùa ở bụi hoa trong chánh viện thấy được.

Cao Liễn vừa thấy Triệu Trinh, lập tức sôi nổi chạy tới, đứng trước mặt Triệu Trinh, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt trông mong, lúm đồng tiền như hoa nở: "Vương Gia ca ca, ngài đã về, Liễn nhi đợi ngài nửa ngày rồi!"

Tác giả có lời muốn nói: canh thứ nhất dâng lên!

Mạc Mạc bắt đầu muốn hất máu chó!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như ba%cc%a3t mi nhu%cc%83ng tuye%cc%a3t chieu giup phu%cc%a3 nu%cc%83 tre%cc%89 ma%cc%83i khong dai, 5 dac diem cua nhiet ke y te Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.