Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 4 - Chương 82: Chất chứa phẫn nộ, báo thù rửa hận


Đêm đã khuya, bởi vì Thanh Vân Điện gần phòng khách lớn nhất, dưới sự dẫn đường của cung nữ Ngọc Hương bên người Chu Bích, Triệu Trinh ôm Chu Tử bước vào phòng bên cạnh Thiên viện của Thanh Vân Điện. Vẫn ở thư phòng bên ngoài của phủ Nam An vương, Hứa đại phu và Hầu đại phu đến rất nhanh, chỉ chậm hơn ngự y một bước.

Hai vị đại phu mang hòm thuốc chạy tới.

Sau khi chẩn mạch, Hứa đại phu lấy một bộ kim bạc ra, rút một cây, sau khi lau rửa bằng rượu thuốc, nhắm ngay huyệt vị của Chu Tử mà đâm vào.

Máu chảy phía dưới của Chu Tử rất nhanh liền ngưng lại.

Trong lúc Hứa đại phu châm cứu, Hầu đại phu bắt đầu cầm bút kê đơn thuốc.

Châm cứu và kê đơn thuốc xong, bệnh tình đã được khống chế, Hứa đại phu và Hầu đại phu được mời đến sát vách nghỉ ngơi, Triệu Trinh ở lại trong phòng chăm sóc Chu Tử.

Chu Bích cùng Lục Hà theo sát phía sau Nam An vương, chạy theo tới. Mặc dù Lục Hà sốt ruột, nhưng vẫn đỡ Chu Bích lệ rơi đầy mặt theo, không để nàng ta chạy quá nhanh.

Lục Hà chỉ huy Ngọc Hương, lệnh cho Ngọc Hương dẫn Nam An vương vào Thiên viện của nàng ta và Chu Bích.

Hai mẹ chồng nàng dâu Hàn Thái hậu và Hàn hoàng hậu, thêm cô cháu gái cũng đi theo Cao Thái phi đến ngoài viện.

Sau khi Cao Thái phi đến Thiên viện của Thanh Vân Điện, đã khôi phục vẻ bình tĩnh, ra sức khuyên Hàn Thái hậu và Hàn hoàng hậu về tẩm cung nghỉ ngơi trước, đợi khi có tin tức sẽ thông báo cho họ.

Hàn Thái hậu biết vị Chu trắc phi này bất quá cũng chỉ là một tiểu thiếp mà Nam An vương sủng ái thôi, không đáng cho mình lo lắng, liền bảo Hàn hoàng hậu dìu mình trở về tẩm cung nghỉ ngơi.

Sau khi Cao Thái phi tiễn họ đi xong, mới vào chỗ nhà kề mà Triệu Trinh và Chu Tử ở.

Chu Tử tỉnh lại, nàng đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nhìn thấy Triệu Trinh đang siết lấy ôm thật chặt mình vào trong ngực, môi nàng run rẩy, khóc: "Triệu Trinh, nơi này thật đáng sợ! Những người này thật đáng sợ!"

Nàng liều mạng chui vào trong lòng Triệu Trinh, cả người co rúm lại.

Triệu Trinh dùng sức ôm nàng vào lòng, miệng thì thào an ủi: "Chu Tử, mọi việc qua rồi, về sau, ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt, không bao giờ để nàng bị tổn thương nữa, nàng cứ yên ổn sống trong phủ là được, sinh cho ta một đàn con. . . . . ."

Trong sự dịu dàng an ủi của hắn, thân thể Chu Tử dần buông lỏng, không phát run nữa.

Đúng vậy, thân thể Triệu Trinh gầy như vậy, eo mỏng manh như vậy, nhưng ngực của hắn lại ấm áp đến thế, an toàn đến thế.

Nằm trong ngực hắn, mình còn gì phải lo lắng nữa!

Chu Tử tựa sát vào lồng ngực Triệu Trinh, cố gắng dựa thật gần, lấy được thêm nhiều ấm áp.

Chuyện như vậy trước kia nàng đã nghe nói rất nhiều, ví dụ nổi tiếng nhất là triều trước có một hoàng đế tên Nhân Tông, bởi vì hậu cung tranh đấu, kết quả cho đến khi chết, cũng không thể sinh được một người thừa kế còn sống, cuối cùng đành phải chọn một người cháu hoàng thất làm con thừa tự.

Từ chỗ Lục Hà, nàng loáng thoáng biết được Lục Hà vì sanh non mà vô sinh, cũng biết phủ Bắc Tĩnh vương năm đó đã xảy ra rất nhiều sự kiện tương tự, vì vậy vẫn lo lắng cho Chu Bích.

Chỉ là nàng không thể ngờ, lần này người bỏ độc lại xảo quyệt như thế, lớn gan như thế, điên rồ như thế —— lúc này đang là bữa tiệc đoàn viên của hoàng gia đó!

Như vậy có thể thấy được, cuộc sống của Chu Bích gian nan đến mức nào, Chu Bích đáng thương đến mức nào.

Chu Tử nhỏ giọng nói: "Triệu Trinh!"

"Ừ." Triệu Trinh nhẹ nhàng giật giật cánh tay, muốn Chu Tử thoải mái hơn một chút, "Ta đây."

"Xin thay thiếp bảo vệ thật tốt cho muội muội Chu Bích!"

"Được!"

Ta đồng ý với nàng, bảo vệ nàng, cũng bảo vệ người mà nàng yêu thương và quan tâm!

Cao Thái phi bước đến, ngồi xuống bên giường, nắm tay Chu Tử, nửa ngày mới nói: "Hôm nào đó chũng ta sẽ trở về Nam Cương!"

Bà đã từng trải qua thói đời hiểm ác, trong cung đình, chuyện như vậy cho tới bây giờ chưa từng ít đi, năm đó bà cũng bị hãm hại sảy thai, Hàn Đức phi năm đó, bây giờ là Hàn Thái hậu cũng vậy, chỉ là họ đủ may mắn, đủ kiên cường, sau khi trải qua đả kích liền bắt đầu tỉnh táo, bảo vệ mình, trả thù người khác, cuối cùng còn sinh dưỡng được đứa con trai của chính mình.

Biết bao nữ nhân trong cung, bởi vì không chịu nổi sự đả kích này mà từ từ nhụt chí, từ từ điên loạn hoặc chết đi.

Chuyện hôm nay, thật giống như một vòng luân hồi, bất quá, bi kịch lại không ngừng quay lại.

Cao Thái phi nhỏ giọng nói với Triệu Trinh và Chu Tử: "Trong cung nữ nhân quá nhiều, âm khí quá nặng, tích góp dần qua từng thế hệ . . . . . . Ngay khi thân thể khôi phục một chút, chúng ta liền trở về vương phủ!"

Triệu Trinh và Chu Tử đều đồng ý đáp lời.

Chu Tử cũng cảm thấy trong cung âm u tăm tối, nàng nhớ chánh viện bình bình thản thản không hề che dấu bất kỳ ganh ghét xấu xa nào của Thái phi, ít nhất nơi đó luôn sáng ngời ánh mặt trời.

Chu Bích và Lục Hà trông chừng Ngân Linh cùng Ngọc Hương nấu thuốc.

Sau khi thuốc đã nấu xong, Chu Bích nhún nhún bát thuốc vào nước lạnh, cảm thấy đã có thể uống được, lúc này mới tự mình bưng chén thuốc bước vào phòng kề.

Thấy Cao Thái phi đang ngồi bên giường và Nam An vương ôm thật chặt tỷ tỷ vào trong ngực, trong lòng Chu Bích rất vui vẻ, ánh mắt lại chua xót, suýt nữa rơi lệ —— tỷ tỷ có được nam nhân và mẹ chồng như vậy, nàng cũng yên tâm!

Chu Bích cố nén nước mắt, từng muỗng từng muỗng đút tỷ tỷ uống thuốc.

Chu Tử thấy gương mặt Cao thái phi tiều tụy, lại vẫn trông nom mình, trong lòng cực kỳ cảm động, nhưng nàng không đành lòng, sợ Cao Thái phi mệt mỏi.

Chu Tử dời ánh mắt sang Cao Thái phi, nhỏ giọng nói: "Thái phi nương nương, ngài về phủ trước đi, thiếp thân không yên lòng về Triệu Tử!"

Cao Thái phi nghe thế, vội nói với Triệu Trinh: "Con chăm sóc Chu Tử cho tốt, ta về phủ trước, chăm sóc tiểu thế tử!"

Lại dặn dò vài câu, rồi mới rời đi.

Sắc mặt Chu Tử tái nhợt được Triệu Trinh ôm vào trong ngực, lại vẫn cố gắng an ủi muội muội: "Chu Bích, muội đừng lo lắng, không phải ta đã có tiểu thế tử Triệu Tử sao, đại phu cũng nói, thân thể ta khỏe mạnh, sau này vẫn còn có thể sinh được nhiều con! Muội nên chú ý chăm lo cho mình mới phải!"

Chu Bích gật đầu một cái, nén nước mắt, trên mặt cố gắng mỉm cười: "Tỷ tỷ, muội sẽ tự bảo trọng, tỷ yên tâm!"

Nàng tiếp tục đút Chu Tử uống thuốc.

Lúc rạng sáng, Hứa đại phu và Hầu đại phu lại tới chẩn mạch cho Chu Tử một lần nữa, kết luận là đã khống chế được, Chu trắc phi có thể ngồi xe kiệu do Vương Gia làm mà về phủ.

Mặc dù trong lòng Chu Bích vô cùng không muốn tỷ tỷ rời đi, nhưng cũng biết trong cung không phải là chỗ có thể ở lâu, cho nên liền đưa mắt trông mong nhìn tỷ phu ôm tỷ tỷ rời đi —— trong lòng nàng, Nam An vương đã là trượng phu của tỷ tỷ nàng, tỷ phu của nàng!

Triệu Trinh ôm Chu Tử ngồi trên xe ngựa.

Mặc dù xe kiệu che chắn kín đáo, nhưng hắn vẫn cảm thấy khí lạnh của rạng sáng mùa thu đập vào mặt.

Triệu Trinh nhắm mắt lại, cảm thấy một trận gió lớn mạnh mẽ từ phía bắc tràn tới, quét qua mình, vẫn kiên quyết đi về phía trước.

Từ lúc nào hắn đã yêu nữ nhân trong ngực này?

Triệu Trinh không biết.

Hắn vẫn còn nhớ rõ, lúc mới bắt đầu, hắn chỉ xem nàng là một thông phòng mà dùng!

Rốt cuộc là từ khi nào, đã không thể làm rõ được, hắn chỉ nhớ, năm ấy khi hai người bọn họ ở cùng nhau, hắn mười bảy, mà nàng mới mười lăm.

Yêu liền yêu, còn cần phải có lý do sao?

Hắn chỉ yêu nữ nhân trong ngực này, nữ nhân hồn nhiên, ngây thơ, lương thiện, ngu ngốc, trung thực lại thích ăn dấm chua này.

Có lẽ chính bởi vì nàng là như vậy, cho nên bản thân mình mới đồng ý bỏ ra toàn bộ yêu thương và quan tâm!

Hắn luôn luôn dặn dò nàng: "Nàng phải ngoan, phải nghe lời!"

Rõ ràng nàng đã thật biết điều, rất nghe lời, nhưng mà, tai hoạ vẫn không thể lường trước mà tới tìm nàng.

Sự việc đã xảy ra, như vậy phải khiến những người đó trả cái giá thật đắt!

Triệu Trinh nhìn Kim kinh thật giống như bị một lớp sương mờ màu xanh dương bao phủ đang dần dần rõ nét trong sáng sớm, ôm chặt thân thể mềm mại ấm áp trong ngực, mắt phượng hơi híp.

Vào lúc đêm khuya, hình như dân chúng sinh sống lâu năm ở Hoàng thành Kim kinh nghe thấy trên đường phố bên ngoài không ngừng truyền ra tiếng vó ngựa và tiếng áo giáp sắt chạm vào nhau phát ra âm thanh leng keng lốp cốp, đều ý thức được là đã có chuyện xảy ra, không ai dám nhìn ra cửa.

Ngày hôm sau vừa mở cửa nhìn ra, đường phố vẫn là đường phố hôm qua, Hoàng Thành vẫn là Hoàng Thành hôm qua, hình như không hề có gì thay đổi!

Chỉ có người quan sát tỉ mỉ mới phát hiện, lính canh phòng của Hoàng Thành đã không giống với bình thường —— vốn dĩ phụ trách bảo vệ an toàn của Hoàng Thành là ‘thành vệ’ Hoàng Thành, mặc quân trang màu xanh đen, hiện tại đã đổi hết thành cấm quân mặc áo giáp màu xanh dương; vốn dĩ bốn cửa thành Hoàng Thành chỉ có cửa lớn chính môn mới có ba mươi hai người đứng canh, hiện tại cả bốn cửa thành đều có sáu mươi bốn người đứng canh; vốn dĩ trên tường thành Hoàng Thành, cách mỗi mười bước có một đồn một trạm, hiện tại trên tường thành Hoàng Thành hầu như mỗi bước đều có một trạm gác.

Người chú ý còn âm thầm suy đoán: "Cấm quân này chính là do Nam An vương chỉ huy, chẳng lẽ rốt cuộc Nam An vương không nhịn được, định phế bỏ Hưng Thịnh đế, định tự mình lên làm Hoàng đế sao! Nhưng mà, mặc dù một Hoàng đế nhiệt tình yêu thích quân sự, tôn sùng vũ lực thì rất mạnh mẽ, cũng chưa chắc đã thích hợp để thống trị quốc gia!"

Sau khi trở lại phủ Nam An vương, Triệu Trinh ôm Chu Tử trở về phòng phía đông của chánh viện. Bởi vì trong thuốc có thành phần an thần, rất nhanh Chu Tử liền ngủ mất.

Triệu Trinh vẫn ở cùng nàng, đợi nàng ngủ say, rồi mới dặn dò Ngân Linh và Thanh Thủy cẩn thận trông chừng nàng, tự mình lại bước đến thư phòng ở bên ngoài.

Mấy người đứng đầu nhóm thân tín và ám vệ dưới tay hắn người cũng đã tới, đang chờ hắn!

Triệu Trinh ngồi xuống ghế trên, xoa xoa huyệt Thái Dương, sau đó hỏi: "Việc điều tra tiến hành đến đâu rồi?"

Phụ trách điều tra Hoàng Thành, thủ lĩnh ám vệ Triệu Quý nói: "Trong mảnh vụn của chén rượu có chất độc, người rót rượu chính là cung nữ ở Ngự thiện cục mà thi thể đã được phát hiện trong giếng cách phía nam phòng khách lớn năm mươi bước, nô tài truy xét người mà nàng ta lui tới hằng ngày, cuối cùng tra được nàng và thân tín Hách Đại Tài của Hoàng đế từng có tiếp xúc."

Triệu Hùng nói tiếp: "Chu Tiệp dư bị người đổi cho một cái muỗng có độc, loại độc dược này đến từ Ba Tư, không màu không mùi, cực kỳ khó chữa, nhưng giá cả lại rất đắt, sợ là người bình thường không thể mua được; hơn nữa, nô tài tra được, không ít nữ nhân từng mang thai trước kia của Hoàng thường đều đã dùng qua loại thuốc này."

Hắn dừng một chút, mới nói: "Cuối cùng nô tài tra được thị tì Hồ Đại ma ma của mẫu thân hoàng hậu, từng có tiếp xúc với thương nhân Ba Tư nổi danh - Lan Luân của Trạng Nguyên phường, đang tiếp tục tra xét."

Mắt phượng của Triệu Trinh khép hờ, lông mi thật dài không nhúc nhích, nếu không nhìn thấy ngón tay thon dài của Vương Gia gõ từng cái từng cái lên tay vịn ghế, bọn người Triệu Hùng sẽ cho là hắn đã ngủ thiếp đi.

"Tiếp tục truy xét, chút đầu mối nào cũng không được bỏ qua!"

Ngày mười sáu tháng tám, vẫn là ngày nghỉ lễ của Đại Kim triều, Hoàng đế đại thần đều không cần vào triều, trong thành Kim kinh người đến người đi, cực kỳ phồn hoa náo nhiệt.

Giáo trường phía đông của phủ Nam An vương, nghênh đón một vị khách đặc biệt.

Trong mật thất thư phòng bên ngoài của Triệu Trinh, chỉ có hai người Nam An vương Triệu Trinh và Hưng Thịnh đế Triệu Chính.

Hưng Thịnh đế đánh giá vị Tam đệ này của mình một chút, phát hiện trên người hắn mặc một bộ áo lụa trắng bạc cực mỏng, mặc dù đã không còn mặc bộ quần áo lễ phục Thân Vương thêu Hải Long màu trắng hôm qua, nhưng phía trên vẫn loáng thoáng dính lốm đốm vài vết máu, hẳn đây là bộ quần áo mặc bên trong lễ phục hôm qua, chẳng thèm để ý, chỉ cởi bộ lễ phục Thân Vương dính đầy máu bên ngoài xuống, bận rộn cả đêm, vẫn chưa kịp thay bộ y phục cũng đã bị thấm vết máu này!

Xem ra, vị hoàng đệ này thật sự tình sâu nghĩa nặng với vị Chu trắc phi kia của hắn!

Chẳng lẽ, mối quan hệ tốt đẹp giữa hắn và Triệu Trinh cứ như vậy mà kết thúc sao?

Hưng Thịnh đế âm thầm thở dài, đây là điều mà hiện nay hắn không muốn nhìn thấy!

Lúc này đã xế chiều, ánh mặt trời đã ngã về tây chiếu xuyên qua màu lụa mỏng của cửa sổ Yên Vân, chiếu vào tròng mắt trầm tĩnh trên mặt Triệu Trinh.

Hưng Thịnh đế Triệu Chính hít sâu một hơi, quyết định nói thật: "Tam đệ, chắc hẳn đệ cũng tra ra được, chén rượu trong tay Cao mỹ nhân đúng thật là có độc. Ta đoán hẳn đã có lệnh rằng, mặc kệ là ai, chỉ cần đến chỗ Chu Tiệp dư mời rượu, đều sẽ đổi hết lại thành rượu độc! Chỉ là, trắc phi kia của ngươi không cho muội muội của nàng uống..., ta cũng không để ý lắm, dù sao đứa nhỏ trong bụng Bích Nương cũng là của ta, may mắn không bị sảy cho thấy mạng hắn lớn, có duyên phận cha con với phụ hoàng như ta!"

Hắn nhìn chằm chằm Triệu Trinh: "Người hạ độc phía sau không phải là ta!"

"Đệ biết rõ không phải là ngài, " mắt phượng của Triệu Trinh như điện quét mắt nhìn hắn ta một cái, "Là hoàng hậu của ngài!"

Hắn cười lạnh một tiếng: "Hoàng huynh ngài cưới được một thê tử thật tốt, thì ra ở phủ Bắc Tĩnh vương đầy rẫy oan hồn, không biết đã chết bao nhiêu sinh mệnh nhỏ rồi!"

Sắc mặt Triệu Chính hơi trầm xuống, thở dài nói: "Hoàng hậu là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của mẫu thân ta, là biểu muội ruột thịt của ta, ta cũng chỉ nể mặt mũi mẫu thân, nhịn nàng một chút ——"

"Vậy bèn trơ mắt nhìn trên tay ả ta dính đầy máu tươi?" Triệu Trinh cắt đứt hắn, giọng thêm kích động, "Hiện tại, trên tay ả ta lại có thêm tánh mạng của con đệ và máu của nữ nhân của đệ!"

Hắn cười lạnh lùng, cười mang theo tàn nhẫn và đẫm máu: "Hoàng đế ca ca của đệ, ngài hãy yên tâm, đệ sẽ khiến ả nợ máu trả bằng máu!"

Hưng Thịnh đế nhìn hắn, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là nói: "Đệ xem làm thế nào thì làm đi!"

Hắn cứ thế mà rời đi, dáng vẻ rất ung dung.

Đúng vậy, lòng dạ của vị hoàng hậu biểu muội này cũng quá độc ác, may là Triệu Trinh trừ thay hắn, như vậy hắn cũng dễ đối phó với Thái hậu và cữu cữu nhà mình —— không phải là ta, là Triệu Trinh!

Mười bảy tháng tám, giờ dần, chuông tang trong cung kêu vang —— thê tử kết tóc của đương kim Hưng Thịnh đế - hoàng hậu Hàn thị đã qua đời.

Ngày mười tám tháng tám, cha của Hàn hoàng hậu, Thượng thư bộ Binh - Hàn Đức Thọ xin từ quan, chính thất Kim phu nhân của Hàn Đức Thọ chết bất đắc kỳ tử.

Ngày mười chín tháng tám, cả nhà thị tì Hồ Đại ma ma của Kim phu nhân mất tích khỏi Kinh Thành, vội vã biến mất ở nhân gian.

. . . . . .

Sau khi Triệu Trinh biết được những tin tức này, chỉ là lạnh lùng hỏi Triệu Quý: "Tỷ muội con lai mang dòng máu Tây Nhung nuôi ở Tây Bắc kia hôm nay ra sao rồi?"

Triệu Quý khom mình hành lễ: "Đã trưởng thành rồi!"

"Thông qua Tổng đốc Lâm Hiếu Từ của Tây Bắc, tiến cống dâng hai nàng đó cho hoàng thượng!"

"Dạ!" Triệu Quý đáp lời.

Đôi tỷ muội con lai song sinh kia thật đúng là một đôi báu vật tuyệt thế, khi Vương Gia bình định Tây Bắc, bản thân hắn chướng mắt, hiến tặng cho hoàng thượng cũng coi như là đưa cho đúng người, người bình thường mà nhận được hai nàng ấy, sợ là sẽ phải tổn thọ, sợ là không có phúc để hưởng!

Tác giả có lời muốn nói: canh thứ nhất a! Triệu Trinh bắt đầu báo thù sao!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như nguoi trong giang ho 2013, di boi khong phai la %e2%80%9cde%e2%80%9d đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với