Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 5 - Chương 136: Sinh hiềm khích, Chu Bích có lòng


Mặc dù có người ngoài, mặt Triệu Trinh vẫn không đổi sắc, tiếp tục cõng Chu Tử bước lên, mãi cho đến cửa chùa, hắn mới để Chu Tử xuống, dặn dò: "Bảo Liễu Liên cùng Ngân Linh đi với nàng ra sau am Bồ Đề chơi, ta có chút việc phải xử lý!" Chu Tử gật đầu một cái, đang muốn rời đi, Triệu Trinh lại có chút không yên lòng, kéo nàng lại bổ sung thêm một câu: "Ngoan một chút, không nên chạy loạn!"

"Biết rồi!" Chu Tử bước nhanh rời đi.

Ngân Linh và Liễu Liên gấp rút đi theo.

Đợi Chu Tử đi xa, Triệu Trinh mới nhìn thẳng vị nam tử cao gầy mặc áo bào xanh trước mắt.

Tuổi nam tử áo bào xanh chừng 34-35, tướng mạo thật bình thường. Hắn vẫn mỉm cười nhìn hành động hỏi han ân cần với thê tử của Nam An vương đã cải trang ăn mặc như thư sinh, lúc này mới thản nhiên khom mình hành lễ: "Tống Chương bái kiến Vương Gia."

Triệu Trinh nhìn hắn thật sâu, nói: "Ngươi chính là người đưa vạn ngôn thư - Tống Chương?"

"Chính là kẻ bất tài này." Tống Chương không kiêu ngạo không tự ti nhìn Triệu Trinh, đôi mắt không tính là lớn loang loáng rạng rỡ.

Triệu Trinh sải bước đi trước, vào am Bồ Đề.

Tống Chương cùng Triệu Tráng gấp rút đi theo.

Trong am Bồ Đề đã sắp xếp một tĩnh phòng, mãi cho đến khi ám vệ dâng trà ngon đã chuẩn bị trước lên, Triệu Trinh mới hỏi: "Xin hỏi Tống tiên sinh, cái gọi là ‘tiến’ và ‘lui’ trong năm sách lược lớn mà ngươi đã nêu, có thể nói lại thật rõ một lần cho Bổn vương nghe không?"

Không đợi Tống Chương trả lời, Triệu Trinh rũ rèm mắt xuống, nói tiếp: "Chuyện mượn kết thân để cũng cố liên minh, đừng nên nói đến, Bổn vương không thích bố thí thân thể để đổi lấy trung thành của người khác!"

Tống Chương cười nhạt một tiếng, nói: "Vốn dĩ Tống mỗ nghĩ mình sẽ thuyết phục được Vương Gia kết thân, nhưng hôm nay nhìn thấy tình cảm sâu sắc của vợ chồng Vương Gia và vương phi, ý tưởng của Tống mỗ đã có chút biến hóa!"

Hắn ngạo nghễ nói: "Thế chân vạc ba nhánh, cùng phát triển hoàng quyền, nắm chặt quân đội, bản thân đứng ở sau màn!"

Triệu Trinh tĩnh lặng nhìn Tống Chương. Ý tưởng của Tống Chương và cách làm hiện nay của hắn không hẹn mà trùng khớp, có lẽ người này có thể dùng, chỉ là phải thử thách một phen rồi mới nói được.

Sau am Bồ Đề có một gốc Bồ Đề hơn nghìn năm, đầu tiên Chu Tử chiêm ngưỡng gốc cây Bồ Đề cổ thụ này, sau đó lại ra phía sau vườn ngắm mai vàng.

Nhìn về mảnh vườn đầy mai vàng, Chu Tử có chút khốn đốn hỏi Ngân Linh: "Trong thơ cổ thường có tuyết trắng mai hồng, tại sao ta chưa từng thấy mai hồng nở vào mùa đông?"

Ngân Linh cũng thực hoang mang. Từ nhỏ nàng sống ở Phương Bắc, cũng như vương phi, chưa từng nhìn thấy.

Liễu Liên ở bên cạnh không nhịn được nói: "Xa hơn về phía nam là có, mùa đông ở Đại Kim chúng ta quá lạnh!"

Lúc này Chu Tử và Ngân Linh mới rõ.

Chu Tử nhìn Liễu Liên trong vườn mai vàng, cảm thấy quả nhiên hắn còn xinh đẹp hơn hoa, trong lòng không khỏi cười thầm, trên mặt cũng không biểu hiện gì.

Đang lúc ấy, Triệu Trinh mang theo Triệu Tráng cùng Tống Chương đi tới.

Tống Chương đã gia nhập dưới trướng Triệu Trinh, hắn tiến lên hành lễ của bề tôi với Chu Tử, nói: "Thuộc hạ Tống Chương, tham kiến vương phi!"

Chu Tử chưa bao giờ can thiệp vào chính sự của Triệu Trinh, chỉ trả lễ mà thôi, cũng không nhiều lời.

Sau khi ăn chay xong, đoàn người xuống núi, đến xe ngựa được đội ám vệ canh giữ dưới chân núi, lên xe tiếp tục đi về hướng Kim kinh. Triệu Trinh không cùng ngồi trong xe với Chu Tử nữa, mà cưỡi ngựa đi cùng Tống Chương.

Tống Chương nói chuyện cùng Nam An vương một chút, liền phát hiện vị chủ tử mới này không thích ba hoa chích chòe, cho nên nói chuyện rất đúng mực, hai người nói đến nói đi cũng hài hòa.

Sau khi dùng bữa tối, Chu Bích đặt tiểu hoàng đế Triệu Đồng đã ngủ say vào giữa giường, dưới sự giúp đỡ của Ngọc Hương, đang muốn cởi lễ phục bên ngoài xuống, cung nữ đi vào bẩm báo: "Bẩm thái hậu nương nương, Doãn Thái phi tới."

Chu Bích sửng sốt, ngăn bàn tay Ngọc Hương đang cởi áo ngoài lại, xoay người, nhìn Lục Hà không đợi cho gọi đã đi vào.

Lục Hà nở nụ cười: "Sao lại ngủ sớm vậy?"

Chu Bích mỉm cười: "Có chút mệt mỏi, nên muốn ngủ sớm."

Lục Hà tiến lên, rất thành thạo đẩy Ngọc Hương bên cạnh ra, đưa tay muốn tháo nút thắt nơi lễ phục của Chu Bích.

Trên mặt Chu Bích mang nụ cười ấm áp, dịu dàng nói: "Tỷ tỷ, ta muốn ngủ."

Lục Hà sửng sốt một chút, mắt hạnh trừng trừng nhìn Chu Bích.

Chu Bích cũng mở to mắt nhìn nàng, không chút lùi bước.

Sắc mặt Lục Hà tái nhợt, lui về sau một bước, lại lui về sau một bước nữa, nhìn chằm chằm Chu Bích một lát, cuối cùng dứt khoát xoay người rời đi.

Ngọc Hương cúi đầu, giống như không nhìn thấy một màn này.

Một lát sau, Chu Bích hỏi: "Ngọc Hương, ta là người chỉ có thể cùng chung hoạn nạn không thể cùng hưởng phú quý sao?"

Ngọc Hương không nói gì.

Chu Bích nhìn nàng, biểu hiện đề phòng trên mặt rất nhanh liền nới lỏng, cười hỏi: "Ngọc Hương, lúc nào tỷ tỷ tỷ phu mới có thể đến Kim kinh?"

"Bẩm Thái hậu, dù chưa khẳng định thời gian cụ thể, nhưng nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ước chừng cuối tháng mười một đầu tháng mười hai là có thể vào đến kinh thành."

Chu Bích thở dài, cởi lễ phục, sau khi tắm qua loa liền lên giường ngủ với Triệu Đồng.

Đối với Chu Bích mà nói, Lục Hà đã từng là người thân thiết nhất ngoài tỷ tỷ, nhưng tiên hoàng đã băng hà, nàng thật không muốn ở cùng Lục Hà giống như lúc cùng nhau hầu hạ tiên hoàng hoang dâm vô độ khi còn sống nữa, cũng không có gì quan trọng —— nàng đã là Thái hậu cao quý, không bao giờ cần phải nhìn sắc mặt của nữ nhân nữa!

Nàng vẫn luôn thẳng bước tiến về phía trước, mà Lục Hà lại không muốn, nàng ta chỉ muốn giữ nàng lại, giữ lại những năm tháng đã qua.

Nàng tình nguyện để Lục Hà từng trở thành tỷ muội tốt nhất của nàng, chỉ thế mà thôi.

Chu Bích biết mình hèn hạ, nhưng nàng hèn hạ một cách hợp tình hợp lý —— ta chính là như thế, Ngọc Hương biết, Từ Liên Ba biết, e rằng ngay cả tỷ phu Triệu Trinh cũng biết, người biết ta đều biết, tại sao Lục Hà ngươi lại không biết chứ?

Ngày hôm sau, Cao lão Thừa Tướng đến Thanh Vân Điện, thỉnh cầu xin từ chức.

Chu Bích đã sớm thương lượng cùng Từ Liên Ba, biết đây là ý của tỷ phu Triệu Trinh, vì vậy giả mù sa mưa khuyên bảo níu giữ một lúc, rồi cũng đồng ý.

Buổi tối, tâm tình Chu Bích rất tốt, nàng tắm rửa sạch sẽ, sau đó ngồi trước gương đồng, bảo Ngọc Hương tỉ mỉ vấn chải tóc cho mình, sau đó lấy Hoàng kim thủy mà tỷ tỷ nhờ người của tỷ phu đưa tới, bắt đầu tỉ mỉ thoa lên gương mặt và cổ.

Chu Bích nhìn đôi mắt tang thương trên gương mặt mịn màng, trong lòng tự nói với mình: mặc dù ta mặc loại lễ phục già nua này, nhưng ta vẫn chưa già, ta mới mười bảy tuổi!

Ngọc Hương đang giúp Chu Bích thay váy ngủ, Từ Liên Ba lại tiến vào. Mọi người trong cung coi hắn là thái giám, ngay cả chính hắn cũng xem mình là thái giám rồi. Vừa tiến vào, đúng lúc nhìn thấy Chu Thái hậu đang thay váy ngủ nửa chừng, lập tức sửng sờ tại chỗ.

Chu Bích và Ngọc Hương cũng ngây ngẩn cả người.

Nàng quay lưng đi, dưới sự giúp đỡ của Ngọc Hương, hai tay run rẩy mặc váy ngủ, thắt đai lưng.

Từ Liên Ba lập tức trấn tĩnh, dùng điệu bộ của Tiền Liễu Đức, đôi mắt được vẽ tỉ mỉ nháy nháy, cất giọng khàn khàn: "Nô tỳ quá phận rồi. . . . . ."

Rốt cuộc Chu Bích cũng sửa sang váy ngủ xong, vốn muốn bày ra vẻ uy nghiêm của Thái hậu, nhưng mặc váy ngủ thật sự không bày ra được, cuối cùng nghẹn phun ra được một câu: "Tiểu Đức Tử, mau tới đấm lưng cho ai gia!"

Khóe miệng Từ Liên Ba co rút.

Hắn đã sớm nhận định Chu Thái hậu bề ngoài thiện lương nhu nhược này thực tế là một nữ nhân mạnh mẽ máu lạnh phúc hắc, nào ngờ cũng có lúc nàng có thái độ của cô gái nhỏ như thế.

Chu Bích ngồi xuống giường, Ngọc Hương đứng ở một bên, Từ Liên Ba không nặng không nhẹ đấm lưng giúp nàng.

Đêm đã khuya, trong tẩm điện rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe âm thanh đồng hồ nước tính giờ trong góc. Chu Bích đột nhiên hỏi: "Bộ dạng con trai thứ hai của tỷ tỷ giống ai? Giống tỷ tỷ không?"

Từ Liên Ba cùng Ngọc Hương đều cảm thấy lòng nàng tràn đầy mong đợi, người người đều nói bộ dạng hai tỷ muội Chu Thái hậu và Nam An vương phi rất giống nhau, vậy nếu Nhị công tử mà giống Nam An vương phi, nhất định cũng sẽ giống Chu Thái hậu.

Từ Liên Ba liếc mắt nhìn Ngọc Hương, ý bảo nàng ta trả lời.

Vì vậy, Ngọc Hương không thể không nói: "Nghe nói, dáng vẻ của Nhị công tử thật giống Vương Gia."

Chu Bích rất thất vọng, nàng chợt giống như tiểu cô nương, lao nhao nói: "Tỷ phu mắt một mí, rất khó coi; mắt tỷ tỷ là mắt to hai mí, dáng vẻ đẹp mắt. Cháu nhỏ nên giống tỷ tỷ mới phải!"

Từ Liên Ba và Ngọc Hương mỉm cười không tiếp lời.

Chu Bích vừa nhìn về phía Từ Liên Ba, mắt to vội lóe: "Triệu Tử ra đời chưa bao lâu đã thành Thế tử rồi, ta có thể cũng phong cho Triệu Sam một tước vị được không?"

Từ Liên Ba cúi đầu nói: "Vương Gia hi vọng khiêm tốn. . . . . ."

Chu Bích có chút phẫn nộ: "Tỷ phu thiên vị mà!"

Từ Liên Ba và Ngọc Hương: ". . . . . ."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như phan loai chi phi san xuat kinh doanh trong ke toan quan tri, cac quy tac quyet dinh decision rules o goc nhin khach hang trong thuyet hanh vi chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.