Nam thần, cho tớ mượn sổ tay nhé

Chương 10


Ngày hôm sau lúc tiết tiếng Anh, giáo viên tiếng Anh phát bài thi.

“Lần này ban chúng ta điểm cao nhất là bạn học Phù Thải Nghênh, được 146 điểm, trừ bỏ viết văn thầy trừ điểm phần có ngoại, còn lại đều là đúng.” Giáo viên tiếng Anh cư nhiên đi lên liền khen ngợi cô.

Lộ Dật Hàng ở phía sau chọc chọc cô: “Cậu rất lợi hại a!”

“Lộ Dật Hàng, nhìn xem tiếng Anh của em, nhìn nhìn lại tiếng Anh trước bàn.” Giáo viên tiếng Anh thấy động tác sau của Lộ Dật Hàng, trêu ghẹo nói.

Lộ Dật Hàng mặt ủ mày ê. Tiếng Anh làm hắn vô cùng thống hận, lần này thi được 125, đã thực vui vẻ. Bình thường tiếng Anh đều là một trăm linh mấy hoặc là 110 mấy. Nhưng mà cái này 125 điểm, cùng Phù Thải Nghênh một so…… Tính, hắn vẫn là lại đi tu luyện mấy năm đi.

“Mặt khác, mọi người xem một chút phần lấp chỗ trống câu 9,đề này thầy cũng là dựa theo đáp án sửa, chỉ có Phù Thải Nghênh một người làm đúng rồi. Tuy rằng B kỳ thật so D càng tốt một chút, nhưng là nguyên văn bên trong từ là D, tôn trọng nguyên văn. Thầy ngày hôm qua hỏi Phù Thải Nghênh, xem em ấy vì cái gì chọn D, các em đoán bạn nói như thế nào?”

Lộ Dật Hàng lập tức nhấc tay nói: “.”

Toàn ban cười vang.

Giáo viên tiếng Anh cũng cười đến không được: “Lộ Dật Hàng, em nếu khi nào cũng có thể bởi vì em làm sai đáp đề quá khó, đem sai thành đôi, thầy cũng liền cảm thấy mỹ mãn.” Dừng một chút, lại tiếp tục nói: “Phù Thải Nghênh cùng thầy nói, bạn ấy là bởi vì xem qua áng văn chương này, cho nên nhớ kỹ bên trong một ít từ. Này liền nói, đọc vẫn là rất quan trọng! Mọi người khi nào rảnh rỗi, thời điểm không muốn làm đề khoa học tự nhiên, đọc một ít văn chương.”

Lương Phụng Dạ đứng lên: “Thầy ơi, vừa rồi thầy hóa nói, nếu xem tiếng Anh mà mệt mỏi, đổi cái tư duy mới, có thể làm đề hóa học.”

Giáo viên tiếng Anh dở khóc dở cười.

Phù Thải Nghênh cười, nhìn biểu tình mọi người chung quanh. Kỳ thật cô sợ giáo viên tiếng Anh khen ngợi sẽ làm cho mọi người có chút bất mãn, rốt cuộc ban học sinh trọng điểm, theo lý mà nói, hẳn là đều tâm cao khí ngạo*, thiên chi kiêu tử*. Trước kia cô ở Y trung, trừ bỏ chân chính có mấy người bạn thân, người khác cái nào không phải âm thầm phân cao thấp?

* Tâm cao khí ngạo: kiêu ngạo, thường chỉ tính cách những con người có tài.

** Thiên chi kiêu tử: nghĩa là con cưng của trời.

Phù Thải Nghênh đã từng nghe Văn Văn cùng cô oán giận nói, khi còn ở cấp ba, trong lớp học mỗi người quả thực đều là đề phòng lẫn nhau, mua cái gì đề luyện tập đều không muốn nói cho đối phương.

Cho nên hiện tại nhìn lớp học mới, đều cười đến không có gì cố kỵ bộ dáng, thật sự phá lệ giật mình.

Đặc biệt là, cô là một người vừa mới tới không bao lâu.

Cô đang ở trong lòng nghĩ này đó, lại nghe thấy giáo viên tiếng Anh mở miệng nói: “Bất quá tuy nói Phù Thải Nghênh thi rất khá, nhưng là ở viết văn, thầy cho rằng viết tốt nhất là Thẩm Hoài. Văn chương viết thật sự có chiều sâu khó được, cho nên tuy rằng khả năng có chút không rất thích hợp thi đại học, thầy còn là cho Thẩm Hoài viết văn đạt điểm cao nhất. Thầy đem bài viết văn của Thẩm Hoài sao chép một chút, đại biểu khóa tới giúp thầy phát đi xuống.”

*** Mỗi 1 môn có 1 đại biểu nha mọi người

Cô lại thói quen tính mà quay đầu lại xem anh.

Không nghĩ tới chính là, lần này trực tiếp bốn mắt đối nhau với anh. Anh có hơi hơi sửng sốt, tựa hồ không nghĩ tới cô sẽ quay đầu lại, nhưng cũng rất mau khôi phục bộ dạng thanh thanh lãnh lãnh.

Cô vội vàng quay đầu lại.

Vặn quay đầu lại lúc sau, cô mới cảm thấy có cái gì không đúng, cô,cô chột dạ cái gì!

Chờ đến Phù Thải Nghênh lấy bản sao chép viết văn của anh được giáo viên tiếng Anh phát xuống dưới, chữ viết hấp dẫn đã bị lọt vào trong tầm mắt. Tính ra, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy tiếng Anh của anh, rốt cuộc Thẩm Hoài tuy rằng viết bút ký sao chép đem cho toàn ban, cũng là bút ký toán lý hóa sinh mà thôi.

Tiếng Anh của Thẩm Hoài viết đến cùng anh làm cho người ta cảm giác rất khác nhau, mang theo một loại độc đáo tiêu sái, từng nét bút đều thẳng tắp, tổ hợp đến cùng nhau lại không hỗn độn, mà là soái khí cùng sạch sẽ.

Phù Thải Nghênh tinh tế nhìn bài viết văn của anh. Thẩm Hoài cư nhiên nhắc tới một quyển tạp chí, thuật lại mấy câu nói bên trong một chút. Phù Thải Nghênh nhìn nhìn, liền cảm thấy rất quen thuộc……

Từ từ, này còn không phải là cuốn tạp chí cô mua mỗi kỳ sao! Chẳng qua Thẩm Hoài phiên dịch thành tiếng Anh, cô phân biệt lên liền có điểm khó khăn mà thôi. Hơn nữa thực không khéo chính là, nếu nói không sai, áng văn chương này là cô viết……

Phù Thải Nghênh từ lúc cao trung liền bắt đầu gửi bài cho tạp chí, ngay từ đầu bị cự tuyệt bản thảo rất nhiều lần, cũng may mắn cô không bị quá đả kích đến, tiếp tục gửi. Lúc sau liền có bài viết bắt đầu được dùng, đến bây giờ văn chương của cô sẽ thường xuyên xuất hiện ở trên tạp chí kia.

Tiết ngữ văn khóa trên, bối câu kia “Năm tháng lắng đọng lại mới là tốt nhất đáp án”, kỳ thật chính là cô dùng văn chương của chính mình nói QAQ. Lúc ấy ra tới liền cảm thấy siêu cấp cảm thấy thẹn.

Không nghĩ tới Thẩm Hoài cư nhiên xem qua văn chương của cô, còn có ấn tượng……

Như vậy tưởng tượng, liền vô cùng cảm thấy thẹn nha làm sao bây giờ!

/*****************************************/

Đều nói vận khí người là cân bằng, quả nhiên, buổi sáng khóa tiếng Anh cô vừa mới được khen ngợi, buổi chiều khóa vật lý, cô đã bị điểm danh phê bình.

“ Trọng điểm cô giảng rất nhiều lần, chịu lực phân tích không được quên trọng lực! Trọng lực trọng lực!” Vật lý lão sư là nữ nhân đã trung niên, giọng nói có chút nhọn, nhưng giảng bài rất có kinh nghiệm. Vừa nói vừa dùng phấn viết ở trên bảng đen một cái đại lượng G (ký hiệu trọng lực), phấn viết ở trên bảng đen xẹt qua thanh âm bén nhọn hợp lại với giọng nói của cô, làm Phù Thải Nghênh nhịn không được kinh hồn táng đảm* mà bưng kín lỗ tai.

****Kinh hồn táng đảm:Sợ hãi đến kinh hoảng, mất hết tinh thần.

Nhưng mà động tác nhỏ này của cô liền thuận lợi mà bị cô vật lý bắt được: “Phù Thải Nghênh!”

Phù Thải Nghênh nhanh chóng đứng lên.

Cô Vật lý tiếng giày cao gót dẫm lên cùm cụp cùm cụp rung động, đi đến trước mặt cô: “em vì sao che lại lỗ tai lại?”

Phù Thải Nghênh cúi đầu, không nói lời nào.

“Em có biết hay không cô nói chịu lực phân tích trọng lực đã quên chính là em?”

Phù Thải Nghênh gật gật đầu.

“Vậy vì sao còn che lại lỗ tai?”

Phù Thải Nghênh ở trong lòng rơi lệ đầy mặt 〒▽〒.

Cô thật hung dữ a.

Cô còn chuẩn bị tiếp tục đi xuống giáo huấn, liền thấy Thẩm Hoài đứng lên, thanh âm dễ nghe nhàn nhạt vang lên: “Thưa cô, đề cô vừa rồi giảng, em có phương pháp càng đơn giản.”

Thẩm Hoài là học sinh cô đắc ý nhất,tự nhiên sẽ đối là thập phần thiên vị, nghe vậy lập tức đã quên vừa rồi còn chuẩn bị giáo huấn Phù Thải Nghênh đến hoa rơi nước chảy, thực cảm thấy hứng thú mà mở miệng: “Vậy em đi lên bảng đen viết cho mọi người biểu thị một chút đi.”

Thẩm Hoài gật gật đầu, lại nhìn thoáng qua chỗ ngồi cô còn đứng ở trên.

Cô Vật lý cũng quay đầu lại nhìn xem cô: “Được rồi Phù Thải Nghênh em ngồi xuống đi, về sau nhớ rõ hảo hảo nghe giảng bài, cùng sai lầm đơn giản không cần tái phạm.”

Phù Thải Nghênh vội vàng nói cảm ơn cô rồi ngồi xuống, cũng đối với anh ánh mắt cảm kích. Nam thần lại cứu cô một mạng a.

Thẩm Hoài lúc này mới đi lên bục giảng, cầm lấy phấn viết, nói về một loại cách làm khác. Ý nghĩ rõ ràng, hơn nữa xác thật như theo như lời anh nói, so cô giảng phương pháp đơn giản hơn rất nhiều.

Phù Thải Nghênh nhìn tay của anh trên bảng đen có vẻ phá lệ đẹp trắng nõn, trong lòng kính nể nhiều đến muốn bung ra tới.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, càng ngày càng bội phục nam thần loại người này tồn tại.

Không đến hai tuần, khiến cho cô mê muội trở nên càng thêm mê muội.

Sau khi kết thúc khóa vật lý, Phù Thải Nghênh vô lực mà nằm trên bàn học. Tuy nói mỗi lần đều an ủi chính mình, hảo hảo học tập vật lý, sẽ có tiến bộ, nhưng hiện tại mỗi lần đều bị nó đả kích đến không được a……

Vật lý cái tiểu yêu tinh này!

Cái gọi là vật lý ngược ta trăm ngàn biến, ta đãi vật lý như sơ luyến……

Lộ Dật Hàng nhìn cô luôn sinh long hoạt hổ lại ghé vào trên bàn, còn tưởng rằng cô không thoải mái. “Phù Thải Nghênh, cậu có phải không thoải mái không? Sinh bệnh sao?”

Phù Thải Nghênh ngồi dậy, vô lực mà xua xua tay.

Lương Phụng Dạ thấy trạng thái này của cô, cũng có chút lo lắng hỏi: “Phù Thải Nghênh, cậu thật sự không có việc gì sao?”

Phù Thải Nghênh làm Tây Thi tâm trạng bụi bay mịt mờ: “Có việc, có tâm sự. Vật lý như thế nào như vậy khó học a!”

Lộ Dật Hàng đang uống nước, nghe vậy thiếu chút nữa phun ra tới.

Lương Phụng Dạ cũng dở khóc dở cười: “Hóa ra cậu là bị cô vật lý đả kích rồi. Không có việc gì, cậu cùng cô ấy tiếp xúc không lâu cho nên không biết, mạnh miệng nhưng mềm lòng nha.”

Lộ Dật Hàng phụ họa nói: “Đúng vậy đúng vậy, cậu đừng nhìn cô hôm nay như vậy phê bình cậu, cô kỳ thật chính là lo lắng vật lý của cậu học không tốt mà thôi.”

Cô nghe bọn họ an ủi, vô lực gật gật đầu.

Thẩm Hoài ở trên chỗ ngồi, nhìn cô ủ rũ cụp đuôi, thoáng nhấp môi dưới. Tiểu cô nương tựa hồ xác thật bị đả kích rồi a……

Lớp học có một nữ sinh đi tới hỏi một đạo đề hóa học, Thẩm Hoài giảng cho nữ sinh ấy. Nữ sinh nghe hiểu lúc sau lại hỏi: “Thẩm Hoài, bản viết văn tiếng Anh hôm nay của cậu nhắc tới tạp chí tên gọi là gì vậy? Có thể cho tớ mượn nhìn xem không? Tớ cảm thấy áng văn chương kia viết khá tốt.”

Thẩm Hoài gật gật đầu: “Kỳ kia ở nhà. Tớ ngày mai mang cho cậu đi.”

Nữ sinh vội vàng nói lời cảm ơn, rồi sau đó trở về chỗ ngồi của chính mình.

Có thể là thật sự bị vật lý đả kích tới rồi, cô buổi tối thi hóa học xong, đợi cho 8 giờ liền thu thập cặp sách đi trở về. Cô vốn đang nghĩ, nếu mọi người đều ở phòng học, cô một người đi có thể hay không quá mức đáng chú ý, rồi sau đó liền thấy anh hôm nay cũng thu thập một chút balo, đi ra phòng học.

Bộ dáng này tựa hồ liền không quá đáng chú ý, cô ở trong lòng âm thầm gật đầu, cũng vội vàng đeo cặp sách đi ra ngoài.

Đi xuống lầu, lại phát hiện anh dựa nghiêng ở trên tường, sơ mi trắng màu đen chế phục quần, ở dưới ánh đèn màu cam, luôn luôn có khí chất thanh lãnh trên người anh, lại mang theo một tầng ấm áp.

Cô đầu tiên có chút là bị dọa sợ, thấy rõ là anh sau đó nhẹ nhàng thở ra, rồi sau đó ở trong lòng cảm thán, bộ dáng này của Thẩm Hoài thật là quá đẹp a……

Sau khi lấy lại tinh thần, vội vàng hướng về phía Thẩm Hoài chào hỏi: “Thẩm Hoài, cậu đang đợi người a?”

Thẩm Hoài gật gật đầu, rồi sau đi tới, đứng song song với cô, cách chút khoảng cách ở giữa.

Phù Thải Nghênh: “???”

Tình huống như thế nào?

Thẩm Hoài nhìn nhìn cô sững sờ ở tại chỗ, lại khẽ cười lên tiếng: “Không đi sao?”

Tác giả có lời muốn nói: Nam thần gả ta đi ~

Sắp tới mình thi học kì rùi cho nên không ra chương như mọi lần được mình sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để ra chương nha mn đừng lo. Moah yêu mọi người
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như thích minh niệm, 7 viec lam tao qua bao xau Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.