Năm tháng ngọt ngào của anh và em

Chương 115

Edit: Ngân Nhi

“Tôi…Tôi đói sắp chết rồi đây này!” Trịnh Bồi Bồi giận điên người, “Cậu bỏ đói cho tôi chết luôn đi!”

Tay còn lại của Lục Gia Diệp lúc này mới giơ một cái túi khác ra đưa cho cô: “Tôi mua sủi cảo cho cậu rồi đây, ăn tạm lót bụng đi.”

“…” Nét mặt Trịnh Bồi Bồi hòa hoãn lại trong nháy mắt, có cái ăn là được rồi.

cô nhận lấy túi sủi cảo, quay người đi vào trong phòng, ngồi trước bàn ăn vui vẻ.

Nóng hổi, ngon miệng, tươi mới lại đẫm nước, chỉ tiếc là ít quá, mỗi sáu cái.

“Sao cậu mua ít thế hả…Chẳng đủ ăn gì cả…” Mới ăn mấy miếng đã hết một nửa, Trịnh Bồi Bồi đau lòng nói.

Lục Gia Diệp cởi áo khoác, xắn tay áo lên đi vào bếp, vừa đi vừa nói: “Đấy là món khai vị, bữa chính thì đợi một lát nữa.”

Trịnh Bồi Bồi nhìn anh: “Uây, cậu muốn tự nấu bữa trưa đấy à? Tôi tưởng cậu ăn ở ngoài rồi?”

“Quán đó không hợp khẩu vị nên tôi quyết định về nhà tự nấu ăn.” Lục Gia Diệp đi vào bếp.

Nghĩ tới bữa ăn ngon sắp tới, Trịnh Bồi Bồi liền ăn nốt chỗ sủi cảo còn lại.

cô đi tới đứng bên cạnh quầy bar, nhìn Lục Gia Diệp đang bận rộn trong bếp.

cô ngồi lên ghế, tay chống đầu nhìn anh.

“Cậu lêu lổng ở Mỹ mấy năm cũng có ích đấy nhỉ, rèn được khả năng sinh tồn rồi.”

trên phương diện nấu nướng thì cô thật sự là kẻ vô dụng, nếu không có đồ ăn bán sẵn thì chắc không sống nổi mất.

“Vớ vẩn, cậu mới lêu lổng ấy! Ông đây phải rời xa quê hương, đi học nơi đất khách quê người! Tưởng tôi sống dễ dàng lắm à?”

Nhìn Lục Gia Diệp đang vung vẩy cái nồi, dáng vẻ như đang muốn bãi công, Trịnh Bồi Bồi vội vàng trấn an: “không dễ dàng, thật sự không hề dễ dàng chút nào, ông chủ vất vả rồi.”

Lục Gia Diệp hừ một cái, tiếp tục nấu nướng.

Nửa tiếng sau, một bữa ngon lành hai món mặn một món canh được bưng đến quầy bar.

Mùi thơm xông vào mũi, màu sắc món ăn rất sáng, nhìn là biết nguyên liệu nấu ăn rất tươi mới.

Lục Gia Diệp ngồi xuống đối diện Trịnh Bồi Bồi, mắt đảo một cái, chỉ huy: “Còn không đi xới cơm?”

Trịnh Bồi Bồi lập tức hấp tấp xới cơm cho cả hai.

“Nhìn tươi ngon quá, khác hẳn với đồ ăn gọi bên ngoài.” Trịnh Bồi Bồi cảm thán.

“nói nhảm, đồ ăn sẵn bên ngoài toàn đồ để lâu ngày thôi.”

“Lão đại, hay cậu mở nhà hàng đi, cậu sẽ là đầu bếp chính, tôi đảm bảo sẽ làm ăn tốt lắm!”

“Thôi đi, tôi không cao thượng đến mức vì nhân dân phục vụ như thế đâu, bây giờ tôi phải chăm chỉ kiếm thật nhiều tiền để còn nuôi vợ.”

“Lão đại có nhiều tiền thế rồi mà, còn sợ vợ không đủ tiêu à?”

“Cũng chẳng biết được, nhỡ đâu vợ tôi thích mua sắm mấy thứ hàng hiệu phiên bản giới hạn thì sao, không có tiền thì không chiều nổi đâu.”

Trịnh Bồi Bồi giơ ngón cái lên: “Ông chủ đúng là một người đàn ông tốt, một người chồng tốt.”

Lục Gia Diệp thản nhiên đón nhận lời khen.

Trịnh Bồi Bồi có lòng khuyên nhủ: “Thế cậu phải chọn ra một người trong nhóm bạn gái của cậu đi chứ, ngày nào cũng đổi bạn gái như thế, tiền tiết kiệm cho vợ cũng tiêu vào rồi còn đâu.”

Lục Gia Diệp nói: “Cậu chẳng hiểu gì cả, tôi không tìm hiểu nhiều người thì làm sao biết được ai sẽ là vợ tôi?”

Trịnh Bồi Bồi: “…”

“Nên đấy coi như là chi phí tôi dùng để đi tìm vợ thôi.”

“Cái cớ của một kẻ phong lưu nghe sao mà tử tế thế.” Trịnh Bồi Bồi bái phục.

Hai người cười cười nói nói ăn xong một bữa cơm.

Trịnh Bồi Bồi chủ động nhận trách nhiệm dọn bát đĩa, Lục Gia Diệp nhàn nhã ngồi một chỗ.

Trịnh Bồi Bồi: “Cậu có việc gì thì đi làm đi.”

Lục Gia Diệp: “Tôi nấu cơm cậu ngồi xem thì cậu rửa bát tôi cũng phải ở bên cạnh chứ, làm việc nhà một mình chán lắm.”

“Cũng có lý.” cô gật đầu.

“Tôi đang có một dự án làm khu nghỉ dưỡng, cậu có muốn đi khảo sát với tôi không? Rồi nói cho tôi nghe ý kiến quý giá của cậu?”

cô hỏi: “đi bao lâu?”

“Khoảng một tuần.”

“Tôi làm gì có nhiều thời gian để chơi bời như thế, vừa mới đi chơi ở đảo về, còn một đống việc chưa giải quyết xong kia kìa.”

“Tôi cho phép cậu nghỉ mà.”

“Chuyện này không có liên quan đến cậu, dù cậu có nghỉ thì tôi vẫn phải nỗ lực làm việc, tôi mà nghỉ thì nghệ sỹ của tôi phải làm sao.”

Lục Gia Diệp nhàn nhã dựa vào quầy bar, nhìn bóng lưng cô đang đứng trước bồn rửa bát, mỉm cười thỏa mãn, “Có nổi tiếng được hay không thì phải dựa vào thực lực, không phải dựa vào người đại diện.”

“Này, một người đại diện giỏi chính là người khai quật được nhân tài và đào tạo nhân tài đấy nhé, không có tôi thì thử hỏi xem Thẩm Miên Miên và Chúc Thần có thể nổi được hay không hả.”

“Vâng vâng vâng cậu giỏi nhất, thế tóm lại khi nào thì cậu mới rảnh? Tôi chờ cậu, không có chị Bồi Bồi chuyên gia chỉ điểm thì tôi không yên tâm bỏ tiền đầu tư đâu.”

Lời nịnh hót này khiến cho Trịnh Bồi Bồi sướng hết cả người, cô nghĩ một lát rồi nói: “Hai ngày nữa tôi sẽ báo với cậu, phải xem xem có nhiều việc quan trọng không đã.”

“OK, tôi chờ chị Bồi Bồi của tôi đó.”

Trịnh Bồi Bồi quay người lại, thấy anh đang cười rạng rỡ, lộ ra hàm răng trắng, đẹp trai thì cũng đẹp trai thật, nhưng vẫn có cảm giác giống như tên ngốc ngày xưa, át hết cả khí chất bá đạo tổng tài rồi.

“…” Trịnh Bồi Bồi đã quen rồi, người này là thế đấy, một giây trước là bá đạo tổng tài, một giây sau đã biến thành Lục ba tuổi ngay được.

Lục Gia Diệp ở nhà một tháng liền không đi công tác, Trịnh Bồi Bồi sáng dậy đã thấy anh chuẩn bị xong bữa sáng rồi, buổi trưa dù cô có làm việc ở đâu thì cũng sẽ có người đưa cơm cho cô đúng giờ, đến chiều anh lại gọi điện bảo nếu cô bận thì anh sẽ bảo người đưa cơm đến, còn không bận thì về nhà ăn cơm.

Là ông chủ nên anh rất bá đạo ra lệnh cho cô, đó là không cho phép cô đi xã giao.

Sợ cô uống rượu vào lại bị đau dạ dày.

Lần trước cô bị viêm dạ dày cấp tính, cái bộ dạng vật lộn đau đớn của cô khi ấy đã trở thành bóng ma trong lòng anh mất rồi.

Bây giờ dù Trịnh Bồi Bồi có làm việc tùy hứng đến đâu thì cô cũng phải ăn cơm đúng giờ.

Ghi hình xong một show, Trịnh Bồi Bồi đang nói chuyện với người của tổ chương trình thì đến giờ ăn cơm, điện thoại cô đổ chuông, là người giao cơm gọi. cô lúng túng cười nói: “Dạ dày của tôi không được tốt nên phải ăn cơm rồi, tạm thời nghỉ ngơi nửa tiếng cho mọi người đi ăn cơm có được không?”

Nhân viên làm việc đứng bên cạnh nói đùa: “Bồi Bồi dạo này chăm dạ dày kĩ lắm, ăn cơm cũng phải đúng giờ mới được.”

Cuộc thảo luận tạm dừng trong tiếng cười đùa vui vẻ, Trịnh Bồi Bồi nhận lấy bữa trưa của mình, cô chụp ảnh gửi cho Lục Gia Diệp, vừa ăn vừa nhắn tin, “Hương vị món ăn hôm nay quen quen, là ông chủ Lục nấu đúng không?”

Lục Gia Diệp: “Hôm nay papa rảnh nên vào bếp nấu cho em ăn đấy.”

Lục Gia Diệp: “Ngạc nhiên không hạnh phúc không cảm động không hả?”

Trịnh Bồi Bồi: “[Gật đầu]”

Lục Gia Diệp: “không có thành ý gì cả!”

Trịnh Bồi Bồi: “Cảm ơn ông chủ! Ông chủ tốt nhất!”

Năm đầu tiên khi cả hai sống chung nhà, Trịnh Bồi Bồi bay khắp cả nước, Lục Gia Diệp thì bay khắp thế giới, hai người trong một năm chẳng chạm mặt chuyện trò được mấy lần. Nhưng Trịnh Bồi Bồi lại thấy như thế rất tốt, vì cô không quen ở chung với đàn ông, cả hai cứ bận rộn như vậy thì cô sẽ có cảm giác như mình đang ở một mình.

Sang năm thứ hai, thời gian cả hai cùng ở nhà dần dần nhiều lên, một tháng Lục Gia Diệp sẽ có mấy ngày ở nhà, có đôi lúc cả hai còn cùng ở nhà hơn một tuần, lần nào cũng đấu võ mồm với nhau, cuộc sống coi như cũng hòa hợp, Trịnh Bồi Bồi cảm thấy Lục Gia Diệp là một người bạn cùng phòng khá lý tưởng.

Năm thứ ba, nhịp độ công việc của Lục Gia Diệp có vẻ đã chậm lại, anh ở nhà khá thường xuyên, Trịnh Bồi Bồi cũng đã quen với việc anh ở nhà. Lúc hai người ở nhà, một người thì cười nói, một người vào bếp nấu cơm, không khí trong nhà rất vui vẻ, tràn ngập mùi thức ăn thơm ngào ngạt. Đôi lúc cô buồn phiền áp lực vì công việc, về đến nhà không có ai nghe cô than thở, không có ai nấu ăn cho cô thì cô sẽ càng thấy buồn bực hơn, những lúc như thế cô thật sự hi vọng Lục Gia Diệp ở nhà.

Đến lúc Trịnh Bồi Bồi thu xếp được thời gian, Lục Gia Diệp liền dẫn cô đi khảo sát trải nghiệm dự án khu nghỉ dưỡng.

Cái gọi là trải nghiệm rất đơn giản, chính là ở đây chơi bời một tuần để có cảm nhận đánh giá về hoàn cảnh môi trường và phong cách phục vụ của nơi này.

Trịnh Bồi Bồi thầm nghĩ, mỗi năm mà được mấy lần đi trải nghiệm thế này thì tốt quá.

Buổi tối, cô thay đồ tắm đi tới bể bơi, lại thấy Lục Gia Diệp đã ở trong hồ bơi từ lúc nào rồi.

Lục Gia Diệp vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy cô đang mặc đồ tắm, lập tức vùi đầu vào làn nước một lần nữa.

Đường cong kia quá khủng, khiến người ta thở không nổi.

cô nhóc này bình thường mặc quần áo rộng rãi nhìn có phần đầy đặn, trong giới giải trí nhiều người nhìn vào sẽ thấy cô hơi mập, nhưng chỉ có Lục Gia Diệp biết, chẳng qua là do bộ ngực của cô lớn thôi.

Trịnh Bồi Bồi nhảy xuống nước: “Bơi thi không?”

Lục Gia Diệp hưởng ứng: “Chơi luôn.” Hai mắt ngượng ngập nhìn xuống làn nước.

Hai người bơi thi vài vòng, Lục Gia Diệp mãi mà không thể tập trung được, vóc dáng bốc lửa như thế, thêm cả bộ bikini khêu gợi thế kia, thật sự không thể nhịn nổi mà, dù đang ở trong hồ bơi nhưng nhiệt độ cơ thể anh vẫn không hề có dấu hiệu hạ nhiệt.

Càng bơi thì động tác của anh càng cứng nhắc.

anh thật sự quá buồn bực!

Cảm giác như là một tên ngốc không có tiền đồ vậy!

Lục Gia Diệp dừng lại, nói: “Tôi thua tôi thua, mệt quá, tôi về phòng nghỉ trước đây.”

Trịnh Bồi Bồi lập tức cười nhạo: “Ông chủ, giữ gìn sức khỏe nha.”

Lục Gia Diệp đưa lưng về phía cô, rời khỏi bể bơi.

Trịnh Bồi Bồi nhìn theo anh, cảm thấy máu nóng sôi trào, đồ ngốc này có body rất đáng khen đấy chứ.

cô cũng theo lên luôn, định ngồi nghỉ một lát, cô choàng khăn lên người, lại cầm một cái khăn khác ném cho Lục Gia Diệp.

Lục Gia Diệp quay người nhận lấy, bên trong quần bơi có thứ đã dựng cao ngất lên, ngay cả Trịnh Bồi Bồi đang không chú ý lắm cũng còn phát hiện ra.

anh vội cầm lấy cái khăn choàng lên người rồi đi ra ngoài.

Trịnh Bồi Bồi hơi đỏ mặt, đứng im tại chỗ nhìn anh đi xa dần.

Cái kia…Sao lại thế nhỉ…

Chẳng lẽ lại vì cô…nên anh mới có phản ứng?

Suy nghĩ này vừa hiện lên thì đã bị cô đánh bay luôn, làm người không thể quá ảo tưởng thế được. Lục đại gia tình trường phong phú như thế, có kiểu phụ nữ nào mà anh chưa từng gặp qua đâu.

Mặc dù cô rất lý trí, nhưng không hiểu sao mà mặt vẫn đỏ bừng.

Tựa như trong thoáng chốc chợt nhận ra, thằng bạn ngốc hay cãi nhau với mình từ nhỏ là một người đàn ông đích thực, không cùng giới tính với cô.

Đêm đã khuya nhưng cô vẫn không ngủ được, trong đầu cứ nghĩ đến body tuyệt đẹp kia, cả cái bọc siêu to ấy nữa…

Trời đất ơi! cô không hề có tâm tư gì với cậu ta đâu!

Cậu ta chỉ là một người anh em thân thiết khác giới với cô thôi mà!

cô trằn trọc đi vào giấc ngủ, kết quả lại mơ một giấc mơ khiến cho người ta mặt đỏ tim đập…

Trong mơ hai cơ thể quấn lấy nhau, cảm nhận thứ cảm xúc mê hồn, lúc tỉnh lại, cô chỉ cảm thấy lúng túng và ngượng ngùng, cô dựa vào đầu giường, sắc mặt ửng đỏ, mãi lâu sau vẫn chưa lấy lại được tinh thần.

một lúc sau, cô vỗ mạnh vào mặt mình, đứng dậy đi tắm cho tỉnh táo.

Hai người gặp nhau trong nhà ăn, Lục Gia Diệp ngồi đối diện Trịnh Bồi Bồi, chào hỏi chuyện trò với cô.

Trịnh Bồi Bồi chậm rãi ngồi ăn, nói rất ít, cảm giác như chỉ cần nói nhiều hơn mấy câu là Lục Gia Diệp có thể nhìn thấu được giấc mơ xấu hổ của cô vậy.

Lục Gia Diệp thì vẫn khá thoải mái, anh mặt dày quen rồi.

Chuyến du lịch trải nghiệm một tuần kết thúc, Trịnh Bồi Bồi lúc về nhà đã phải lật xem các tài liệu chuyên ngành thì mới viết được một bản báo cáo dài gần một vạn chữ, phân tích trình bày ý kiến của mình trên mọi phương diện của hạng mục này.

Sau khi Lục Gia Diệp nhận được bản báo cáo, anh suýt nữa thì té ngã…

Mục đích chính của anh là dẫn cô đi chơi thôi, sợ cô không chịu nên anh mới lấy cái cớ đi khảo sát, thế mà trở về cô lại nghiêm túc viết báo cáo gửi cho anh thật, nhìn qua cũng có vẻ tốn khá nhiều công sức mới làm xong.

Lục Gia Diệp xem rất cẩn thận, thở dài một hơi, hổ cái lợi hại thế này, về sau hoàn toàn có thể trở thành một nữ doanh nhân quyền lực ấy chứ. Thử nghĩ thì cũng thấy được phết, trở thành một người phụ nữ quyền lực thì đàn ông sẽ không ai dám động vào. Đợi sau này cô trở thành gái lỡ thì, biết đâu lại trông cậy vào người bạn cùng phòng là anh đây, ở bên anh đến già thì sao?

Thế nhưng, suy tính của Lục Gia Diệp bước đầu đã thất bại rồi.

Xung quanh Trịnh Bồi Bồi chưa bao giờ thiếu ong bướm, chẳng qua là cô luôn chủ động tránh né thôi.

Tuy nhiên, lần này người tỏ tình với cô lại là ngôi sao lưu lượng Chúc Thần, nghệ sỹ do cô một tay đào tạo và nâng đỡ.

Sau khi Trịnh Bồi Bồi nhận về cho Chúc Thần một hợp đồng làm người đại diện cho một thương hiệu lớn, anh ấy hẹn cô đến quán bar, đưa chiếc nhẫn kim cương ra, nói: “anh thích em.”

Trịnh Bồi Bồi sửng sốt, hoàn toàn rơi vào trạng thái ngỡ ngàng.

“Em có thể cho anh một cơ hội không?” anh ấy nói rất chân thành.

Trịnh Bồi Bồi lúc này mới phản ứng lại được, cô nói: “Tôi sẽ không yêu người trong giới giải trí đâu.”

“Tại sao?” Chúc Thần hỏi.

“Bạn trai tôi phải là một người có thể thoải mái công khai sự tồn tại của tôi, mà người trong giới giải trí chỉ có thể yêu trong bóng tối thôi.”

“Ai nói là chỉ có thể yêu trong bóng tối?” Chúc Thần nói, “Chỉ cần em chấp nhận anh, anh sẽ ngay lập tức đăng bài công bố cho tất cả mọi người biết, nếu em muốn kết hôn thì chúng ta có thể đi đăng ký luôn cũng được.”

“Vậy còn sự nghiệp của anh thì sao? anh không cần fan nữa sao?”

“Điều anh cần nhất là một người bạn gái, một gia đình ấm áp, không phải là một rừng fan gửi gắm hết tình cảm lên anh. anh là một người bình thường, có tình cảm và cuộc sống riêng của mình!”

Trịnh Bồi Bồi cúi đầu, mái tóc xòa xuống nửa gương mặt cô.

Trong lòng bỗng dưng rất khó chịu…

cô đã từng mong đợi rất lâu rất lâu những lời này, đã qua nhiều năm rồi, sau khi cô tưởng rằng mình đã hoàn toàn không còn bận tâm đến nữa thì cô lại nghe được câu đó từ miệng của một người khác.

Trịnh Bồi Bồi điều chỉnh lại tâm trạng, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên nói với Chúc Thần: “Là người đại diện của anh, tôi cần phải nói cho anh biết điều này, công ty không khắt khe chuyện yêu đương của nghệ sỹ, trừ phi điều đó làm ảnh hưởng đến công việc. Nhưng mà nghề này cạnh tranh rất tàn khốc, rất khó có thể bảo vệ được cả hai thứ. Nếu như anh muốn công khai chuyện tình cảm, bất chấp chuyện sự nghiệp bị ảnh hưởng thì cũng được thôi, nhưng làm một ngôi sao, anh cần phải biết mình nên đặt thứ gì lên hàng đầu, anh vẫn chưa đạt tới trình độ thích làm gì thì làm đâu.”

Chúc Thần nhìn cô một lúc lâu, cười khổ: “Vậy là em từ chối anh sao?”

“Tôi nghĩ anh nên suy nghĩ lại đi.” Trịnh Bồi Bồi đẩy lại nhẫn cho Chúc Thần rồi đứng dậy rời đi.

Chúc Thần vội vàng đứng lên đuổi theo cô, “anh lái xe, để anh đưa em về.”

Trịnh Bồi Bồi ngồi trong xe, cả quãng đường đều nghe điện thoại nói chuyện công việc, dường như không hề bị dao động bởi lời tỏ tình của Chúc Thần.

Chúc Thần nhìn góc mặt nghiêng xinh đẹp của cô, nở nụ cười bất đắc dĩ.

cô gái này đã một tay nâng đỡ anh từ khi anh là thực tập sinh cho đến khi trở thành đại minh tinh, vậy mà tại sao cô ấy lại không muốn cùng anh hưởng thành công chứ?

Xe dừng lại bên ngoài khu nhà, trước khi Trịnh Bồi Bồi xuống xe, Chúc Thần lại nói: “anh đã suy nghĩ rất lâu rất lâu rồi, sự nghiệp không phải là ưu tiên hàng đầu của anh, điều anh cần là một mối quan hệ bền vững, một mái ấm gia đình.”

anh nhìn vào mắt cô nói: “Mà em, chính là người mà anh muốn được cùng nhau xây dựng tổ ấm suốt đời này.”

Trịnh Bồi Bồi: “…” Nhất thời cô không biết phải nói gì.

Chúc Thần nói tiếp: “anh tưởng rằng chúng ta đã quen nhau ba năm, cũng đủ để vun đắp tình cảm rồi, xem ra anh vẫn quá vội vàng. Xin lỗi em, em có thể từ chối anh, nhưng anh sẽ không từ bỏ đâu.”

Trịnh Bồi Bồi nhìn anh, khóe môi khẽ giật như đang muốn nói gì, nhưng cuối cùng lại không nói mà đi xuống xe luôn.

Về đến nhà, Trịnh Bồi Bồi toàn thân mỏi mệt ngã ra ghế salon.

Lục Gia Diệp ngồi đối diện liếc cô: “Gì mà như con cá chết thế? Vừa chịu đả kích gì à?”

“…” Trịnh Bồi Bồi lườm anh, không nói gì.

“Sao không nói? Ai bắt nạt em để anh trai đi xử lý nó!”

“không ai bắt nạt tôi hết…” Trịnh Bồi Bồi uể oải đáp.

“Thế tóm lại là làm sao?”

“Chúc Thần vừa tỏ tình với tôi.”

“Cái gì?!” Lục Gia Diệp tí thì nhảy dựng lên, nhưng anh cố giữ bình tĩnh, ngồi nghiêm chỉnh lại, mắt sáng quắc hỏi: “Thế cậu trả lời sao?”

“Tôi khuyên anh ấy nên tỉnh táo phân rõ nặng nhẹ.”

“Đúng! nói hay lắm! Tên này quá tùy hứng rồi! Nghĩ gì là làm nấy! Lại còn muốn tán tỉnh người đại diện chứ! Ghê tởm! Quá ghê tởm!” Lục Gia Diệp càng nói càng cáu điên lên, chỉ thiếu mỗi câu “Dám để mắt đến người của tôi” là chưa dám nói thôi.

“Tôi phải đi nói chuyện với cậu ta mới được!”

“Cậu muốn nói cái gì?” Trịnh Bồi Bồi ngồi thẳng dậy, trợn mắt nhìn Lục Gia Diệp, “Đây là chuyện riêng của chúng tôi, cậu đừng có mà xen vào! Càng nhiều người biết thì càng khó xử thêm thôi!”

“Chuyện riêng? Đây rõ ràng là chuyện có liên quan tới công việc, sao lại là chuyện riêng được?” Lục Gia Diệp không thể bỏ qua, “Nhỡ mà hai người cậu yêu nhau làm ảnh hưởng tới công việc thì phải làm sao? Công ty có quy định rõ ràng rồi, quản lý không được yêu nghệ sỹ!”

Trịnh Bồi Bồi sợ run mấy giây, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Công ty có quy định đó từ bao giờ vậy?”

“…không có à?”

“không có.” Trịnh Bồi Bồi cực kỳ chắc chắn, “Là người đại diện nên tôi nắm rõ các quy định của công ty hơn cậu là cái chắc.”

“Được rồi, từ hôm nay trở đi, công ty sẽ có thêm quy định này! Nghệ sỹ của công ty mà dám yêu đương với quản lý thì cả hai sẽ bị phạt!”

“…” Trịnh Bồi Bồi nhìn anh với ánh mắt khó hiểu, “Có cần làm đến mức đấy không? Giờ là thời đại nào rồi mà còn cấm đoán thế? Chỉ cần không làm ảnh hưởng tới công việc là được chứ gì?”

“Cần chứ! không đặt ra quy định rõ ràng thì về sau ai cũng dám tán tỉnh người đại diện của mình thì sao! Công ty sẽ thành một đống lộn xộn thế nào hả! Trước đây không đề ra quy định này là do tôi sơ suất! Bây giờ phải chỉnh đốn lại ngay!”

Lục Gia Diệp nói xong liền cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi cho trợ lý của mình.

Trịnh Bồi Bồi lập tức chạy tới giật điện thoại của anh lại: “Cậu đừng có mà làm loạn!”

Lục Gia Diệp tránh đi, “Ai làm loạn! Tôi phải làm trong sạch lại cái công ty này!”

Trịnh Bồi Bồi: “Cậu mới là người nghĩ gì làm nấy thì có…Đưa điện thoại cho tôi…Đừng có làm trò hề…”

Trịnh Bồi Bồi từ tận đáy lòng luôn không coi Lục Gia Diệp là ông chủ mà đối đãi, vẫn quen xưng huynh gọi đệ như bình thường, nào có chuyện kính trọng sợ sệt ông chủ chứ. Hai người giằng co, cô mãi mà không thể cướp được cái điện thoại nên càng ngày càng tức giận.

Trong lòng Lục Gia Diệp đang chỉ có sự ghen tuông và cảm giác nguy hiểm cực lớn, nên làm thế nào cũng không chịu thỏa hiệp.

“A…” Trịnh Bồi Bồi bỗng kêu lên thảm thiết.

Đầu cô bị đập vào bàn trà, hai người dừng tranh chấp, cô ngồi bệt xuống đất, cau mày ôm đầu, vẻ mặt tỏ ra rất đau đớn.

Lục Gia Diệp luống cuống, vội vàng đỡ cô dậy, dìu cô đến salon.

anh muốn xoa đầu cho cô, nhưng lại bị cô thẳng thừng đẩy ra.

Lục Gia Diệp ngồi một bên, rầu rĩ nói: “Cậu cuống cái gì, cướp cái gì, chỉ là thêm quy định mới thôi mà, không lẽ cậu muốn tiến tới với Chúc Thần hay sao?”

“Ai bảo tôi muốn tiến tới với Chúc Thần! Cậu mới muốn tiến tới với Chúc Thần ý!” Trịnh Bồi Bồi quát.

“…Cậu bị đập đầu nên ngốc luôn rồi à, tôi là trai thẳng nhé, còn thẳng hơn cả ống tuýp đấy nghe chưa!”

“Cậu mới ngốc thì có, Chúc Thần vừa mới tỏ tình với tôi thì cậu liền đưa ra quy định mới luôn, thế có khác nào đang muốn nhắm thẳng vào anh ấy? Chúc Thần liệu sẽ nghĩ thế nào?”

“Hơ, tôi mà còn phải sợ cậu ta nghĩ thế nào à?”

“Ông chủ Lục à, cậu bình tĩnh chút đi! Bây giờ Chúc Thần đang là cây hái ra tiền của công ty đấy! Những nghệ sỹ khác mà nổi tiếng được như anh ta thì bọn họ đã tách ra tự lập từ lâu rồi!”

“Ha ha, ông đây không thiếu tiền nhé, kể cả là cây hái ra tiền mà muốn tán cậu thì tôi cũng sẽ chặt cây luôn!”

“…”

“Cậu nói đi, rốt cuộc cậu nghĩ thế nào?”

Trịnh Bồi Bồi: “thì cứ lạnh nhạt thôi, cho anh ấy hết hy vọng đi.”

Lục Gia Diệp: “Cậu không hiểu đàn ông rồi, đàn ông một khi đã thích ai nhé, họ càng tỏ ra lạnh lùng thì đàn ông sẽ càng có cảm giác muốn chinh phục.”

“…Có đến mức thế không?” Trịnh Bồi Bồi buồn bực hỏi.

“Có chứ!” Lục Gia Diệp nói chắc như đinh đóng cột, “Vì Bồi Bồi tỷ quá có sức hút mà! Đàn ông một khi đã rơi vào tay cậu thì không thể thoát ra ngay được đâu!”

“…Cái quái gì thế.” Trịnh Bồi Bồi tuy trách móc nhưng khóe môi lại lặng lẽ nhếch lên, phụ nữ được khen là có sức hút thì ai mà không vui chứ? “nói chuyện chính đi, đừng có mà tranh thủ nịnh hót.”

“Được, nói chuyện chính, tôi cho rằng cách giải quyết của cậu hoàn toàn không có tác dụng gì cả.” Lục Gia Diệp nói.

“Cách giải quyết của cậu cũng không được, làm vậy Chúc Thần sẽ rất khó xử.”

Trong đầu Lục Gia Diệp chợt lóe lên một suy nghĩ, cười nói: “Tôi có một cách giải quyết cực kỳ hợp lý rồi đây.”

“Cách gì?” Trịnh Bồi Bồi vội hỏi.

“Cách này cần có Lục gia tôi ra mặt, để có thể hoàn toàn chặt đứt hoa đào của cậu, tôi đành phải hy sinh bản thân, đóng giả là bạn trai của cậu thôi.” Lục Gia Diệp nói xong liền ôm vai Trịnh Bồi Bồi, “Phụ nữ ấy à, cách tốt nhất để làm cho một người đàn ông hết hy vọng, chính là có bạn trai.”

“Nhưng mà…”

“Làm vậy thì sẽ không cần phải đưa ra quy định mới để khiến Chúc Thần chịu đả kích, cậu cũng không phải dây dưa lằng nhằng với tên đó nữa, cậu mà càng kéo dài thì sẽ càng khó dứt ra thôi.”

“…” Trịnh Bồi Bồi vẫn do dự.

“Nếu cậu vẫn không thể chấp nhận cách này thì cứ theo cách cũ của tôi mà làm, trực tiếp bổ sung quy định mới.”

“Được rồi, làm theo cách cậu nói đi.” Trịnh Bồi Bồi thở dài một hơi rồi lại nằm xuống salon.

“Cách nào?” Lục Gia Diệp giả ngu.

“Tạm thời cậu hãy đóng giả làm bạn trai tôi, để cho Chúc Thần hết hy vọng.” Trịnh Bồi Bồi nhắm mắt nói.

Lục Gia Diệp hớn hở đáp: “Đồng ý.”

“Cậu phải chú ý chừng mực, nói chuyện đừng có làm cho người ta khó xử mất mặt đấy.”

“…” Ha ha ha ha ha, tiểu Lục Gia Diệp đang thầm cười trong lòng, không được làm người ta mất mặt à, anh chỉ hận không thể túm đầu tên đó chà sát xuống mặt đất thôi. Nhưng mà mọi việc đang tiến triển tốt, anh nhất định phải giữ bình tĩnh, làm đúng theo lời cô nói.

Hôm sau, Trịnh Bồi Bồi hẹn gặp Chúc Thần.

Chúc Thần rất vui, anh nghĩ rằng Trịnh Bồi Bồi đã suy nghĩ thấu đáo, bằng lòng chấp nhận anh rồi.

Vì hoàn cảnh gia đình nên anh mới vào giới giải trí, mấy năm nay Trịnh Bồi Bồi là người ở bên cạnh nâng đỡ anh. cô lên kế hoạch phát triển cho anh, tìm cho anh những tài nguyên tốt, cùng anh đi khắp nơi, có những lần anh bận suốt đêm, cô đều ở bên cạnh chờ đợi, không biết từ khi nào, tình cảm của anh dành cho cô đã không còn đơn thuần như trước.

Nơi phố thị xa hoa rộng lớn này, ban ngày anh tỏa ánh hào quang rực rỡ, khi đêm về trong đầu anh chỉ nghĩ đến cô. Mỗi hành trình được đi cùng nhau, anh đều rất vui vẻ, chỉ cần nơi nào có cô thì ánh mắt của anh liền không kìm được mà nhìn về phía ấy, thứ cảm xúc lưu luyến không thể hình dung đó đã thôi thúc anh bày tỏ tình cảm với cô.

Chúc Thần ăn mặc gọn gàng tử tế rồi đi tới điểm hẹn từ rất sớm, anh bỏ mũ và khẩu trang xuống, ôm trong lòng trạng thái hưng phấn kích động chờ Trịnh Bồi Bồi.

Trịnh Bồi Bồi đẩy cửa đi vào.

anh lập tức nở nụ cười, còn chưa kịp nói gì thì bỗng nhìn thấy người đang đi phía sau cô.

Chúc Thần sững người, nói: “Lục tổng.”

Lục Gia Diệp gật đầu: “Bây giờ không phải giờ làm việc, tôi tới đây với một thân phận khác.”

…Thân phận khác?

Người trong công ty ai cũng biết ông chủ Lục Gia Diệp và Trịnh Bồi Bồi là bạn học cũ, cũng là bạn thân lâu năm.

Lục Gia Diệp ôm vai Trịnh Bồi Bồi nói: “Bồi Bồi là bạn gái tôi.”

Trịnh Bồi Bồi ngượng ngùng cười: “thật ngại quá, hai chúng tôi sở dĩ không công khai quan hệ là vì yêu cầu của tôi, tôi không muốn mọi người vì chuyện này mà e dè tôi, quan hệ đồng nghiệp sẽ không được thoải mái.”

Chúc Thần: “…”

Rất lâu sau, anh mới miễn cưỡng mỉm cười: “thì ra là thế.”

Ba người cùng ngồi xuống.

Lục Gia Diệp nói: “Tôi thường xuyên nghe Bồi Bồi khen cậu, lần này mời cậu ăn cơm cũng là ý của Bồi Bồi, cô ấy nói tôi nên cảm ơn cậu vì cậu đã đóng góp rất nhiều cho công ty.”

Trịnh Bồi Bồi cười nói: “Đúng vậy, Chúc Thần giờ là lão đại của công ty đấy.”

Chúc Thần mỉm cười: “không có chị đại Bồi Bồi nâng đỡ thì có khi bây giờ tôi vẫn chỉ là diễn viên quần chúng thôi, làm sao trở thành ngôi sao được.”

Lục Gia Diệp nói: “Ai cũng có công cả, nghệ sỹ thì tự mình nỗ lực, người đại diện thì ở bên trợ giúp, thiếu ai cũng không được.”

Chúc Thần chỉ cười, cũng may là anh đã quen với việc luôn nở nụ cười khi làm việc, không thì chắc bây giờ mặt anh đã cứng ngắc lại rồi.

Trịnh Bồi Bồi: “Sắp tới công ty đang định đầu tư vào một dự án phim lớn, Lục tổng muốn anh sẽ nhận vai nam chính.”

Chúc Thần: “Cảm ơn Lục tổng.”

“Lục tổng rất coi trọng anh, hy vọng anh sẽ tiến xa hơn nữa.”

“Tôi nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của Lục tổng.”

Trong lòng Chúc Thần thầm cảm kích Trịnh Bồi Bồi, có vẻ như cô chưa nói cho sếp tổng biết chuyện anh tỏ tình với cô, mà cô đang muốn dùng cách này để khéo léo nói cho anh câu trả lời. Thân phận của cô ấy là bà chủ, hơn nữa còn trao cho anh một tài nguyên cực kỳ tốt.

anh vẫn biết cô là một người rất tốt bụng lại trượng nghĩa, mà không ngờ ngay cả khi từ chối anh, cô cũng dùng một cách thức giống như tính cách của cô vậy.

Tiếc rằng…cô ấy không phải là người phụ nữ của anh.

anh tự cho rằng mình đã đủ ưu tú để xứng đôi với cô, nhưng ở trước mặt Lục Gia Diệp, anh vẫn thấp hơn người ta một cái đầu.

Dù là gia thế hay tài lực, Lục Gia Diệp cũng hơn anh nhiều, bàn về ngoại hình, Lục Gia Diệp cũng không hề thua kém anh.

một bữa cơm kết thúc trong bầu không khí vui vẻ hòa hợp.

Lúc ra về, Lục Gia Diệp ôm eo Trịnh Bồi Bồi, Trịnh Bồi Bồi không kịp phản ứng, quay đầu trừng mắt với anh.

“…” Lục Gia Diệp dùng ánh mắt ra hiệu cho cô.

Trịnh Bồi Bồi hiểu, đây là anh đang diễn trò cho Chúc Thần xem.

Là người yêu của nhau mà đi cách xa nhau quá thì nhìn cũng giả thật.

Thế là Trịnh Bồi Bồi liền dựa vào cánh tay anh.

Lục Gia Diệp: “…”

Tại sao anh lại kích động thế này?

Kể cả là diễn trò thì cũng rất khó có cơ hội trải nghiệm cảm giác được hổ cái dịu dàng nép vào lòng như chim nhỏ thế này.

Ba người rời khỏi nhà hàng, đi đến bãi đỗ xe, Lục Gia Diệp cảm thấy như đang cưỡi mây mà đi, lòng cứ lâng lâng.

Vòng eo của hổ cái sao lại nhỏ thế này? Đúng là ngực lớn eo thon.

Xúc cảm này thật là thích…Còn cả mùi hương tỏa ra làm say lòng người…

Liệu có thể kéo dài thời gian thêm một lúc nữa không?

Lục Gia Diệp nói với Chúc Thần: “Cậu ở đâu? Để tôi đưa cậu về?”

“Cảm ơn Lục tổng, tôi lái xe tới đây ạ.”

“không phải cậu mới uống rượu sao? Uống rượu không được lái xe đâu.”

“Tôi chỉ uống mấy ngụm rượu mơ thôi, không có vấn đề gì.”

“Ai nói không có vấn đề gì, bây giờ cảnh sát giao thông theo dõi tài xế chặt lắm đấy.”

“…Vậy để tôi gọi người lái hộ.”

“Nhỡ người lái hộ mà nhận ra anh thì phiền lắm.” Lần này là Trịnh Bồi Bồi nói.

Lục Gia Diệp cười: “Thôi, tôi đưa cậu về, khách sáo cái gì. Ngày mai bảo người nào đến đây lấy xe về là được.”

“…” Chúc Thần thà gọi taxi về còn hơn là phải nhìn ông chủ và người mình thích ở bên nhau, thật sự quá đau lòng.

Nhưng mà đã đến nước này thì anh không thể từ chối được.

Thế là Lục Gia Diệp chịu trách nhiệm lái xe, Trịnh Bồi Bồi ngồi ở ghế lái phụ, Chúc Thần ngồi ghế sau.

Lúc dừng đèn đỏ, Lục Gia Diệp đặt tay lên mu bàn tay Trịnh Bồi Bồi, véo nhẹ, ra vẻ quan tâm hỏi: “Em uống rượu vào có bị say xe không?”

“không say.” Trịnh Bồi Bồi mỉm cười đáp.

anh đương nhiên biết là cô không say xe, với lại cô cũng uống rất ít rượu, độ cồn lại thấp không đáng kể.

Cơ mà tội gì mà không tranh thủ chiếm tiện nghi một tí cơ chứ?

Vừa nghĩ xong, Lục Gia Diệp lập tức gạt phắt đi, không đúng, đây không phải là chiếm tiện nghi, đây là show ân ái.

Phải show mạnh cho mấy tên có ý đồ xấu nhìn vào mà biết!

Chúc Thần: “…”

anh ngả đầu ra ghế, gương mặt ẩn trong bóng tối.

Hồi trước mắt anh bị mù hay sao mà không nhìn ra được là hai người này đang yêu nhau nhỉ?

Cuối cùng cũng chịu được cho đến khi xe đỗ dưới nhà, Chúc Thần nhanh chóng chào tạm biệt rồi xuống xe.

Lục Gia Diệp thở dài một hơi, lưu luyến không rời đánh tay lái rời đi.

Lúc có Chúc Thần đi cùng, dọc đường anh đã nắm bàn tay nhỏ bé của Trịnh Bồi Bồi phải đến bốn năm lần.

Bây giờ thì…không được nữa rồi.

Hoa đẹp thì không thường xuyên nở, mà cảnh đẹp cũng không tồn tại lâu.

Trịnh Bồi Bồi nhìn vẻ mặt anh, không khỏi lên tiếng: “Sao tôi lại có cảm giác là cậu không nỡ để Chúc Thần đi thế nhỉ?”

“…” Trong lòng Lục Gia Diệp dấy lên một hồi chuông báo, anh vội nói: “Tôi là đang tiếc thay cho cậu ta, thích một người không thích mình là một việc rất đau khổ.” Tuyệt đối không được để lộ suy nghĩ thật của mình ra.

“Thôi đi, anh ấy thiếu gì con gái thích, rất nhanh sẽ quên chuyện này thôi.”

“Thế thì cậu nhầm rồi, bản tính của đàn ông rất tà ác, thứ gì càng không có được thì sẽ càng khao khát muốn có, không phải có một câu là vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm, mà trộm thì không bằng không trộm được. Cậu thuộc vào dạng không trộm được đấy!”

Trịnh Bồi Bồi quát: “Xin cậu đừng có mà ví von linh tinh trong những hoàn cảnh không phù hợp nữa đi!”

“Tôi nói không đúng à?” Lục Gia Diệp cười hỏi.

“nói cậu mù chữ thì thật có lỗi với những con người thất học nhưng thông minh biết cố gắng quá, cậu là dạng ngu hết thuốc chữa rồi!”

“…” Lục Gia Diệp bỏ qua lời chế nhạo của cô, nói: “Tóm lại tôi nhắc cho cậu nghe, tuyệt đối không được xem thường đâu! Chúng ta vẫn phải diễn trò thêm một thời gian nữa mới được, như thế thì cậu ta mới hoàn toàn hết hy vọng.”

“…”

“Hay là chúng ta công khai luôn đi?”

“Cậu bị điên à? Chúng ta chỉ đang diễn trò thôi, công khai cái quái gì?”

“đã diễn thì phải diễn cho tử tế, nói không chừng Chúc Thần còn đang hoài nghi là vì sao trước giờ chúng ta không thể hiện ra bên ngoài cũng nên. một khi công khai rồi thì cậu ta sẽ hoàn toàn chết tâm, tôi thấy ý tưởng này rất tuyệt! Đỉnh cao luôn!”

“…???” Trịnh Bồi Bồi hết nói nổi, lười chẳng buồn nói nữa, nhắm mắt dưỡng thần.

Lục Gia Diệp cười: “Dù sao scandal tình ái của tôi cũng nhiều mà, không sao đâu. Cậu không phải người trong giới giải trí thì lại càng không vấn đề. Quan tâm đến việc mọi người nghĩ thế nào làm gì chứ? Chỉ cần Chúc Thần tin là được rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 6 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như van 7 bieu cam ve que huong cua em, van 8 thuyet minh ve cay tre sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.