Năm tháng ngọt ngào của anh và em

Chương 88

Edit: Ngân Nhi

Cố Tư Ức đọc đoạn tin nhắn một lần, lại bắt gặp ánh mắt sâu xa khó lường của Hạ Chi Tuyển, mặt cô đỏ như sắp rỉ ra máu rồi.

Nhưng cô vẫn ra vẻ bình tĩnh, nhanh chóng giật lại điện thoại về, ậm ờ nói: “Muốn cái gì chứ…Em chẳng hiểu Bồi Bồi đang nói gì…”

Hạ Chi Tuyển ghé sát vào, hai tay ôm lấy eo cô, đầu đặt trên vai cô, nở nụ cười như có như không, cúi đầu nói vào tai cô: “không muốn thật à?”

“…” Trong đầu Cố Tư Ức lại hiện ra những hình ảnh không thể miêu tả kia…

Học thần bề ngoài nhìn thì có vẻ quân tử điềm đạm chững chạc, thậm chí người nào không biết còn tưởng anh là người lạnh lùng kiêu ngạo lắm, nhưng trong chuyện ấy thì anh…Muốn cầm thú bao nhiêu thì cầm thú bấy nhiêu, cảm giác như ăn thế nào cũng không đủ no, lòng tham không đáy.

“anh đừng đùa…” Cố Tư Ức đưa tay chải tóc, tránh khỏi hơi thở của anh.

“không phải anh nói sẽ dạy em học à…Dạy đi…Nhìn vào sách này…” cô đẩy sách đến trước mặt anh.

Hạ Chi Tuyển nghiêm túc lại, dù sao đây cũng là phòng học chứ không phải phòng khách sạn, anh biết giữ chừng mực, chỉ là không nhịn được mà trêu cô một tí thôi.

Hạ Chi Tuyển xem qua sách của cô một chút, sau đó chỉ cho cô những ý cơ bản.

anh đã hiểu rõ thói quen và khuyết điểm trong học tập của cô như lòng bàn tay rồi, nghe theo lời anh giảng, cô sẽ hiểu rất nhanh.

Kết thúc giờ tự học buổi tối, Hạ Chi Tuyển đưa Cố Tư Ức về kí túc, nói: “Em gửi cho anh thời khóa biểu của em nhé, về sau mấy môn tự chọn anh sẽ cố gắng thu xếp để đi học cùng em.”

“Làm vậy có ảnh hưởng đến thời gian biểu của anh không?” Cố Tư Ức chần chừ hỏi.

“không ảnh hưởng gì cả.” anh nói.

“thật sự không ảnh hưởng á?” cô nghĩ mấy môn chuyên ngành của anh rất phức tạp và khó học, bình thường hai người hẹn nhau cô chỉ sợ sẽ làm ảnh hưởng đến việc học của anh.

Hạ Chi Tuyển đưa tay đặt lên đầu cô: “Đừng có mà lo lắng thay anh, môn chuyên ngành của em mới là vấn đề đáng lo nhất đấy.”

“…” Lại làm người ta lúng túng rồi.

“Em lên phòng đi, nghỉ ngơi sớm một chút, mai phải cố gắng ngồi nghe giảng nghiêm túc đấy.”

“Vâng!” Cố Tư Ức gật đầu rồi quay người đi.

Trở về phòng ngủ, cô mới nhắn tin lại cho Trịnh Bồi Bồi: “Về sau mấy chủ đề này cậu đừng thảo luận trên WeChat nữa, nhỡ bị anh ấy đọc được thì xấu hổ lắm…”

Trịnh Bồi Bồi: “Ồ ~ Mình quên mất cậu là cô gái nhỏ đang đắm chìm trong hạnh phúc khiến người ta ghen tỵ, ngày nào cũng dính lấy bạn trai ~”

Cố Tư Ức: “Cậu mà đổi một người bạn trai không phải idol thì cậu cũng sẽ được như mình thôi.”

Trịnh Bồi Bồi: “không đổi không đổi! Kiên quyết không đổi đâu!”

Cố Tư Ức: “Vậy cậu cũng hãy vui trong nỗi buồn đi, không phải ai cũng có cơ hội yêu đương với idol đâu nhé ~”

Trịnh Bồi Bồi: “Chứ sao ~ Hạnh phúc của mình phải đi ngàn dặm mới tìm được đấy ~ Làm gì có ai bằng ~”

Cố Tư Ức: “Dạ vâng vợ của Thiên Vương ạ [Nhe răng].”

Trò chuyện xong, Trịnh Bồi Bồi nằm dài trên giường, đeo tai nghe vào, bật một bài hát Tô Hàn đã thu âm riêng cho cô nghe, cũng chính là bài anh viết riêng tặng cô, lần nào nghe cô cũng thấy rất ngọt ngào.

Như mọi ngày cô lại vào xem Weibo của anh, xem mấy trang báo đưa tin và bình luận về anh, lúc cần thiết cô sẽ trực tiếp lao vào cuộc chiến.

Để tránh không bại lộ thân phận, cô đã sớm rút lui khỏi fan group do mình thành lập ra, tự do tự tại làm một fan kiêm bạn gái của Tô Hàn.

Ngắm bức ảnh chụp chung dịp nghỉ lễ, mang theo một trái tim tràn ngập tình yêu thương, Trịnh Bồi Bồi nhắm mắt ngủ.

Nào biết sáng hôm sau tỉnh lại thì đã có tin sốc.

một bức ảnh chụp Tô Hàn đang nắm tay một cô gái nào đó ở sân bay đã bị đăng lên mạng.

Góc chụp không tốt lắm nên không chụp được mặt Trịnh Bồi Bồi, chỉ có góc mặt nghiêng của Tô Hàn và bóng lưng của hai người.

một hòn đá nhỏ dấy lên ngàn đợt sóng, truyền thông và các fan của anh đều đang bùng nổ.

Thấy sự việc càng ngày càng căng, Trịnh Bồi Bồi lập tức gọi cho Tô Hàn.

cô cực kỳ lo lắng nói: “anh mau phủ nhận đi…”

Tô Hàn yên lặng hồi lâu rồi mới nói: “Như vậy thật không công bằng với em.”

“Cái gì mà công bằng với chả không công bằng, chẳng lẽ anh định vứt bỏ cả sự nghiệp của mình hay sao? Đây gọi là trách nhiệm nghề nghiệp! Có biết bao nhiêu fan yêu thương anh như vậy, nếu vì chuyện tình cảm mà anh từ bỏ âm nhạc thì bọn họ sẽ buồn đến thế nào chứ?”

“…”

“Cả em nữa! Em thích anh tỏa sáng đứng trên sân khấu! Thích nghe anh hát, thích xem anh nhảy!”

Trịnh Bồi Bồi rất hiểu, một ca sĩ thần tượng 18 tuổi, là một chàng trai đáng yêu nhất đẹp trai nhất và có gu âm nhạc thuần túy nhất trong lòng các fan, nếu lúc này công khai chuyện yêu đương thì sẽ là một đòn đả kích trí mạng vào sự nghiệp.

“Em sẽ luôn ở bên anh mà, em không cần hư danh. Xin anh đấy, mau đăng Weibo phủ nhận tin đồn đi, đừng để mọi chuyện đi quá xa nữa!”

Tô Hàn chậm rãi nói: “Được, anh biết rồi.”

Cúp máy, anh mở Weibo ra, đăng một bài viết mà người đại diện đã soạn sẵn cho mình.

Vừa đăng xong, người đại diện đã chạy vọt vào, chỉ thiếu mỗi là không có lệ nóng quanh tròng thôi, anh ta nắm lấy bả vai Tô Hàn nói: “Tổ tông của tôi ơi, cuối cùng thì cậu cũng đã nghĩ thông rồi! Tốt quá rồi!”

Trước đó anh ta đã liên hệ với Tô Hàn, bảo Tô Hàn mau chóng bác bỏ lời đồn, nhưng cậu ta lại không có hành động gì cả, cố chấp vô cùng. Dư luận không ngừng dậy sóng, sếp tổng cũng bị kinh động, anh ta đã bị sếp mắng cho một trận, còn ra lệnh cho anh ta phải xử lý cho tốt chuyện này.

Người đại diện nói: “Phía truyền thông tôi đã thu xếp ổn thỏa rồi, giờ cậu còn đứng ra làm sáng tỏ, chuyện bạn gái tin đồn này sẽ trôi qua nhanh thôi.”

Bạn gái tin đồn sao?

Tô Hàn đứng trước tấm kính cửa sổ sát đất tầng 60 của công ty, nhìn ra thế giới bên ngoài, đột nhiên cảm thấy mình quá bé nhỏ, lại thật buồn cười.

Nhìn thì có vẻ như tiền đồ rộng mở, nhưng thật ra lại là một bức tượng gỗ bị nhốt trong hộp.

Tại sao trên con đường ngập ánh hào quang này, ngay cả việc là chính mình anh cũng không làm được?

Cố Tư Ức ngày nào cũng bận rộn ở trường nên không chú ý đến chuyện trong showbiz, Trịnh Bồi Bồi lần này cũng im lặng tự chữa lành vết thương, khó có lúc không kể cho cô bạn thân nghe.

Môn tự chọn chiều thứ năm tuần này, Hạ Chi Tuyển hẹn thời gian gặp cô, hai người cùng nhau lên lớp.

Lúc bước vào giảng đường, bọn họ đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của các sinh viên.

“Kia là bạn trai hot boy trong truyền thuyết của Cố Tư Ức sao?”

“Trời…Bây giờ tôi mới gặp đấy, đẹp trai quá!”

“Hai người đẹp đôi thật, đứng cạnh nhau chói sáng mù mắt luôn.”

“Aaaa tôi muốn ăn đường của couple này!”

Cố Tư Ức chọn ngồi hàng ghế sau, ngồi bên cạnh Hạ Chi Tuyển.

Mấy sinh viên ngồi đằng trước cứ quay đầu lại nhìn họ, Hạ Chi Tuyển rất bình thản, tay vòng qua vai Cố Tư Ức, giảng cho cô mấy vấn đề khó.

Dáng vẻ thân mật này, ai nhìn vào cũng sẽ biết là một cặp đôi.

Lúc ngồi học, Hạ Chi Tuyển thấy hơi oải, liền gục xuống bàn ngủ.

cô giáo đi tới gõ lên bàn anh: “Bạn học này!”

Hạ Chi Tuyển ngồi dậy.

cô giáo nhìn gương mặt đẹp trai kinh người kia, ngữ điệu có vẻ trêu chọc: “Ngủ trong lớp dễ cảm lạnh lắm, em có thể về phòng ngủ mà ngủ.”

Hạ Chi Tuyển thờ ơ nói: “Nhưng trong phòng ngủ không có bạn gái cô ạ.”

Cố Tư Ức: “…?!!!”

Lời này vừa nói ra, khắp nơi truyền đến tiếng xôn xao, ai cũng quay đầu nhìn bọn họ.

cô giáo ngẩn người, mắt nhìn Cố Tư Ức rồi lại quay về Hạ Chi Tuyển: “Ra là em đi học cùng bạn gái à?”

Hạ Chi Tuyển gật đầu.

Cố Tư Ức xấu hổ cực kỳ, không biết phải làm sao.

cô giáo cười nói: “Có một cô bạn gái xinh đẹp thế này, đúng là phải giữ cho chắc rồi.”

Hạ Chi Tuyển: “Cảm ơn cô đã hiểu cho em.”

Cố Tư Ức: “…!!”

cô giáo lại tiếp tục giảng bài, Cố Tư Ức ghé vào tai anh nói nhỏ: “anh đến đây để ngủ thì lần sau đừng có đi cùng em nữa.” Làm cô vừa cuống vừa ngượng…

Hạ Chi Tuyển: “anh muốn đi cùng.”

không đi cùng thì làm sao mà tuyên bố chủ quyền được.

không đi cùng thì làm sao có thể khiến cho mấy thằng đang muốn tán cô biết khó mà lui chứ.

Cho nên mặc dù tối qua anh bận đến đêm khuya, trước đó cũng không được nghỉ ngơi, nhưng đến giờ học anh vẫn kiên quyết đi cùng cô.

Kể từ sau khi làm chuyện thân mật với Cố Tư Ức, Hạ Chi Tuyển cứ đến cuối tuần là lại kéo cô đến khách sạn thuê phòng.

Vì để cô có những trải nghiệm không giống nhau, đảm bảo cho chất lượng công việc, mỗi lần anh lại chọn một khách sạn khác, có khi còn tranh thủ du lịch ra tận ngoại thành nữa. Cố Tư Ức cũng dần đón nhận, cứ nghỉ năm ngày rồi lại làm hai ngày.

Gần đến cuối tuần này, Hạ Chi Tuyển đã đặt trước một khách sạn rất xịn, nhưng Cố Tư Ức lại nói: “Cuối tuần này bố mẹ em tới đây công tác, tranh thủ thăm em luôn, em không rảnh ở với anh rồi…”

sự chờ mong của Hạ Chi Tuyển đã bất ngờ vỡ tan, mất mấy giây để chấp nhận chuyện này, anh mới trả lời cô: “Được, em đi theo bố mẹ đi, đúng lúc anh cũng có việc bận.”

“Vâng.” cô đáp.

Hai vợ chồng Cố Trí Viễn và Hứa Giai Tuệ tới, còn gọi Hạ Chi Tuyển đến để cùng nhau ăn bữa cơm.

Buổi tối, hai vợ chồng ở khách sạn, đặt thêm luôn cho con gái một phòng.

Trò chuyện với mẹ xong, Cố Tư Ức về phòng mình nghỉ ngơi.

một người nằm trên giường khách sạn, lăn qua lộn lại chẳng muốn ngủ, cô thấy hơi buồn chán.

không biết có phải bị anh tạo thành thói quen rồi hay không nữa, cứ đến tối cuối tuần mà không có anh ở bên, cô lại thấy rất trống trải…

Bỗng cô nghĩ đến lần Trịnh Bồi Bồi hỏi cô có muốn chuyện đó không…

Bây giờ cô rất muốn, rất rất muốn, cực kỳ muốn luôn.

cô trằn trọc trở mình, không nhịn được mà cầm điện thoại nhắn tin cho Hạ Chi Tuyển: “anh có muốn đến đây với em không?”

Hạ Chi Tuyển nhắn lại ngay: “không phải em đang ở cùng bố mẹ sao?”

“Em ở phòng riêng mà…”

Hạ Chi Tuyển: “Tức là em đang đưa ra lời mời với anh đấy à?”

“…anh không vui sao?”

“Chờ anh.”

không vui ư? Sao có thể không vui cơ chứ?

Mỗi tuần điều anh mong muốn nhất chính là đến cuối tuần đấy!

Bây giờ niềm hi vọng đã tan vỡ, anh còn thay đồ thể thao, định chạy mấy ngàn mét để dập lửa rồi.

Thế mà lại bất ngờ nhận được lời mời gọi của Cố Tư Ức, anh vừa mới xuống dưới lầu kí túc, liền quyết đoán quay lên phòng thay quần áo.

Các bạn cùng phòng cũng phát hiện ra, nét mặt thối hoắc như bị cả thế giới nợ tiền của anh chỉ thoáng chốc đã trở nên rạng rỡ vui sướng rồi.

Hạ Chi Tuyển mau chóng chạy tới khách sạn.

trên đường đi, anh thấy có một quán trà sữa Cố Tư Ức thích, liền nhân tiện mua cho cô một cốc.

Lại thấy có món tráng miệng cô thích, anh lại mua cho cô một phần.

anh rất thích nhìn biểu cảm hạnh phúc của cô khi ăn mấy món này…

Tất nhiên là, anh thích nhìn biểu cảm của cô khi bị anh đè trên giường hơn.

Hạ Chi Tuyển tới khách sạn, đang chuẩn bị lên tầng, lúc ngang qua sảnh lễ tân thì lại nhìn thấy Cố Trí Viễn.

Ông ngồi trên ghế salon, trước bàn trà đặt một cái laptop, đang đọc cái gì đó.

đang suy tư, ông ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy Hạ Chi Tuyển đang nhìn mình.

…Cục diện càng thêm khó xử hơn rồi.

“…” Hạ Chi Tuyển mau chóng giữ tỉnh táo, đi tới chào hỏi Cố Trí Viễn.

Cố Trí Viễn hỏi: “Cháu đến tìm Tư Ức à?” Giọng điệu tỏ ý không vui.

Con trai đêm hôm lại tới khách sạn tìm con gái mình, người làm cha ai cũng sẽ cảm thấy không thoải mái.

Cho dù có là bạn trai đi nữa thì cũng không nên như vậy.

Hạ Chi Tuyển gật đầu, không chút sợ hãi đáp: “Tư Ức kêu đói, muốn ăn đồ của quán này nên cháu mua rồi đem đến cho em ấy ạ.”

Cố Trí Viễn nhìn xuống tay anh, đúng là có đồ ăn thật…

Thế thì còn được…

Ông vội nói: “Con bé này hư quá, đêm hôm còn bắt cháu mua đồ ăn đem tới, coi bạn trai là shipper đấy à?”

Hạ Chi Tuyển nói: “Cuối tuần nên cháu cũng rảnh ạ.”

Cố Trí Viễn lại bảo: “Cháu cứ như vậy sẽ làm hư nó đấy.”

Hạ Chi Tuyển cười: “không sao ạ, cháu quen rồi, cháu rất thích làm mấy chuyện này.”

Cố Trí Viễn: …

Bọn trẻ bây giờ yêu đương lạ lùng thật.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.9 /10 từ 4 lượt.
loading...