Nàng dâu cực phẩm

Chương 1044: Rốt cuộc cũng nhìn thấy chắt rồi


Miệng nhỏ nhếch lên, ngáp một cái, Ngô Hạ nằm yên, đắp chăn bông nhỏ lên người.

Thôi được rồi, vậy cô bé cũng đi ngủ...

Đêm dài, một đêm khó ngủ.

Đàm Thủy Tâm không ngủ yên suốt một đêm, lăn qua lăn lại, thế nào cũng chẳng nhắm mắt nổi.

Trằn trọc mãi mới chợp mắt được một chút, kết quả trời còn chưa sáng đã lại tỉnh giấc.

“... Sao bà đã dậy? Mấy giờ rồi thế?” Ông cụ bị động tác của bà đánh thức.

“5 giờ 15.”

Trời vẫn còn tối.

“Bà dậy sớm thể làm gì?”

“Tôi muốn đi gặp Đàm Hi, thuận tiện nhìn chắt của tôi.”

“Vớ vẩn! Mới sáng sớm, bà không đi ngủ đi mà cứ nghĩ Đông nghĩ Tây..” Hơn nữa, có muốn đi thăm cũng chẳng cần vội vàng như thế, rõ ràng là tự giày vò bản thân.

“Không ngủ được, tôi dậy trước đây.”

“Bà!”

Bà cụ xuống nhà làm bữa sáng, lại tự mình quét tước vệ sinh, dường như không làm gì đó thì bà sẽ thấy không yên trong lòng.

Cuối cùng cũng chờ đến bảy giờ rưỡi, bà cụ liền gọi điện thoại cho Trần Khải.

“... Thanh Tuyền Thiên Vực, khu C, số 19... Được, tôi nhớ rồi. Đừng nói gì với A Chinh vội nhé, tôi không có ác ý, chỉ muốn được nói chuyện với con bé.”

Đúng 8 giờ, bà cụ Lục gọi bác Từ. Bác Từ liên lái xe chở bà tới thẳng chỗ Đàm Hi ở.

Lúc đó, Đàm Hi đã tập xong yoga trong nhà, mặc áo khoác ngoài, cầm khăn, chuẩn bị ra ngoài chạy hai vòng.

8 rưỡi, cô chạy xong liền quay trở về.

Nhưng tới trước cửa thì lại nhìn thấy một bóng dáng rất quen mắt đang ngó nghiêng nhìn xung quanh.

Đàm Hi dừng bước, chậm rãi tới gần, thử hỏi một tiếng: “Bà?”

Đàm Thủy Tâm lập tức khựng lại, bỗng nhiên xoay người, trong nháy mắt nhìn thấy Đàm Hi thì hai hốc mắt lập tức đỏ hồng, rơm rớm nước.

Hai người đã có năm năm không gặp, hơn một nghìn ngày đêm, nhưng không hề có cảm giác xa lạ gì nhau.

Người già, phong thái vẫn như cũ.

Người trẻ, vẫn tự tin như năm nào.

“Hi Hi...”

“Vào nhà rồi nói sau, bên ngoài lạnh lắm.” Đàm Hi cười với bà cụ.

Trong toàn bộ Lục gia và Bàng gia, chỉ có Đàm Thủy Tâm là đối xử với cô nhiệt tình nhất.

“Bác Từ cũng vào đi ạ, bên trong nhà có lò sưởi.”

Ba người vào nhà, trong nhà quả thực rất ấm, y như ở giữa tháng ba mùa xuân vậy.

“Mọi người ngồi đi.” Đàm Hi dẫn người vào phòng khách rồi đi vào bếp pha trà.

“Vừa mới quay về không lâu nên trong nhà chỉ có trà xanh, không biết hai người có uống được không nữa.” Đàm Hi đặt cốc xuống, đang định ngồi thì đột nhiên...

“Mommy!” Một tiếng hét kinh thiên động địa, là giọng của Ngộ Hạ.

Sắc mặt Đàm Hi khẽ thay đổi, cũng không rảnh tiếp đón bà cụ Lục nữa mà lập tức đứng lên đi về phía phòng ngủ.

Đàm Thủy Tâm cũng nhanh nhẹn theo sau, yên lặng không hề nói nhiều.

Đẩy cửa ra, Ngộ Hạ mặc váy ngủ in hoạt hình nhào lên, rúc vào ngực Đàm Hi khóc cực kỳ đau lòng.

“Sao vậy? Nói cho mẹ nghe nào. Còn nữa, con đã là đứa trẻ bốn tuổi rồi, không thể tùy tiện khóc nhè được đâu.” Đàm Hi không hề dỗ dành nhiều, cũng không ôm con vào trong lòng. Mặc dù rất đau lòng nhưng cô vẫn chỉ ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ vào lưng con gái.

Thiếu mấy phần chiều chuộng, nhiều mấy phần lý trí.

Thực ra, cảm xúc của người lớn rất dễ làm ảnh hưởng tới trẻ con: Ba mẹ đau lòng thì con trẻ sẽ cảm thấy tủi thân. Ba mẹ tỏ vẻ lo lắng thì con trẻ lại càng yếu đuối.

Cho dù là tình huống nào thì cũng sẽ chỉ làm tiếng khóc tăng lên chứ không nhỏ đi được.

Ngược lại, nếu người lớn cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ, tỏ vẻ bình thường, không để ý chút nào thì con trẻ cũng sẽ thản nhiên hơn.

Quả nhiên, cô bé con chỉ nức nở thêm mấy tiếng rồi lập tức nín ngay, méo miệng, chỉ về phía bể cá trên cửa sổ, “Con cá nhỏ không bơi nữa, có phải nó chết rồi không ạ?”

Đàm Hi đi tới nhìn thoáng qua, sau đó giơ tay chọc vào bụng cá.

“A! Động rồi... con cá nhỏ động rồi! Vậy là không chết nữa!”

Tiểu A Lưu đứng ở bên cạnh bĩu môi một cái: Đồ mít ướt, lúc gào lúc thét.

Sau đó lại di chuyển tầm mắt ra cửa. Một bà cụ đang nhìn cậu bé, ánh mắt rưng rưng, dáng vẻ muốn tiến lên nhưng lại không dám tới, vô cùng do dự.

Tiểu A Lưu đứng đối diện với bà cụ cũng cảm thấy tò mò, nhưng càng hờ hững nhiều hơn.

“Giống... Quá giống...” Bà cụ Lục nhìn tới thất thần, nhẹ giọng nỉ non.

Bác Từ cũng âm thầm giật mình, cậu chủ nhỏ và cậu chủ nhà ông quả thực chẳng khác nào đúc ra từ một khuôn.

“Mẹ, bà cụ này là ai thế ạ?” A Lưu lập tức mở miệng hỏi.

Đàm Hi thuận thế dắt tay cậu nhóc, cùng cô bé con đi tới trước mặt bà cụ Lục: “Đây là cụ nội.”

Mặt A Lưu hơi tối lại.

Cô bé con lại quan sát bà cụ với ánh mắt tò mò, sau đó hỏi: “Mommy, cụ nội là gì ạ?”

“Là bà nội của ba.”

“A!” Cô bé con vừa nghe nói tới Lục Chinh liền lập tức vui vẻ.

Đàm Thủy Tâm hơi cúi người, vẫy tay với hai đứa trẻ: “A Lưu, Hạ Hạ, qua đây với cụ nào.”

Hai đứa trẻ cùng nhìn Đàm Hi, thầy cô gật đầu mới tiến lên.

Dù sao Đàm Thủy Tâm cũng đã lớn tuổi nên không thể bị được chắt, chỉ có thể ngồi xổm xuống, giang tay ra ôm hai đứa bé vào trong lòng.

Thân mình nhỏ mềm mại mang theo mùi hương của sữa, rốt cuộc bà cụ Lục không nhịn được mà khóc như mưa.

Đàm Hi nhìn đi chỗ khác, đè nén sự chua xót vừa mới dâng lên trong lòng.

“Cụ nội, sao cụ lại khóc?” Ngộ Hạ nâng tay lên giúp bà lau nước mắt.

Bàn tay nhỏ vừa mềm vừa ấm khiến cho trái tim bà cụ Lục mểm đến mức không còn hình dáng nữa, “Bởi vì cụ rất vui!”

“Chẳng phải vui thì nên cười sao ạ? Tại sao lại khóc chứ?”

“Đúng thế, nên cười, nên cười...” Nói liền nhếch môi cười, đôi mắt gia cong lên theo hình vòm, cực kỳ thân thiết.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 962 lượt.

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như itaxviewer, phan tich neu thi chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status