Nàng dâu cực phẩm

Chương 1053: Gặp một người


Nhìn từ tầng định, phong cảnh rộng mở.

Tốc độ phát triển một năm của Hằng Phong khiến người ta không khỏi giật mình, mà bước chân mở rộng cũng càng ngày càng nhanh.

Nhanh tới mức nào ư?

Kẻ đáng thương một nghèo hai tay trắng lắc mình biến thành phố ông eo giắt bạc triệu.

Mà trong này không thể không kể tới công của Thịnh Mậu và CK.

Giờ đây chó con đã lớn thành sói xám liền muốn quay đầu cắn chủ một cái, tuy rằng tạm thời chưa thành công nhưng Đàm Hi vẫn thực sự thấy ghê tởm.

Đã gặp qua kẻ vong ân phụ nghĩa nhưng chưa từng gặp phải kẻ nào vong ân phụ nghĩa mà còn đúng lý hợp tình như thế này:

Ấn đường nhăn lại, vẻ tàn nhẫn xẹt qua trong mắt Đàm Hi.

Sáu rưỡi, đã qua giờ hẹn mười phút nhưng Niên Hoằng Nghị vẫn chưa tới.

Ha!

“Đúng là chó thì không đổi được tính thích ăn phân.”

Lỡ hẹn cũng thành nghiện luôn rồi đúng không?

Lần trước đã như thế, giờ lại muốn chơi lại bài cũ?

Đàm Hi không chờ nữa, mười phút đã là cực hạn chờ đợi của cô rồi, không muốn mất thêm nhiều thời gian.

Một đường ra thẳng khách sạn, lấy xe, rời đi.

Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên.

“Alo.” Không có cảm xúc, giọng cũng lạnh nhạt một cách đáng sợ.

“Thực xin lỗi vì đã để Đàm Tổng phải đợi lâu, tôi thực sự thấy hổ thẹn!” Tuy nói thế nhưng nghe giọng nói lại chẳng cảm nhận được một chút sự hổ thẹn nào.

Đàm Hi cười lạnh, “Niên Tổng người quý nhiều việc, không cần xin lỗi giả tình giả ý như thể làm gì, bởi vì cũng chẳng khác nào đánh rắm hết. Không những không xuôi tại mà còn rất thối nữa.”

“Cô!”

“Đùa một chút thôi mà, hẳn Niên Tổng sẽ chẳng để ý đầu, đúng không?” Dâng trả hết thảy bằng giọng điệu giống hệt.

Đầu bên kia khựng lại, sau đó cười lớn: “Ha ha ha... đương nhiên không ngại rồi! Đàm Tổng đúng là rất hài hước!” Câu cuối cùng này có thể nghe ra tiếng nghiến răng nghiến lợi.

“Cảm ơn đã động viên.”

“Nếu Niên Tổng không còn chuyện gì nữa thì tôi cúp máy đây. Dù sao, người bạn cũng chẳng phải chỉ có mình ông.” Đàm Hi thuần thục xoay vô lăng, quẹo sang một ngã rẽ.

“Chẳng lẽ Đàm Tổng không có gì muốn hỏi sao?” Ông ta không tin, chuyện đã tới nước này mà Đàm Hi còn ngồi yên được!

Nhưng sự thật đã chứng minh, không những Đàm Hi ngồi yên được mà còn ngồi một cách cực kỳ nhàn nhã.

“Những gì nên nói, tôi nghĩ luật sư Trình đã truyền đạt rất rõ ràng với quý công ty rồi, cá nhân tôi không có yêu cầu gì cần bổ sung cả.”

Mí mắt đột nhiên giật mạnh, Niên Hoằng Nghị cắn răng: “Chẳng lẽ cố không tò mò tại sao tôi lại thay đổi chủ ý sao?”

“Nói thật, tôi chẳng cảm thấy có tí hứng thú nào cả, hơn nữa còn cảm thấy thực sự thông cảm đấy.”

“Con người ấy mà, mỗi tháng đều có mấy ngày không tiện, tính tình cáu kỉnh, không rõ vui buồn, hoàn toàn có thể thông cảm được.”

Lúc đầu Niên Hoằng Nghị chẳng hiểu ra sao, đến khi hiểu ra ý ám chỉ của đối phương thì suýt chút nữa nghẹn chết, lại dám ám chỉ ông ta giống đàn bà, còn là đàn bà tới tháng nữa...

“Cô sỉ nhục tôi?”

“Phải không?” Đàm Hi nhếch môi, vẫn dùng giọng điệu vô tội, “Tôi nói thế có gì sai đâu nhỉ? Sao lại là làm nhục ông chứ?”

“Đàm Hi! Cô!”

“Được rồi, Niên Tổng, chúng ta đều là người văn minh, đừng có động một tí là đỏ mặt tía tai gân cổ lên, hơn nữa ông cũng chẳng phải người trẻ hai ba mươi tuổi gì, nếu muốn sống lâu trăm tuổi thì nên biết kiềm chế mình. Tôi khuyên ông một cầu: đừng có cậy mạnh, phải biết an phận.”

“...” Niên Hoằng Nghị tức giận đến mức mặt mày xanh lét, cả người run rẩy.

Nghe những lời này đi, là những từ nên nói từ miệng một người phụ nữ sao?

Rõ ràng là bọn côn đồ, vô lại, lưu manh đầu đường xó chợ!

Đàm Hi nghe rõ ràng tiếng thở phập phồng truyền tới từ đầu bên kia, trong đầu tưởng tượng ra cảnh hai mắt Niên Hoằng Nghị trợn ngược lên, ngã chổng vó lên trời, lập tức cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn hẳn.

“Được rồi, cứ vậy đi, Niên Tổng không cần phải quanh co lòng vòng nữa, nếu không thể giải quyết hòa bình thì cứ gặp nhau ngoài tòa án thôi. Đến lúc đó, Thịnh Mậu bồi thường bao nhiêu sẽ tuyệt đối không úp mở hàm hồ. Nhưng, lúc đó Hằng Phong của ông cũng nên dứt khoát một chút mới tốt.”

Nói xong định cúp máy.

“Khoan đã...”

Giọng Đàm Hi hoàn toàn trở nên lạnh lẽo, “Niên Tổng còn có gì muốn nói sao?”

“Lúc trước, Hằng Phong và Thịnh Mậu cùng CK cũng coi như bạn làm ăn thân thiết, cho dù về sau đường ai nấy đi thì tình cảm vẫn còn đó, không nên khiến cho mối quan hệ trở nên căng thẳng như thế, cô nói có đúng không, Đàm Tổng?”

“Đúng là có đạo lý như vậy. Thịnh Mậu cũng đã tuân theo nguyên tắc có thể giảng hòa tuyệt đối không khai chiến nhưng trước mắt rõ ràng là Hằng Phong của ông không muốn thân thiện. Thịnh Mậu không gây chuyện nhưng cũng không sợ có chuyện. Cho dù Hằng Phong làm gì bên chúng tôi cũng theo hết.”

Cả người Niên Hoằng Nghị chấn động, giọng điệu không khỏi mềm xuống, không còn cứng rắn như trước mà mang theo ý muốn thỏa hiệp: “Thực ra, trước giờ Hằng Phong và Thịnh Mậu đều hợp tác rất khăng khít, có lợi cùng hưởng, chưa từng và mặt nhau, cũng chưa từng chen chân nhau, tiền lời chia chác cũng vô cùng khả quan, nếu sau này có thể tiếp tục hợp tác...”

“Niên Tổng nói thế là sai rồi.” Đàm Hi không chờ ông ta nói xong đã ngắt lời, thái độ vô cùng cứng rắn, “Thứ nhất, hai nhà chưa từng đánh nhau là vì Thịnh Mậu vẫn luôn nhường nhịn. Hiển nhiên, đây không phải chuyện đáng vui vẻ gì cả. Thứ hai, Thịnh Mậu nói giải ước cũng không phải nói chơi, mà nói là làm.”

“Vì thế lời cứu vãn không cần phải nói ra nữa. Bây giờ vấn đề mà Niên Tổng nên suy xét là... chia tay trong hòa bình hay gặp nhau ngoài tòa án thôi.”

Ánh mắt Niên Hoằng Nghị trở nên căng thẳng: “Thật sự không có đường sống để cứu vãn sao?”

“Vốn là có, nhưng hai lần lỡ hẹn của ông đã biến có thành không rồi.”

“Nếu Đàm Tổng đã quyết định như thế, vậy tôi cũng chẳng cưỡng cầu. Chia tay trong hòa bình cũng không phải vấn đề, nhưng trước đó, yêu cầu Đàm Tổng đi gặp một người với tôi, cũng chỉ có người đó mới có thể đưa ra quyết định.”

Ánh mắt Đàm Hi tối sầm lại, quả nhiên...

Con cá lớn cuối cùng cũng chịu trồi lên mặt nước.

“Ai?”

“Một người bạn cũ.”

Đàm Hi siết chặt vô lăng: “Thời gian, vị trí.”

“Quán bar Dạ Sắc, cứ theo con đường cô đang đi chạy tới cuối, rẽ trái là có thể trông thấy.”

“Ha... bản lĩnh của Niên Tổng không nhỏ đâu.” “Nói chuyện với Đàm Tổng, tất nhiên phải chuẩn bị cho thật kỹ rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 960 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như phap su tinh khong, van dap 85 y nghia cau song khong vi minh troi tru dat diet dd thich thien tue những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status