Nàng dâu cực phẩm

Chương 1057: Muỗi cũng không gánh cái tội này


“A...” Đàm Hi hít vào một ngụm khí lạnh.

- “Mommy, có phải mẹ rất đau không? Để Hạ Hạ thổi giúp mẹ, phù... phù...” Cái miệng nhỏ phồng lên, ra sức thổi.

Đàm Hi dở khóc dở cười.

“Mommy, có thấy đỡ hơn chưa?”

“Ừ, mẹ đỡ rồi.”

“Lần sau mẹ ra ngoài phải nhớ xịt dầu thơm nhiều vào!” Hạ Hạ căn dặn, dáng vẻ nghiêm túc cực kỳ đáng yêu.

“Dầu thơm?”

“Vâng ạ, chính là thứ thơm thơm có thể đuổi muỗi ấy!”

“A...”

“Sau đó sẽ không bị muỗi cắn nữa.”

Đàm Hi rất muốn nói, con gái ngoan à, đó là do ba con tạo nghiệt đó.

Muỗi tỏ vẻ, chúng nó không gánh cái tội này đâu!

Ngày hôm sau, Đàm Hi đến công ty từ rất sớm, ném thẳng vào hội nghị thường kỳ hai quả thủy lôi hạng nặng...

1. Chính thức sáp nhập Thiên Dụ và Thịnh Mậu, dự tính trong vòng ba tháng sẽ hoàn thành chuyển đổi cơ cấu, đến lúc đó, “Thiên Dụ” sẽ trở thành cứ điểm của Ngân hàng Đầu tư CK ở Hoa Hạ, gánh vác trọng trách khai thác toàn bộ thị trường châu Á.

2. Tập đoàn Lục Thị gia nhập vào Đầu tư Thiên Dụ, trở thành đại cổ đông đầu tiên, cũng là ngọn núi đầu tiên cho Thiên Dụ dựa vào.

Đàm Hi nói xong, cả phòng họp đều lâm vào sự yên tĩnh chết chóc.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Đột nhiên tiếng hoan hô vang dội cả căn phòng.

Tạ Văn Ti: “Quá tuyệt vời! Về sau tôi cũng có thể tự xưng là tinh anh trong ngành ngân hàng đầu tư rồi, sướng chết mất!”

Sài Thiệu: “Chắc sáp nhập xong tôi cũng được ngồi lên ghế tương đương với tổng chăng?”

Hốc mắt Linda đỏ bừng. Chị ta đã ngần này tuổi rồi mà vẫn không kiềm chế được cảm xúc của mình.

Lưu Diệu và Hứa Nhất Sơn liếc mắt nhìn nhau, vừa vui mừng cũng vừa dâng đầy chiến ý.

Hai người đều là “thân tín” của Đàm Hi, có thể coi là phụ tá đắc lực, nhưng vẫn cứ tồn tại sự cạnh tranh.

Lưu Diệu trù tính hoạt động chung cho cả công ty. Hứa Nhất Sơn lại chịu trách nhiệm khai thác thị trường, một người là thuyền trưởng cố gắng khống chế toàn cục, một người là người lái thuyền đầy kinh nghiệm thành thục, vừa có sự cộng sinh về lợi ích nhưng cũng không tránh khỏi xung đột về lợi ích.

Đặc biệt mấy năm nay, Hứa Nhất Sơn dưới sự trợ giúp của Trình Vũ càng ngày càng lên cao, hơi có xu thế đè nặng cả Tổng giám đốc như Lưu Diệu.

Vì thế khiến cho Lưu Diệu cảm giác được sự uy hiếp.

Cũng may, hai người đều quang minh lỗi lạc, cạnh tranh công bằng, điểm xuất phát hoàn toàn vì lợi ích của công ty nên chưa bao giờ tạo ra ảnh hưởng không tốt nào, thế nên Đàm Hi cũng nhắm một mắt, mở một mắt cho qua.

Với công ty mà nói, nếu cạnh tranh tốt thì không tính là chuyện xấu gì.

Bên này, mọi người không khỏi hân hoan; còn bên kia, tại hiện trường cuộc họp của Lục Thị lại lâm vào cục diện bế tắc.

Lục Chinh kiên trì bán Thiên Dụ cho Thịnh Mậu, còn theo hình thức đầu tư đổi lấy cổ phần, tiền mặt không cầm một xu, các đồng sự khác đều không ngồi yên được.

“Tôi không đồng ý!”

“Tôi cũng không đồng ý!”

“Lục Tổng, cậu làm thế quá mức qua loa, khó có thể làm mọi người tin phục được.”

Lục Chinh lạnh lùng nhìn khắp mọi người một lượt, áp lực mạnh mẽ khiến cho mấy vị đồng sự không khỏi cảm như hến.

Đương nhiên, cũng có người chẳng thèm sợ.

Trần Khải đứng ở bên cạnh, không khỏi toát mồ hôi thay cho mấy con châu chấu này.

Cho tới nay, chuyện Lục Chinh đã muốn làm thì chưa bao giờ không làm được, nói đơn giản một chút, phản đối cũng vô dụng.

Loại uy hiếp này năm năm trước đã như bóng với hình, toàn bộ hội đồng quản trị đều không dám cãi Lục Chinh một câu nào, căn bản không có ai dám đứng ra phản bác gì. Đặc biệt là sau trận đại chiến với Cố thị, loại uy tín này đã lên tới đỉnh điểm.

Rồi sau đó, Lục Chinh xuống sân khấu, quyền kinh doanh công ty chuyển giao cho các lãnh đạo bên dưới. Toàn bộ Lục Thị trở thành thiên hạ của đám lão già kia, xem ra đã sống yên lành quá lâu nên miệng cũng không khỏi lớn hơn rồi.

Chờ xem đi, thời đại trong núi không hổ, con khỉ liền xưng vương” sắp kết thúc rồi! Lục Chinh: “Tôi thấy Đổng sự Từ hình như có ý kiến rất lớn, vậy ông đại diện mọi người nói một lý do phản đối xem nào.”

“Hừ! Người ngồi ở đây đều biết cậu và Đàm Hi có quan hệ thế nào. Cậu làm vậy rõ ràng là... nâng đỡ người thân không ngại tị hiềm!”

“Ồ? Thế tôi với Đàm Hi có quan hệ gì, ông nói rõ đi.”

“... Con còn sinh cho cậu rồi, còn phải chờ tôi vạch trần sao?”

Lục Chinh gật đầu, bên môi còn nở một nụ cười lạnh đầy kỳ dị, tốt lắm, xem ra tất cả mọi người đều đã biết hai đứa trẻ mà Đàm Hi sinh là con của anh.

Nhị Gia tỏ vẻ rất hài lòng.

Nhưng, không có nghĩa là anh sẽ buông tha cho lão già họ Từ này.

“Có ba vấn đề muốn được hỏi Đổng sự Từ.” Lục Chinh rời ánh mắt khỏi mặt ông ta, lạnh lùng xẹt qua những người khác đang ngồi trong phòng.

“Thứ nhất, thu mua Thiên Dụ là chủ ý của ai?”

Đổng sự Từ cắn răng: “Cậu.”

Lúc Lục Chinh quay về Lục Thị liền lập tức câu được ngay miếng thịt mỡ tập đoàn Thiên Hồng này. Theo đó công ty con của Thiên Hồng là Đầu tư Thiên Dụ cũng bị thu vào trong túi, đánh một cú khắc phục khó khăn vô cùng xinh đẹp, cũng hoàn toàn khiến những người trong hội đồng quản trị phản đối anh trở về phải câm miệng lại.

“Tuy rằng thu mua Thiên Hồng là chủ ý của cậu, nhưng lại vận dụng tài chính của Lục Thị, vậy thì chiến lợi phẩm cũng nên do hội đồng quản trị thảo luận và quyết định chứ không phải mình cậu được định đoạt!” Khả năng cảm thấy bản thân bị khí thế của Lục Chinh chèn ép, hoặc đáp án lúc đầu quá đơn giản nên Đổng sự Từ lại bổ sung thêm một câu.

Những đồng sự khác đều gật đầu đồng tình.

“Không sai, đạo lý này rất chuẩn.”

“Những lời Đổng sự Từ nói cũng là những lời chúng tôi muốn nói.”

Mặt Lục Chinh hoàn toàn chẳng có cảm xúc gì, thậm chí còn không tỏ vẻ bực bội, “Vấn đề thứ hai, mọi người luôn miệng nói Thiên Dụ là chiến lợi phẩm sau khi thu mua Thiên Hồng, vậy các vị đang ngồi đây có biết quan hệ chân chính giữa Thiên Hồng và Thiên Dụ hay không?”

“Chẳng phải là công ty của cùng một nhà sao? Còn có quan hệ gì chứ?”

“Hình như Thiên Dụ là công ty con của Thiên Hồng? Hoặc là... chi nhánh?”

Lục Chinh ngồi ngay ngắn trên ghế đầu, lạnh lùng nhìn mọi người thảo luận.

Đổng sự Từ đột nhiên có dự cảm chẳng lành, thậm chí còn cảm thấy khủng hoảng, trong lòng cực kỳ bất an, “Lục Tổng, có gì thì cậu cứ nói thẳng ra đi, đừng thừa nước đục thả cầu với đám lão già chúng tôi nữa.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 963 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như em so bi virut corona??, truyen cuoi hay rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status