Nàng dâu cực phẩm

Chương 1070: Chinh phục ông già bảo thủ


“Ồ?” Ngộ Hạ miết lấy ngón tay, “Không phải máu ạ?”

Cô bé ngừng khóc.

Bác Từ thở phào nhẹ nhõm, “Đương nhiên không phải, ông Từ vẫn rất khỏe mà!”

“Nhưng mà cháu... vẫn nhớ mommy... hu hu...” Lại bắt đầu khóc.

Tiểu A Lưu thật sự không nhìn nổi, đứng trước mặt cô bé, “Đồ mít ướt, câm miệng!” Người nhỏ mà tiếng khóc thì quá khủng khiếp.

Ngộ Hạ lập tức nín khóc, nói đúng ra là bị dọa sợ, sau một hồi im lặng mới mắng, “A Lưu thối! Em trai hư! Lại gọi người ta là đồ mít ướt nữa! Chị không phải!”

“Không phải thì đừng có khóc nữa.”

“Không khóc thì không khóc!”

Bà cụ thở phào một hơi. Bác Từ cũng lén lau mồ hôi, lúc này quả thực không biết làm thế nào để thỏa mãn yêu cầu của cô chủ nhỏ cả...

“Khụ!” Cuối cùng, ông cụ Lục vốn vẫn bị coi như không khí khẽ ho lên một tiếng.

Tiểu A Lưu ngước mắt nhìn lên, nhưng giây tiếp theo liền nhìn đi chỗ khác.

Ngô Hạ khụt khịt, sau đó cố gắng ngẩng đầu nhìn ông cụ trước mắt mình, phản ứng đầu tiên là cao, hic... mỏi cổ quá.

“Sao ông lại ở đây?” Đàm Thủy Tâm lộ vẻ khó hiểu.

“Hừ! Tại sao tôi không thể ở đây?”

Dì Hà cảm thấy thật đau tim. Ông chủ à, ông không thể dịu giọng hơn một chút được hay sao? Không khí tốt đẹp thế này bị mấy câu của ông làm cho hỏng bét rồi.

Quả nhiên, Đàm Thủy Tâm không hỏi nhiều nữa mà dắt tay hai đứa trẻ, “Tiểu Tử, chúng ta trở về thôi.”

Lục Giác Dân lập tức nổi máu nóng, “Đứng lại!”

Đàm Thủy Tâm liếc mắt nhìn ông cụ.

“... Không nên nói một tiếng cảm ơn à?”

Ngô Hạ còn phản ứng nhanh hơn cả bà cụ Lục, lập tức nhìn về phía dì Hà: “Cảm ơn bà ạ!” Sau đó lại cười ngọt ngào với chú lái xe, “Chú, chú đánh đuổi đám người xấu phải chạy đi, chú lợi hại như Superman vậy đó!”

Sau đó, chẳng có sau đó nữa.

Lục Giác Dân: “...”

Trong mắt bà cụ Lục hiện lên ý cười, chỉ lướt qua giây lát, ánh mắt nhìn về phía Ngộ Hạ càng thêm vẻ yêu thương không hề che giấu. Đúng là bé ngoan thông minh!

Dì Hà vội vàng xua tay, “Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, là việc mà bà nên làm thôi.”

Tài xế thì được thương mà sợ.

“Tiểu Hà, không sao chứ?” Bà cụ Lục quan tâm hỏi thăm.

“Cho dù có thêm hai đứa nữa thì tôi vẫn có thể xử đẹp được!” Di Hà vùng cánh tay.

“Tiểu Lưu?”

Tài xế mãi mới nhận ra là bà cụ đang hỏi mình, “Cảm ơn... sự quan tâm của bà chủ, tối da dày thịt béo, không bị thương.”

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi...”

Ông cụ Lục không nhận được bất kỳ sự quan tâm hỏi han nào, “...”

Mắt thấy Đàm Thủy Tâm chuẩn bị dắt hai đứa trẻ đi, dì Hà vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Lục Giác Dân, đáng tiếc cũng chẳng ăn thua.

Ông cụ Lục vẫn cứ đứng thẳng tắp tại chỗ, không hề có động tác, cũng không nói gì, giống như đang giận dỗi ai vậy.

Dì Hà cắn răng, bỏ đi, thời khắc quan trọng cũng chỉ có thể tự dựa vào bản thân mình!

“Bà chủ, chúng tôi về cùng được chứ ạ? Hôm nay ông chủ tới đây là để thăm bà và các cháu, nghe hàng xóm nói mọi người ra công viên chơi nên lại chạy vội tới đây.”

“Thế à?” Bà cụ Lục đưa ánh mắt dò hỏi về phía Lục Giác Dân.

Ông cụ cũng biết là không thể tiếp tục phá hỏng chuyện nữa nên gật đầu cực kỳ cao ngạo.

Lúc này, sắc mặt Đàm Thủy Tâm mới dịu lại.

Cứ thế, bảy người, năm lớn hai nhỏ rồng rắn quay trở về biệt thự.

Mười lăm phút sau, hai chiếc xe đã về tới nơi.

Bà cụ Lục cùng hai đứa trẻ dẫn đầu vào nhà. Lục Giác Dân và dì Hà theo sát phía sau, bác Từ và tài xế còn phải đi đỗ xe nữa.

Rốt cuộc, cô bé con cũng không thể nhịn được sự tò mò ở trong bụng nữa, bàn tay nhỏ nắm tay Đàm Thủy Tâm khẽ lắc.

“Bé ngoan, sao thế? Nào, uống một ngụm nước để làm ấm thân mình đã.”

Ngộ Hạ uống ừng ực hai ngụm, đôi mắt to tròn chuyển động, thỉnh thoảng rơi xuống người Lục Giác Dân.

Dì Hà cũng rót nước ấm cho A Lưu, “Cậu chủ nhỏ, uống không?”

Duỗi tay cầm lấy, “Cảm ơn bà.” Dù khá lạnh nhạt nhưng lại rất lễ phép.

Ngộ Hạ lắc đầu, “Không uống nữa ạ!” Đàm Thủy Tâm để cốc lên bàn trà, nghĩ một chút lại rót cho Lục Giác Dân một cốc, “Chỉ có nước sôi để nguội, có uống không?”

Trong lòng ông cụ Lục đang nhảy nhót lắm nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình thản, “Ừ, tạm chấp nhận.” “Cụ ơi, ông kia là ai thế ạ?” Ngộ Hạ đột nhiên lên tiếng, đôi mắt hạnh tràn ngập vẻ khó hiểu.

Lục Giác Dân lập tức trở nên khẩn trương, trái tim vọt lên tận cổ họng, máu trong người bắt đầu sôi lên.

“Ồ, đó là cụ ông của cháu.” Giọng Đàm Thủy Tâm rất lạnh nhạt.

“Chính là ông nội của ba ấy ạ?”

Cô bé con lập tức bừng tỉnh hiểu ra, “Thì ra chính là cụ ông tính tình xấu xa, mặt mũi cũng xấu xí đó sao!”

Lời này vừa nói ra, cả căn phòng chìm vào yên lặng.

Ngay cả bác Từ và tài xế vừa bước qua cửa cũng đồng thời ngây người. Tiểu tổ tông à, cháu thật đúng là... cái gì cũng dám nói!

Dì Hà không khỏi toát mồ hôi hột.

Đàm Thủy Tâm lén liếc nhìn sắc mặt của Lục Giác Dân.

A Lưu cũng cảm nhận được bầu không khí có vẻ không đúng nên dừng động tác mân mê máy chơi game PSP lại.

Chỉ có cô bé con vẫn cười ngọt như mật, mắt cong cong, y như một mảnh trăng non.

“? Sao mọi người đều im lặng thế ạ? Vừa rồi lúc ở công viên, khi cụ ông quát lên làm cho mấy kẻ tóc đỏ kia đều bị dọa choáng váng!” Cổ bẻ con nhảy xuống từ sofa, nhấc đôi chân ngắn cũn cỡn đi vòng qua bàn trà, hướng về phía Lục Giác Dân, sau đó bắt đầu bò lên chân ông cụ Lục.

Hì hì hì hục!

“Cụ... sao cụ không bế cháu?” Cô bé con ngước mắt đầy tủi thân, ánh nước trong đôi mắt hạnh long lanh như thể giây tiếp theo có thể khóc ra được.

Cả người Lục Giác Dân đã cứng đờ, một thân mình nhỏ bé, ấm áp đang ngồi trên đùi ông cụ. Ông muốn duỗi tay ra ôm lấy nhưng lại không dám.

Theo lý thuyết, ông cụ cũng là người đã từng bế cháu, cũng chẳng phải lần đầu nhìn thấy trẻ con, nhưng chưa từng bị chấn động như lúc này bao giờ.

Giống như đó là một vật báu chạm vào là vỡ, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, không dám lại gần.

Ngộ Hạ buồn tới mức má đỏ hồng lên, ông cụ này không ôm cô bé, miệng nhỏ mím lại, mắt thấy sắp khóc tới nơi rồi.

Đột nhiên, nách được một bàn tay to lớn ấm áp đỡ lấy, ngay sau đó cả người nhẹ bẫng, đảo mắt một cái, cô bé đã ngồi ở trên đầu gối Lục Giác Dân rồi.

Bác Từ trợn trừng mắt không dám tin tưởng.

Dì Hạ cũng kinh ngạc y như thế.

Năm đó, chỉ sợ cậu chủ Chinh cũng chẳng được nhận đãi ngộ như thế này đâu nhỉ?

Chỉ có Đàm Thủy Tâm vẫn rất bình tĩnh, dường như đã đoán được kết quả sẽ là như thế này rồi.

Ngộ Hạ lại không muốn ngồi như thế, thân mình tròn vo ngọ nguậy xoay người một cái đã ngồi quỳ trong lòng Lục Giác Dân, mặt đối mặt với ông cụ.

Bốn mắt nhìn nhau, một già một trẻ, cách nhau tới vài thập niên nhưng hoàn toàn không thể gây trở ngại cho việc thân cận về huyết thống.

Mắt già quắc thước, mắt hạnh ngây thơ.

Trong nháy mắt, linh hồn Lục Giác Dân như bị sét đánh, chấn động không kịp trở tay.

“Ông ơi, tại sao ông vừa quát lên là có thể đuổi được đám yêu quái kia đi thế? Ông là Tôn Ngộ Không a?” Vừa nói còn vừa giơ bàn tay mũm mĩm lên sờ miệng ống cụ, tựa như muốn nghiên cứu loại “năng lượng đến từ giọng nói” một cách triệt để.

Trong lòng bác Từ run sợ, đang định tiến lên ngăn cản lại bị dì Hà ngăn lại.

Dì Hà lắc đầu với ông, trong đáy mắt dường như hiện lên vẻ cao thâm khó dò.

Đàm Thủy Tâm cũng không nói gì, chỉ ngồi trên sofa, lẳng lặng nhìn, trong mắt hiện lên vài phần hoài niệm và thương cảm.

“Ông ơi, sao ông không nói gì thế ạ?”

“... Cháu là Hạ Hạ đúng không?”

“Đúng ạ! Cháu là... Đàm - Ngộ - Hạ! Ông tên là gì ạ?”

“... Lục Giác Dân.” Còn trả lời với vẻ vô cùng nghiêm túc.

“À, thì ra ông không phải Tôn Ngộ Không.”

“Ông ơi, ông còn chưa nói cho cháu biết, tại sao ông chỉ quát lên thôi mà đã dọa cho đám yêu quái sợ chạy đi mất?”

“Sai rồi, cháu nên gọi ta là cụ.” “Nhưng cụ ông là một ông lão tính tình xấu xa, mặt mũi gớm ghiếc mà!” Cô bé con vẫn cứ cố chấp tin tưởng như thế. Mắt thấy sắc mặt Lục Giác Dân có xu thế đen sầm xuống, nhưng giây tiếp theo lại từ âm u thành quang đãng...

“Ông có thể đánh yêu quái, còn có thể bế cháu, rõ ràng là một anh hùng vĩ đại, sao có thể là cụ ông chứ?” Giọng nói non nớt đầy vẻ nghiêm túc.

“Cái này...” Lục Giác Dân lập tức cảm thấy vốn từ của mình thật nghèo nàn.

Muốn cô bé con gọi mình là “cụ”, mềm mềm mại mại, có thể ngọt vào tận tim, nhưng nếu là cụ thì lại không thể làm anh hùng vĩ đại nữa.

Hai hình người nho nhỏ đang đánh nhau ở trong lòng, ông áp đảo tôi, tôi đẩy ngã ông.

Lần đầu tiên trong đời, Lục Giác Dân cảm nhận được thế nào gọi là “giày vò”, mặt già nhăn như đít khỉ.

Đàm Thủy Tầm nhìn thấy vẻ mặt đầy đấu tranh của ông thì tâm tình lập tức trở nên rất tốt, nhìn Tiểu Ngộ Hạ bằng ánh mắt vừa khen ngợi, vừa cổ vũ.

“À thì... cụ ông không phải để chỉ một người cụ thể mà chỉ là xưng hô thôi, có cụ ông rất hung dữ, nhưng cũng có những cụ ông rất hiền lành, cho nên không hề mâu thuẫn gì với anh hùng vĩ đại cả... Khụ... không hề mâu thuẫn...”

Ngộ Hạ cúi đầu, sau một phen trầm tư liền ngẩng phắt đầu lên, “Vậy ông là kiểu cụ ông nào ạ?”

“Đương nhiên cũ là kiểu người hiền lành rồi! Không xấu tính, mặt cũng không gớm ghiếc.”

“Thật?”

“Đương nhiên.”

Đàm Thủy Tâm bĩu môi, thầm mắng một tiếng lão già chết tiệt!

Vẻ mặt bác Từ thì như thấy ma.

Dì Hà lại cảm thấy như thể bản thân mình vừa ăn phải phân.

Chỉ có cô bé con là mặt mũi hớn hở, “Cụ ơi, cụ ông này không giống như người mà cụ nói đầu, cụ ấy không xấu người cũng không xấu tính, là một anh hùng vĩ đại nha!”

Nụ cười của Đàm Thủy Tâm lập tức cứng đờ, sau khi nhìn vào đôi mắt tối sầm của Lục Giác Dân thì không khỏi chột dạ nhìn đi chỗ khác.

Bé ngoan à, cháu có vui vẻ thế nào cũng không nên bán đứng cụ như thế chứ!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị doanh nghiệp, tài chính, kế toán này đều có trên trang dan tai chinh ví dụ như hàm if hàm anh và hàm or, giảm trừ gia cảnh chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status