Nàng dâu cực phẩm

Chương 1097: Con trai, lên nào! (hàn sóc)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu“Tại sao lại thế ạ?”

“... Không cẩn thận nên bị và phải thôi” Lục Chinh kiên trì giải thích.

“Va phải cái gì ạ?”

“Khụ! Ba đang họp”

Ngộ Hạ mím môi. Cô nhóc là một cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, không thể làm phiền công việc của ba được, “Vậy thì được thôi, ba tan làm nhớ về nhà sớm ăn cơm nhé, cụ bà nấu cơm ngon lắm đấy”

“Bye bye ba.”

“Bye bye.”

“Muaz” Cổ nhóc thơm một cái thật kêu qua điện thoại.

Ánh mắt người đàn ông dịu dàng hẳn đi, trái tim ấm áp đến lạ thường.

Kết thúc cuộc trò chuyện, đặt điện thoại sang một bên, ánh mắt nghiêm nghị lãnh đạm nhìn một lượt mọi người, Lục Chinh nói: “Tiếp tục”

Bên kia, Ngộ Hạ lật đật chạy vào nhà bếp, “Cụ ơi...”

“Ơi, bảo bối sao vậy cháu?”

“Bảo bối có một vấn đề muốn hỏi1cụ”

Đàm Thủy Tâm lấy khăn bông lau tay, “Được chứ, cháu hỏi đi”

“Sáng nay ba nói mommy bị đau lưng, cháu hỏi mommy tại sao lại bị đau lưng. Mommy bảo cháu đi hỏi ba. Vừa rồi cháu gọi điện hỏi ba, ba nói là đụng vào đầu đó nên đau. Vậy mommy cháu bị đụng phải cái gì ạ? Có phải là xe không?”

“Chuyện này..” Đàm Thủy Tầm ngửi ra được mùi vị gian tình, nhưng không thể giải thích như vậy với trẻ con được.

“Cụ ơi?”

“Khụ... có lẽ là không cẩn thận bị đụng phải tủ trong phòng ấy”

“Vậy thì chắc chắn là mommy đau lắm, để cháu đi lấy rượu thuốc” Nói xong lại chạy đi như một cơn gió.

Đàm Thủy Tâm buồn rầu, bà đã từng này tuổi rồi mà còn đi nói dối một cô bé con, tổn thọ mà...

Sau khi8hưởng thụ đãi ngộ cao cấp rượu thuốc xoa lưng do chính tay con gái xoa, Đàm Hi đi ra thư phòng, bắt đầu xử lý email Lâm Tầm gửi đến.

Trước đây Thiên Du đã làm không ít vụ đầu tư trên danh nghĩa công ty, liên quan đến các ngành nghề, các phương diện, sau khi bị Lục Chinh thu mua, ngay cả những hạng mục đầu tư đó cũng đồng loạt bị đóng gói chuyển nhượng theo, trước đó một tháng Đàm Hi đã cho văn phòng kế toán làm thanh lý, trước mắt cũng coi như là có được báo cáo số liệu tổng trong tay rồi.

Ngoài mảng bất động sản và tài chính là hai mảng hốt tiền ra, Thiên Dụ còn nhúng tay vào cả ngành giải trí, “Góp Vốn vào Tinh Huy, 3%...”

Ha, đây đúng là thu hoạch ngoài ý2muốn.

Đừng coi thường 3% đó, cũng coi như là một cổ đông không nhỏ, có thể nói chuyện được.

Hồng Kông biệt thự Thiển Thủy Loan. Hàn Sóc dẫn con trai đi châu u xem bóng, khi về đã gần hai tuần sau, gần đây lại mê mẩn điều chế hương.

Còn cả ngày trốn trong phòng làm việc trên tầng ba, suốt ngày chai chai lọ lọ, thỉnh thoảng còn điều chế ra được thành phẩm với những mùi hương kỳ lạ, ví dụ như, hương quýt có mùi chân thổi, hương hoa hồng pha lẫn mùi muối biển, ngửi lâu thì giống như mùi hoa cúc ra mồ hôi.

A Thận biến thành chú chuột bạch, suốt ngày mang theo mùi hương kỳ lạ.

Khương Mỹ Linh từ nhà cũ ở Thái Bình Sơn trở về, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi lạ, đến khi hỏi rõ4ràng mọi chuyện, liền ôm A Thận vào trong lòng gào loạn lên, đau lòng đến mức nước mắt tuôn rơi.

A Thận: “...”

Đúng lúc đó, Hàn Sóc đi từ trên tầng xuống, mặc áo choàng màu trắng, đeo một đối kính gọng đen, nhìn không hề có vẻ như vừa có chuyện gì. Khương Mỹ Linh xông đến, đập thẳng lên lưng cô: “Cái con nhóc chết tiệt này!”

Cái đập này rất mạnh, Hàn Sóc suýt nữa thì nôn ra máu: “Đau quá! Mẹ, mẹ lại đang tức cái gì đấy?!” “Rõ ràng người chọc tức mẹ là con!”

“Con á?”

“Tự con xem đi, mẹ mới chỉ không ở nhà có một ngày mà con đã giày vò A Thận thế nào rồi đây này!?”

Hàn Sóc nâng má cậu nhóc lên: “Vẫn ngon lành đấy thôi?” Quần áo sạch sẽ, sắc mặt hồng hào, bình thường thế còn gì nữa?

“Con ngửi xem đây là mùi quái quỷ gì hả?!”

“Mùi quái quỷ gì? Đâu có đâu?” Hàn Sóc hít hít mũi, “Rõ ràng là rất thơm, hoa hải vũ với thủy tiên”

Khương Mỹ Linh: “...”

“Con trai, con ngửi thử xem, có thơm không?”

Cậu nhóc gật đầu không hề do dự: “Thơm!”

“Ngoan!”

Khương Mỹ Linh trợn tròn mắt lên nhìn hai mẹ con, “Cháu cứ chiều nó đi! Không được sống yên đâu?

Hàn Sóc còn lâu mới chịu đổ vỏ, “Rõ ràng là con rất nghiêm túc, con có chiều ai đâu?”

“Mẹ đang nói với A Thận”

Hàn Sóc: “...”

Cậu nhóc con cong môi, chỉ cần mommy cậu bé thích, thì cậu bé sẽ thích.

Qua một buổi chiều thông gió từ trong ra ngoài, mùi hương trong căn biệt thự đã khôi phục lại bình thường, đương nhiên cũng có lẽ là do Khương Mỹ Linh ở bên trong quá lâu, cho dù có chút mùi hương kỳ lạ thì cũng đã quen rồi.

Sau bữa cơm tối, Hàn Sóc dẫn con trai trốn trong thư phòng, hai mẹ con mỗi người chiếm một chiếc máy tính.

“Ôi chao, ôi chao, mẹ trúng chiều rồi, con trai mau cứu mẹ”

“Ô” A Thận nghe mẹ gọi, cũng bất chấp lời cầu cứu từ một người đồng đội khác vội vàng chạy xông ra giữa đường.

Hết một ván, toàn quân bị tiêu diệt hết sạch, đương nhiên Hàn Sóc cũng không thể may mắn tránh khỏi được.

“Ả a a... Sao mẹ lại chết rồi?” Điên cuồng đập bàn phím.

“Không liên quan đến mẹ, đồng đội của mẹ quá gà” A Thận nhìn chằm chằm màn hình máy tính, thay đổi giao diện trò chuyện.

Bên trong là các lời bình luận tệ hại về Hàn Sóc.

“Cô ta có biết đánh không thế?”

“Đây là Kalista gà nhất tôi từng gặp”

“Học sinh tiểu học ăn trộm tài khoản của phụ huynh đúng không? Nhìn đi, cấp độ thấp như vậy còn gì?”

“Mẹ kiếp! Đúng là kẻ đầu sỏ gây họa”

“Lúc nào cũng lắc la lắc lư được, cô ta đang dạo phố đấy à?” “Này anh bạn nhỏ, về tìm bố mẹ chơi đi, đừng ở đây gây rắc rối nữa”

Hàn Sóc nghe hết những lời an ủi của con trai, bỗng nhiên như nắng hạn sau mưa, “Ừ! Đúng rồi! Đúng là do đồng đội quá gà!”

Gà đến không tả nổi!

“Ôi Fuck...” Ánh mắt Hàn Sóc co lại, “Kalista gà nhất?! Mắng tao à?! Con trai, lên!”

A Thận gật đầu, gõ bàn phím bùm bụp, đáp lại từng câu một.

Rất nhanh sau đó, mồi châm lửa chiến đã chuyển từ Kalista của Hàn Sóc sang Soraka là A Thận.

“Cô rốt cuộc có mắt không hả, phía trước có người cầu cứu cô vẫn mặc kệ, sao cứ chạy đi cứu Kalista gà mờ đó hả?”

(A Thận ở đây chơi nhân vật nữ, Hàn Sóc cũng vậy.)

“Hai người muốn chơi trò tình nhân thì làm ơn treo máy đi, đừng có ở đây gây họa làm hại mọi người, cảm ơn!”

A Thận là anh hùng bản nhất, là đội trưởng đội cứu viện buff máu một phát là hồi được 800 máu, hơn nữa đẳng cấp cũng không hề thấp, vẫn còn có khả năng uy hiếp địch. Điều kiện tiên quyết là khi mọi người mắng, cậu ta còn ung dung vạch ra sai lầm của mọi người trong trận đánh vừa rồi.

“... Được rồi, bây giờ mọi người đều có sai lầm, có còn muốn tiếp tục thảo luận nữa không?”

“Đệch mợ! Chị gái nhỏ Soraka à, chị là đại thần ở đầu chui ra đấy?”

“Làm qua người thuyết minh game chưa? Dùng từ chuyên nghiệp quá nhỉ, logic đừng quá rõ ràng thế chứ, ngôn từ cũng hơi bị sắc bén quá rồi đấy, có thể dịu dàng một chút không?

“Này, có thể dẫn chúng tôi một ván được không?”



A Thận: “Không được”

“Why?”

“Tôi chính là trợ thủ riêng của mẹ tôi, cảm ơn”

“Me?”

“Cái quần què gì thế?”

“Bấy giờ gọi là anh, chị không thịnh hành nữa, mà chuyển sang gọi mẹ cho mốt hả?”

Hàn Sóc nhảy ra, “Con trai ngoan, không chơi với đám người này nữa”

A Thận: “Vâng ạ, mẹ”

“ôi đệch!”

“Còn có kiểu CP này nữa cơ à?”

“Người trong thành chúng ta biết chơi thật đấy”

“Quan hệ phức tạp thật”

“Có lẽ đại thần có tình cảm đặc biệt với mẹ, nhưng mà mẹ ruột của đại thần có biết không?”

Hàn Sóc: “Tôi chính là mẹ ruột của nó, cảm ơn.”

Quăng ra câu này xong, trực tiếp out ngay.

A Thận cũng out theo, “Mommy, ngày mai sẽ trả thù cho mẹ”

“Con trai ngoan!”

Cậu nhóc cười ngại ngùng.

“Đúng rồi, con làm xong bài tập tiếng Anh chưa?”

“Rồi ạ.” A Thận học trường quốc tế tốt nhất Hồng Kông, nghe nói rất nghiêm ngặt, nhưng Hàn Sóc chưa bao giờ thấy cậu nhóc về nhà làm bài tập. Lần này cô thấy hứng thú nên mới hỏi: “Con làm lúc nào?”

“Sáng nay”

“Thế à? Sao mẹ không nhìn thấy nhỉ?”

“Mommy, lúc đó mẹ còn chưa ngủ dậy”

“... Thế à” Hàn Sóc gãi đầu, đột nhiên có chút áy náy, “Hay là lần sau mẹ dậy sớm, cùng con làm bài tập nhé?”

“Vâng” Chỉ cần mẹ thích thôi.

Hàn Sóc thấy hài lòng, giơ tay xoa đầu con trai, “Sáng mai mẹ sẽ đưa con đến lớp học năng khiếu.”

“Vâng ạ.

“Ui chao, sao con trai của mẹ ngoan vậy nhỉ?” Nhìn con trai cong mắt lại cười, Hàn Sóc cũng coi như cảm thấy mình làm mẹ vẫn được cần, nên thở phào nhẹ nhõm.

Ngày hôm sau.

Ăn sáng xong, A Thận kiểm tra lại sách vở dùng trong lớp học năng khiếu, “Đi thôi, bà ngoại”

Khương Mỹ Linh nhìn lên cầu thang, “À ở... mẹ con còn chưa xuống, để bà lên gọi, con đợi ở đây nhé”

“Đừng làm phiền mẹ con nghỉ ngơi, chúng ta đi thôi”

Nói xong, cậu nhóc tự đeo ba lô lên, trên mặt cũng không hề có chút thất vọng nào.

So với việc để mẹ đưa mình đi học, cậu bé mong mẹ được ngủ thêm hai tiếng hơn.

“Nhưng mà...”

“Đi thôi, bà ngoại”

Khương Mỹ Linh giậm chân, mặt cau có lại, “Con nhóc chết tiệt này...”

Nghiến răng, sải bước đuổi theo cậu nhóc.

Rất nhiều lúc bà còn thấy xấu hổ thay Hàn Sóc, đã từng gặp nhiều người làm mẹ mà không quan tâm đến con, nhưng người cầu thủ được đến trình độ như vậy thì có được mấy người.

Điều quan trọng nhất là cậu nhóc lại không hề oán thán gì cả, không khóc lóc cũng không làm ầm ĩ lên.

Ngoan đến mức khiến người ta đau lòng...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như cuộc đời đức phật thích ca, phien nao Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status