Nàng dâu cực phẩm

Chương 1144: Trở nên điên khùng


Trương Như Thu: “Từ chiều qua.”

“Mẹ, sao mẹ không gọi con dậy?” Nói còn dám chắn giúp người đàn ông, đầu ngón tay chạm vào làn da lạnh lẽo của anh ta, Đàm Vi khựng lại.

Lạnh quá...

“Hải Thành?” Cô ta đẩy khẽ một cái, người đàn ông không hề có phản ứng.

“Hải Thành!” Lại tiếp tục đẩy.

Năm lần bảy lượt, người đàn ông vẫn ngủ say như chết.

Đàm Vi phát hiện sự bất thường, đưa mắt cầu cứu về phía mẹ mình1theo bản năng, “Mẹ, mẹ mau xem đi! Sao cả người anh ấy lại lạnh như băng...”

Trương Như Thu hơi kinh ngạc, “Thật sao?” Nói xong liền đi vòng sang bên kia.

“Hải Thành? Hải Thành?”

Đàm Vi vươn tay, run rẩy đặt ở dưới cánh mũi Uông Hải Thành.

Sau đó, ôm đầu hét lên chói tai, “Không thở nữa. Sao lại không thở nữa? Mẹ, anh ấy chết rồi sao?”

Sắc mặt Trương Như Thu cũng biến đổi, hoảng loạn theo, “Đang yên đang8lành sao lại có thể... Mau! Mau gọi 120, sau đó báo cảnh sát!”

Đúng lúc này, một tiếng vang lớn đập vào tai.

Cửa lớn của ngôi nhà bị phá tung, rất nhanh, đám cảnh sát mặc đồng phục màu đen chen chúc ùa vào, trong tay ai nấy đều cầm theo súng.

“Bà Trương Như Thu, tôi nghi ngờ bà có liên quan tới một vụ giết người, hiện tại chính thức tiến hành bắt giữ bà!”

Vừa dứt lời, hai cảnh sát tiến2lên trực tiếp bắt chéo hai tay Trương Như Thu ra phía sau, ấn xuống mặt đất.

Đàm Vi bị biến cố này dọa cho choáng váng cả người, ngồi yên trên giường, chẳng khác nào một con búp bê gỗ, mãi cũng không có phản ứng gì.

Bị nghi ngờ có liên quan tới giết người...

Chính thức bắt...

Ai giết ai?

Những người cảnh sát này muốn bắt ai cơ?

Đến tận khi Trương Như Thu cất tiếng gào khóc thê lương, cô ta mới bừng4tỉnh.

“Tôi không giết người. Tại sao lại bắt tôi?”

Cảnh sát cầm đầu lạnh lùng chỉ huy, “Mang về cục trước đã.”

“Vâng!”

“Khi nào thì 120 sẽ tới?”

“Tới rồi! Tới rồi!”

Cùng lúc Trương Như Thu bị áp tải đi, mấy bác sĩ cũng đi vào, bắt đầu tiến hành cấp cứu cho Uông Hải Thành.

Đàm Vĩ đột nhiên rời giường, đuổi theo ra ngoài, túm lấy hai cảnh sát: “Mẹ tôi không giết người! Bà ấy vô tội! Các anh không thể bắt bà ấy!”

“Vi Vi...” Trương Như Thu khóc như mưa, đâu còn có dáng vẻ của người phụ nữ mạnh mẽ trong giới làm ăn nữa, “Con nhất định phải tin mẹ, nhất định phải giúp mẹ!”

“Con sẽ! Nhất định con sẽ làm!” Đàm Vi không ngừng gật đầu, nước mắt nhòe nhoẹt trên mặt.

Sự tình tại sao lại biến thành thế này chứ?

Cuối cùng, Trương Như Thu bị cảnh sát bắt đi, Uông Hải Thành được đưa tới bệnh viện chữa trị.

Lúc Đàm Hi biết được tin này thì Trương Như Thu đã bị bắt ba ngày rồi.

Tin tức “mẹ của tiểu hoa đán đang hot Đàm Vi giết người” đã được truyền đến vô cùng ầm ĩ, mà chính luật sư cũng chứng thực chuyện Uông Hải Thành phải vào viện điều trị.

Trong lúc nhất thời, có vô vàn lời bàn tán, rất có vẻ như “toàn dân phá án” vậy.

Có cư dân mạng đưa tin rằng Trương Như Thu thấy con rể ngoại tình, tức giận thay cho con gái nên trong tình trạng nóng giận đã nhất thời ra tay, còn đính kèm theo một bức ảnh chụp Uông Hải Thành đang nắm tay một cô gái trẻ đi dạo phố, hai người vô cùng thân mật.

Có quần chúng ăn dưa lại lớn mật suy đoán rằng, Trương Như Thu và Uông Hải Thành mâu thuẫn về chia chác tài sản nên mới rút kiếm giết người.

Càng có người cực đoan hơn cho rằng hai người này có quan hệ mờ ám với nhau, là mâu thuẫn tình cảm.

Nhưng những suy đoán này hoàn toàn không nhận được bất kỳ sự phản hồi nào của bên cảnh sát, phóng viên cũng muốn liên hệ với cảnh sát nhưng đều bị lấy lý do “bảo mật vụ án” để từ chối.

Nhưng vẫn cứ không ngăn cản được sự tò mò và suy đoán của cộng đồng.

Trong lúc nhất thời, vị trí hot search trên weibo rơi vào trạng thái nổ tung, tuần san giải trí và tạp chí tài chính và kinh tế đua nhau đưa tin tức.

m thanh của dư luận càng lúc càng dâng cao, ngay cả “Đàm gia” đều bị cộng đồng mạng bới ra, suýt nữa khiến Đàm Hi bị liên lụy vào.

May mắn là Lục Chinh ra tay đúng lúc.

Trương Như Thu giết người ư?

Lại còn dùng cách không thông minh như thế, cái này thật không giống với phong cách của bà ta... Đàm Hi ngồi trên ghế da trong văn phòng, khuỷu tay chống lên bàn, cả người lâm vào trầm tư.

Đột nhiên, tiếng máy bàn reo vang.

Cô ấn nút mở loa, “Judy, có chuyện gì thế?”

“Lễ tân dưới tòa nhà nói có một người phụ nữ họ Hứa tới tìm cô, có gặp không ạ?”

“Để cô ta lên đi.”

Không đến năm phút sau, Hứa Ninh đã vọt vào.

“Đi ra ngoài.” Đàm Hi lạnh lùng mở miệng.

Chân người phụ nữ cứng đờ, “Đã tới lúc nào rồi mà cô còn...”

“Tôi bảo cô ra ngoài, gõ cửa một lần nữa.”

Hứa Ninh dừng chân.

Đàm Hi hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu thỏa hiệp nào.

Cuối cùng, Hứa Ninh nhụt chí, chấp nhận thua cuộc, lại quay ra ngoài, đóng cửa vào.

Sau đó...

Cốc cốc cốc!

Giọng Đàm Hi lãnh đạm, “Vào đi.” Hứa Ninh giẫm giày cao gót, mặc váy hai dây, lập tức vọt tới trước bàn làm việc của Đàm Hi, hai tay chống trên mặt bàn, ý đồ muốn dùng tư thái từ trên cao nhìn xuống để nói chuyện với Đàm Hi.

Không ngờ người ngồi ở trên ghế da đẩy lùi ghế về sau, tức khắc kéo giãn khoảng cách với bàn làm việc lên tận hai mét, cũng vì thế tạo ra một khoảng cách khá dài với Hứa Ninh.

Tiện đà, khoanh tay trước ngực, tư thái nhàn nhã.

Cô có thể nhìn từ trên cao xuống thì tôi vẫn có thể ung dung.

Hứa Ninh: “...”

“Tìm tôi có việc gì, nói thẳng đi.”

“Giờ Trương Như Thu đã bị bắt rồi, vẫn tiến hành theo kế hoạch cũ chứ?”

Đàm Hi lắc đầu, “Tạm dừng.”

“Why?” Hứa Ninh buông tay ra, “Cơ hội tốt để bỏ đá xuống giống như thế, tại sao lại muốn buông tha? Có ý định mưu sát và cố ý gây thương tích, hai tội cộng lại chẳng phải sẽ càng nặng hơn sao?”

Đàm Hi nhìn cô ta, cảm thấy thật nực cười.

Hứa Ninh chỉ thấy tóc gáy dựng đứng cả lên, “Cô... sao cô lại nhìn tôi bằng ánh mắt như thế chứ?”

“Người không biết còn tưởng giữa cô và Trương Như Thu có thù oán sâu nặng gì cơ.”

Hứa Ninh toét miệng cười, “Đại tổng tài à, hình như là cô vẫn luôn ân cần dạy bảo, dẫn đường cho tôi tin rằng Trương Như Thu cố ý đẩy tôi vào hố lửa, giờ cô lại nói như thế, cô không thấy bản thân mình rất mâu thuẫn à?”

Đàm Hi cũng chẳng bực: “Hiện tại, sự việc mới chỉ xảy ra có ba ngày, cảnh sát phong tỏa toàn diện tiến trình điều tra vụ án, Uông Hải Thành cũng không tỉnh lại. Lúc này, cô dám tùy tiện hành động ư?”

Hứa Ninh nghẹn họng, không nói nên lời, chỉ có thể giương mắt nhìn cô.

“Tôi biết, cô muốn nhanh chóng nhận lấy lợi ích rồi chạy lấy người, nhưng trên đời này không có bữa cơm trưa nào miễn phí, huống chi còn là bữa trưa phong phú như thế, cô cảm thấy có thể dễ dàng nhét vào miệng được không?”

“Ý cô là sao? Cô muốn qua cầu rút ván?”

“Cô Hứa, chú ý giọng điệu nói chuyện của cô!” Đàm Hi thu lại nụ cười, “Cho dù tôi lật lọng thì cô có thể làm gì tôi?”

“...” Thổ phỉ! Lưu manh!

“Đương nhiên, thương nhân trọng nhất chữ tín, tôi sẽ không vô duyên vô cớ nuốt lời, trừ phi... có lý do không thể không nuốt lời, ví dụ như cô làm hỏng chuyện, hoặc ví dụ như cô muốn chơi trò lắm chiêu trong quá trình này.”

Hứa Ninh mím môi, đột nhiên cụp mắt.

“Được rồi, nếu cô Hứa không còn chuyện gì nữa thì về đi, còn làm như thế nào thì cứ chờ điện thoại của tôi.”

Hứa Ninh xoay người rời đi, dáng vẻ như tức đến hộc máu rồi.

Đàm Hi, “Đừng quên đóng cửa lại.”

Hứa Ninh: “...”

“Người đi rồi chứ?”

Judy gật đầu: “Đây là bản kế hoạch sau khi bộ phận đầu tư trực tiếp sửa chữa lại và trình lên.”

“Để đó đi, đúng rồi, bảo Hứa Nhất Sơn tới đây một chuyến.”

“Đàm Tổng, cô quên rồi à? Hôm trước Hứa Tổng và luật sư Trình đã ra nước ngoài rồi mà.”

“Thế à?” Đàm Hi hơi ngẩn ra. Judy gật đầu, “Đã sắp xếp xong cả công việc của nửa tháng tiếp theo rồi ạ!”

“Vậy... Thôi, cô cứ đi làm việc của mình đi.”

“Có việc thì cố cứ gọi tôi.”

“Um.”

Hứa Nhất Sơn không ở đây, cô phải tìm ai để hỏi thăm bây giờ?

Đàm Hi đột nhiên nhớ ra một người, lấy điện thoại, mở tìm danh bạ, “Tiểu Bạch Bạch, đã lâu không gặp...”

Lại nói tới Đàm Vi, sau khi trải qua hai củ shock lớn, cô ta không thể không tỉnh táo lại với tốc độ nhanh nhất.

Mẹ còn đang ở trong nhà giam, chồng còn đang nằm viện.

Đàm Tông Võ lại bị Nhậm Tĩnh quản rất chặt nên không dám nhúng tay vào chuyện của vợ cũ, trước mắt chỉ có thể dựa vào chính bản thân cô ta mà thôi!

Không phải không mềm yếu mà là không thể mềm yếu.

Không phải không muốn nhận thua mà là không dám nhận thua.

Cũng nhờ thế, cô ta lại trở nên kiên quyết, dũng cảm hơn, không còn chìm đắm trong thất bại trước đó nữa, cả người lúc nào cũng hừng hực khí thế.

Lúc này, cô ta căn bản không có thời gian để bị thương.

“... Ngay từ đầu, bà Trương cũng chỉ thừa nhận đã dùng gạt tàn đập vào phần đầu người bị hại trong cơn xúc động mà thôi, cái đập đó làm cho nạn nhân hôn mê, sau đó liền kéo người lên sofa rồi về phòng ngủ nghỉ ngơi. Đến sáu giờ mười lăm phút sáng hôm sau, khi vào phòng của cô thì lại thấy Uống Hải Thành đang nằm ở trên giường.”

Luật sư phân tích vụ án đầu vào đấy, Đàm Vị ngồi ở phía đối diện, vừa nghe vừa nghĩ lại cảnh tượng buổi sáng ngày hôm đó.

Hoàn toàn không khác gì những lời mà luật sư vừa nói.

“Liệu cái này có thể chứng minh là mẹ tôi không giết người được không?”

Luật sư xua tay, “Trước hết cổ Đàm cứ bình tĩnh nghe tôi nói hết đã. Sau khi người bị hại được đưa tới bệnh viện, | bác sĩ và pháp y đã cùng bắt tay kiểm tra giám định sức khỏe của anh ta, hôm sau thì kết quả được phân tích xong, tôi đã gọi ngay tới tòa án để xem báo cáo phân tích cụ thể, bên trên đã nói rất rõ ràng rằng vết thương trên đầu người bị hại không nặng, nguyên nhân khiến anh ta hôn mê bất tỉnh là do uống thuốc ngủ quá liều.”

“Thuốc ngủ?” Đàm Vi đứng bật dậy.

Luật sư gật đầu: “Thế nên, cô Đàm à, cô hãy thành thật nói cho tôi biết, bà Trương có thói quen uống thuốc ngủ không? Hoặc là nói, trong nhà cô có loại thuốc này không?”

“Mẹ tôi luôn ngủ rất ngon giấc, chưa từng thấy bà ấy phải uống thuốc ngủ bao giờ...”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 966 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như hinh tuong nguoi linh tay tien lien he nguoi nghia si can giuoc, ta co lau cong truong em bai viet so 6 lop 6 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status