Nàng dâu cực phẩm

Chương 117: Gặp lại cố hoài sâm


“Xấu hổ à?” Mặt đối mặt, mắt đối mắt.

Ép buộc vài lần, cuối cùng anh mới lên tiếng: “…Hi Hi.”

Chân mày cô cong lên, ánh mắt sáng rực như sao trên trời.

“Vậy em nên gọi anh là gì?”

Đảo tròng mắt, giọng nói giòn tan: “Lục Chinh!”

Anh lắc đầu.

“Cậu?”

Sắc mặt đen thui.

“A Chinh…” Thì thầm nỉ non, ngọn ngào chảy nước, “Chúng ta đi siêu thị đi!”

“Em muốn mua gì?”

“Rất nhiều. Được rồi, đừng nói nhảm nữa, anh mau đi thay đồ, em cũng đi.”

Dứt lời, chạy vào phòng như một cơn gió, anh đi theo sau lưng cô.

“Anh vào đây làm gì?”

Đàm Hi đang ôm lấy quần áo đã được phơi khô, ánh mắt cảnh giác.

“Đây là phòng ngủ của anh.”

“…”

Lục Chinh kéo cửa tủ quần áo ra, Đàm Hi sáp lại, thấy anh lấy một chiếc áo sơ mi ra theo thói quen, cô ngăn lại, “Anh định đi làm à? Nếu không mặc trang trọng thế làm gì?”

Cô giơ tay ra, lấy chiếc áo thun polo màu trắng ở kế bên xuống, tiện tay lấy luôn một chiếc quần màu cà phê nhạt, nhét hết vào lòng anh.

“Đi, thay đồ.”

Anh bắt đầu cởi áo ngủ, Đàm Hi ngơ ngác, “Anh làm gì đó?”

“Thay đồ.”

“Đi qua phòng ngủ phụ.”

“Đây là phòng anh.”

“Nhưng hôm qua anh đã nhường cho em rồi“.

“Bây giờ không muốn nhường nữa.”

“Được thôi.” Đàm Hi nhún vai, lùi về sau hai bước, ngồi xuống mép giường, tầm mắt rơi vào trên người anh, mang theo nhiệt độ cay nóng và sự tìm tòi nghiên cứu sâu xa, cười trông y như một tên nhóc côn đồ.

Nếu anh đã muốn cởi, vậy thì cô chịu khó xem vậy~

“Cởi đi!” Mau cho bà đây xem rốt cuộc anh có mấy múi nào.

Anh nhìn cô một cái, vẻ mặt có một sự quái dị không thể nói ra, sau đó cầm lấy quần áo, bỏ đi.

Nhìn bóng dáng, có vẻ như đang chạy trối chết.

Đàm Hi nằm trên giường, cười lăn lộn.

Lão già, muốn giở trò lưu manh à, bà đây mới là trùm đấy nhé, OK?

Đàm Hi thay đồ, búi tóc lên, cố định xong, lấy son môi từ trong túi ra, thoa nhẹ một lớp mỏng, mím môi để lên màu đều.

Vừa hay che được chỗ bị thương.

Lúc cô đi ra, Lục Chinh đã đứng thay giày ở chỗ huyền quan.

Chiếc áo thun polo được anh mặc toát ra vài phần nho nhã, phối với chiếc quần dài màu cà phê nhạt, có một sự lười nhác nhàn nhã, ít đi vài phần lạnh lùng nghiêm túc, nhiều thêm chút sự dịu dàng.

Đàm Hi ngẩn ngơ trong giây lát.

“Đi thôi.” Đến khi anh lên tiếng, cô mới có phản ứng trở lại, lon ton chạy đến nắm lấy tay anh, “Người đàn ông của em thật đẹp trai!”

Hầu kết di chuyển, giơ tay ra ôm lấy eo cô.

“Này! Đợi chút… em vẫn chưa thay giày…”

Lục Chinh đi đến bãi đỗ xe lấy xe, Đàm Hi đứng ở bên ngoài đợi anh.

Gác cổng là một thanh niên có thân hình cường tráng, nhìn cô vài lần đầy nghi ngờ, “Cô ơi, hình như tôi chưa từng thấy cô bao giờ?”

“Ừm.” Cúi đầu, ngón chân vẽ vòng tròn trên đất.

“Cô đang tìm người sao?”

“Tôi đợi người.”

“Có cần giúp đỡ không?”

“Không cần.”

Hỏi vài câu theo thông lệ, tâm tư cậu trai trở nên nhanh nhẹn, bắt đầu bắt chuyện với cô.

“Cô là người thủ đô à?”

“Ừm.”

“Nhìn trông còn nhỏ tuổi, vẫn đang đi học đúng không?” Nét mặt học sinh, nhìn rất đơn thuần, trông cũng rất xinh đẹp.

“Ừm.”

Cho dù đối phương hỏi gì, từ đầu đến cuối cô chĩ đáp bằng mỗi chữ “ừm“.

Cậu gác cổng gãi đầu, cười ngại ngùng. Vốn cậu còn muốn kết bạn Wechat gì đó nữa cơ…

Vừa hay lúc này có xe chạy ra, Đàm Hi liếc nhìn, không phải chiếc Land Rover, tiếp đục cúi đầu vẽ vòng tròn.

“Chào buổi chiều, anh Cố.”

“Chào buổi chiều.” Giọng của anh ta sạch sẽ thanh mát, giống như một cơn gió mát giữa mùa hè nóng bức.

Đàm Hi ngẩng đầu theo phản xạ, đúng lúc chạm phải ánh mắt dịu dàng như nước của người kia.

Cô nhếch môi, mặt mày phấn khởi, “Là anh à, Cố Hoài Sâm.”

Trong lòng anh ta chợt động, tên của mình được thốt ra từ trong miệng cô như thế, cứ như hai người là bạn thân lâu năm không gặp.

Nhớ lại nụ hôn nhẹ lướt ấy, bỗng nhiên, có chút bối rối...

“Chào cô Đàm.“

Cô không đáp, ánh mắt nhìn về nơi khác, mãi đến khi anh ta sửa lời, gọi một tiếng “Đàm Hi”, nụ cười rạng rỡ mới xuất hiện trở lại trên gương mặt cô.

Nhìn thấy nụ cười như thế, Cố Hoài Sâm bỗng thấy hoảng hốt.

Một cô gái đơn thuần đến mức nào mới có thể nở một nụ cười xinh đẹp đến thế?

Nếu lúc này Đàm Hi biết được suy nghĩ của anh ta, chắc chắn sẽ quăng ra một nụ cười đầy lưu manh, chứng minh cho anh ta thấy, rốt cuộc bản thân “đơn thuần” đến cỡ nào!

“Thật không ngờ cô vẫn còn nhớ tên của tôi.” Anh ta cười, sự dịu dàng trong mắt như muốn tràn ra ngoài.

“Chẳng phải anh cũng nhớ tên tôi sao?”

Lúc này, cửa kính ghế sau chiếc Mercedes-Benz màu đen từ từ hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, rõ ràng là một đứa nhóc con mà cứ thích giả vờ thâm trầm như người lớn.

“Mụ điên!”

Chà, thằng quỷ nhỏ này…

“Hàng Hàng, không được vô lễ.”

Cậu nhóc bĩu môi, trừng mắt nhìn cô.

Đàm Hi làm mặt quỷ đáp lễ.

Cố Tử Hàng nhăn mặt, hừ một tiếng, xoay đầu đi, dáng vẻ vô cùng cao ngạo.

“Cô cũng ở đây à?”

Đàm Hi suy nghĩ “Tạm thời thôi.”

Cố Hoài Sâm cười, không hỏi thêm nữa, lúc này gác cổng đã quẹt xong thẻ thông hành, trả lại cho anh ta.

Anh ta giơ tay ra nhận lấy, “Vậy chúng tôi đi trước nhé.”

“Bye~”

Thông qua kính chiếu hậu, vẫn có thể nhìn thấy nụ cười rực rỡ của cô, đang vẫy tay về phía mình.

Cố Hoài Sâm lắc đầu cười, trong lòng mềm mại một cách kỳ lạ, vì đôi mắt to tròn trong sáng ấy…

“Chú Ba, chú cười gì vậy?”

“Cố Tử Hàng, lần sau không được vô lễ như thế nữa.”

“Hừ! Chị ta là mụ điên mà… còn cướp kẹo của con…”

“Con chỉ nhớ việc cô ấy cướp kẹo của con, sao không nhớ tới việc cô ấy đã tặng con một con chuột?”

Bạn nhỏ Cố nội thương, “Thế… cùng lắm con trả lại cho chị ta!”

“Con đã tháo hộp ra rồi, trả lại thấy có được không?” Người làm chú dẫn dắt từng bước.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, lần đầu rơi vào tình cảnh “nhận đồ của người thì phải nương tay“.

“Vậy con mua cái khác trả cho chị ta!”

“Con đi đâu mua đây? Bản giới hạn vốn đã ít, chúng ta chạy hết mấy cửa hàng mà chỉ tìm được có mỗi một con…”

Bạn nhỏ Cố không nói nữa.

Cố Hoài Sâm nhìn cháu của mình, thấy hơi bất lực, “Con rất ghét cô ấy sao?”

“Dĩ nhiên!”

“Ghét cô ấy ở chỗ nào?”

“Chị ta… chị ta cứ trừng mắt nhìn con, còn làm mặt quỷ nữa!” Nhưng, dễ nhìn hơn so với con bé chảy nước mũi tèm lem ngồi cùng bàn.

Cố Hoài Sâm đau đầu.

“Chú Ba, chú vẫn chưa trả lời Hàng Hàng, chú đang cười gì vậy?”

Anh ta khẽ giật mình, hình ảnh tươi cười của cô xẹt qua trước mắt, “Không nhịn được, nên bật cười.”

Lại nói Lục Chinh, đang lấy xe thì nhận được cuộc gọi từ bà nội.

Giả vờ thăm dò xem anh có phải đang quen bạn gái hay không.

“… Bà nội, cháu cúp máy đây.”

“A Chinh, đợi đã… Alo? A Chinh? Thằng nhóc này…” Bà Lục buông điệt thoại xuống, môi mỉm cười, ngân nga một điệu nhạc…

Ông Lục nhìn bà một cái, rồi lại cúi đầu đọc báo.

Nhìn cái dáng vẻ sung sướng của bà ấy kìa, sự việc còn chưa làm rõ được đầu đuôi gì cơ mà…

“Ông già à, tôi nói cho ông biết, lần này chắc chắn có thật! Cách A Chinh của chúng ta nói chuyện khác hẳn với lúc trước!

“Khác chỗ nào?”

Bà Lục cứng họng, “Tóm lại là khác! Đứa cháu do một tay tôi nuôi lớn, chẳng lẽ tôi lại không nghe ra hay sao?”

“Vâng vâng vâng, khác thường thật.” Lười tranh cãi với bà.

“Nhìn cái dáng vẻ qua quýt của ông kìa, bớt làm tôi buồn nôn đi…”

“Này, đàn bà phụ nữ…”

Lục Chinh dừng xe bên cạnh Đàm Hi, “Lên xe, ngơ ngác gì đó?”

“Oh.” Cô mở cửa ghế phó lái, nhảy lên.

Chiếc xe chạy ra khỏi tiểu khu.

“Lúc nãy anh gác cổng bắt chuyện với em.” Đàm Hi chép miệng, híp mắt lại.

Ánh mắt Lục Chinh nghiêm nghị, nhìn nửa bên mặt thì lại không thấy gì khác thường.

“Còn hỏi tôi số Wechat, muốn kết bạn nữa.”

“Em cho cậu ta rồi?”

“Cho rồi!”

Không khí trong xe bỗng nhiên ngưng đọng lại, Đàm Hi rùng mình một cách kỳ lạ.

Đàm Hi giơ tay ra đẩy cánh đảo gió điều hòa lên trên, vậy mới không còn lạnh nữa.

“Giận rồi à?” Cô sáp lại gần.

Anh lạnh lùng nhìn sang, “Ngồi đàng hoàng!” Giọng nói cứng ngắc đến giật mình.

“Cậu ta thêm em, nhưng em từ chối rồi.”

Mi tâm khẽ động nhưng vẫn không tỏ thái độ gì thêm, khí áp quanh người không còn thấp như lúc trước nữa.

“Giận thì cứ nói là giận, có gì mà phải ngại thừa nhận chứ…”

Cái đồ thích giả vờ lạnh lùng!

Vừa hay, gần đây có một trung tâm mua sắm, chỉ tốn 10 phút lái xe.

Đàm Hi đi ở phía trước, càn quét một đống thức ăn vặt, anh đẩy xe đi theo sau, nhìn thấy liền cau mày.

“Lấy ít thôi.”

“Sao nào, sợ em ăn hết tiền của anh à?”

“Những thứ này không tốt cho sức khỏe.”

“Nhưng em thèm, không nhịn được…” Ánh mắt tủi thân, giọng nói vừa nũng nịu vừa mềm mại.

“Chỉ có trẻ con mới tham ăn…”

Đàm Hi càu mày, người này nói cô là trẻ con hả?

“Chẳng trách dậy thì không thành công.”

Cô nàng nào đó đột nhiên bi phẫn, “Đàn ông thối, thị giác động vật, đáng xấu hổ!”

Khóe môi Lục Chinh giật giật, một khi cô tức giận thì mắt trừng lên vừa to vừa tròn, giống như hai quả nho màu tím vậy.

Sau đó hai người đi đến khu vật dụng gia đình, Lục Chinh bỏ đôi dép đi trong nhà màu trắng hồng vào trong xe đẩy.

Đàm Hi giương mày nhìn anh, bình tĩnh lên tiếng, “Mua cho ai vậy?”

Những đôi dép lê trong chung cư đều là dép nam, màu sắc đen thui, cỡ dép cũng lớn, Lục Chinh đi thì vừa, nhưng Đàm Hi thì không được, mang vào chân, lúc đi đường cứ kêu lẹt quẹt.

“Em.”

Cô cười, “Xem như anh có lương tâm.”

Nhưng tại sao là màu hồng?

Chẳng lẽ mỗi người đàn ông ít nhiều đều có một hình tượng thiếu nữ dành riêng cho nửa kia của mình sao?

Đàm Hi nhìn anh bằng một ánh mắt đầy nghi ngờ, chỉ vào băng vệ sinh đủ màu ở kệ hàng kế bên, “Anh chọn một cái đi.”

“Bậy bạ!” Lạnh lùng quát một câu, xoay mặt nhìn sang hướng khác.

Đàm Hi đi qua, lấy một loại ban ngày và một loại ban đêm của cùng một nhãn hiệu, bao bì giống như nhau, nhưng màu sắc thì khác nhau.

Loại ban ngày là màu hồng ấm áp, loại ban đêm là màu xanh lam mát lạnh.

“Này, chọn một trong hai đi!”

“Đã bảo em đừng có bậy bạ nữa mà!”

“Mau chọn đi, chọn xong thì đi.” Cô hối thúc.

Lục Chinh lướt nhìn xung quanh, sao đó vứt đại một cái vào trong xe đẩy. “Đi thôi.”

Đàm Hi nuốt nước bọt, nhìn bọc loại dùng ban đêm màu xanh trong tay, mắng một câu “biến thái”, mới chạy theo.

Nhất thời, trong đầu cô hiện lên rất nhiều từ.

Cuồng màu hồng? Cuồng loli? Ông chú biến thái?

Oh my God!

Hình như cô đã phát hiện ra một bí mật rất khủng khiếp.

Lúc đi ngang qua khu thực phẩm chín, Đàm Hi sờ bụng, “A Chinh, A Chinh, em đói rồi!”

Con tim anh run lên, nhất là tiếng “A Chinh” đó, khiến anh vô cùng thoải mái.

“Đi tính tiền.” Ôm lấy người, đi thẳng về phía quầy thu ngân.

“Anh có thứ gì cần mua không?”

“Không.”

Lúc trả tiền, anh lấy thẻ ra, Đàm Hi đứng ở một bên đợi anh.

Càng nhìn càng đẹp trai, nhất là lúc ký tên, giống như lúc đạt được thỏa thuận trên bàn đàm phán, hai bên trao đổi tài liệu ký tên, cuối cùng là bắt tay và nói một câu “cảm ơn sự hợp tác“.

Nhìn đến mức ngay cả cô thu ngân cũng đỏ mặt lên.

“Huênh hoang!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Xếp hạng hàng ngàn công ty trên trang top 10 công ty chẳng hạn như top 8 cong ty xay dung nha uy tin tai binh thuan 2021, top 10 cong ty xay dung nha uy tin nhat o ha noi rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.

loading...
DMCA.com Protection Status