Nàng dâu cực phẩm

Chương 1197: Tôi yêu cô ấy, một tình yêu s u sắc chưa bao giờ có


“Tống Tử Văn, tôi không giống với anh,“ Đột nhiên, Nghiêm Phóng lại nói, “Đặt gia tộc lên đầu, đến yêu một người cũng chẳng dám hết mình. Tôi có thể từ bỏ hết thảy vì A Dao, thậm chí là tính mạng của mình.1Anh thì sao? Anh có thể cho cô ấy được cái gì chứ?”

Đúng thế, anh có thể cho Nhiễm Dao được gì đây? Tống Tử Văn nhất thời ngây người. “Thế nên, đáng đời anh thôi! Đáng đời anh không được cô ấy tha thứ,8đáng đời anh phải sống cô độc cả quãng đời còn lại!” Hơi thở dừng lại, đột nhiên siết chặt nắm tay. “Thật xin lỗi, chọc vào nỗi đau của anh. Nhưng anh càng đau thì tôi càng thấy sướng, làm sao đây nhỉ?” Người2đàn ông ngả người dựa lưng vào sofa, ý cười dào dạt.

“Nghiêm Phóng, cho dù tôi và Nhiễm Dao có chia tay thì cô ấy cũng sẽ không chọn cậu đâu.”

Một dao thấy máu.

Quả nhiên, chỉ có kẻ thù mới hiểu rõ kẻ thù nhất.

Nghiêm4Phóng ngừng cười, trong mắt chỉ còn lại sự hung tợn: “Thứ mà tôi không có được thì đừng hòng ai có được.” Sắc mặt Tống Tử Văn khẽ biến. “Sao hả, sợ rồi à?” “Xem ra, cậu ở nước ngoài vẫn chưa học khôn lên được.” Tống Tử Văn cười lạnh. Đồng tử Nghiêm Phóng co rụt lại, “Quả nhiên là anh...“.

Lúc trước, hắn mượn Nghiêm gia để đối phó với Tống Tử Văn, để cho Nhiễm Dao nhìn thấy rõ gương mặt thật của người này, thậm chí không tiếc bại lộ quân cờ đặt bên cạnh Tống Tử Văn, suýt chút nữa kéo cả Nghiêm gia xuống nước.

Trong cơn giận dữ, Nghiêm Chấn Phong đã tổng hắn ra nước ngoài. “Thì ra là anh giở trò quỷ ở sau lưng!” Tổng Tử Văn vẫn cứ cười: “Là tôi, đáng tiếc, Nghiêm Chấn Phong lại không tuân thủ lời hứa, để cậu trở về.” “Có tin ông đây lập tức một phát bắn chết mày hay không hả?” Tống Tử Văn khống chế tay rút súng của hắn. Nghiêm Phóng muốn rụt về nhưng lại không tránh thoát được.

“Cậu nói cậu không quan tâm tới sự sống chết của gia tộc đúng không? Ha... Nếu không có Nghiêm gia thì Nghiêm Phóng cậu còn chẳng bằng cái rắm! ô, tôi đã quên mất, ngoại trừ thân phận người thừa kế Nghiêm gia ra thì cậu còn một quần át chủ bài khác, phó thủ lĩnh Jason Thang của tổ chức KW đúng không?”

Hai mắt Nghiêm Phóng hơi híp lại, đột nhiên cười lớn: “... Đến cái này mà anh cũng biết, quả thực tôi đã coi thường anh rồi.” Nói liền hơi dùng sức, thành công tránh khỏi sự kiềm chế của Tống Tử Văn, nhưng cũng chẳng rút súng ra nữa.

Tống Tử Văn thuận thể thu tay lại, “Tôi khuyên cậu, tự giải quyết cho tốt.” “Cũng là lời nói này, xin thị trưởng Tổng cũng phải cố gắng nhiều vào.” Ánh mắt Nghiêm Phóng hơi trầm xuống, “Nếu đã chia tay rồi thì đừng có tới làm phiền cô ấy nữa.”

“Lần này, chỉ sợ phải làm cho cậu thất vọng.”

Rầm!

Tay đập mạnh lên bàn trà một cái, Nghiêm Phóng tức giận đứng bật dậy: “Tống Tử Văn, anh đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”

“Tôi đã quyết định, sẽ theo đuổi cô ấy một lần nữa.” So với Nghiêm Phóng đang tức giận đùng đùng ra thì giọng của Tống Tử Văn lại cực kỳ bình tĩnh, giống hệt như tính cách bản thân anh, nho nhã ôn hòa.

“Theo đuổi? Con mẹ nó, anh dựa vào cái gì? Anh có tư cách gì?” “Chỉ dựa vào... tôi yêu cô ấy, chưa bao giờ yêu sâu sắc đến thế, là duy nhất trong cuộc đời này.” “A Dao sẽ không tha thứ cho anh đâu!”

Ánh mắt Tống Tử Văn khựng lại, chợt nhoẻn miệng cười giống như ánh mặt trời phá tan mây mù, tràn ngập ấm áp: “Vậy thì dùng sự sám hối cả đời để chuộc lỗi, đến tận khi cô ấy tiếp nhận tôi một lần nữa mới thôi.”

Tống Tử Văn đã suy nghĩ rất cẩn thận, nếu chia tay không thể bảo vệ cô ấy, thậm chí còn hoàn toàn ngược lại; nếu Sở Kiêu đều có thể dũng cảm đối mặt một cách chân thành thì anh còn có gì phải băn khoăn nữa chứ?

Đã từng, anh lấy danh nghĩa tình yêu, gắn lên cờ hiệu bảo vệ cô, thế nhưng lại làm cô tan nát cả cõi lòng.

Đã từng, anh không biết quý trọng, cũng không biết phải yêu một người thế nào. Hiện giờ, anh không cầu mong Nhiễm Dao có thể dễ dàng tha thứ cho mình, chỉ mong có thể cho anh một cơ hội nữa.

Nghiêm Phóng nhìn ánh mắt dần dần trở nên kiên định rồi trở thành phòng thủ kiên cố của Tống Tử Văn thì cõi lòng càng lúc càng nặng nề hơn. Hắn nói những lời này không phải vì muốn kích thích Tống Tử Văn theo đuổi lại Nhiễm Dao một lần nữa!

Nếu thật sự là như thế... Lúc Tống Tử Văn rời đi, bước chân nhẹ nhàng. Tuy trên mặt Nghiêm Phóng treo nụ cười nhưng bàn tay siết lại càng lúc càng chặt. Cuối tháng Hai, Thời gia vượt qua sóng gió, những lời bình luận bất lợi trên mạng chuyển thành ca công tụng đức. Thời Miễn và Vạn Giai nổi tiếng, trở thành hình tượng đại biểu cho quốc gia, truyền năng lượng tích cực ở khắp nơi. Sau khi Thời Cảnh kết thúc nhiệm vụ liền lập tức về thăm nhà.

“Ăn cơm ư?” Động tác của Đàm Hi dừng lại, quay đầu nhìn Lục Chinh đã lên giường nằm, “Anh nghe ai nói thé?”

“Hôm nay Thời Cảnh chạy tới Lục Thị mà.”

“Ồ, thì ra anh ấy mời anh.” Giọng điệu lạnh nhạt, tiếp tục bày ra vẻ mặt như sương. Lục Chinh thở dài: “Mời anh chẳng phải cũng là mời em sao?”

Đàm Hi mỉm cười: “Cái này cũng đúng. Khi nào thế?”

“Ngày mai.”

“Ở đâu?”

“Nhà họ Thời.”

Đàm Hi nhướng mày, “Tới thẳng nhà cơ à?”

“Bà cụ nói trước kia khi còn học đại học, em rất thích ăn đồ bà ấy nấu, không đồng ý ra ngoài, nhất định phải tự mình xuống bếp.”

“Vậy cũng tốt.”

Hôm sau, Đàm Hi và Lục Chinh mang theo quà tới thăm nhà. Hai anh em Thời Cảnh và Thời Nguyệt chờ sẵn ở cửa, vừa thấy người xuống xe liên tiến lên chào đón. “Anh Lục, Hi Hi, hai người tới rồi!” Thời Nguyệt đã không còn ảo não như mấy ngày trước, lại khôi phục tâm trạng và sức sống. “Khụ... Tới thì cứ tới, còn mang quà cáp làm gì?” Thời Cảnh như bị đen đi một vòng, nhưng đôi mắt lại cực kỳ có thần.

“Anh, anh đứng chắn cửa làm gì thế? Mau mời khách vào đi...” Thời Nguyệt túm ống tay áo anh ta, nhỏ giọng nhắc nhở.

“À?.... mời vào trong...” Nghiêng người nhường đường. “Còn quà nữa, mau nhận đi.” Thời Nguyệt đỡ trán, sao trước giờ cô không phát hiện ra ông anh nhà mình cực kỳ ngu trong việc xã giao nhỉ?

Có lẽ là do anh ấy tham dự quá ít các trường hợp xã giao nên cô không có cơ hội phát hiện ra. Đàm Hi vừa bước vào cửa thì bà cụ Thời đã đi từ trong bếp ra đón người, đến tạp dề trên người cũng chưa kịp tháo xuống.

“Nếu bà nhớ không nhầm thì cháu thích ăn cay đúng không? Trước đây ở Đại học T, cháu và Nguyệt Nhi về nhà ăn cơm, thích nhất món gà xào ớt và cá lát cay, hôm nay đều có cả! Vào phòng khách ngồi chơi một chút đi, cơm sắp chín rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như ca khuc vuon truc thay thich phap hoa trinh bay, tuyen chon nhac phat hay nhat viet nam 2019 mung dai le phat dan 2019 những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status