Nàng dâu cực phẩm

Chương 1204: Giải thưởng gấu bạc dành cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất


Nhìn chung, ở trong thị trường điện ảnh u Mỹ, độ nổi của “Hoa sơn trà” cũng không lớn lắm. Tình dục và ướt át dù sao cũng còn cách “tính thẩm mỹ” rất xa, vốn dĩ không giống nhau.

Đây cũng là lý do tại sao “Hoa sơn trà” có thể thoát ra khỏi cái mác phim cấp B, được phân loại lại một lần nữa.

Lúc1trước, khi Hàn Sóc quyết định chọn bộ phim này thì cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị dán nhãn “ngôi sao cởi đồ” rồi, thế nên, những đánh giá không rõ ý này với cô mà nói thì chẳng có gì đáng kể hết. Thậm chí cho dù tình hình có tệ hơn thì cô cũng chẳng thấy sợ chút nào. Dù sao,8người đã bẩn thì sẽ chẳng để ý càng bẩn hơn.

MC mời khách quý trao giải lên sân khấu, đầu tiên là công bố bộ phim đoạt giải Gấu Vàng.

“... Chúng ta hãy cùng chúc mừng... “Tuổi 24!!” Hiện trường vỗ tay như sấm dậy, Hàn Sóc hơi khựng lại, sau đó cũng vỗ tay. Hơi liếc nhìn sang David, thấy ông ta thật sự chẳng2thèm để ý chút nào.

Hàn Sóc thở phào một hơi, đột nhiên thấy nhẹ người. Được là phúc của ta, không được là số của ta, có những thứ quả thực không thể cưỡng cầu. Nhưng MC còn chưa nói hết, tiếng “and” cố tình bị anh ta kéo dài ra, “Chúc mừng Camelia!” Không ngờ lại là giải đôi? Tiếng vỗ tay đã hơi trì4trệ lại một lần nữa trở nên vô cùng nhiệt liệt, giây tiếp theo, Hàn Sóc bị David ôm vào lòng. Người đàn ông khẽ nói bên tai cô, “Baby, có phải rất kích thích không?”

“Hey, không chúc mừng tôi à?”

Khóe miệng Hàn Sóc giật giật, “Chúc mừng.”

“Just so? (Chỉ vậy thôi à?)”

“Nếu không thì sao nữa?”

“Muốn được như thế này...” Nói liền nâng mặt cô lên, nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn.

Camera đảo qua hai người, lại phát hình ảnh này lên màn ảnh rộng, lập tức dấy lên những trận cười mờ ám. Thậm chí còn có người huýt sáo rất vang. Ánh mắt Hàn Sóc hơi khựng lại trong giây lát, ý cười không đổi, nhẹ nhàng đẩy ông ta: “Đi đi, kế tiếp là sân nhà của ông rồi.”

David lắc đầu, cầm lấy tay cô, trực tiếp kéo người rời khỏi ghế ngồi: “Không phải tôi, là chúng ta.”

“Ông...”

“Đi thôi, nữ chính của tôi.” Hàn Sóc đảo mắt, nhìn ông ta chăm chú. Nụ cười của David không đổi, “Mọi người ở đây đều đang đợi chúng ta đấy, em còn muốn do dự nữa ư?”

“... Được.” Nhoẻn miệng cười, đặt tay vào lòng bàn tay ông ta. Hai người cùng bước ra khỏi hàng, dắt nhau lên sân khấu.

u phục màu lam, váy dài màu vàng kim, gương mặt anh tuấn của đàn ông phương Tây và dung nhan mỹ lệ của người đẹp phương Đông, nhìn vô cùng xứng đôi.

Cùng với những tiếng chụp hình “tách tách” là ánh đèn flash không ngừng lóe sáng. MC đưa micro và cúp cho David, nhưng David lại lại chỉ cầm mic, sau đó đẩy Hàn Sóc lên. “Cầm đi.”

“Hi, Chole, cô đang ngẩn người sao?” MC trêu chọc đầy thiện ý. Hàn Sóc nhoẻn miệng cười với MC, sau đó nhận lấy chiếc cúp. Hơi nặng tay, một con gấu Berlin màu vàng kim được nâng cao lên để kính chào. Đạo diễn của “Tuổi 24” cũng đã được mời lên sân khấu, khách mời trao giải trao cúp cho ông ta. MC bắt đầu tiến hành một cuộc đối thoại dưới hình thức phỏng vấn, đều là vấn đề thông thường, nhưng tới phiên David thì lại trở nên vô cùng xảo quyệt.

À... Kiểu xảo quyệt hơi mang ý trêu chọc nhưng lại không mất thiện ý.

MC: “Có thể phát biểu tâm trạng lúc này của ông một chút không?” David: “Kích động.” MC: “Là vì giành được giải thưởng nên cảm xúc mênh mông, hay là vì có giai nhân ở bên nên lòng dạ rộn ràng?”

David: “Cả hai.”

Dưới sân khấu vang lên một trận cười. MC: “Tại sao lại dẫn theo cả Chole lên sân khấu?”

David: “Camelia là đứa con chung của hai chúng tôi.”

“Con?” MC làm mặt quỷ, “Vậy là hai người đã ở bên nhau rồi?”

David chỉ cười không nói. “Well, hình như Chole của chúng ta có chuyện gì muốn nói?” MC thấy cả hai người đều không tỏ thái độ gì thì thông minh chuyển đề tài. Hàn Sóc: “Đạo diễn muốn cho tôi sờ thử cúp một chút, cảm thụ tư vị đứng trên sân khấu để tránh lỡ như tới đây mất công, chẳng nhận được cái gì.”

Nhún vai, tương đối tùy ý.

Đây là lấy chính bản thân mình làm đối tượng trêu chọc, mua vui cho mọi người. Quả nhiên, dưới sân khấu lại vang lên những tràng cười đầy thân thiện.

Tiếp theo đó, David phát biểu cảm nghĩ đoạt giải, Hàn Sóc ở bên cạnh cầm cúp giúp ông ta, nhưng thực ra trong lòng cô chẳng muốn chút nào.

“... Ngoại trừ cảm ơn cả ekip ra, tôi còn phải cảm ơn một người.” David quay đầu nhìn Hàn Sóc, lộ ra nụ cười rất nghiêm túc: “Chole, Tiểu Sơn Trà đáng yêu, nữ thần Muse của tôi.”

“Fuck!”

Huy Hoành quay sang, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, căn bản không thể tin được vào tai mình. Vừa rồi Boss... chửi tục đấy à? Ánh mắt hơi nghiêng, nhìn xuống đầu gối của Chu Dịch, bàn tay đặt trên đầu gối đã siết chặt lại thành nắm đấm, thậm chí còn hơi run rẩy. Cái nhíu mày đã tiết lộ khó hiểu trong lòng Huy Hoành, nhưng lại nhanh chóng giãn ra.

Lần này Hàn Sóc mang theo thể tới rào rạt, có hai đề tài năng cân là liên hoan phim Berlin và David Nolan gắn vào, anh ta có thể dự tính được trong một tuần tới đây, giới giải trí Hoa Hạ sẽ ồn ào tới cỡ nào rồi.

Mà Hàn Sóc lại là nghệ sĩ của Tinh Huy, đối với Thế Kỷ mà nói thì đây không phải chuyện gì tốt, cũng khó trách Chu Dịch có thể thất thổ tới mức mở miệng chửi người.

Sau khi giải thưởng phim nhựa xuất sắc nhất được công bố, các giải thưởng biên kịch xuất sắc nhất và giải cống hiến nghệ thuật (nhiếp ảnh) xuất sắc nhất cũng lần lượt được trao giải. Vai nam chính tốt nhất thuộc về một ngôi sao người gốc Bỉ. “Tiếp theo đây là phần công bố đạo diễn xuất sắc nhất, chúc mừng Terrence Horse Lectra!”

Đạo diễn của “Taxi“.

David nhún vai: “Nhìn tôi làm gì?” “Nhìn ông có vẻ chẳng cảm thấy tiếc nuối gì.” “Gấu Vàng đã giành được rồi còn nhớ thương Gấu Bạc làm quái gì chứ?” Hàn Sóc lắc đầu, đúng là thế thật.

Giải thưởng phim xuất sắc nhất đã là vinh quang và khẳng định cao nhất với một người đạo diễn rồi, không chỉ là năng lực quay phim của bản thân mà còn có tính bao quát chung với biên kịch, là sự tán thành với đủ các góc cạnh của tác phẩm.

Cho dù ai nhận được giải thưởng đạo diễn xuất sắc nhất thì David - người giành được giải Gấu Vàng vẫn là người thắng cao nhất không thể bàn cãi.

“Baby, tôi cảm thấy, em sẽ có khả năng lấy được giải đấy.” Người đàn ông đột nhiên lên tiếng. “Thật không?” Hàn Sóc bình tĩnh lại, lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng, “Hy vọng vào lời may mắn này của ông.”

David chăm chú si mê nhìn gương mặt nghiêng của người phụ nữ, không thể tự kiềm chế được rung động trong lòng.

“... Chúng ta hãy một lần nữa chúc mừng Terrence Horse Lectra! Tiếp theo đây sẽ là giải thưởng cuối cùng được công bố, tại sao lại để đến cuối cùng ư?” Người MC hơi dừng lại, “Bởi vì... tôi thích thế.”

Lại là một trận cười vang.

“Well, thật lòng mà nói, lựa chọn này cực kỳ khó khăn, Mary là thục nữ, Garcia là nữ hoàng, Chole là yêu tinh... Nếu bạn phải lựa chọn giữa tám cô gái có tám phong cách khác nhau này, bạn sẽ lựa chọn thế nào? Dù sao, tôi đã hoa cả mắt rồi.” “Trước khi công bố đáp án, chúng ta hãy cùng nhìn lại màn biểu diễn xuất sắc của tám cô gái này.” Vừa dứt lời, màn ảnh rộng lại sáng lên, bắt đầu phát ra tám đoạn phim ngắn. Trong hành lang tối tăm và chật chội, người phụ nữ tóc vàng và chàng trai trẻ lướt qua nhau, những bước đi phong tình và yếu điệu, eo mông đong đưa như cành liễu, đột nhiên bước chân khựng lại, ngoái đầu nhìn về sau, không ngờ lại đụng phải ánh mắt kinh ngạc của chàng trai, lập tức cong môi, tiếng cười càn rỡ và quá đáng làm chàng trai chạy trối chết. Cô nàng nhún vai, tiếp tục đi về phía trước, dường như một màn vừa rồi chỉ là khúc nhạc đệm nhỏ mà thôi.

Màn hình tối sầm lại, chữ trắng nổi bật trên nền đen, “Tuổi 24” - Mary Swift.

Trong cung điện vàng son huy hoàng, một người phụ nữ đang trang điểm, vẽ mày, tô son, búi tóc, cuối cùng đội lên chiếc vương miện tượng trưng cho quyền lực. Cô là nữ hoàng đã khai sáng ra “thời đại hoàng kim” ở Anh quốc vào thế kỷ XVI, cũng là vị quân chủ cuối cùng của triều đại Tudor: Elizabeth I.

Màn ảnh chuyển đổi, trục thời gian dừng ở ngày 24 tháng Ba năm 1603, nữ hoàng không còn trẻ nữa nhưng vẫn ưu nhã và uy nghiêm như thế, nàng để hầu quan đỡ tới ngồi trước gương, vẽ mày, tô son, búi tóc, lại đội lên chiếc vương miện đã mang tới cho nàng một đời huy hoàng, cuối cùng an tường nhắm hai mắt lại.

Elizabeth Tudor cả đời không lấy chồng, bởi vậy được tung xưng là “Nữ hoàng đồng trinh”, nhưng là một người phụ nữ, nàng thật sự không có người mà mình ái mộ sao?

Suỵt! Nữ hoàng cũng từng nhận được thư tình... “Thư tình của Nữ hoàng” - Garcia Yuses.

Những bụi hoa sơn trà nở rộ đỏ tươi như máu, âm nhạc tuyệt đẹp, réo rắt và thảm thiết vang lên, đột nhiên màn ảnh chuyển đổi, một trận những tiếng vó ngựa dồn dập, một tướng quân tuổi trẻ xông tới, gặp được một cô gái xinh đẹp. Một bộ váy ren dài, màu trắng hơi ngả vàng, thiên về màu vàng nhạt hơn, cổ áo và tay áo đã sờn, tóc dài uốn xoăn, dịu dàng rũ xuống hai bên sườn.

Giờ phút này, sắc mặt cô gái kinh hoàng khiến cho sắc đẹp của cô càng trở nên sinh động và thú vị.

Màn ảnh dần đẩy mạnh theo sự quan sát của Cemosse, từ đôi chân trần của cô gái, cẳng chân với đường cong duyên dáng, thuận thế hướng lên trên, xẹt qua trước ngực, xương quay xanh, cố, cuối cùng dừng trên gương mặt thiếu nữ.

Đôi mắt kia tràn ngập vẻ mê man, lại cất giấu sự tò mò. Khi Cemosse gọi cô là “cô gái xinh đẹp”, trong đôi mắt ấy lại xuất hiện thêm một chút thẹn thùng.

Màn ảnh view gần, gần tới mức có thể nhìn thấy rõ mấy chẩm tàn nhang trên cánh mũi của cô.

_ “Hoa sơn trà” - Chole Han.

Khi mọi người còn đang chấn động và chìm đắm trong tam đoạn phim cắt nối biên tập kia thì MC lại không cho mọi người kịp dự phòng mà tuyên bố ra kết quả cuối cùng...

“Chúc mừng Chole đã giành được giải thưởng Gấu Bạc giành cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất!” Sau ba giây yên lặng, toàn bộ thính phòng lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như robot hut bui irobot la cua nuoc nao mua o dau tot, middle name la gi Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status