Nàng dâu cực phẩm

Chương 1220: Hành trình của mẹ và bảo bối


Nói vậy không có nghĩa là Hàn Sóc ngồi vắt chân ở một bên làm ông lớn, không làm gì cả.

Cô cũng làm, nhưng chỉ làm cái này một tí, làm cái kia một tí, chẳng đầu chẳng đuôi, cũng chẳng làm tới nơi tới chốn.

Ví dụ như... Ảnh Hậu đại nhân nhất quyết muốn mang theo con chuột,“... Bản hạn chế loại mới nhất đấy, còn có Hắc Toàn Phong mà mẹ thích nhất nữa!”

A Thận: “Sẽ bị tịch thu.”

Hàn Sóc làm1mặt hoảng sợ, “Thế à?”

Người quay phim gật đầu đầy phối hợp.

“ồ thế à...” Cô lại đặt con chuột về vị trí cũ, không được mang theo thì thôi vậy. Hắc Toàn Phong của cô... Nhưng, “Con trai ngoạn, sao con biết là sẽ bị tịch thu thể?”

A Thận đang cuốn quần áo lại thành bọc, đặt vào trong vali một cách ngay ngắn, nghe thấy thế cũng không ngẩng đầu lên, “Con xem hai kỳ trước, đều là như thế cả.”

“Xem lúc8nào?” Sao cô không biết nhỉ?

“Mỗi ngày sau khi chạy thể dục buổi sáng về.” “... Ờ.” Lúc đó, cô lại bắt đầu ngủ nướng tiếp.

Lại ví dụ như...

“Con à, có cần mang theo giày đi mưa này không?”

“Không cần đâu ạ!”

“Tại sao?”

“Con đã mang theo rồi.” “Nhưng đây là của mẹ mà!” Hàn Sóc nhếch miệng.

“Của mẹ cũng mang theo đây rồi.”

“....”

Chờ đến khi đóng gói xong hành lý thì đã qua nửa tiếng sau. Nhóm đạo diễn cũng đã xử lý2gần hết đống bánh bao. Biên đạo đang chuẩn bị thu dọn thì bị Hàn Sóc ngăn lại, “Cứ để đó đi, chút nữa sẽ có người giúp việc tới quét dọn.”

“Nhưng mà...” Có hơi lộn xộn thì phải. “Đừng nhưng nhị gì nữa, đi thôi.” “... Được.” Mọi người lên đường, để lại một đống hộp đồ ăn và khăn giấy ở trên bàn. Biên đạo: Người khác có biết cô là kiểu Ảnh Hậu... không để ý tiểu tiết như thế4này không vậy?

Trước khi tới được sân bay để hội hợp với bốn tố khách quý còn lại, Hàn Sóc đeo kính râm, ở trên xe tiếp tục ngủ bù thêm một giấc.

“Mẹ ơi, tới nơi rồi.”

“... E hèm!” Đẩy gọng kính, ngồi thẳng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bãi đỗ xe rất yên bình.

Cách đó không xa là phòng chờ. Hàn Sóc tìm xe đẩy, đặt vali lên, hỏi con trai: “Có muốn lên đây ngồi không?” A Thận lắc đầu.

“Được, thể con nhớ theo sát mẹ đấy.” Cậu bé con vội vàng duỗi tay ra túm chặt vạt áo gió của mẹ mình. Hàn Sóc nhướng mày rất hài lòng, nhìn đi... cô làm mẹ cũng không tồi mà đúng không? Bốn tố khách quý còn lại lần lượt là... Nữ MC Lý Sương của chuyên mục phỏng vấn và con gái Kitty năm tuổi. Nghệ sĩ hài Tưởng Phán Phán và con trai Khốc Phong sáu tuổi.

Ca sĩ Gia Hoa và con gái Coco ba tuổi. Quán quân Á vận hội Lâm Thơ Thơ và con trai Mộc Đầu tám tuổi. Hàn Sóc là người tới cuối cùng. Người đầu tiên chào hỏi cô bằng một cái ôm là Tưởng Phán Phán. Nghe Triệu Thu nói, cô ta cũng là nghệ sĩ của Tinh Huy.

Thảo nào lại nhiệt tình như thế.

“Con trai cô ngầu quá!” Đôi mắt của Tưởng Phán Phán như dính chặt lên người A Thận.

Áo khoác da, quần jeans kết hợp boots đinh, nhìn thế nào cũng thấy rất có phong cách. “Mẹ, thể con thì không ngầu ạ?” Con trai của Tưởng Phán Phán ghen tị, ra sức giật ống tay áo cô ta, có ý đồ

muốn thu hút lại lực chú ý của mẹ mình. Ai ngờ, đáp lại là một cái vỗ, “Đừng ồn.” Cô ta còn chưa nhìn đủ đâu. Đương nhiên, lực đánh cũng rất nhẹ. “Ui da!” Xoa vị trí bị vỗ, cậu bé con hét lên, “Rõ ràng con mới ngầu mà!”

“Con ư? Ngầu chỗ nào?” “... Đáng ghét!” Miệng nhỏ méo xệch, nước mắt tích tụ, tùy thời có thể rơi lã chã. Tưởng Phán Phán vội vàng dỗ dành, “Rồi rồi rồi, con ngầu nhất... cũng chẳng biết là ngầu ở chỗ nào nữa...”

Một cầu tuy rằng nói rất nhỏ nhưng vẫn bị cậu bé nghe thấy.

Gào lên cãi lại, “Tên con là Khốc Phong. Khốc Phong còn không ngầu à?”

“Hơ... Rồi rồi, coi như con ngầu.”

“Thế còn tạm nghe được.” Hàn Sóc đứng bên cạnh cười vui vẻ đến mức hai mắt cong cong.

Rất nhanh, A Thận và Khốc Phong đã trở nên quen thân với nhau.

So với việc Tưởng Phán Phán tự tiến lên làm quen thì quán quân nhảy cầu Lâm Thơ Thơ lại tương đối xa cách, có thể là do vận động viên trời sinh đã không giỏi về giao tiếp nên cô ta và con trai đều khá trầm mặc, nhưng cũng biết tặng nước khoáng cho mọi người uống.

Vừa nhìn đã biết là người của trường phái hành động. MC Lý Sương thì có diện mạo rất xuất sắc, lại có trái tim thiếu nữ, chỉ cần nhìn cách ăn mặc là có thể suy đoán ra con người, có điều chiều cao lại khá khiêm tốn nên cô ta cũng tự giác không đứng gần Hàn Sóc.

Con gái Kitty của cô ta mới năm tuổi, giống y như một cô công chúa nhỏ, có điều mặt mày quá mức cao ngạo nên làm giảm mạnh khí chất đáng yêu của cô bé. Còn ca sĩ Gia Hoa thì lại cực kỳ lặng lẽ, mà lặng lẽ tới một mức độ nào đó thì cũng chẳng khác nào đang làm cao giá cả.

Không phải loại người trời sinh không có năng khiếu biểu đạt như Lâm Thơ Thơ mà cô ta cho người ta có cảm giác lạnh lùng, không thèm nói chuyện với những người xung quanh.

Hàn Sóc thì cho rằng có lẽ người chơi nhạc ai cũng đều có phần thanh cao như thế, cũng vô cùng thông cảm. Dù sao cô cũng từng là ca sĩ, điên cuồng đến mức muốn đạp cả thế giới xuống dưới chân mình.

Nghe nói Gia Hoa cực kỳ đam mê ca hát, biệt danh “anh Gia”, điều này làm cho Hàn Sóc không khỏi nghĩ tới quãng thời gian mình vẫn còn là ca sĩ, thế nên, cô cũng không ngại phóng thích ra thiện ý của bản thân.

Nghe nói, chuyến đi lần này sẽ tới thành phố núi Trùng Khánh.

Trong thời gian chờ máy bay, Hàn Sóc và Tưởng Phán Phán nhanh chóng trở nên thân thuộc, cũng có thể nói được với Lâm Thơ Thơ vài câu, Lý Sương thì vẫn tôn trọng xa cách, lúc Gia Hoa không tỏ vẻ lạnh lùng thì còn chủ động mời cô ăn cá khô nhỏ nữa.

Nhóm mấy đứa nhóc cũng dần dần hòa mình vào với nhau. Có lẽ là vì có giới tính giống nhau, cũng ngang tuổi nhau nên A Thận và Khốc Phong có quan hệ tốt nhất, cũng gọi Mộc Đầu một tiếng “anh”, nhưng lại khá hờ hững với hai cô bé Kitty và Coco.

Mười giờ sáng, mọi người lần lượt check in.

Sau ba giờ bay, máy bay đáp xuống sân bay quốc tế Giang Bắc Trùng Khánh. Vừa ra ngoài sảnh lớn, thời tiết nóng bức đã ập thẳng vào mặt. A Thận lấy một chai nước khoáng ra từ trong ba lô và đưa cho Hàn Sóc. Hàn Sóc thuận tay nhận lấy, sự tương tác lặng lẽ giữa hai mẹ con được camera ghi lại toàn bộ, rõ ràng là không ai nói câu gì nhưng từ động tác thuần thục, không có gì gượng gạo kia liền có thể đoán được chuyện này không phải phát sinh lần đầu tiên.

Người quay phim toát mồ hôi. Ngược lại, bốn tổ kia, Tưởng Phán Phán đuổi theo Khốc Phong cho cậu uống nước; Lý Sương sửa sang lại đầu tóc hơi rối của con gái; Lâm Thơ Thơ và Mộc Đầu thì tự mình uống nước của bản thân nhìn khá là ăn ý; Gia Hoa bế con gái vẫn còn ngủ chưa tỉnh lại, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Rất nhanh, xe do tổ sản xuất sắp xếp đã tới nơi, tổng cộng có năm chiếc. Một tiếng sau liền đến một sơn trang nghỉ dưỡng. Nói trắng ra là một vườn nông quy mô lớn đã được trang hoàng lại, điều kiện ư, bình thường, chắc chắn là không bằng khách sạn năm sao rồi.

Kitty là người đầu tiên cáu kỉnh, “Mẹ, con không thích ở đấy! Con muốn về nhà!“.

“Lúc trước đã hứa là không được khóc, không được gây chuyện cơ mà, con quên rồi sao?” “Nhưng ở đây có nhiều muỗi lắm...” “Ngoan, chờ chút nữa tới nơi ở rồi chúng ta sẽ xoa dầu thơm.” “Không thích! Không ở đây đâu Con muốn về nhà!”

“Sao con lại không nghe lời mẹ như thể hả?” “Hu hu hu. Con muốn về nhà! Về nhà ngay lập tức!”

Lý Sương vừa tức vừa đau lòng. Đến chính cô ta còn chướng mắt với điều kiện ăn ở thế này, con gái được nuông chiều từ nhỏ của cô ta sao có thể chịu nổi chuyện ở đây được chứ?

Nhưng cô ta cũng không thể hiện suy nghĩ này ra ngoài, để không bị lộ ra trên màn ảnh, cô ta cũng phải nhẫn nhịn rất vất vả.

“Xin lỗi, để tôi dỗ dành con bé một chút.” Cười gật đầu với tổ quay phim, “Kitty nhà chúng ta ngoan nhất có đúng không nào?”

Trận dỗ dành này kéo dài tận hai mươi phút. Khốc Phong kéo tay A Thận, “Cậu nói xem con bé ấy còn muốn khóc tới lúc nào chứ?”

“Không biết.” “Con gái đúng là phiền phức, chỉ biết khóc.” “Không phải ai cũng giống như thế.” A Thận bày ra vẻ mặt nghiêm nghị, giống như đây là một chuyện nghiêm túc đến không thể nghiêm túc hơn.

“Thật không?”

“Đương nhiên!” Hạ Hạ rất ngoan mà.

Vất vả lắm mới dỗ dành được Kitty, kết quả là cô bé này liền ngủ luôn. Tổ đạo diễn bế tắc, sau đây còn cần các bé tham gia chọn phòng, thế này thì biết phải làm sao? “Hay là để người lớn so đi?”

“Được.”

“So cái gì?” Trò “xoay vòng vòng” được bố trí lúc trước chắc chắn không thể dùng rồi.

Đạo diễn quyết định, “Nhảy xa.“. Quá trình tiến hành rất nhanh, chủ yếu là do bôn ba cả một buổi sáng rồi, mắt thấy mặt trời đã sắp lên tới đỉnh đầu, ai cũng muốn nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi.

Lâm Thơ Thơ là người nhảy đầu tiên, nhảy tùy tiện một cái thôi cũng được ba mét rồi.

Người thứ hai là Hàn Sóc, hai mét rưỡi.

Người thứ ba là Gia Hoa, hai mét.

Người thứ tư là Tưởng Phán Phán, một mét hai.

Lý Sương đi giày cao gót, lại không chịu bỏ ra nên trực tiếp lựa chọn quyền từ bỏ. Sau khi Lâm Thơ Thơ chọn phòng xong, Hàn Sóc liền nghe theo con trai, chọn “nhà gạch ngói đỏ“. Lý Sương là người có thứ hạng thấp nhất, căn bản không có quyền lựa chọn, nhà tranh liền vinh quang rơi xuống đầu cô ta. Tưởng Phán Phán ngẫm nghĩ một chút: “Có muốn đổi không?” Lý Sương: “Cảm ơn, không cần đâu, ở đó toàn mùi phân thỏ, tôi sợ không chịu được...”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 962 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như giao an trang giang lop 11 chi tiet nhat, so do tu duy tu tinh 2 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status