Nàng dâu cực phẩm

Chương 1284


Ban đêm có tuyết rơi.

Sáng sớm hôm sau, khi Nhiễm Dao mở cửa sổ ra thì đã thấy thế giới bên ngoài ngập tràn trong sắc trắng, đất trời đều trắng xóa.

Cô hà hơi một cái, sương trắng vấn vít. “Mẹ, con muốn ra nặn người tuyết.” Nhiễm Dao tùy tiện khoác một cái áo rồi chạy xuống nhà. “Con từ từ thôi! Không để ý mình nhưng còn có đứa nhỏ nữa.”

“Đứa nhỏ gì cơ?” Trong mắt Nhiễm Chính Bán lộ2ra vẻ nghi hoặc.

Nhiễm Dao lè lưỡi, lấy mũ lông ở trên sofa rồi ném lại bài toán khó đó cho mẹ mình. Trương Thanh trừng mắt với chồng: “Ông ăn sáng đi, hỏi vớ vẩn làm gì?” Nhiễm Chính Bân cũng không nghĩ nhiều. “Đừng có nghịch ngợm quá, quàng khăn và đeo bao tay vào, cẩn thận trượt chân đấy...” Trương Thanh chạy theo cô, không quên dặn dò.

Nhìn gương mặt tươi cười xán lạn của con gái, Trương Thanh5không khỏi nhẹ nhàng thở phào một hơi. 8 giờ, Nhiễm Chính Bân đi làm, ông bà cụ Nhiễm đã xuôi xuống phía Nam tránh rét từ hai tháng trước, thế nên trong nhà chỉ còn hai mẹ con Trương Thanh và Nhiễm Dao.

Khoảng chín giờ, lại nhận được điện thoại của cảnh vệ.

Tống Tử Văn lại tới nữa. Trương Thanh hỏi ý con gái, Nhiễm Dao khẽ gật đầu.

Tống Tử Văn vui vẻ trong lòng, đang định vào cửa thì lại6bị bà Nhiễm chặn ngay ở ngoài.

“Bà Nhiễm?” Anh không dám gọi “bác gái” nữa vì sợ sẽ làm đối phương tức giận, dù sao thì hôm qua cũng được trải nghiệm sự tức giận của Trương Thanh rồi, đến bà Bàng còn phải chịu thiệt, anh thì tính là gì chứ?

“Lại tới làm gì nữa?”

Tống Tử Văn đáp: “Cháu muốn gặp Dao Dao.”

“Nó còn chưa dậy...” “Cháu có thể chờ.”

Trương Thanh nhìn anh một cái, đột nhiên, một nụ cười lạnh5bò lên trên khóe miệng, “Được thôi, ra sân mà chờ đi.”

Tống Tử Văn không nói hai lời, lập tức đi ra ngoài, sau đó đứng yên. Bông tuyết bay đầy trời rơi xuống đầu vai người đành ông rồi nhanh chóng biến mất không thấy. “Thị trưởng Tổng, hôm nay đã là ngày thứ hai rồi, tôi khuyên cậu hãy về đi làm đi thôi, đừng có đứng đây chờ nữa.” Trương Thanh nói xong liền đóng sầm cửa lại. Tống3Tử Văn cười khổ nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp. Mười giờ sáng, Nhiễm Dao mới ngủ thêm một giấc, lúc dậy thì thấy ngoài trời đang đổ mưa tuyết.

Trên sách nói, phụ nữ có thai thích ngủ. Cô gọi điện thoại cho Lộ Lộ, dặn dò kỹ càng chuyện công việc, lại thêm nửa giờ nữa trôi qua. Trương Thanh đẩy cửa đi vào, đưa cho cô cốc sữa, “Ấm đấy.”

Nhiễm Dao không nhận, cô sợ mùi. Đêm qua đã bị nôn một lần, cô không muốn nếm trải lần thứ hai nữa.

“Bỏ thêm lá bạc hà, con ngửi xem...”

Nhiễm Dao ghé sát vào, cánh mũi khẽ giật, sau đó cười và nhận lấy, ngụm thứ nhất vào bụng thấy không có vấn đề gì, thế nên liền ngửa đầu uống cạn.

Đột nhiên như nhớ tới cái gì, dừng động tác, “Mẹ...” Trương Thanh biết cô muốn hỏi gì, thở dài: “Người vẫn chưa đi đâu, vẫn đang đứng chờ trên tuyết.”

Nhiễm Dao thoáng im lặng.

“Có muốn ra ngoài gặp không?” “... Không được.”

Trương Thanh cầm cái cốc thủy tinh đã trống rỗng đi ra khỏi phòng, nhỏ giọng thì thầm: “Cũng chẳng biết đang tra tấn ai nữa...”

Nhiễm Dao phát hiện ra mình mang thai vào đúng ngày bị đón từ thủ đô về nhà. Lúc đầu, cô không ngừng nôn mửa, còn tưởng là do say xe, sau đó mới đột nhiên nghĩ ra đã một tháng rồi mà mình chưa thấy ngày đó.

Về đến nhà, cô nói với mẹ suy đoán của mình.

Trưa hôm qua Trương Thanh liền mua liền mười que thử thai, đủ các nhãn hiệu, dùng hết một nửa, tất cả đều hiện hai vạch.

Nhiễm Dao nhanh chóng tiếp nhận sự thật này, cho dù không có Tống Tử Văn thì cô vẫn có năng lực nuôi nấng đứa bé. Lúc đầu, Trương Thanh chẳng thể nào hiểu nổi, nhưng bà nhanh chóng bị con gái thuyết phục, chợt cảm giác sắp được làm bà ngoại tràn ngập trong lòng, cho dù ba đứa trẻ là ai thì đó đều là cháu ngoại của bà.

Nghĩ như thế liền cảm thấy không còn khó tiếp nhận nữa. Giữa trưa, Tống Tử Văn rời đi nhưng lại nhanh chóng quay trở về, trên người có thêm một cái áo khoác lông, tiếp tục đứng chờ trong sân vườn nhà họ Nhiễm. “Nó đi ăn cơm trưa, lấp đầy bụng, sau đó lại ngóc đầu trở lại đấy à?” Trương Thanh không thể tin nổi.

Nhiễm Dao lại bình thản nhếch miệng cười.

Đây mới là Tống Tử Văn, vô cùng nhẫn nại nhưng không bao giờ quên giảm sự tổn thất đến mức thấp nhất, như thế mới có thể liên tục chiến đấu, cuối cùng đạt thành mục đích. Ăn cơm trưa xong, Nhiễm Dao vận động nhẹ một chút rồi về phòng nghỉ ngơi.

Trương Thanh ngồi ở phòng khách xem tivi, thỉnh thoảng không nhịn được lại nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết vẫn còn rơi...

Đúng 5 giờ, Tống Tử Văn vẫn đứng đó.

5 rưỡi, Nhiễm Chính Bân tan sở về nhà, nhìn một đôi dấu giày lõm xuống trước cửa nhà mình thì thấy vô cùng buồn bực. Trương Thanh âm thầm thở phào, cuối cùng cũng đi rồi. Ngày hôm nay đứng lâu như thế, chắc là sẽ bị ốm mất thôi? “Sao mặt mày bà ủ ê thế?” Vừa vào cửa đã thấy vẻ mặt của bà vợ nhà mình có gì đó sai sai, Nhiễm Chính Ban không khỏi quan tâm.

“Không có gì, ăn cơm thôi.”

Hai vợ chồng dắt tay nhau đi vào trong nhà ăn. Hôm sau, Tống Tử Văn lại tới nữa, trên người mặc quần áo dày, bọc mình kín mít như cái bánh chưng, có mang theo cả khăn quàng cổ, mũ lông, găng tay các kiểu. Ngày thứ ba, vẫn như thế. Ngay cả Trương Thanh cũng không khỏi bội phục nghị lực của anh, trời lạnh như thế, không nói những chuyện khác, chỉ riêng đôi chân ngâm trong tuyết suốt cả ngày cũng khiến người ta khó có thể chịu đựng được rồi.

Tống Tử Văn cũng rất thông minh, Nhiễm Chính Bân vừa đi làm thì anh liền tới; mà anh vừa đi thì Nhiễm Chính Bân cũng về đến nhà.

Nhiễm Dao không mềm lòng nhưng Trương Thanh thì đột nhiên cảm thấy vô cùng cảm khái. Năm đó, bà đồng ý cho con gái mình đi xem mặt Tống Tử Văn, ngoại trừ về giao tình với Bàng Bội San ra thì còn vì rất coi trọng tương lai đầy hứa hẹn về sau của người thanh niên trẻ tuổi Tổng Tử Văn này, nếu không, làm sao bà có thể xuất hiện ý nghĩ muốn kết thông gia chứ?

Nếu là con rể, dường như ngoại trừ đoạn lịch sử tối tăm trước đó của Tống Tử Văn ra thì người này chẳng có gì đáng để bắt bẻ cả.

Thôi thôi, cứ tuân theo tự nhiên đi. Mùa đông năm nay dường như lạnh hơn hẳn, tuyết rơi mạnh liên tục tới bốn năm ngày, chưa từng gián đoạn một chút nào. Nhiễm Dao nhìn bông tuyết bay đầy ngoài trời như lông ngỗng, không khỏi nhíu mày.

Sau năm ngày liên tục bị “phạt đứng”, sang ngày thứ sáu, bên ngoài sân không còn ai nữa. Tống Tử Văn không tới. Trương Thanh hoàn toàn nói không nên lời tư vị trong lòng mình, tuy rằng bà có thể hiểu nhưng tóm lại là vẫn hơi thất vọng. Ngược lại con gái bà, nên ăn thì ăn, nên ngủ cứ ngủ, mặt cũng béo ra một vòng, trấn định hơn bất kỳ ai.

Đêm đó, Nhiễm Chính Bản nói với hai mẹ con rằng ngày mai ông phải tới thủ đô để tham dự một cuộc họp, sau đó sẽ đi khảo sát thực địa về tình hình tai nạn, sẽ mất khoảng năm ngày.

Ăn cơm tối xong, Trương Thanh về phòng sửa soạn đồ giúp ông, hai người lại bắt đầu nói chuyện về con gái mình và Tống Tử Văn.

“Dao Dao có thai rồi.” Hơn dừng lại, “Là của Tống Tử Văn.”

Lời này nói ra chẳng khác nào sét đánh ngang tai, Nhiễm Chính Bản bị đánh cho ngu người, sau đó lại là một hồi chửi rủa ầm ĩ, cái gì mà “thằng ranh khốn kiếp”, “tên lưu manh già”, “đồ không biết xấu hổ“.

Sau khi phát tiết một hồi, lúc bình tĩnh lại lại cảm thấy chẳng biết phải làm gì, “Vậy... con gái mình thì tính sao đây?”

“Nó định sinh đứa trẻ ra, còn về việc có muốn kết hôn với Tống Tử Văn hay không, tôi thấy bản thân nó còn lưỡng lự lắm.” “Sinh ra ư..” Nhiễm Chính Bán lúng ta lúng túng. Trương Thanh nhìn ông, “Sao hả, ông không đồng ý à?” “Sao có thể chứ? Tôi sắp làm ông ngoại rồi đấy! Bà là bà ngoại!” Thoáng chốc, vô cùng kích động. Trương Thanh cũng cười rộ lên theo. Hôm sau, Nhiễm Chính Bán lên đường tới thủ đô. Ngày 18 tháng Một, tuyết lớn đổ liên tục suốt hai tuần rốt cuộc cũng ngừng.

Buổi sáng, Nhiễm Chính Bân gọi điện về nhà nói chiều sẽ về, muốn ăn canh cá hầm rau dưa do chính tay Trương Thanh làm.

Nhưng mà đến chiều, cậu út của Nhiễm Dao là Đường Duy lại đột nhiên tới nhà.

Trương Thanh và Đường Duy là chị em ruột, cùng một mẹ sinh ra, chỉ có điều một người theo họ mẹ, một người theo họ cha, quan hệ giữa hai chị em rất tốt.

“Chậc chậc, để chị xem cơn gió nào thổi Đường đại tổng tài tới đây thế này?” Trương Thanh mỉm cười tiến lên giúp em trai gạt bớt tuyết trên đầu vai.

Nhưng lần này, Đường Duy lại không bắt chuyện vui đùa như mọi lần tới đây nữa mà vẻ mặt ngược lại còn đầy trầm trọng. “Chị, chị phải chuẩn bị tâm lý.”

Trong lòng Trương Thanh lộp bộp, “Sao... có chuyện gì thế? Nhìn em nghiêm túc quá...”

“Lúc anh rể ngồi xe bus đi ngang qua chân núi Kỳ Phong thì gặp phải tuyết lở.”

Núi Kỳ Phong là vùng đồi núi giáp ranh giữa thủ đô và Tân Thị, vô cùng hiểm trở, bởi vì đất đá bị xói mòn ngày càng nghiêm trọng, vào mùa mưa thường có lở núi, còn mùa đông thì hay có tuyết lở.

Lúc Trương Thanh và Nhiễm Dao tới nơi xảy ra sự cố thì hiện trường đã bị ngăn cách bởi dây cảnh giới màu vàng.

Bởi vì những người ngồi trên xe bus đều có thân phận đặc biệt nên phải điều động hẳn lực lượng của một cục cảnh sát tới giữ gìn trật tự ở hiện trường.

Trương Thanh gần như được em trai dìu xuống xe, chân loạng choạng.

“Chị, chị tỉnh táo lại đi!” Nhiễm Dao nhìn quốc lộ bị tuyết vùi lấp trước mắt, không thể nào tin nổi là xe mà ông Nhiễm ngồi đang bị chôn dưới đó.

“Không... Không thể nào...” Lảo đảo lùi về sau, eo đập lên cửa xe, nhưng sự đau đớn về thể xác sao có thể bằng sự đau đớn trong lòng được? Mắt thấy sắp ngã tới nơi thì đã được Đường Duy nhanh nhẹn đỡ lấy: “Cẩn thận.” Nhân viên của đội cứu hộ chuyên nghiệp đã bắt đầu san tuyết, bởi vì không thể nào xác định được vị trí người bị nạn nên không dám dùng công cụ, đa số là dùng tay, tuy rằng phía trước đã rắc muối tiêu tuyết nhưng hiệu quả dường như không được tốt lắm.

đa số là dùng tay bởi vì không thể nào, dường như không được tốt lắm.

Tiến độ cứu hộ vô cùng chậm chạp.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 967 lượt.

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như phan biet hien tai hoan thanh va qua khu hoan thanh, su khac nhau tet học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status